Cổ Đại

Sát Thủ Giả Ngốc

Sát Thủ Giả Ngốc Ta là một nữ sát thủ dung mạo khuynh thành nhưng đầu óc đơn giản. Lần thứ mười hành thích vị Nhiếp chính vương lạnh lùng kia, thị vệ bên người hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mở miệng khuyên nhủ: “Cô nương à, đâu có ai đi hành thích mà mỗi ngày đều ném phi tiêu đến báo trước như cô?” Ta đảo mắt một vòng, nghiêm túc hỏi lại: “Vậy phải chuẩn bị gì trước mới đúng?” Nhiếp chính vương ở trong phòng bật cười vì tức, thanh âm lười biếng truyền ra: “Ngày mai mặc vũ y đến.” Ta làm theo lời. Sau đó ta hỏi hắn: “Bây giờ có thể hành thích ngài chưa?” Hắn vỗ vỗ đùi, giọng dụ dỗ: “Ngồi lên đây, bản vương từ từ nói cho nàng nghe.” Sao ta cứ có cảm giác… hắn đang quyến rũ ta vậy?

Nhận Nhầm Khuê Mật Rồi!!

Nhận Nhầm Khuê Mật Rồi!! Ta coi Mạnh Bà như khuê mật, Mạnh Bà lại nói với ta, hắn là nam nhân. Trong chớp mắt, những trò con bò từng làm cùng khuê mật như một thước phim hài lướt qua trong não ta. Cùng nhau đi ngâm Ôn tuyền, cùng ngủ, cùng xỉ vả Mạnh Quân Thần tướng*… “Huhu… Bà Bà…Hức! Mạnh Quân Thần tướng, ngươi là người tốt nhất Tiên giới, đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với kẻ tiểu nhân như ta.” Mạnh Quân Thần tướng anh tuấn, lạnh nhạt khẽ nhướng mày: “Ồ? Không phải hôm qua còn mắng ta lòng dạ hiểm độc, vừa nhìn đã biết không phải người tốt, nhất định phải tìm được cơ hội làm thịt ta sao?”

Phong Lưu Lang Tuyết

Phong Lưu Lang Tuyết Trong tu chân giới, vị đại sư huynh nổi danh nhất lại trở thành một phế nhân. Không chỉ tay chân không còn sức lực, ngay cả đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta nhận lệnh sư phụ, chăm sóc cho vị “phế nhân” đại sư huynh này. Ngày thứ nhất, nửa đêm huynh ấy đi vệ sinh, vô tình đè lên người ta. “Thật xin lỗi muội, ta không thấy đường.” Ngày thứ hai, huynh ấy tắm rửa, kéo ta ngã vào trong thùng nước. “Thật ngại quá, chân tay ta không còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị bọn hái hoa tặc hạ xuân dược với liều lượng cực mạnh. “Thật xin lỗi muội, mau rời đi! Để ta nghịch chuyển khí huyết, tự mình chớt đi mà thôi!”

Hoán Mệnh Đoạt Thiên

Hoán Mệnh Đoạt Thiên Tiểu sư muội yêu thích bói toán. Từng dự đoán rằng ta chính là nữ chính mệnh phượng hoàng, còn nàng lại chỉ là nữ phụ độc ác. Sau khi biết được điều này, nàng lặng lẽ đổi mệnh cách của chúng ta. Từ đó, người nhặt được Thái tử Thiên giới tại đáy vực sâu trở thành nàng. Nàng được lập làm Thái tử phi, còn ta lại thay thế nàng gánh chịu mọi tội ác, bị trục xuất khỏi tông môn. Vào ngày đại hôn của nàng, ta thong thả xuất hiện. Thế nhưng, nàng lại dẫn theo chúng tiên gia, công khai xét xử ta giữa chốn đông người. Nàng muốn khiến “nữ phụ độc ác” như ta thân bại danh liệt, chết không yên lành. Ta cười khẽ. Trong trăm năm nàng trèo cao bám quyền, ta ẩn cư nơi núi rừng khổ luyện. Giờ đây, ta đã mạnh mẽ đến đáng sợ. Chỉ cần một ngón tay, cũng đủ nghiền nát bọn họ thành tro bụi.

