Cổ Đại
Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”
Giảo Khanh Khanh Mẫu thân ta dung mạo kiều diễm, dáng người đẫy đà yểu điệu, là đại mỹ nhân nức tiếng mười dặm tám làng. Phụ thân ta đẹp như tiên nam giáng trần, cùng mẫu thân thanh mai trúc mã lớn lên. Người không chỉ tuấn tú mà còn nấu ăn giỏi, trong đám người cầu thân rốt cuộc đã nổi bật mà ôm được mỹ nhân về. Ta kế thừa hết thảy dung mạo xuất chúng của phụ mẫu, vừa mới sinh ra liền khiến cả vùng xôn xao. Bao người đều cảm thán chưa từng thấy tiểu hài tử nào lại xinh đẹp đến vậy. Thuở nhỏ da thịt nõn nà trắng hồng, như một khối ngọc nhỏ tinh xảo. Khi trưởng thành lại càng khuynh thành động nhân. Diện mạo như đóa phù dung, mày ngài cong như lá liễu, môi anh đào, mắt hàm tình ý, làn da như tuyết như ngọc, lại thêm vòng eo mảnh mai có thể nắm trọn trong tay. Lại thêm… ngực đầy đặn nảy nở, kích thước khiến người không dám nhìn thẳng. Là tuyệt sắc nhân gian, thiên sinh yêu cơ.
Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”
Giới thiệu truyên ngôn tình thời cổ đại hài hước độc đáo này: Nói về cuộc đời của cô gái mang tên Điền Thất thì có lẽ phải nhắc đến từ “vừa cười vừa khóc”. Cô có một kẻ thù không đội trời chung, hắn ta đã diệt sạch diệt môn nên cô liền ôm quyết tâm giết chết hắn. Để đạt được kế hoạch đó, điều đầu tiên Điền Thất làm là trà trộn vào chốn hậu cung bằng cách nữ giả thái giám. Nhưng chưa tận tay giết chết kẻ thù, hắn ta đã tự chầu trời về ông bà. Điền Thất suy nghĩ, không sao, miễn hắn vẫn chết là được. Kế tiếp chính là suy nghĩ làm sao thoát khỏi hậu cung này. Bởi vì kẻ thù cũng không còn trên đời, hít chung bầu không khí với cô nữa, cô còn ở đây làm gì? Mà đâu phải muốn xuất cung là được, Điền Thất đành tương kế tựu kế ở lại. Cô buộc phải tìm kiếm một người chủ mới để giả làm thái giám. Bắt đầu từ đây ông trời mới thật sự trêu đùa cô. Theo người nào thì người đó chưa được một tháng đã chết. Hiện tại cô vừa suy ngẫm về nhân sinh của mình vừa đốt giấy tiền vàng bạc cho vị chủ thứ ba. Trong lòng thì chửi rủa ông trời vì thích làm khó cô. Tâm trạng đang bù lu bù loa, khóc đến sưng mắt, cô liền quờ quạng tay tìm kiếm thứ lau nước mũi đang chảy dài. Tìm như thế nào lại vớ trúng long bào bên cạnh. Liệu rằng Điền Thất sẽ gặp những chuyện gì và phải trải qua những tình tiết vừa cười vừa khóc sắp tới?
Phế Hậu Làm Nông Ở Lãnh Cung Đây là năm thứ ba ta ở trong lãnh cung. Ta cũng không biết tại sao mình lại bị đày vào đây, vì ta nghĩ thân phận ban đầu của mình cũng khá tốt. Giống như tám mươi phần trăm các cô gái xuyên không khác, ta tỉnh dậy trên một chiếc giường siêu rộng tám người vẫn nằm vừa, bên cạnh ta là Hoàng đế mặc áo màu vàng sáng, thêu hình rồng, đang nhìn ta. Tại sao vừa mở mắt ta đã biết hắn là Hoàng đế? Bởi vì hắn đã nói một câu. Hắn nói: “Người đâu, truyền chỉ của trẫm, phế truất Hoàng hậu vào lãnh cung.”
