Cổ Đại

Tâm Hướng Minh Nguyệt

Vì một bát cơm th/iu, ta đã hầu hạ kẻ ngốc nghếch ngây dại là Tống Trường An suốt 7 năm. Tưởng rằng hắn sẽ mãi ngây dại như vậy, chẳng ngờ một lần rơi xuống nước lại khiến đầu óc hắn bỗng chốc tỉnh táo. Từ đó, người Tống gia cũng không còn coi trọng ta. Ánh mắt Tống Trường An nhìn ta như ban phát: “Ngươi chăm ta 7 năm, dẫu không có công lao thì cũng có khổ lao. Tuy ta không thể cưới ngươi, nhưng vị trí thiế/p thất, vẫn có thể cho được.” Tất cả mọi người đều nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn thuận theo, tiếp tục cúi đầu khom lưng sống qua ngày trong Tống gia. Thế nhưng ta bưng lên một bát cơm trắng, đặt trước mặt Tống Trường An. “Ngày trước bởi cơm mà kết duyên, nay cũng nên bởi cơm mà đoạn tuyệt.” Nói đoạn, ta xoay người bước vào cửa Thôi phủ, không hề ngoảnh lại. Dù sao cũng là hầu hạ người, hầu ai mà chẳng là hầu?

Hoàng Thượng Có Hệ Thống Giám Định Trà

Hoàng Thượng Có Hệ Thống Giám Định Trà Ta vốn là một Hoàng hậu không được sủng ái. Nhưng bỗng một đêm, Hoàng thượng có một hệ thống giám định trà. Từ đó, ta được ngài sủng lên tận trời xanh. Khi Tú nữ khiêu vũ trong Ngự Hoa Viên muốn quyến rũ ngài, ngài cho nàng ta múa suốt đêm. Khi Quý phi bày mưu hãm hại ta, ngài đã đày ả vào lãnh cung. Khi nữ nhân xuyên không ngâm thơ đối đáp, ngài tức giận mắng: “Ngay cả thơ Thuỷ Điệu Ca Đầu của Tô Thức mà ngươi cũng dám ăn cắp?”

Đạp Lên Kẻ Bạc Tình, Một Đời Hưởng Phú Quý

Đạp Lên Kẻ Bạc Tình, Một Đời Hưởng Phú Quý Ngày thành thân. Nhà chồng bắt ta quỳ giữa sân trước mặt bao nhiêu khách khứa suốt 2 canh giờ, nói là để trị tính ngang ngược. “Chỉ khi quỳ đủ rồi, mới có tư cách bước vào cửa nhà chúng ta.” Thân thể ta yếu ớt, không chịu nổi, cuối cùng đập đầu xuống đất mà mất mạng. Sau đó, ta trọng sinh. “Cha, khuân hồi môn lên, chúng ta về nhà!”

Mười Sáu Năm Hư Tình Giả Ý

Mười Sáu Năm Hư Tình Giả Ý Người ôn văn nhã nhặn như phu quân của ta lại dùng của hồi môn của ta để nuôi dưỡng ngoại thất suốt mười sáu năm.Đứa con trai nhỏ mà ta hết lòng dạy dỗ không chỉ là con riêng của ngoại thất;Mà còn căm hận ta ngăn cản bọn họ đoàn tụ, ngày đêm mong muốn ta ch.ết đi.Tâm ta như tro tàn, chỉ cảm thấy cuộc đời này không còn hy vọng.Khi định rút trâm tự vẫn, ta bỗng chốc tỉnh ngộ.Nếu ta tự sát, chẳng phải là để cho gian phu dâm phụ nhởn nhơ sung sướng sao?Chờ gì đến kiếp sau? Đời này ta phải báo thù!

Kinh Thành Đệ Nhất Ác Bà Bà

Kinh Thành Đệ Nhất Ác Bà Bà Con trai bất tài của ta xuất chinh trở về, lại mang theo một cô nương đang mang thai. Còn muốn cùng thê tử nguyên phối Thượng Quan Ninh Tư hòa ly. Ta nhìn Nam Cung Dạ quỳ trên mặt đất cùng với đóa tiểu bạch hoa bên cạnh hắn, lạnh lùng nói: “Đánh cho ta!”

Trái Tim Khó Giữ

Trái Tim Khó Giữ Mẫu thân ta tướng tá thô kệch, còn phụ thân thì mặt mày như ngọc. Người đời đều nói hầu gia rất tình cảm. Cho đến khi nạp thiếp, ông lại nhẫn tâm đòi mẫu thân ta “kiệu Tịch Nhan”. “Nàng ấy nói không có kiệu Tịch Nhan thì không chịu nhập phủ. “Chỉ là một cái kiệu thôi mà, đừng có keo kiệt thế.” Nhưng mọi người đều biết, đó không chỉ là một cái kiệu. Mắt mẫu thân đỏ hoe, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Nhan Nhi nhớ lấy, không giữ được trái tim đàn ông thì hãy nắm lấy mạng của hắn.”