Yêu Yêu Hữu Văn Châu

Yêu Yêu Hữu Văn Châu Ta là một hồ yêu đang cố gắng tu luyện thành người. Để giữ mạng, ta đành cải trang trở thành tiểu đồng của một vị pháp sư chuyên trừ yêu. Pháp sư này không chỉ anh tuấn, lạnh lùng, mà đạo hạnh còn vô cùng cao thâm. Hắn cực kỳ căm ghét yêu quái, đã có vô số yêu ma tèo dưới kiếm của hắn. Ban đầu, ta rất sợ hắn. Sau này, ta vẫn sợ hắn, nhưng mà là sợ hắn khi trên giường. Vừa sợ vừa thót tim, ta cứ thế giấu nhẹm thân phận hồ yêu của mình mà ở bên đạo sĩ. Nhưng ai đó có thể giải thích cho ta, tại sao cuối cùng ta lại sinh ra cả một bầy… Toàn! Hồ! Ly! Thuần! Chủng!

Mặc Hoà Yên

Mặc Hoà Yên Khi còn nhỏ, cha ta thấy ta giống ông về ngoại hình, ông lo lắng nên vội vàng định hôn cho ta với ba gia đình. Nhưng không ngờ rằng khi lớn lên, ta càng trở nên xinh đẹp rạng ngời, và cả ba gia đình đó đều đang chờ đợi ta đến tuổi cập kê để thành hôn.

Xuân Vãn Lâu

Xuân Vãn Lâu “Ngươi sợ ta sao?” Trong căn phòng u ám, ánh sáng duy nhất đến từ ngọn nến chập chờn. Ta quỳ rạp dưới đất, nhưng cằm lại bị ép ngẩng lên, cả người chìm vào đôi mắt đen sâu thẳm. “Công… công tử tha mạng.” Ta gượng cười, cố gắng làm ra vẻ ngoan ngoãn. Lời vừa dứt, nam nhân trước mắt đã bật cười, trong ánh mắt phảng phất một tia nhu hòa giả dối. “Khi ở Vạn Xuân Lâu nói đến chuyện ân ái với ta, nào có thấy ngươi sợ hãi.” Giọng nam trầm thấp, quyến rũ như hơi nước bốc lên, nhưng đầu óc ta lại càng thêm tỉnh táo. Bỗng chốc, khuôn mặt với đường nét rõ ràng tiến sát lại, khóe miệng lộ vẻ trêu chọc, “Nào, gọi một tiếng phu quân nghe thử.”

Trường Ninh

Trường Ninh Ngày đại hôn, Thái tử như người mất hồn. Hắn không nhớ rõ là cưới ta, quay sang muốn cưới đích nữ của Thượng thư. Ta biết hắn làm vậy sẽ nguy hiểm đến tính mạng, liền chạy vội đến chặn hắn lại. Không lâu sau, đích nữ của Thượng thư bị phát hiện chết khi đang lén phá thai. Ta nói với Thái tử may mà có ta, hắn mới không phải đổ vỏ. Hắn yếu ớt nói: “Nhất định sẽ trọng thưởng!” Không ngờ đến ngày ta sinh con, hắn lại trơ mắt nhìn ta kiệt sức mà chết, đứa bé cũng chết trong bụng, không cho phép thái y đến gần nửa bước. Sau đó lại đem phụ huynh đã trấn giữ biên ải nhiều năm của ta bán cho địch quốc. Phụ huynh ta bị lăng trì chỉ còn thoi thóp, rồi bị ngũ mã phanh thây mà chết. “Đây, chính là sự trọng thưởng của ta!” Mở mắt ra lần nữa, ta mặc áo cưới đang chặn đường hắn đến phủ Thượng thư. Hắn trợn mắt quát lớn. Ta thản nhiên nói: “Thái tử thành thân sao có thể không có mũ miện? Thần nữ đặc biệt đến tặng mũ phượng này.” Nói rồi, ta tiện tay tháo mũ phượng đưa cho hắn: “Nguyện Thái tử và Thái tử phi đàn sắt hòa hợp, phượng hoàng tung cánh!”

