Cổ Đại

Nguyện Cùng Người Ngắm Trăng

Nguyện Cùng Người Ngắm Trăng Tỷ tỷ ra ngoài mua son phấn, lại bị tên háo sắc đeo bám. Hắn lợi dụng tỷ tỷ ta bị mù, một đường bám theo, muốn làm chuyện xằng bậy. Ta giả tiếng chó sủa theo suốt mười dặm đường, mới đuổi được hắn đi. Không ngờ, tên háo sắc đó lại là một vị tướng quân, ngày hắn tử trận trên sa trường, cũng là ngày tỷ tỷ ta xuất giá. Một bên là chiêng trống vang trời, một bên là da ngựa bọc thây. Thần nữ trên chín tầng trời nghe được chuyện này, liền rơi xuống một giọt nước mắt đau thương. “Chiến sĩ nơi tiền tuyến sống chết chưa biết, giai nhân trong trướng vẫn hát ca.” “Bùi tướng quân huyết chiến nơi sa trường, sao biết được người trong lòng mình lại vào ngày hắn tử trận thì lại vui vẻ xuất giá? Hành động này có khác gì heo chó đâu.” Nàng đích thân hạ phàm, treo tỷ tỷ lên thành lâu, ngày ngày đánh đập, đến chết không thôi. Từ đó, thần nữ ra lệnh, tất cả các thiếu nữ trong khuê phòng đến tuổi cập kê, trước tiên phải đưa vào doanh trại, để mọi người lựa chọn. Ngày quan phủ đến đòi các thiếu nữ cập kê. Ta dấu đôi tai cáo, hóa thành hình người, mặc bộ y phục đẹp nhất trong phòng của cô nương, trà trộn vào bên trong hàng ngũ.

Ác Giả Ác Báo

Ác Giả Ác Báo Vì muốn cho đệ đệ chào đời đúng ngày mồng Một Tết, nương ta gắng gượng nén đau, cắn răng chịu đựng. Ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện một xác hai mạng, bèn đi thỉnh bà đỡ đến. May mắn, đệ đệ thuận lợi chào đời, mẫu tử bình an. Nhưng cha ta chẳng những không vui mừng, mà giáng ngay một cái tát thật mạnh vào mặt ta, khiến tai ù đặc. “Đồ tiện tỳ, ngươi đã khiến cả nhà chúng ta mất đi tiền đồ sáng lạn!” Nương ta vừa tỉnh lại, đã dồn chút sức lực cuối cùng, ghì chặt đầu ta xuống, ép mạnh vào tường. “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi đi tìm bà đỡ, ta cũng sẽ không phải sinh đứa bé vào hôm nay!” Đầu ta bị đập đến máu chảy không ngừng, mà cha cùng tổ mẫu đứng bên cạnh lại vỗ tay cười hả hê như đang xem trò hay. Thương thế còn chưa kịp lành, bọn họ đã đem ta bán vào nơi bẩn thỉu nhất – kỹ viện. Ta chịu đựng tra tấn đến khi chết. Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình trở về đúng đêm nương chuẩn bị sinh đệ đệ. Lần này, ta khóa chặt cửa lớn, nhất quyết không để nương ra ngoài thỉnh bà mụ. “Nương à, con biết người khổ sở, nhưng vì phú quý cả nhà ta, người hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa.”

Quý Phi Tâm Cơ

Quý Phi Tâm Cơ Ta là một Quý phi, có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế. Kiếp trước, ta luôn làm theo những suy nghĩ trong lòng Hoàng đế, hết lòng thỏa mãn mọi mong muốn của hắn. Cứ ngỡ rằng như vậy sẽ được thăng quan tiến chức, thậm chí có thể lên ngôi Hoàng hậu. Nhưng kết quả, Hoàng đế lại là một tên đê tiện. Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, hắn lại đi yêu một nữ tử làng chài bên ngoài cung. Bất chấp mọi lời dị nghị, hắn phong nàng ta làm Hoàng hậu. Còn sợ ta làm hại Hoàng hậu của hắn, hắn liền ban chết cho ta trước. Trọng sinh một lần nữa, khi nghe thấy tiếng lòng của hắn, ta liền đem mọi bí mật tiết lộ cho những kẻ đối đầu với ta. “Hoàng thượng vừa ăn vải liền bị nổi mẩn.” “Hoàng thượng dự định xử lý gia tộc ngươi.” “Hoàng thượng khen ngợi muội muội của ngươi không dứt lời.” An Phi và Thục Phi cả kinh thất sắc: “Tỷ tỷ, giờ phải làm sao đây? Xin tỷ mau nghĩ cách giúp chúng ta!”