Thê Tử Của Thần

Đương kim thánh thượng yêu thích t/hê tử người khác, hôm vi hành nọ, hắn để mắt tới đại tẩu ta đang mang thai 6 tháng. Đại tẩu sống ch .t p h/ả.n kháng, làm bị t.hư/ơng long thể, hắn liền đem nữ tử thôn quê không biết điều ấy thư/ởng cho binh sĩ dư/ới trướng. Đại tẩu bị mấy người thay nhau h à..n/h h .ạ đến ch .t, cuối cùng một x /á.c 2 mạng. Đại ca ta đôi mắt đ/ỏ r//ự c, điên cuồng lao tới muốn liều mạ/ng với cẩu hoàng đế, còn chưa kịp đến gần đã bị l o..ạ/n đa/o c.h é//m ch .t. Hắn còn sai người c/h..ặ t đầu đại ca, ném cho l.ũ c/hó hoa/ng phâ/n thâ/y. Vị đế vương cao cao tại thượng kia không hề hay biết, trong căn nhà ti/ện dân mà hắn khinh rẻ ấy, vẫn còn một tiểu muội đang tha thiết ngóng trông bọn họ trở về. Về sau, tân khoa trạng nguyên vừa thành thân, thê tử lạc bước vào ngự hoa viên, bất cẩn đ â./m sầ/m vào thánh thượng.

Duyên Tàn Không Hối

Duyên Tàn Không Hối Ta theo tướng quân rũ áo quy điền. Ba năm sau, trước túp lều tranh, thái tử phi rơi lệ mà oán than: “Là nữ nhân kia hại ch .t con ta, vậy mà chàng còn muốn phong ả làm trắc phi. Lẫm ca ca, muội phải làm sao đây…” Nàng đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt bi thương đến cùng cực. Phu quân ta buông cuốc, sợ bùn làm bẩn xiêm y nàng, chỉ đành bất lực nói: “Muội là biết rõ nhất, ta chịu không nổi khi thấy muội khóc.” Hắn phủi bụi trên bộ giáp cũ, cùng nàng hồi kinh. Chỉ để lại hai chữ: “Chờ ta.” Ta đem gà vịt trong nhà bán hết, tấm da thú hắn săn được cũng đem tặng hàng xóm. Dặn rằng: “Nếu chàng trở về, thì nói với chàng, A Liên đã ch .t rồi.”

Nếu Có Kiếp Sau

Nếu Có Kiếp Sau Khi Đoạn Sách đè ta xuống dưới thân, ta lại hỏi một câu cực kỳ phá hỏng tâm tình— “Ngươi có tin vào nhị thứ nguyên không?” Hắn giọng khàn đặc, nhưng vẫn cố nén dục niệm mà thuận theo lời ta: “Là gì vậy?” “Chính là nơi ta muốn chạy trốn đến.” Hắn bật cười khẽ hai tiếng, cắn lấy cằm ta: “Nàng trốn đến đâu, ta cũng sẽ tìm nàng về.”

Phượng Hoàng Niết Bàn

Phượng Hoàng Niết Bàn Ta và tỷ tỷ là song sinh nữ của tướng phủ. Sau khi trọng sinh, tỷ tỷ quyết định đổi cuộc đời với ta. Nàng nói: “Người làm đích nữ tướng phủ là ngươi, ta muốn trở thành vũ cơ vang danh thiên hạ.” Ở kiếp trước, nàng được gả vào Đông cung theo sự sắp đặt của phụ thân, không ngờ Thái tử hoang dâm vô đạo, mưu phản và bị tru diệt. Nàng bị ép phải tuẫn táng, cảnh tượng như một giấc mộng hư ảo. Còn ta, từ nhỏ bị bỏ rơi, lưu lạc chốn thanh lâu, tình cờ gặp gỡ Vĩnh vương, trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ. Nhìn bóng lưng nàng rời khỏi tướng phủ, trong lòng ta lạnh lùng. Nàng không biết rằng, nếu không có sự bày mưu tính kế của ta, Vĩnh vương không thể nào trở thành hoàng đế.  

