Cổ Đại
Minh Châu Thế tử của Vĩnh Ninh Hầu bị phán tội, đợi sau mùa thu sẽ hành quyết. Thế tử phi kéo theo của hồi môn, trong đêm liền quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân dùng nghìn lượng bạc mua ta. Hàng đêm đưa vào thiên lao, muốn ta lưu lại cho Thế tử một huyết mạch. Một tháng sau, ta được chẩn ra hỉ mạch. Hai tháng sau, Thế tử được giải oan, phóng thích vô tội. Việc đầu tiên hắn làm là đón Thế tử phi về lại phủ. Thật khó xử, không phải sao? Ta nên mang bầu chạy trốn, hay là… mang bầu mà trốn đây?
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”
Đào Đào Mẹ ta thường bảo, phận thiếp thất muốn sống yên ổn, thì chỉ có cách lấy lòng phu quân, để hắn sủng thiếp diệt thê. Thế nhưng, ta lại thấy chính thất phu nhân không chỉ dung nhan tuyệt sắc, tâm tính lại hiền lương, mà còn vô cùng giàu có. Do đó, ta quyết định từ bỏ con đường cũ, bái phục phu nhân: “Phu nhân, thiếp có thể được hầu hạ bên cạnh người không ạ?”
Vận Khí Ta và Nhiếp chính vương lãnh huyết Úc Tẫn là thanh mai trúc mã. Vốn dĩ ngôi vị Vương phi phải thuộc về ta, nhưng Thái hậu lại đột nhiên chỉ hôn, ban cho một tiểu thư khuê các mà trước giờ ta chưa từng nghe đến. Nàng ta cử chỉ tao nhã, nhưng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những lời kỳ lạ: “Hệ thống, vận khí của nàng ta quá mạnh, luôn áp chế ta! Úc Tẫn đã bị nàng ta mê hoặc, bước tiếp theo ta phải làm gì để chiếm được trái tim hắn?” Ha. Ta khẽ cười, nhấp một ngụm rượu. Thứ ta đã buông tay nhường lại, cho nàng ta cầm, nàng ta cũng cầm không vững.
Ca Nhược Ngày ta gả vào Hầu phủ, công công qua đời, bà mẫu đổ bệnh. Tiệc vui biến thành lễ tang, ta nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, tiếp nhận quyền quản gia, bình tĩnh xử lý xong tang lễ. Phu quân rối rít cảm ơn ta đã giữ gìn thể diện cho Hầu phủ nhưng lại chưa từng bước vào phòng ta nửa bước. Sau này, hắn thê thiếp thành đàn, có một đống thứ tử, thứ nữ. Ta tận tâm dạy dỗ, suy nghĩ cho tương lai của bọn họ. Lại nghe thấy phu quân dạy dỗ con cái sau lưng ta: “Ta chưa từng gặp qua người nào máu lạnh, vô tình như mẫu thân của các con. Tổ phụ của các con qua đời, nàng ta không rơi một giọt nước mắt. Tuy các con gọi nàng ta là mẫu thân nhưng không được phép học cách làm người của nàng ta. Nàng ta không xứng.” Sau đó qua miệng đại phu, ta biết được rằng mình không còn sống bao lâu nữa. Thứ tử, thứ nữ không một ai đến thăm, càng không có nổi một chén thuốc phụng dưỡng, mặc ta sống chet. Lúc sắp chet, ta phụ thân m một mồi l ửa đ ốt sạch Hầu phủ, th iêu rụi chốn lạnh lẽo vô tình này. Mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại. Hầu phủ đến cầu hôn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, chúng ta đồng thời nói ra một câu: “Ta không đồng ý.” Hóa ra không chỉ có một mình ta sống lại.
Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.
