Cổ Đại
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Nhiếp Chính Vì Con Hoàng đế là một kẻ yêu mù quáng, hắn không ngần ngại từ bỏ ngai vàng, rời xa hoàng cung để cùng người tình ẩn cư nơi rừng núi. Chính ta đã ngậm đắng nuốt cay, chịu bao gian khổ nuôi dưỡng nhi tử lớn lên, giúp đỡ nó đảm đương việc triều chính. Nhưng không ngờ sau vài năm, Hoàng đế không thể thể chịu nổi cuộc sống nghèo khổ, lại quay trở về! Hắn lừa gạt hoàng nhi của ta: “Triệt nhi, mẫu hậu con là một người độc đoán nghiêm khắc, thâm hiểm khó lường.” “Trẫm đổi cho con một người mẹ hiền lành, dịu dàng hơn, được không?”
Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá Tỷ tỷ nói mình là nữ chính, muốn độc mỹ, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào ngục. Hằng vương lấy tính mạng cả nhà ta ra uy hiếp, yêu cầu tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng khổ sở cầu xin nàng cứu chúng ta. Nhưng nàng lại nói ta trói buộc đạo đức, muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng, tham sống sợ chết. “Các ngươi mất đi chỉ là tính mạng, còn ta, mất đi là tình yêu cùngtự do cả đời!” “Ta Tô Nguyệt Ảnh cả đời này, ghét nhất người khác uy hiếp ta!” Hằng vương dưới cơn tức giận, tàn nhẫn giết chết chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ta lại phát điên, quay về bên Hằng vương, cùng hắn yêu hận triền miên, ngược luyến tình thâm, nàng chạy ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên nhau. Nàng luôn miệng nói độc mỹ, lại trở thành chính phi của Hằng vương, sau khi Hằng vương đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu, vinh sủng đến cực điểm. Còn cả nhà ta, phơi thây hoang dã, hài cốt không còn. Mở mắt lần nữa, cả nhà ta đều được trùng sinh.
Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm Cha ta là thương nhân giàu nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có ta là nữ nhi. Để bảo vệ ta, ông đã cho ta mang theo của hồi môn kếch xù gả vào Hầu phủ. Ngày định thân, ta mơ một giấc mơ. Mơ thấy Hầu phủ khinh thường xuất thân là nữ nhi thương hộ của ta, Tiểu hầu gia một lòng sủng ái biểu muội là tài nữ của hắn. Sau khi cha ta mất, của hồi môn của ta bị chiếm đoạt sạch sẽ. Để nâng biểu muội lên làm chính thất, Tiểu hầu gia mua chuộc bà đỡ, khi ta sinh con thì ra tay giết chết. Tỉnh mộng, Tiểu hầu gia dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta. “Ngươi đã muốn gả vào Hầu phủ thì đừng có mang theo một thân mùi tiền, Hầu phủ chúng ta không thể mất mặt như thế được.” “Cửa tiệm này thôi thì tặng cho biểu muội, coi như là quà ra mắt của tẩu tử.” Ta nhìn bộ mặt cao cao tại thượng của hắn, cười lạnh một tiếng. Quay người liền sai quản gia đuổi hắn ra khỏi cửa. “Thứ nhà quê rách nát, chưa vào cửa đã muốn lấy của hồi môn của con dâu? “Hầu phủ danh giá còn không bằng nhà nông hiểu lễ nghĩa!”