Tướng Công Ta Rất Biết Diễn Kiếp trước, ta bị ép gả cho thợ săn tên là Phó Sách. Phó Sách là một nam nhân thô kệch, quanh năm chỉ biết săn bắn. Ta chán ghét hắn đến tận xương tủy. Thế nhưng về sau, để bảo vệ ta, hắn bị người ta ngũ mã phanh thây, đầu rơi xuống ngay trước chân ta. Đôi mắt kia vẫn cố chấp dõi theo ta không rời. Khi tỉnh lại, ta quay về ngày thành thân với hắn. Phó Sách quay lưng về phía ta, vai rộng eo thon, giọng điệu lạnh nhạt: “Ngươi ngủ trước đi, ta còn con mồi chưa xử lý xong.” Ta liền nhào tới ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, hơi thở phả nhẹ như lan: “Phu quân à, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng đó.” Phó Sách bất động như núi, nhưng dưới lòng bàn tay ta, thân thể hắn đã sớm nóng bừng, như sắp bốc cháy.
Tái Sinh Trong Hận Thù Năm ta cập kê, vị hôn phu vì cứu người mà mất mạng. Cha liền lo liệu chọn vị hôn phu khác cho ta. Người được cứu là Thần phi Hứa Thục Nguyệt được hoàng đế sủng ái nhất, hoàng đế còn xây cho nàng ta một tòa kim ốc, muốn giấu người trong lòng. Hứa Thục Nguyệt cảm kích ân cứu mạng, lại biết được đối phương đã đính hôn với ta, liền cùng hoàng đế đến tận cửa, còn mang theo tấm bảng trinh tiết do hoàng đế ban tặng. Cha quỳ xuống đất, cầu xin họ thu hồi thánh mệnh nhưng Hứa Thục Nguyệt lấy cớ nữ tử thì phải giữ gìn trinh tiết, bắt ta phải thủ tiết trọn đời với vị hôn phu. Không chỉ vậy, nàng còn đích thân đưa ta đi xuất giá. Ta hàm lệ bái đường nhưng lại bị nhà chồng coi là người không may mắn, ngày ngày bị ức hiếp đánh đập, cuối cùng còn bị một chén rượu độc đưa ta đi theo phu quân. Cùng ngày, tin tức hoàng đế vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán hậu cung đã lan truyền khắp thiên hạ. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày họ đến cửa. Ta che giấu mối hận trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt và hoàng đế. Đêm đó, ta tiến vào Lưu Vân Các nơi hoàng đế tạm nghỉ.
Chủ mẫu Vạn Ninh Ta là một nữ nhi thương hộ, may mắn được gả làm kế thất vào hầu phủ. Hết lòng phụng dưỡng phu quân, hiếu kính bà mẫu, giáo dưỡng con riêng, gánh vác cả một đại gia tộc sớm đã suy bại. Nhưng cuối cùng, lại bị con riêng lột sạch y phục, ném vào từ đường. Hắn nói: “Nếu không phải do ả độc phụ lòng dạ đen tối như ngươi, ta đã sớm được cùng Uyển nương sống bên nhau dài lâu.” Uyển nương, chính là nhũ mẫu năm xưa của hắn. Sau những nhục nhã ê chề, ta bị bỏ đói đến chết ngay trước mặt tổ tiên của Chương gia. Đời này sống lại, ta lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn. Ta muốn nhìn xem đám người trong hầu phủ mục nát này sẽ có kết cục ra sao.
Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ Để chống lưng cho quả hồng mềm đích tỷ, ta đã cùng nàng gả vào một nhà. Nàng gả cho tiểu tướng quân. Còn ta thì gả cho cha của tiểu tướng quân. Sau khi thành thân, tiểu tướng quân từ chiến trường mang về một đóa bạch liên hoa đang mang thai. Tỷ tỷ lau nước mắt, hiếm khi cứng rắn nói: “Muội muội, ta muốn hòa li.” Ta: “Được, tỷ hòa li thì ta cũng hòa li.” Ai ngờ, thư hòa li còn chưa đưa đến tay tiểu tướng quân thì nghe nói hắn bị phạt quỳ ở từ đường. Cha hắn mặt không biểu cảm cầm gia pháp, đánh hắn đến da tróc thịt bong: “Nghiệt tử, muốn cha ngươi biến thành người không vợ cứ việc nói thẳng.”
Tôi Là Ai Trong Gia Đình Này? Bố mẹ tôi là những bậc thầy PUA bẩm sinh. Về điểm số, họ bắt tôi phải so với đám sinh viên ở Thanh Hoa và Bắc Đại. Về ăn mặc, họ bảo tôi nên nhìn vào mấy bạn học nghèo mà học tập. Nói năng thì toàn chọn lời khó nghe nhất mà nói. Sau 25 năm bị kiểm soát, cuối cùng tôi cũng “tốt nghiệp” khỏi trường đời này. “Vì sao bố mẹ người ta trợ cấp cho con cái tháng nào cũng sáu nghìn bảy, còn hai người chỉ biết lấy dưa hấu già quét sơn xanh mà tô vẽ thôi hả?” “Tôi sống trên đời này chẳng phải vì hai người sao? Không thể giúp tôi ngẩng mặt lên được à?”