Đoạt Loan Đích tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở Kinh Thành, là người mà phụ thân ta, Thừa tướng đại nhân, đặc biệt bồi dưỡng để trở thành Thái tử phi. Tuy nhiên, trước khi tham gia tuyển tú, nàng ta bị một tên tiểu tướng quân làm nhục đến nỗi mình đầy thương tích. Trong lòng ta tức giận vô cùng, đêm đó liền cầm theo cây thương đỏ chạy thẳng vào quân doanh, đuổi hắn ta đến tận biên quan. Sau khi hắn ta rời đi, đích tỷ lại hận ta đến tận xương tủy, trước khi vào cung đã tự cắt cổ tay để tự sát. Chỉ để lại một bức di thư tố cáo ta. Thế là, ta trở thành tội nhân bị mọi người trong Kinh Thành nguyền rủa, bị đích mẫu ép quỳ trước cửa Đông cung, dập đầu tạ tội với Thái tử. Hóa ra, đích tỷ từ lâu đã yêu say đắm tên tiểu tướng quân thủ đoạn tàn nhẫn kia. Mở mắt ra lần nữa, đích tỷ và ta cùng nhau trùng sinh. Nàng ta lập tức chạy đến trước mặt phụ thân mà gào thét: “Con không muốn làm Thái tử phi, con chỉ muốn ở bên cạnh chàng ấy.” “Dù có phải ăn trấu nhai rau, con cũng cam lòng! Tại sao các người cứ nhất định phải chia cắt uyên ương?” Được, vậy thì đời này, ta sẽ chiều theo ý nàng ta. Ta sẽ làm Hoàng Hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Nhược Mộng Trong lòng phu quân ta giấu rất nhiều người. Có ánh trăng sáng thanh mai trúc mã thời niên thiếu, có hoa khôi thanh lâu thề sống thề chế.t nơi xa cùng cáo mệnh thiếp thất sau hậu viện. Nhưng tất cả đều không phải việc của ta, ta đến đây để làm chủ mẫu nhà thế gia vọng tộc.
Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”
Công Lược Giả Nhiệm vụ giả tới để công lược trúc mã của ta đã thất bại, sắp bị xóa sổ. Nhưng trúc mã lại mềm lòng, thà kháng chỉ cũng muốn cùng ta hủy hôn. “Mạng người và tình yêu nhỏ bé cái nào nặng hơn?” Hắn không biết, ta cũng có hệ thống. Nhưng người ta cần phải công lược không phải là hắn. Hậu quả của việc không thực hiện nhiệm vụ công lược là cả ngày lẫn đêm ta đều phải chìm đắm trong nỗi đau đớn tột cùng. Sau đó, ta an tâm công lược thủ phụ ốm yếu, đưa hắn đi tìm y hỏi thuốc. Trúc mã lúc này lại đầy bụng ấm ức đuổi theo: “Công chúa, sao nàng lại phụ ta?” Ta phản bác: “Sao, mạng của bổn cung không phải là mạng sao?”
Tôn A Bảo Ta thay đích tỷ gả cho thế tử ngu dại. Ngày xuất giá, đích tỷ còn mỉa mai ta: “Tiện tỳ lấy thằng ngốc, trời sinh một cặp!” Ta thương hắn là kẻ bất hạnh. Sau khi thành hôn vẫn luôn hết lòng đối đãi. Ta thay hắn chịu đựng sự ức hiếp của huynh đệ tỷ muội, lại thay hắn gánh vác mầm tai vạ do hắn gây ra. Ta tưởng rằng, chúng ta sẽ mãi mãi nương tựa vào nhau, bình dị sống trọn kiếp này. Cho đến khi – biến loạn kinh thành, phu quân ngu dại của ta lại lắc mình trở thành thái tử tiền triều. Lúc đó, ta mới biết, ngu dại chỉ là vỏ bọc của hắn. Một đêm tàn sát, thuận lợi lên ngôi. Ta tự biết từ nay trở đi ta và hắn sẽ là người xa lạ, đã chuẩn bị sẵn đơn hòa ly. Nhưng hắn lại lấy đích tỷ ta làm hoàng hậu. Đem ta loạn tiễn xuyên tim, giết chết tại phủ thế tử. Hắn giẫm lên vật đính ước của chúng ta, mỉa mai: ” Tiện tỳ sao xứng làm hoàng hậu!” Sống lại một đời. Ta trở về đêm trước khi thay đích tỷ gả đi.
Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”
Kiếp Nạn Trùng Sinh Vì cứu hoàng hậu, ta tổn hại thân thể, con nối dõi khó bề có được. Thế mà ngay hôm sau khi cầu tự tại chùa Hộ Quốc, ta lại nhặt được một đôi hài tử. Phu quân nói, tựa như Bồ Tát thương ta thiện lương nên ban cho đầy đủ cả nhi nữ. Ta cũng cho là vậy. Bèn không tiếc sức vì con trai mà mưu cầu chức vị cao sang, lại lấy ân tình cứu hoàng hậu giúp con gái trở thành trắc phi của thái tử. Chỉ là, vào lúc bọn chúng toại nguyện, ta lại trọng bệ/nh không dậy nổi. Cho đến khi thố/i nát trên giường bệnh, ta mới hay biết một sự thật. Đôi nhi nữ kia, đều là cốt nhục của thanh mai trúc mã với phu quân ta. Sau khi tận dụng hết giá trị của ta, bọn họ liền c//h.ặ t tay c//h.ặ chân, c/ắt t/ai k h.o/é/t lưỡi, bắt ta mở to mắt nhìn chúng chiếm cứ tổ ấm, hưởng thụ cuộc đời mỹ mãn. Khi đó, nữ nhân kia mặc y phục của ta, sống trong vinh hoa phú quý của ta, sánh vai bên phu quân ta, từng ngày từng ngày đều không quên rót cho ta đ/ộc dược xuy/ên r/uột, dùng k/im nhọ/n, d a..o sắc giày vò thân thể ta, từng tấc da thịt bị c/ắ/n x..é đến rỉ m á/u. Ta sống không bằng ch .t. Đôi nhi nữ mà ta một lòng đối đãi chân thành lại mỉm cười khinh miệt, nói: “Đây là cái giá ngươi phải trả vì dám mơ tưởng đến dung mạo của phụ thân chúng ta, khiến cốt nhục phân ly, làm mẫu thân ta âm thầm chịu đựng bao năm.” “Tiện phụ, để chúng ta phải cúi đầu gọi ngươi là nương suốt mười mấy năm, thì từ nay về sau, ngươi hãy lấy cả đời sống không bằng s/úc si/nh mà đền trả đi.” Phu quân ta là Mạnh Tuấn, nhìn ta rơi vào cảnh bi thảm, lại chỉ cao cao tại thượng mà cười lạnh: “Bị cả một nhà chúng ta xoay như chong chóng, cảm giác thế nào? Không có Kim Cang trợ oai, ngươi dám mơ mộng có tâm Bồ Tát? Không biết nên nói ngươi ngu, hay nên cười ngươi đáng kiếp.” “Tiếc rằng, Như Ý quá mềm lòng, còn để lại cho ngươi một mạng, ngươi nên biết ơn mới phải.” Thân tâm ta kiệt quệ, cuối cùng nhân lúc bọn chúng sơ ý, ta hất đổ chân đèn, thi/êu thân t/ự t.ận. Đời này, nhìn nữ hài đang gào khóc trong tã lót trước mắt, ta bật cười lạnh lẽo: “Nhìn mặt mũi sáng sủa như vậy, bán cho tú bà để nó kiếm bát cơm cũng được.”
Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.
Ba tháng.Y đã tái sinh thành cây liễu suốt ba tháng qua.Từ ban đầu không thể tin được, rồi thức tỉnh hệ thống, đến bây giờ thì đã chấp nhận số phận.Trong ba tháng này, với sự giúp đỡ của hệ thống, mỗi ngày y đều nhận được 10 điểm kinh nghiệm, nhưng hiện tại y vẫn chỉ là một cây liễu cấp 0.Không có cách nào khác.Từ cấp 0 lên cấp 1 cần tới 1000 điểm kinh nghiệm, với tốc độ tăng 10 điểm mỗi ngày, đến giờ y vẫn thiếu 100 điểm.Cách tăng kinh nghiệm đại khái có hai loại.Loại thứ nhất là hệ thống tặng mỗi ngày, tăng đều đặn 10 điểm kinh nghiệm.Loại thứ hai là phát triển tín đồ, thế lực, số lượng tín đồ càng nhiều, sức mạnh càng lớn, tư chất càng tốt, cơ hội càng nhiều, phần thưởng kinh nghiệm càng cao. Thế lực cũng vậy, thế lực càng lớn, phản hồi kinh nghiệm càng phong phú.
Bách Hoa Sát Tại Bách Hoa yến, Thái tử đem đóa mẫu đơn vương do Hoàng hậu đích thân tuyển chọn, dâng tặng cho nữ tử Tô gia. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta. Trong những ánh nhìn chế giễu, mỉa mai, còn xen lẫn vài tiếng cười khúc khích đầy ác ý. Ta mỉm cười nâng chén rượu trước mặt, mà đầu móng tay đã găm sâu vào lòng bàn tay. “Đóa hoa này thật đẹp, rất hợp với Tô muội muội.” Một đôi xứng lứa vừa đôi như thế, ta cũng chẳng cần chen chân vào nữa. Chỉ mong đời này của Phó Hạc Minh có thể được như tâm nguyện, vừa có giang sơn, vừa có mỹ nhân. Lập Tô Phù Doanh – người hắn yêu nhất – làm hậu. Để Giang gia ta không còn rơi vào cảnh toàn tộc bị xử trảm, để ta – đường đường là một vị Hoàng hậu của Đại Thịnh– không phải bị đày ra biên cương, trở thành quân kỹ để an ủi tướng sĩ. Chỉ là… khi không còn Giang gia ta dốc toàn tộc trợ lực, ta thật muốn nhìn xem, Phó Hạc Minh hắn, làm sao bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.