Chu Nguyên Ngày phu quân định lấy mạng ta để chứng đạo, ta phát hiện mình mang thai. Hắn chán ghét, nhưng vẫn thu kiếm. “Nể tình ngươi hoài tiên thai, bản tôn sẽ không giết ngươi.” Ta mới hay, phu quân ta, hóa ra là tiên trên trời. Hắn căm ghét thủ đoạn hèn hạ của ta, giam ta trên thiên giới, không đoái hoài. Ta liều mạng sinh hạ đứa trẻ, nhưng nó lại căm ghét ta là phàm nhân thấp hèn, đòi đổi mẫu thân mới. Cuối cùng, ta nhảy xuống Ma Uyên, quên hết tất cả mọi thứ. Một ngày nọ, ta cùng con gái xuống trần gian lịch kiếp. Bỗng có một tiểu tiên mặc áo gấm, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm ta. “Chính vì nàng ta, a nương mới không cần ta sao?” …
Yêu Chiến Thần Vương Gia Ta trúng phải tà thuật, sẽ yêu người đầu tiên nhìn thấy sau khi mở mắt. Ta bịt mắt bằng vải trắng, gọi cha đến, sau khi chắc chắn không có gì sai sót mới tháo vải trắng ra. Trước mắt là bức họa của chiến thần vương gia đã tử trận sa trường từ nhiều năm trước, tướng mạo anh tuấn, đôi mày mang sát khí lạnh lẽo của người từng chinh chiến nơi sa trường. Thế là, ta như phát điên yêu chàng. Ta vừa mừng vì chàng không còn nhưng cũng buồn vì chàng đã mất. Kết quả là không lâu sau, chiến thần vương gia sống lại xuất hiện trước cửa nhà ta. “Nghe nói nàng yêu ta đến chết đi sống lại, không thể sống thiếu ta, nên ta đến xem thử.” Ta: “…”
Công Chúa Hòa Thân 3: Quy Tắc Ở Góa Của Công Chúa Hòa Thân Sau một năm hòa thân, cuối cùng cũng hại chết được phu quân. Ta trở thành quả phụ trẻ tuổi, giàu có và phóng túng nhất Bắc quốc, hứng thú bừng bừng chuẩn bị tái giá. Vàng bạc đầy trướng mặc ta tiêu xài, mỹ nam thảo nguyên mặc ta lựa chọn, cuộc sống thật là sung sướng. Vào đêm ba mươi bảy ngày sau khi phu quân mất, ta bị người ta bóp cằm lay tỉnh: “Đế Cơ quả thực không bao giờ làm ta thất vọng! Không thủ tiết coi như xong, tái giá còn cầm theo tiền của ta?” Ta kinh hãi vô cùng, giả vờ yếu đuối, tỏ ra tình thâm: “Đại vương… thiếp bị ép buộc…” “Đừng có giả bộ.” Ta túm lấy tay áo hắn, há miệng nói bừa: “Thất lang… thiếp nhớ chàng…” “Rầm!” Hắn rút đao ra khỏi vỏ. Ta lập tức ngậm miệng. Series Truyện này gồm 3 phần Phần 1 Phần 2 Phần 3
Sơ Tinh Công lược sư tôn lạnh lùng, thất bại. Công lược sư huynh ôn nhu, thất bại. Công lược sư đệ phản diện, thất bại. Công lược con chó A Hoàng của tông môn, vẫn thất bại. “Ngươi bị khai trừ, ngay cả một con chó cũng không công lược được, giữ ngươi lại làm gì?” Hệ thống buông lời lạnh lùng rồi biến mất. Ta đứng trước cửa động phủ ba ngày ba đêm, cũng gọi hệ thống ba ngày ba đêm. Nhưng trong đầu vẫn tỉnh táo, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại ta. Xác định hệ thống đã thực sự rời đi, ta cuối cùng cũng không nhịn được bật cười. Tạm biệt cặp cha mẹ hút máu ở thế giới cũ. Cũng tạm biệt luôn cả người ca ca siêu nhân của ta. Ta sẽ ở lại thế giới tu tiên này, tận hưởng cuộc sống dài lâu và sung túc của mình.
Công Chúa Thật Trở Về Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.