Cùng Ta Ngẩng Đón Mùa Xuân Tỷ tỷ của ta là một thi nhân, tính tình cao nhã. Khi nhà không đủ cơm ăn, đồ tể mang thịt lợn đến đổi lấy một bài thơ, nàng chê thấp hèn nên không viết. Khi cha mẹ cần tiền chữa bệnh, phú thương trả năm mươi lượng mua một bài thơ, nàng chê tầm thường cũng không viết. Sau đó nàng lên kinh thành tham gia thi thơ, trong hội toàn là công tử thế gia. Nàng cuối cùng cũng chịu cầm bút. Nhưng lại viết ra một bài ca ngợi thê tử nhu mì, thanh cao thoát tục, còn lớn gan phê phán nữ đế đương triều không giữ nữ đức! Nữ đế nổi trận lôi đình, x/ử tr/ả/m cả nhà ta. Chớp mắt một cái, ta quay về mười năm trước. Đồ tể xách thịt khô đến nhà, cầu xin tỷ tỷ viết thơ. Ta rút bút lông đã xù lông ra: “Nàng không viết, ta viết.”
Kiều Niệm Ngày Cố Thanh Hoài thành hôn cùng nữ chính, chẳng một ai báo cho ta hay. Ta lo ngại đôi tay hắn mỗi khi trở trời lại đau, bèn cất công mua da chồn may thành bao tay, định đem tặng. Nào ngờ vừa bước đến, lại vô tình bắt gặp hắn cùng nữ chính đang thử hôn phục và mũ miện. Nàng tựa hồ có chút bận tâm, khẽ hỏi Cố Thanh Hoài: “…Việc của chúng ta, thực sự không cần nói với Kim Kim một tiếng sao?” Cố Thanh Hoài chau mày đầy chán ghét: “Nàng ta ngay cả một bông hoa cũng thêu không tốt, coi như biết cũng chỉ sẽ cùng ta náo.” Mãi đến lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra hắn cũng không thích cô nương bị mù một con mắt. Về sau, ta nhận sính lễ của người khác, lấy chồng ở Cô Tô, dỗ dành vị công tử ăn chơi kia đèn sách, cuối cùng giúp chàng ấy đỗ Giải Nguyên. Lần nữa gặp lại Cố Thanh Hoài, là tại yến tiệc mừng phu quân ta thăng quan. Vừa trông thấy ta bước ra rót rượu, hắn liền thất thần làm rơi chén, bị cứa thương bàn tay. Ta hảo tâm đưa khăn, bình thản mà ôn tồn hỏi: “Cố đại nhân, đến mùa đông, tay người có còn đau không?” Nào ngờ khi hắn trông thấy vẻ điềm nhiên của ta, mắt hắn lại thoáng đỏ hoe.
Hoa Chẳng Phải Hoa, Sương Chẳng Phải Sương Nha hoàn của ta mạo danh thân phận của ta, nảy sinh tình cảm với Lý Mặc Bạch – người đang tạm trú tại Tướng phủ. Không ngờ, hai người lén lút qua lại, kết quả mang thai. Lý Mặc Bạch thi đỗ Trạng nguyên, sau đó đến Tướng phủ để cầu hôn. Cha ta đồng ý. Nha hoàn tuyệt vọng nhảy xuống giếng tự vẫn, một xác hai mạng. Đêm tân hôn, Lý Mặc Bạch phát hiện ta không phải người trong lòng hắn, âm thầm điều tra, tưởng rằng ta vì ghen ghét mà ép chết tỳ nữ. Suốt mười năm sau đó, hắn mượn thế lực của Tướng phủ mà thăng tiến không ngừng. Bề ngoài, hắn đối xử dịu dàng ân cần với ta, nhưng khi Tướng phủ bị cuốn vào án mưu phản, hắn lại nhân cơ hội thêm dầu vào lửa, hại cha ta chết oan, cả nhà bị lưu đày. Ta cũng bị hắn hành hạ đến mức giữa mùa đông rét mướt, bị ném xuống dòng sông lạnh lẽo rồi chết đuối. Lần nữa mở mắt, ta trở về đúng ngày hắn đến Tướng phủ cầu hôn.