Thiên Hồng Mưu

Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.

Vòng Lặp Tái Sinh

Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.

Miểu Liên Tiên Tử

Miểu Liên Tiên Tử Ta và thiên đế đã hòa ly ba năm rồi. Vậy mà hôm nay hắn đột nhiên lại chạy tới, tay còn cầm theo một mảnh giấy mua bán nhà đất hung hăng ném vào mặt ta. “Miểu Liên! Mảnh đất của bản tôn ở núi Bắc Hoang từ bao giờ lại thành đất của nàng vậy!” “Hả? Sao mới mấy năm không gặp mà thiên đế càng ngày càng vô vị vậy.” Ta đứng dậy khỏi chiếc trường kỉ mềm mại, đưa tay nhặt mảnh giấy lên. Phía bên trên tờ giấy, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng — [Núi Bắc Hoang đã được Trạch Hoa thiên đế tặng lại cho Miểu Hoa nữ tôn, hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của Miểu Hoa nữ tôn.] Là đêm qua ta lợi dụng lúc hắn say rượu mà lừa được. Tiểu đồng gác đêm không đúng lúc lại đem ngọc mộng bước vào. “Nữ Tôn, ngọc mộng của Thiên Đế vỡ rồi, phải làm sao đây?” Chỉ thấy cảnh mộng như một làn khói, chầm chậm hiện ra. Ta ôm cổ Thiên Đế, rót rượu vào miệng hắn: “Trạch Hoa, nếu chàng đưa đất cho ta, ta sẽ để chàng muốn làm gì thì làm.” Sau đó ta lấy được khế đất, phóng bước đi mất, hoàn toàn quên lời hứa. Đôi mắt Thiên Đế phát ra làn khí lạnh, ta tưởng hắn sẽ trách tội ta vì đã đùa bỡn hắn. Không ngờ hắn lại nắm lấy cằm ta, ánh mắt rực rỡ sinh động. “Miểu Liên, nàng lừa ta, lấy núi của ta mà không thực hiện lời hứa.”

Tiếu Hồng Trần

Tiếu Hồng Trần Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy, ban đêm, ta chỉ có thể nắm chặt đai lưng, áp sát vào tường mà ngủ. Nửa đêm, có người bò lên chăn ấm của ta. Ta sợ đến mức tim đập thình thịch. Mẹ nó, thật sự có người leo lên giường sao?! Ta giơ tay đẩy một cái, rồi chỉ ra ngoài, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này, ngươi trèo nhầm giường rồi. Phu quân ta ngủ ở gian phòng phía đông nam bên ngoài.” Người kia nén giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đúng là rộng lượng.” Giọng nói này quen thuộc đến lạ. Hóa ra là phu quân ta à. Thế thì càng phải nắm chặt đai lưng hơn rồi.

Liên Khai Tịnh Đế

Liên Khai Tịnh Đế Để chúc mừng Bùi Cảnh Xuyên đỗ trạng nguyên, ta đã đặt rèn một đóa liên hoa song sinh bằng vàng ròng cao bằng người, mang đến tặng hắn. Lúc trạng nguyên dạo phố, hắn tháo đóa hoa cài trên đầu xuống, lại ném cho thứ muội đứng bên cạnh ta. Chung quanh vang lên một trận hò reo náo nhiệt, thứ muội mặt đỏ tới mang tai. Đúng lúc ấy, quân Trấn Bắc khải hoàn hồi triều. Ta kéo đóa liên hoa đi tới trước quân doanh, chọn bừa một tiểu tướng quân mặc giáp bạc, lông mày rậm, mắt to, rồi ngọt ngào nở nụ cười: “Tiểu tướng quân, đóa liên hoa này tặng ngươi, chúc mừng khải hoàn!”

Tĩnh Ninh Kiến Xuân

Tĩnh Ninh Kiến Xuân Ta là thiếp của Nghiêm phủ. Ta luôn nhu thuận cung kính, với lão gia cũng có thể xem là tình thật ý chân. Nhưng nào ngờ, Nghiêm phủ lại bị tịch biên tài sản. Ngay lúc đó, ta thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay, ta chỉ là thiếp. Thiếp thì không đáng bị liên lụy.