Mùa Xuân Của Cô Vợ Nuôi Từ Bé

Mùa Xuân Của Cô Vợ Nuôi Từ Bé Tôi là con dâu nuôi từ bé của nhà Tạ Kim Ngôn. Nhưng chuyện đầu tiên Tạ Kim Ngôn làm sau khi đậu Trạng nguyên, là nhận tôi làm nghĩa muội. Tôi biết, Tạ Kim Ngôn là người cao ngạo, chắc chắn không đời nào chịu lấy một người phụ nữ quê mùa chỉ biết làm ruộng nấu cơm. Mà tôi lại là một sinh viên nông nghiệp xuyên không về thời cổ đại, làm nông đương nhiên quan trọng hơn đàn ông chứ! Thế nên bọn tôi chia tay sớm bớt đau khổ, hắn mưu cầu vinh hoa phú quý của hắn. Tôi theo đuổi cuộc sống bình đạm của tôi. Nhưng tự dưng đến một ngày, lúc tôi đang ôm cái bụng bầu dạy hai mươi bốn tiết khí cho học sinh ở giảng đường. Thì Tạ Kim Ngôn vốn nên ở kinh thành làm quan lại mặt mày phiền muộn, cắn răng nghiến lợi gọi tôi: “Tiểu Vân, muội mang thai con của ai?” Tôi chau mày nhìn hắn như thần kinh: “Đại ca, ngươi mất trí nhớ rồi hả? Ta là nghĩa muội của ngươi, thì đương nhiên là mang thai con của em rể ngươi rồi.”

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá Tỷ tỷ nói mình là nữ chính, muốn độc mỹ, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào ngục. Hằng vương lấy tính mạng cả nhà ta ra uy hiếp, yêu cầu tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng khổ sở cầu xin nàng cứu chúng ta. Nhưng nàng lại nói ta trói buộc đạo đức, muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng, tham sống sợ chết. “Các ngươi mất đi chỉ là tính mạng, còn ta, mất đi là tình yêu cùngtự do cả đời!” “Ta Tô Nguyệt Ảnh cả đời này, ghét nhất người khác uy hiếp ta!” Hằng vương dưới cơn tức giận, tàn nhẫn giết chết chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ta lại phát điên, quay về bên Hằng vương, cùng hắn yêu hận triền miên, ngược luyến tình thâm, nàng chạy ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên nhau. Nàng luôn miệng nói độc mỹ, lại trở thành chính phi của Hằng vương, sau khi Hằng vương đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu, vinh sủng đến cực điểm. Còn cả nhà ta, phơi thây hoang dã, hài cốt không còn. Mở mắt lần nữa, cả nhà ta đều được trùng sinh.

1 - Nhất Mộng Như Sơ

Nhất Mộng Như Sơ Nhà ta rất nghèo, trong nhà chỉ có ba mẫu đất khô, cha ta chăm sóc ba mẫu đất ấy như chăm sóc tổ tiên. Nhưng dù có chăm sóc tốt đến đâu, mỗi năm sản lượng thu hoạch cũng không đủ để mười người trong nhà ta ăn no. Tổ phụ tổ mẫu ta đã già, ba thúc thúc dù đã lớn tuổi vẫn còn lông bông, mỗi ngày đi từ đầu làng đến cuối làng, chỉ biết nói chuyện phiếm rồi gãi chân, đúng là những kẻ lười biếng thực thụ. A di và ta cùng tuổi, là bảo bối của tổ phụ tổ mẫu. Năm đó tuyết lớn, nhà đã hết lương thực mấy ngày, nhìn cả nhà sắp chet đói, cha ta đi làm thuê ở kinh thành, trong làng có người đến mua người, họ cho ta bốn lượng bạc, ta đã tự bán mình.

Cùng Khuê Mật Xuyên Qua Lúc Sau

Cùng Khuê Mật Xuyên Qua Lúc Sau Ta cùng bạn thân cùng nhau xuyên không. Nàng xuyên thành Thái tử. Còn ta… cũng không khác là bao, ta xuyên thành… thái giám. Nàng vung tay hào sảng, nói sau này sẽ cùng ta hưởng vinh hoa phú quý. Ta thì chẳng ham vinh hoa, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta muốn đến Dạng Cực Điện làm việc.” Bạn thân lập tức đồng ý. Ba ngày sau, ta bị thống lĩnh cấm quân mặt đỏ tía tai xách cổ áo lôi đến trước mặt bạn thân. Nàng đen mặt chất vấn ta: “Ngươi không nói cho ta biết Dạng Cực Điện là phòng tắm lớn trong cung à?!”

Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa

Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa Hai tháng trước ngày đại hôn, Kỷ Nhược Thanh bỗng nhiên muốn thử lòng ta.Khi ta đang cùng thứ huynh Mạch Cẩn đến Cô Tô tra xét sổ sách, hắn lén hạ Hợp Hoan Hương vào xiêm y của ta.Một ngày vất vả, thân thể mỏi mệt, đang định chợp mắt nghỉ ngơi thì trong người bỗng nóng rực như thiêu đốt.Bất chấp lời can ngăn của thứ huynh, ta nghiến răng nhảy thẳng vào hàn đàm ngoài viện.Khi ấy tiết trời chớm đông, ta ngâm mình mấy canh giờ liền, đến khi đưa được về phủ thì đã sốt cao hôn mê.Ba ngày sau, ta chập chờn tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên lại là Kỷ Nhược Thanh hân hoan đứng bên giường.Hắn ôn nhu nắm tay ta, khóe miệng giương cao ý cười.“Chúc mừng A Mạnh của ta, đã vượt qua một cửa cuối cùng rồi!”

Đi Về Nơi Có Nắng

Đi Về Nơi Có Nắng Ta làm chó liếm của ba giới đại lão cùng một lúc. Tất cả chỉ vì khi ta xuyên không đến đây, lại bị ràng buộc bởi một hệ thống chiến lược công lược đại lão. Đáng tiếc thay, ta chỉ là một nữ phụ ác độc, còn nữ chính là tiểu sư muội được cả môn phái cưng chiều. Chiến thần nhân giới: “Tống Trúc, ngươi võ công cao cường, phải bảo vệ tiểu sư muội rút lui.” Ma tôn ma giới: “Tống Trúc, ngươi thân thể cường tráng, thử thuốc này thay tiểu sư muội đi.” Kiếm tôn tiên giới: “Tống Trúc, ngươi tu vi cao, mau lấy đan dược của mình cho tiểu sư muội.” Nhưng dù ta lên núi đao, xuống biển lửa, thử độc dược, hay móc kim đan, cũng không thể khiến hảo cảm của các đại lão đối với ta đạt đến mức đạt chuẩn. Ta quyết định mặc kệ. Hiện tại, ta chỉ một lòng cầu chết. Chết rồi, ta có thể trở về nhà.

Thiên Hồng Mưu

Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.

Xuyên Sách Tấu Hề

Xuyên Sách Tấu Hề Tôi là nữ phụ xui xẻo trong một bộ truyện ngược. Đêm tân hôn, phu quân tháo xuống lớp vỏ bọc dịu dàng, nói với tôi: “Vinh hoa phú quý, địa vị chính thất ta đều có thể cho nàng, chỉ duy nhất tình yêu là không thể. Nếu nàng tức giận, giết ta cũng được.” Hắn còn chu đáo đưa cả con dao găm vào tay tôi. Vậy thì… tôi cũng không khách sáo nữa. Phập phập phập phập phập! Tôi đâm liền mười hai nhát, nhát nào cũng thấy máu nhưng không lấy mạng.

Bội Ước

Bội Ước Năm ấy, vào Tết Thượng Nguyên, ta cứu được một tiểu nô lệ từ thanh lâu. Hắn bị ta xé bỏ mặt nạ, không ngờ lại là một thiếu niên có dung nhan tuyệt sắc. Ai có thể ngờ rằng, thiếu niên ấy sau này trở thành vị tướng quân nắm quyền Nam Nha, vậy mà sau lưng vẫn để mặc ta trêu đùa đủ kiểu. “Tiểu nô lệ, làm tướng quân thì sao chứ, sau lưng vẫn phải mặc ta trêu ghẹo.” Hắn bị ta đè dưới thân, đôi mắt sáng như sao, mỉm cười đáp: “Nếu tiểu thư thích, vậy thì ta mặc người định đoạt.”  

Tri Hòa

Tri Hòa Sau khi mất trí nhớ, ta nhớ lầm mình thầm mến Thiếu sư Bùi Khanh Chi. Vì để khiến hắn vui lòng, ta dùng đủ mọi cách, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn lạnh nhạt như cũ. Cho đến khi thanh mai của hắn vô ý ngã ngựa, hắn đẩy ta ra, chán ghét nói: “Bị bệnh thì đi chữa đi.” Lúc đó ta mới biết hóa ra không phải hắn lạnh lùng, mà người trong lòng hắn không phải ta. Thế là ta đi chữa bệnh. Không ngờ, ha, còn chữa rất tốt nữa! Nhưng khi biết ta khôi phục trí nhớ, Bùi Khanh Chi lại hốt hoảng. Hắn nắm chặt lấy tay, giọng nói run rẩy: “Rõ ràng hôm qua ngươi còn nói thích ta mà…”