Từ Thu Nương

Từ Thu Nương Hắn là chàng rể được đưa đến cửa do ta ném tú cầu chọn được. Để hắn sớm đỗ đạt, ta đã dốc hết gia tài lo lót quan hệ, mở đường cho hắn. Nhưng lúc hắn đỗ đạt, ngày đầu tiên nhậm chức, người đầu tiên hắn ra lệnh bắt giam lại chính là ta. “Thu Nương, trạng nguyên không thể có quá khứ không trong sạch, nàng hãy làm thêm một chuyện cho ta nữa được không?” “Được.” Ta đập đầu vào cột, máu bắn tung tóe, từ đó không còn ai biết rằng – Trạng nguyên từng có một người vợ tào khang, ở kinh thành nàng ta là một nữ thương gia hèn mọn nhưng ở Dương Châu nàng ta… cũng từng là viên ngọc quý trên tay phú hộ giàu có nhất! Sống lại một lần nữa, đúng vào ngày tuyển rể. Nhìn xuống đám đông đen nghịt dưới lầu, ta ôm chặt quả tú cầu rồi quay người bỏ đi. “Thà tự chải đầu, chứ không gả cho thứ chẳng bằng heo chó!” “Cái chức trạng nguyên này chả nhẽ ta không thi đỗ được sao?”

Trấn Bắc Vương

Trấn Bắc Vương Chồng ta vốn là Trấn Bắc Vương, lại không biết xấu hổ che giấu thân phận cùng ta trải qua cuộc sống vợ chồng ở nơi thâm sơn cùng cốc trong một thị trấn hẻo lánh như này hơn ba năm. Sau này hắn gạt ta nói muốn đi nơi khác làm ăn, thực ra là dẫn quân ra bắc chinh chiến. Nhưng hắn không biết, hắn chân trước vừa đi, ta sau lưng hắn làm chuyện mờ ám, đó là ta cố ý “c/h/ế/t” đi. Nửa năm sau, trong kinh thành đột nhiên có thêm một cửa hàng giấy vàng, chuyên đảm nhận việc thay người viếng mộ đốt giấy tiền vàng mã. Đêm đó canh ba, ta ở mộ phần đốt giấy cho người vợ đã khuất của một vị quý nhân. Đang ngồi đốt đốt, trước mộ đột nhiên xuất hiện một hình bóng quen thuộc. Ta chăm chú nhìn. Trời đất thánh thần thiên địa hội ơi. Sao con ma hoang ở mộ phần này lại giống ông chồng hờ của ta thế này!  

Mộc Nhân Ký

Mộc Nhân Ký Gia tộc ta là dòng họ làm búp bê gỗ nổi tiếng khắp vùng. Hoàng thượng từng phán, ai là người kế vị tiếp theo của Vân gia, người đó sẽ là Thái tử phi. Trong cuộc thi chọn người đứng đầu gia tộc, nghĩa nữ của phụ thân ta đã lén lút đánh tráo búp bê gỗ do chúng ta làm ra. Búp bê gỗ mà nàng ta dâng lên tinh xảo tuyệt đẹp, còn của ta thì thô kệch, làm ẩu. Thái tử chê ta làm mất mặt, phụ thân muốn đuổi ta ra khỏi nhà. Nhưng họ không biết rằng, búp bê gỗ của ta được nuôi dưỡng bằng tinh huyết của ta, nó đã sớm nhận chủ. Hơn nữa, họ dường như đã quên câu sấm truyền đáng sợ trong gia phả. “Nữ nhi đời thứ tám, búp bê gỗ do nàng ta chế tác, sẽ t.àn s.át cả gia tộc.” Ta chính là người được gọi là nữ nhi đời thứ tám đó