Không Làm Thái Tử Phi Từ nhỏ, ta đã muốn gả cho Bùi Cảnh làm thái tử phi. Dù hắn không được sủng ái, ta vẫn toàn tâm toàn ý đối đãi. Mùa hạ thêu túi thơm cho hắn, mùa đông may đệm lót đầu gối. Ngay cả khi hắn uống thuốc, ta cũng từng thìa từng thìa dỗ dành mà đút. Nhưng khi chiến sự vừa yên, hắn lại thỉnh cầu được cưới người khác. Còn to tiếng không biết thẹn khuyên ta rộng lượng: “Toàn tộc của Chiêu Hoa vì nước hy sinh, nàng ấy là hậu nhân của công thần. Ngươi lẽ ra nên hiểu chuyện, dù sao ngươi cũng đã toại nguyện được đính hôn cùng ta.” Trong cung ai cũng biết ta đối với hắn tình sâu như biển, tuyệt không hai lòng. Nhưng hôm ấy, ta lại thản nhiên đề nghị từ hôn: “Ta ngưỡng mộ Chu tướng quân đã lâu, nguyện gả cho chàng làm thê.”
Trâm Phượng Và Chén Độc Muội muội song sinh trở thành Hoàng hậu nương nương vô cùng tôn kính. Nhưng trong ngày lại mặt, nàng bị tên hầu say rượu chạm tay, chuyện đó lại bị người khác bắt gặp. Muội muội lo lắng hoảng sợ, khóc lóc cầu xin ta gánh tội thay. Ta nhất thời mềm lòng, đứng ra giúp nàng. Không ngờ Thánh thượng nổi giận, chẳng màng đến tình cảm hay thể diện của phụ thân và muội muội, quyết định phế bỏ một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa gió quỳ ngoài cung suốt ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác không hồn, chết mà mắt còn mở. Mẫu thân trong một đêm đã bạc trắng tóc, chẳng bao lâu sau cũng lìa đời. Muội muội khi đã trở thành Hoàng hậu, sợ ta sẽ phơi bày sự thật, bèn mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra và đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức tàn, rút trâm phượng trên đầu nàng, cùng nàng chết chung. Khi mở mắt ra lần nữa, cả ta và muội muội đều sống lại. Muội muội ích kỷ từ xưa nay, nhưng lần này lại bất ngờ hỏi ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”
Tĩnh Ninh Kiến Xuân Ta là thiếp của Nghiêm phủ. Ta luôn nhu thuận cung kính, với lão gia cũng có thể xem là tình thật ý chân. Nhưng nào ngờ, Nghiêm phủ lại bị tịch biên tài sản. Ngay lúc đó, ta thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay, ta chỉ là thiếp. Thiếp thì không đáng bị liên lụy.
Tính Toán Của Chủ Mẫu Vừa thành thân được một năm, phu quân đã dẫn Lâm Mạn Nhu đến trước mặt ta, nói rằng muốn nạp nàng làm thiếp. Ta đương nhiên không đồng ý. Lâm Mạn Nhu kiêu căng ngạo mạn, ỷ vào việc được phu quân yêu thương, lúc nào cũng chống đối và đấu đá với ta. Cả Hầu phủ trở nên đầy rẫy căng thẳng, không khí ngột ngạt như bão tố chực chờ. Ta mất đi đứa con cùng khả năng sinh nở, còn Lâm Mạn Nhu thì mất mạng. Thanh danh của ta vì thế mà thối nát không ngừng. Toàn bộ Thịnh Kinh đồn đại rằng, chủ mẫu phủ An Nam Hầu ngu ngốc, đố kỵ, độc ác như rắn rết. Phụ mẫu ta, để bảo vệ danh tiếng của phủ Quốc công, đã chủ động đề nghị để phu quân ta cưới thêm một bình thê. Người được cưới chính là biểu muội của hắn. Mãi về sau ta mới biết, người mà phu quân thực sự yêu từ trước đến giờ vẫn luôn là biểu muội ấy, còn ta và Lâm Mạn Nhu chẳng qua chỉ là những bàn đạp cho tham vọng của hắn mà thôi. Ta bị giam cầm tại điền trang, sống cô độc suốt ba mươi năm. Nhưng sau đó, ta đã được tái sinh.