Đế Vương Si Tình

Đế Vương Si Tình Ta đã ở bên phế Thái tử suốt bảy năm, thử thuốc, đỡ tên thay chàng, cửu tử nhất sinh. Nhưng sau khi đăng cơ, chàng lại phong cho thanh mai trúc mã thành hoàng hậu, còn ta vẫn chỉ là một cung nữ hèn mọn. Ai cũng biết chàng ghét ta. Nhưng khi ta đến tuổi, chuẩn bị rời cung, chàng lại nắm chặt lấy cổ tay ta, chất vấn: “Rốt cuộc ngươi có tâm hay không?!”

Ly Miêu Hoán Thái Tử

Ly Miêu Hoán Thái Tử Phu quân ta, nhân lúc ta ngủ mê sau sinh, đã để biểu muội của hắn tráo đổi con gái ta. Nhưng nhân lúc nàng ta đắc ý ngủ quên, ta đã tráo đổi lại, đem con ta về. Biểu muội ngày ngày hành hạ chính con gái ruột của mình, trong khi dồn hết tình yêu thương cho con gái của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, quả thật là bi kịch nhân gian. Đáng đời.

Chỉ Đỏ Dẫn Lối

Chỉ Đỏ Dẫn Lối Khi ta xuyên đến thân xác Trần Tứ Nương, nàng vừa bị gả đi làm… minh hôn. Không khí trong quan tài ngột ngạt đến mức khó thở, ta điên cuồng cào đất, đập nắp quan tài, chỉ mong có thể thoát thân— Giữa không trung đột nhiên vang lên một giọng nói. Một hồn ma dung mạo thanh tú, cử chỉ đoan chính khẽ do dự hỏi ta: “Hay là… ta cho nàng mượn cây trâm nhé?”

Tôi Là Ai Trong Gia Đình Này?

Tôi Là Ai Trong Gia Đình Này? Bố mẹ tôi là những bậc thầy PUA bẩm sinh. Về điểm số, họ bắt tôi phải so với đám sinh viên ở Thanh Hoa và Bắc Đại. Về ăn mặc, họ bảo tôi nên nhìn vào mấy bạn học nghèo mà học tập. Nói năng thì toàn chọn lời khó nghe nhất mà nói. Sau 25 năm bị kiểm soát, cuối cùng tôi cũng “tốt nghiệp” khỏi trường đời này. “Vì sao bố mẹ người ta trợ cấp cho con cái tháng nào cũng sáu nghìn bảy, còn hai người chỉ biết lấy dưa hấu già quét sơn xanh mà tô vẽ thôi hả?” “Tôi sống trên đời này chẳng phải vì hai người sao? Không thể giúp tôi ngẩng mặt lên được à?”

Đánh Nát Hình Tượng Thâm Tình Của Tướng Quân

Đánh Nát Hình Tượng Thâm Tình Của Tướng Quân Muội muội ta chết ngay trong ngày đại hôn. Bị tên tướng quân mà nó yêu nhất lột sạch xiêm y, vứt ra ngoài trời tuyết để cho đám ăn mày nhục mạ. Hắn nói nếu không vì phương thuốc gia truyền của nhà ta, muội muội còn không xứng xách giày cho hắn. Sau đó, ta đổi một khuôn mặt khác, biến thành dáng vẻ bạch nguyệt quang của hắn rồi trèo lên giường hắn. Trở thành thiếp thất ngoan ngoãn nhất trong phủ tướng quân.  

Hoa Yêu Trong Cung

Hoa Yêu Trong Cung Tôi là một đóa hoa do Thẩm Diễn trồng, được hắn dốc lòng vun trồng, chăm bón. Vào ngày hắn thí quân* xưng đế, tôi cuối cùng tôi cũng biến thành người. (*G.iết vua) Giữa đêm, tôi len lén lẻn vào tẩm cung của hắn, nằm lăn ra ngủ bên cạnh hắn, lại bị bàn tay to lớn của hắn b.óp c.hặt lấy cổ. Tôi đáng thương nhìn hắn: “Trước giờ ta vẫn ngủ như thế này mà…”