Hoán Đổi Thân Phận

Hoán Đổi Thân Phận Kiếp trước, ta cùng đệ đệ được gia tộc gửi gắm kỳ vọng rất lớn. Đệ đệ bị cha đưa đến biên cương, dựng nghiệp nơi sa trường, nhưng nó trời sinh nhát gan, chỉ thích thêu hoa đánh đàn, cuối cùng chết vì thua trận. Ta được đưa vào cung làm quý phi, nhưng tính tình ta nóng nảy, xách đao liền chém, ở trong Ngự Hoa Viên truy sát Hoàng Đế bị loạn tiễn bắn chết. Lần nữa mở mắt ra, ta và đệ đệ cùng nhau trùng sinh rồi. Thánh chỉ phong phi truyền tới phủ, đệ đệ khóc lóc ôm lấy chân ta. “Tỷ tỷ, tỷ tỷ duy nhất của đệ!” “Cầu xin tỷ đó, tỷ đi đánh giặc, đệ thay tỷ làm quý phi được không!”  Hoàn Tiền Shopee  Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Trời Sinh Một Cặp

Trời Sinh Một Cặp Khi phủ Trấn Bắc Hầu tìm được ta, ta đang ở hậu viện xay đậu phụ. Họ nói ta vốn là tiểu thư khuê các, từ nhỏ đã có hôn ước với công tử nhà thừa tướng. Nhưng Hầu phủ đã có một tiểu thư rồi. Ta không muốn làm tiểu thư, chỉ muốn làm đậu phụ. “Muội muội, muội có thể nhường hôn ước cho tỷ không?” Tỷ tỷ khóc như mưa, nắm chặt tay áo ta không chịu buông. “Nhường gì chứ, vốn dĩ là của tỷ mà.” Có thể ném đi một củ khoai lang nóng bỏng tay, ta cầu còn không được. Quy củ phủ thừa tướng nghiêm ngặt, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Ai thích thì cứ lấy. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Chính Phi Mưu Lược

Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”

Yến Chi Lai Thì

Yến Chi Lai Thì Ta đã làm sư tôn phản diện suốt hai trăm năm. Nuôi hắn ngoan ngoãn hiểu chuyện, tiên tư ngọc chất. Cho đến khi nam chính định mệnh của ta xuất hiện, hắn hoàn toàn phát đi*n. Giây trước còn giẫm lên cổ tay nam chính, giây sau Thẩm Nhạn Bạch nước mắt rơi lã chã: “Hu hu, sư tôn, hắn mắng ta là chó đi*n.” “Nhưng rõ ràng, ta chỉ là tiểu cẩu ngoan ngoãn của sư tôn thôi mà~” Về sau, ta mới phát hiện. Không phải đồ đệ của ta làm người hai mặt. Mà là ta… hình như có hai đồ đệ hay sao ý!?