Hoán Mệnh Đoạt Thiên Tiểu sư muội yêu thích bói toán. Từng dự đoán rằng ta chính là nữ chính mệnh phượng hoàng, còn nàng lại chỉ là nữ phụ độc ác. Sau khi biết được điều này, nàng lặng lẽ đổi mệnh cách của chúng ta. Từ đó, người nhặt được Thái tử Thiên giới tại đáy vực sâu trở thành nàng. Nàng được lập làm Thái tử phi, còn ta lại thay thế nàng gánh chịu mọi tội ác, bị trục xuất khỏi tông môn. Vào ngày đại hôn của nàng, ta thong thả xuất hiện. Thế nhưng, nàng lại dẫn theo chúng tiên gia, công khai xét xử ta giữa chốn đông người. Nàng muốn khiến “nữ phụ độc ác” như ta thân bại danh liệt, chết không yên lành. Ta cười khẽ. Trong trăm năm nàng trèo cao bám quyền, ta ẩn cư nơi núi rừng khổ luyện. Giờ đây, ta đã mạnh mẽ đến đáng sợ. Chỉ cần một ngón tay, cũng đủ nghiền nát bọn họ thành tro bụi.
Kế Hoạch Chạy Trốn Cùng Bạn Thân Tôi và bạn thân cùng nhau xuyên sách, hệ thống để tôi công lược thái tử tính tình u ám, còn cô ấy thì công lược vương gia phúc hắc. Hai chúng tôi cần mẫn công lược suốt năm năm, tiến độ công lược vẫn dừng ở 90% không nhúc nhích. Tôi: “Tớ không cố được nữa, tớ muốn nằm ngửa.” Bạn thân: “Vậy… giả chết?” Tôi: “Ok, cùng nhau giả.” Chúng tôi dùng toàn bộ tích phân tích góp được mấy năm nay để giả chết rồi rời khỏi kinh thành. Hai năm sau, khi chúng tôi đang vừa câu cá vừa ngân nga bên bờ sông thì bị một đám tặc nhân xông lên trói lại. Bọn hắn cầm chân dung đối chiếu với chúng tôi, trên mặt cười nở hoa. “Quý nhân kinh thành mấy năm nay đang thịnh hành tìm thế thân ánh trăng sáng.” Tên tặc nhân chỉ vào tôi: “Người này, đưa đến phủ thái tử, có thể được năm mươi lượng bạc!” Hắn lại chỉ vào bạn thân tôi: “Người này, đưa đến phủ Túc An vương, có thể được một trăm lượng bạc!” Tôi, bạn thân: “???” Khoan đã, sao cô ấy còn mắc hơn tôi vậy?
Phu Quân Ta Là Hồ Ly Xuyên vào một quyển tiên hiệp, trở thành nữ phụ số bảy, ta phát hiện phu quân của mình là một con hồ ly. Chính xác hơn, là một hồ ly tinh. Nhưng hồ ly không yêu ta. Hắn chỉ đến để báo ân. Không yêu thì thôi, dù sao hồ ly sau khi hóa hình cũng có gương mặt điêu khắc, tám múi săn chắc, đường nét sắc sảo, lại thêm đôi tai lông xù cùng cái đuôi bông bông phía sau. Còn bền bỉ hơn cả nam phu. Nói xem, ai thiệt ai lợi còn chưa biết đâu.
Vọng Thư Đích tỷ đem lòng yêu một gã đào kép, vì muốn cùng hắn tư bôn mà p/hóng hỏa giả c/h/ết. Nhìn thi thể cháy đen, hu/yết n/hục mơ hồ trước mắt, thanh mai trúc mã Lục Minh Hủ của ta sắc mặt lạnh nhạt: “Là nàng bạc mệnh.” Thế nhưng, bàn tay giấu trong tay áo lại siết chặt đến trắng bệch. Về sau, ta dốc lòng bày mưu tính kế, trợ giúp hắn lên ngôi Thái phó. Vậy mà hắn lại tùy ý gán cho ta một tội danh, đem ta th/iêu sống. Thì ra hắn vẫn luôn nghi ngờ rằng trận hỏa hoạn năm đó là do ta gây ra. Hắn nói: “Cảnh Vọng Thư, ngươi có biết Liên nhi c/h/ết thảm đến mức nào không?” Lần nữa mở mắt, ta quay trở về thời khắc đích tỷ cố ý phóng hỏa. Lục Minh Hủ đã muốn làm một kẻ si tình, vậy thì để hắn làm đi.