Sau Khi Cha Chết, Ta Cùng Nương Phú Khả Địch Quốc

Sau Khi Cha Chết, Ta Cùng Nương Phú Khả Địch Quốc Cha ta giấu một đôi mẹ con ngoại thất suốt bảy năm, cuối cùng cũng bị nương phát hiện. Nương tức giận đến mức muốn lập tức hòa ly, nhưng ta không đồng ý. Bởi vì ta đã trọng sinh. Ta biết rằng cha sắp chết. Sau khi ông qua đời, Hoàng thượng sẽ ban thưởng rất nhiều, nhưng cuối cùng mọi thứ lại rơi vào tay đôi mẹ con ngoại thất kia. Chỉ cần không hòa ly, chúng ta có thể hưởng vinh hoa phú quý và mãi mãi đè bẹp họ dưới chân.

Tình Này Mãi Không Phai

Tình Này Mãi Không Phai Năm thứ năm sau khi ta qua đời, phu quân đã trở thành kẻ đại gian thần bị người người phỉ nhổ. Hắn quyền khuynh triều dã, không việc ác nào không làm. Duy chỉ có một điều, hắn không gần nữ sắc. Thái hậu muốn gả công chúa cho hắn, nhưng hắn thẳng thừng từ chối ngay trước mặt bá quan: “Thê tử của thần đã khuất, cả đời này thần chỉ nguyện tưởng nhớ một người mà sống đến cuối đời.” Nhưng sau khi hạ triều, ta lặng lẽ đi theo hắn vào sâu trong cung cấm, mới thấy Thái hậu cao quý đang dịu dàng tựa vào lòng hắn. “Tạ khanh, ngươi dám chống đối ta trước bá quan triều đình, ngươi nói xem ta nên phạt ngươi thế nào đây?”

Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc

Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc Thứ muội định đầu độc ta thành kẻ ngốc. Nàng thay ta gả vào Đông cung làm Lương đệ, còn ta lại bị ép gả cho một tiểu tướng quân bạo ngược, tàn nhẫn. Đêm tân hôn, ta bị trói đưa vào động phòng. Trong lòng thầm suy nghĩ kế sách chạy trốn. Đúng vậy, ta giả ngốc. Ta chưa từng ăn những điểm tâm bị hạ độc ấy. Đông cung nước quá sâu quá đục, ta chỉ đành tương kế tựu kế. Không ngờ, khi khăn đỏ được vén lên, tân lang lại chính là tên điên mà trước đây ta từng phụ bạc. Tên điên nhìn thấy ta, liền đỏ mắt, càng phát điên rồi. Là ai tung tin đồn hắn không được? Hắn cả đêm cũng chưa từng buông tha ta.

Công Chúa Hành Phong: Nguyệt Vô Dạng Phủ

Công Chúa Hành Phong: Nguyệt Vô Dạng Phủ Biểu muội của ta cha mẹ ruột đều đã chet, mẫu hậu đưa nàng vào cung. Từ đó, nàng được phụ hoàng và mẫu hậu sủng ái, hoàng huynh che chở, hoàng đệ kính trọng. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng khen nàng là người đoan trang, xuất chúng. Chỉ có một người là ngoại lệ. Trong mắt và lòng người ấy chỉ có ta, chưa từng vì người ngoài mà dao động. Ta gả cho chàng, cùng chàng trải qua những ngày tháng vui vẻ, tự tại. Thế nhưng sau đó chàng bị người ta đ//âm vô số nhát đến chet rồi ném xuống vách đá.

Yến Tiệc Thao Thiết

Yến Tiệc Thao Thiết Gả vào Đông cung, đích tỷ bệnh ch.t, phụ thân quyết định lại đưa thêm một nữ nhi vào, giữ chặt ngôi vị Thái tử phi. Nước Đông cung sâu thẳm, những lương đệ được sủng ái nhiều đếm không xuể trên đầu ngón tay. Thái tử lại tính khí bất định, giếc người như ngóe. Trong nhà nghĩ tới nghĩ lui, thế mà lại đẩy ta vào cung. Chỉ là ta còn nhỏ, mới bảy tuổi, vẫn chỉ là một Thao Thiết nhỏ tham ăn. Đêm thành thân, Thái tử vén khăn voan, đối diện với ta bảy tuổi, không nhịn được cười lạnh thành tiếng. “Nhỏ như vậy, dưỡng thêm vài năm nữa đi.” Ta cũng âm thầm tính toán trong lòng, gầy gò thế này, dưỡng thêm rồi ăn mới ngon.