Lang Hoài Hữu Ngọc

Lang Hoài Hữu Ngọc Ta vừa mới thành thân với Đại lang nhà họ Bùi không bao lâu, chàng đã qua đời vì bạo bệnh. Nhị lang, chàng thiếu niên đã sớm tòng quân, thay mặt huynh trưởng ký giấy hòa ly. Ta cầm lấy hành lý rời đi, nhưng cuối cùng lại quay về. “Tiểu cô còn nhỏ, thái mẫu cũng cần người chăm sóc. Giấy hòa ly tạm thời ta giữ lại, Nhị thúc hãy yên tâm đến quân doanh. Đợi ngày sau chúng ta an ổn, ta rời đi cũng chưa muộn.” Nhị lang lặng lẽ đồng ý. Sau đó, người ra biên cương tòng quân, còn ta ở nhà chăm nom. Năm năm sau, tiểu cô đã vào tư thục học chữ, Nhị lang đã trở thành tướng quân, còn ta bán đậu hũ ở huyện thành. Trên phố có một tú tài họ Trần đối xử với ta rất tốt, ta bèn bàn với Nhị lang khi người về nhà thăm viếng, rằng muốn gả cho thư sinh ấy. “Nhị thúc cứ yên tâm, Trần tú tài đã nói, thành thân rồi chúng ta vẫn là người một nhà, ta có thể tiếp tục buôn bán, cũng có thể chăm sóc tiểu cô…” Lời vừa dứt, sắc mặt Nhị lang càng lúc càng lạnh, giọng của ta cũng dần hạ thấp. Nhị lang nhà họ Bùi tuy sinh ra đã đẹp đẽ, nhưng lại nhiều tiếng xấu, hơn nữa từ nhỏ đã tòng quân, tính tình kiêu ngạo. Nghe nói người trên chiến trường sát địch không lưu mạng, thủ đoạn tàn nhẫn. Ta từ khi gả vào nhà họ Bùi, trong lòng đã có phần e ngại, cho đến khi người ép ta vào trong bếp, ôm ta ngồi trên bếp lò, khẽ dỗ bên tai ta—— “Muốn gả người khác ư? Ta so với tên tú tài ấy còn mạnh mẽ hơn nhiều, nàng thử xem…”

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi Hoàng hậu thích chỉ hôn. Trong tiệc cung yến, Hoàng hậu tùy tiện chỉ tay, chỉ vào đích tỷ đã có hôn ước, cho ấu tử của thừa ân hầu là Trần Thiên Hữu. Chưa đầy hai năm, đích tỷ bị bạo hành gia đình đến mức sảy thai, khóc lóc vào cung cầu Hoàng hậu chủ trì công đạo, nhưng lại bị nàng ta trách cứ. “Hồ ngôn loạn ngữ, hôn sự do bản cung chỉ định từ trước đến nay đều là phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh, ngươi đây là đang nghi ngờ bản cung sao?” Trần Thiên Hữu càng ngày càng quá đáng, yêu cầu thê thiếp hầu chung một chồng, đích tỷ không chịu nổi nhục, tự vẫn mà chết. Hoàng hậu biết chuyện thì giả mù mưa sa lau vài giọt nước mắt: “Cũng là người không có phúc khí, đáng thương cho tấm lòng tốt của bản cung.” Ngón tay khẽ động, lại chỉ sang ta. Ta cười đáp ứng, có lẽ nàng ta không biết, ta vừa mới cẩu thả cùng với phu quân Hoàng Thượng của nàng ta ở trong chùa. Lúc này trong bụng, còn mang thai long chủng.

Hệ Thống Thẩm Định Trà Xanh

Hệ Thống Thẩm Định Trà Xanh Ta vốn là một hoàng hậu không được sủng ái. Nhưng rồi một đêm, hoàng thượng có được hệ thống thẩm định trà. Và thế là, ta được hắn sủng ái lên tận mây xanh. Các cung nữ nhảy múa trong vườn để quyến rũ hoàng thượng, hắn liền ra lệnh cho bọn họ nhảy suốt đêm. Ta bị phi tần khác hãm hại, hắn lập tức giam người ta vào lãnh cung. Nữ xuyên không đứng dậy làm thơ, hắn tức giận quát: “Thủy Điệu Ca Đầu của Tô Thức mà ngươi cũng dám đạo nhái à?”

Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu

Hoa Khôi Mãn Xuân Lâu Ta là hoa khôi đẹp nhất của Mãn Xuân Lâu. Biết bao khách quý vung tiền như rác chỉ để mua lấy nụ cười của ta. Nhưng ta lại dùng hết tâm cơ để vào Cố phủ, trở thành thiếp của Cố Bùi. Phụ thân hắn ghét ta xuất thân hèn kém, đã dùng roi quất ta một trận, quất đến da thịt nát bươm. Cố Bùi đau lòng hỏi ta: “Tích Kiều, đau không?” Ta cười đáp: “Không đau.” Đúng vậy, chút đau này thì là gì chứ? Phụ mẫu chết thảm, kêu oan không ai thấu, trong lòng ta chỉ còn đầy hận thù.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…