Phụ Thân Ta Là Cận Vệ Của Quý Phi Lúc xảy ra cung biến ông ta đã bảo mẫu thân mặc quần áo của Quý phi đi ra ngoài để người ta làm nhục, lại ném ta lúc đó mới năm tuổi vào giữa đám phản quân rồi hô to công chúa. Ông ta nói Quý phi cao quý thanh nhã, không thể chịu được một chút tổn thương, nên ta và mẫu thân hãy cố nhịn một chút. Ông ta nói vì đại nghĩa quốc gia, nên mẹ con chúng ta có thể hy sinh cho huyết mạch hoàng thất cũng là phước phần của tổ tiên. Sau này ta dùng danh nghĩa công chúa vong quốc chiêu binh mãi mã phục hưng Triệu thị. Phụ thân lại dẫn theo hai người xuất hiện, nói ta hãy chắp tay nhường lại mười bốn tòa thành trì: “Con làm tốt lắm, về sau sử sách và gia phả đều sẽ chừa một khoản cho con.” “Hiện giờ, con hãy trả lại thân phận công chúa và tất cả quyền hành đi!” Ta ra lệnh cho binh bính chuẩn bị áo giáp và trường thương, rồi dẫn ông ta lên tiền tuyến. “Ông muốn tranh đoạt quyền lợi cho người phụ nữ và con cái của ông, thì không thể mãi nằm trên thân thể người khác hút máu được, phải liều cả mạng sống mới công bằng.” Ông ta bị dọa vỡ mật, quỳ gối bên chân ta ăn năn. Ta nói với ông ta: “Có thể chịu chết vì Quý phi cũng là vinh hạnh của ông, cố nhịn một chút.”
Phượng Hoàng Tái Sinh Ta là chủ mẫu của Hầu phủ, là mẫu thân của hai thiên kim – một thật, một giả. Ngày thiên kim thật trở về, ta trông thấy những dòng chữ hiện lên trên đầu nàng. “Thiên kim thật thật đáng thương, trải qua muôn vàn khổ nạn tìm về với cha mẹ ruột, nhưng họ lại càng yêu quý thiên kim giả hơn, khiến nàng bị hành hạ đến chết.” “May thay, sau khi thiên kim thật chết đi, bọn họ mới tỉnh ngộ, giết chết thiên kim giả để báo thù, từ đó sống trong nỗi đau suốt phần đời còn lại.” Ta nhìn hai cô nương vừa tròn mười sáu tuổi trước mặt, thầm nghĩ: “Đều phải chết sao? Không! Một người cũng không thể chết!”
Định Mệnh Giao Thoa Phu quân của ta rơi xuống sông, bị một nữ tử xuyên không nhặt được bên bờ sông. Nữ tử xuyên không giấu hắn trong nhà suốt ba năm, đến khi ta tìm được hắn, thì hắn đang ở trong chuồng lợn cho lợn ăn. Vừa thấy ta, hắn liền quỳ sụp xuống đất, cầu xin ta đưa hắn về nhà. Nữ tử xuyên không chắn trước mặt ta, xòe tay nói: “Ta nuôi hắn ba năm, phí nuôi dưỡng ba ngàn lượng, một tay giao tiền, một tay giao người.” Ta cầm xấp ngân phiếu dày cộm trong ngực, mỉm cười nói: “Nhà ta sa sút, không có tiền rồi. Nếu đã vậy, ta tặng vị phu quân này cho ngươi luôn.”