Sau Khi Sống Lại, Ta Đã Quyến Rũ Hầu Gia Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị. Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ. Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các. Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ. Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng. Hắn hỏi ta muốn gì. Ta nói: “Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt.”
Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Kẻ Vô Dụng Kế mẫu gả ta cho một kẻ vô dụng, còn mỹ danh nói rằng: “Đại tiểu thư nhà chúng ta tính tình nóng nảy, chỉ có gả cho loại người này mới có thể chịu đựng được cái tính xấu ấy.” Nhà chồng của ta, từ cha mẹ chồng đến đệ đệ chồng, đúng thật là một lũ vô dụng. Bị người ta bắt nạt đến tận cửa, vậy mà chỉ biết lặp đi lặp lại vài câu: “Được.” “Có thể.” “Cũng được.” Chỉ có với ta, mới chịu nói thêm vài chữ: “Nương tử nói phải.” “Tẩu tẩu nói gì thì là thế ấy.” “Con dâu muốn, thì lấy.” “Ai cũng không được bắt nạt con dâu.” Kẻ lưu manh dám trêu ghẹo ta bị đánh gãy chân, kẻ có ý đồ bất chính với ta thì mất mạng. Ta quay đầu nhìn cả Triệu gia. Không thể nào là bọn họ làm, đúng không?
Hệ Thống Công Lược Tra Phu Và Nghịch Tử Phụ thân từ bên ngoài nhặt về cho ta một dưỡng mẫu, dưỡng mẫu đối xử với ta rất tốt, nói sẽ đối xử với ta như thân sinh nữ nhi. Nhưng ta lại nghe được tiếng lòng của bà ta: [Hệ thống, đây chính là dưỡng nữ có thể khiến cặp phụ tử kia hối hận sao? Chỉ cần ta thu phục được nó, cặp phụ tử kia sẽ phải chạy theo cầu xin ta!] Đêm đó ta mơ một giấc mơ về kiếp trước. Trong mơ, dưỡng mẫu đưa ta vào thành, trước mặt hoàng đế và tiểu công chúa, bà ta bế ta lên cao, còn thân mật với phụ thân ta. Tiểu công chúa ghen tị, quỳ xuống ôm lấy dưỡng mẫu, gọi bà ta là mẫu phi, nói rằng mình đã biết lỗi, muốn mẫu phi ôm. Hoàng đế cũng đỏ hoe mắt, khóc lóc cầu xin dưỡng mẫu tha thứ. Dưỡng mẫu lập tức bỏ ta xuống, vui vẻ muốn cùng họ về cung, ta cầu xin bà đừng đi nhưng bà lại cười lạnh: “Ngươi chỉ là công cụ để ta khiến cặp phụ tử khốn nạn kia hối hận mà thôi! Ngươi thật sự nghĩ ta muốn làm mẫu thân của ngươi sao? Cút đi!” Bà ta về cung liền được phong làm hoàng hậu, cùng ngày đó phụ thân ta bị hoàng đế ghen tuông dìm chết dưới nước. Còn ta vì đã từng “Cướp” mẫu thân với tiểu công chúa nên bị xe ngựa cán gãy cả tay lẫn chân. Tiểu công chúa chỉ vào ta với đôi chân gãy hỏi: “Mẫu hậu, người thương nàng ta hay thương con?” Dưỡng mẫu cưng chiều dỗ dành nàng ta: “Con là bảo bối do ta sinh ra, còn nàng ta chỉ là đứa rác rưởi mà mẫu thân nhặt được từ trên đất thôi.” Ta giật mình tỉnh giấc, dưỡng mẫu đang tiều tụy bưng một miếng bánh ngọt nịnh nọt ta. Ta lại nghe thấy tiếng lòng của bà ta: [Đây là bánh điểm tâm ta cố ý mang từ trong cung ra, đứa con hoang này ăn vào chắc chắn sẽ nhận ta làm mẫu thân!]
Niên Tuế Hữu Cảnh Chồng ta vì trả nợ cờ bạc, muốn bán ta và con gái để lấy tiền. Mẹ con ta như súc vật bị trói lại mang đi rao bán ngoài phố. “Một lớn một nhỏ, có thể làm nô làm tì. Ai ra giá cao thì về tay người nấy!” Người trả giá cao nhất, là một tên ngỗ tác hèn hạ. Hắn không những không muốn mẹ con ta làm nô làm tì, mà còn muốn cưới ta làm nương tử. Nhưng hắn bị quỷ dữ ám, đã hại chết hai người vợ trước. Mọi người đều nói, ta gả cho hắn chẳng khác nào đi tìm cái chết. Nhưng sau này, không ai ngờ rằng, người chết lại là tên chồng bạc tình lúc trước của ta.