Thế Tử Phi Trùng Sinh Qua cửa năm năm vẫn chưa có thai, lại không chịu để phu quân nạp thiếp, ta liền trở thành ghen phụ nổi danh kinh thành. Nhưng nào ai hay biết, người thực sự không thể sinh con lại chẳng phải là ta. Vì danh tiếng của phu quân, ta cam nguyện giữ kín bí mật này. Thế nhưng, hắn gặp được một nữ tử y thuật cao minh, chữa khỏi chứng bệnh kia rồi lại nói: “Vãn Vãn đối với ta chính là đại ân, ta không thể phụ nàng.” Nực cười thay, những nhục nhã, chế giễu mà ta thay hắn gánh chịu, chẳng lẽ không phải ân tình? Cuối cùng, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, ôm hận mà chết. Sống lại một đời, cái này nồi ta không cõng nữa!
Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.
Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”
Hơi Ấm Hoàng Cung Năm 14 tuổi, ta tiến cung. Vì ta mang thể hàn*, nên Hoàng thượng luôn ôm ta mỗi khi ngủ. *Thể hàn là những người có dáng người hơi gầy, tính cách hướng nội, sợ lạnh, ít mồ hôi, rêu lưỡi trắng, sắc mặt cũng nhợt nhạt. Có một đêm, ta bị nóng đến tỉnh giấc, mơ màng đẩy người bên cạnh, rồi lẩm bẩm: “Nóng quá, người đâu mau mang bình nước nóng này đi chỗ khác”. Sau tiếng càu nhàu của ta, Hoàng thượng khàn giọng đáp: “Được”.
Ta là trưởng nữ kiêu ngạo của một gian thần quyền lực., và lúc này, ta đang chuẩn bị cưỡng đoạt một vị vương gia.Vì muốn có được hắn, ta đã ngầm ngầm bỏ thuốc để cùng chàng làm chuyện đã rồi.Ai ngờ vừa mới chui vào chăn, vô số người đã ập vào nói muốn bắt gian.“Thanh danh của ta đã bị hủy hoại rồi, nàng phải chịu trách nhiệm với ta.” Người bên cạnh tung chăn ra ôm chầm lấy ta, đáng thương như một dân nữ nhà lành bị tên ác bá ức hiếp.Quy trình bắt gian thì đúng rồi, nhưng sao giọng nói này lại không đúng thế nhỉ?Ta ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đẫm lệ của vị vương gia đang đứng ngoài cửa: “Người nằm đó lẽ ra phải là ta chứ.”Khoan đã, vậy người trong chăn với ta là ai?
Vương Gia Ngốc Nghếch Sau khi bị ban hôn cho vị vương gia ngốc nghếch, ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Tên ngốc kia ngây thơ lương thiện, dễ bị bắt nạt. Ta cũng thực hiện tận trách nhiệm của một vương phi, ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn. Cho đến khi chúng ta bị ám sát… Bóng người bên cạnh động đậy, tên thích khách máu me đầy mình. Trong lúc ta còn đang ngẩn người, hắn tủi thân tiến lại gần: “Đáng sợ quá, bổn vương sợ…” Ta giật giật khóe mắt: “Chàng còn giả vờ nữa à?”
Hậu Cung Và Ánh Trăng Trước khi ta chết, ánh trăng sáng của Hoàng thượng trở về. Hắn ngầm cho phép nàng ta giương oai trong cung của ta, dung túng nàng ta hại chết đứa con duy nhất của ta. Ta tan nát cõi lòng, đứt ruột đứt gan. Nhưng hắn không hề mảy may thương xót ta, mà lại bảo vệ ánh trăng sáng chặt chẽ, sợ ta nổi điên lên tổn thương nàng ta. Cuối cùng, ta vẫn tìm được một cơ hội, ám sát ánh trăng trong lòng hắn. Hắn tức giận tột độ, tống ta vào lãnh cung. Hắn nói, năm xưa khổ cực, nhờ vào bánh ngọt mà ánh trăng sáng mang đến mới có thể sống sót. Nhưng những món đồ ngọt ta đem đến những năm này, nếu hắn chỉ cần nếm qua một chút thôi, tức khắc sẽ nhận ra, người năm đó giúp đỡ hắn trong cơn hoạn nạn, chính là ta. Nhưng ta đã bị hắn hại đến bệnh tật vô phương cứu chữa, sắp chết rồi.