Cổ Đại
Viễn An Thê tử của ca ca và tiểu nữ nhi của Triệu Vũ tướng quân đã bị khiêng nhầm kiệu hoa. Đến khi mọi người phản ứng lại muốn đổi thì người vốn là đại tẩu của ta đã vào động phòng rồi. Ca ca ta, một kẻ thô lỗ, cứ thế mơ mơ hồ hồ có được một nàng dâu là tiểu thư khuê các. Nhưng sau này, khi ca ca đứng trong sân cầm đao lớn chặt đứt sợi chỉ cho đại tẩu, ta lại thấy hai người họ rất xứng đôi.
Kinh Hoa Ngày ta và tỷ tỷ sinh ra, quốc sư nói song sinh công chúa là điềm xấu. Vì thế tỷ tỷ bị đưa đến biên cương cho cữu cữu nuôi nấng. Biên cương lạnh giá, nàng ta chịu không nổi cảnh phải ngày ngày đêm đêm luyện võ, lúc trốn đi thì bị quân địch bắt được, trở thành nô tỳ đê tiện. Còn ta lại sống trong nhung lụa được phụ hoàng sủng ái, còn kết thân với Khương quốc, khi gả đi chính là Hoàng Hậu cao quý. Tỷ tỷ ôm hận lẻn vào đội ngũ đưa thân, âm thầm hạ độc ta. Nhưng không ngờ chúng ta lại trọng sinh. Lần này nàng ta giành phần rút xiên tre dài tượng trưng cho việc được ở lại trước. “Ngươi cũng phải chịu thử cảnh khổ sở nơi biên cương!” Tuy nhiên nàng ta nào biết rằng thâm cung nhìn hào nhoáng ấy mới chính là địa ngục.
Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta cũng ở Phật tự ba năm. Hắn vì nước chém giết, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau đại chiến thắng lợi, hắn mang về một nữ tử, hắn gọi nàng là “Phu nhân”. Hắn tìm mọi cách chiếu cố nàng, coi ta là rắn rết. A, hắn lại quên rồi, ta là đích Công chúa phụ hoàng mẫu hậu nâng niu trong lòng bàn tay, là hắn không xứng.
Minh Châu Thế tử của Vĩnh Ninh Hầu bị phán tội, đợi sau mùa thu sẽ hành quyết. Thế tử phi kéo theo của hồi môn, trong đêm liền quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân dùng nghìn lượng bạc mua ta. Hàng đêm đưa vào thiên lao, muốn ta lưu lại cho Thế tử một huyết mạch. Một tháng sau, ta được chẩn ra hỉ mạch. Hai tháng sau, Thế tử được giải oan, phóng thích vô tội. Việc đầu tiên hắn làm là đón Thế tử phi về lại phủ. Thật khó xử, không phải sao? Ta nên mang bầu chạy trốn, hay là… mang bầu mà trốn đây?
Nguyệt Hoa Năm thứ ba làm hoàng hậu, bạch nguyệt quang của hoàng đế tiến cung. “Nguyệt Hoa, nàng yên tâm, dù thế nào trẫm cũng không để nàng ấy vượt qua nàng.” Đúng vậy. Ta cô độc giữ lấy ngôi vị hoàng hậu, còn hắn thì đêm đêm ở lại cung của quý phi. Ngay cả nhi tử của ta cũng luôn quấn quýt bên nàng. Khi ta dự định giả chết bỏ trốn để tác thành cho bọn họ, nhi tử lại ôm một đống vàng bạc châu báu chui vào ổ chăn của ta: “Nương, muốn đi cũng đừng bỏ con lại nhé.” “Đây đều là những thứ con lừa được từ chỗ của quý phi, chắc đủ cho chúng ta tiêu xài cả đời rồi nhỉ.” “Không đủ thì để con đi kiếm thêm?” Mắt ta lấp lánh nhìn châu báu. “Đủ rồi, đủ rồi, đúng là con trai ngoan của nương.” “Nương sẽ tìm cho con một người cha mới.” Sau đó… Nhi tử: “Nương, nhiều người thế này, ai mới là cha mới của con đây?”
Kim Châu Một năm sau khi ta rời khỏi Đông cung. Lý Thừa Diễn năm tuổi đột nhiên xuất hiện trước quầy hoành thánh nhỏ của ta. Thằng bé nghiêm mặt, giọng nói non nớt cố gắng giả vờ uy nghi: “Liễu Kim Châu, đừng giận nữa. Phụ vương đã đồng ý sắc phong ngươi làm Quý phi. Ngươi mau thu dọn đi, theo ta về cung.” Ta nghe vậy lập tức vội vàng lắc đầu, ra hiệu cho nó nói nhỏ một chút. Lúc này Lý Thừa Diễn mới nhìn thấy bụng ta đã hơi nhô lên. Gương mặt nó lập tức biến sắc, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Còn có… buồn bã. Nó mím chặt môi, tay run run chỉ vào ta: “Liễu… nương…” Giây tiếp theo, nó như sắp bật khóc. Đúng lúc đó, từ phía sau có một đôi tay mạnh mẽ vòng qua eo. Ta xoay người lại, đối mặt với một đôi mắt yêu mị. “Nương tử, đứa trẻ này từ đâu tới vậy? Thật vô lễ, ta muốn ăn nó.” Nhìn thấy người này có vẻ thực sự tức giận, đôi tai lông xù trên đầu hắn sắp dựng đứng cả lên. Ta vội vàng đưa tay bịt miệng hắn lại. Nhỏ giọng dỗ dành: “Nơi này đông người, không được biến hình… cũng không được ăn trẻ con!”
Tự Do Tự Tại Năm thứ tư sau khi xuyên không, ta đã sinh cho Ngụy Minh một trai một gái. Đến sinh nhật năm sáu tuổi của bọn trẻ, ta đan tặng cho chúng những chiếc khăn quàng cổ. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn nhưng quay lưng lại đã tháo khăn quàng ra vứt đi. Một đứa nói tay nghề của ta không tốt bằng ma ma, một đứa nói quà ta tặng không đáng giá bằng quà của Ngụy Minh. Còn đêm hôm đó, Ngụy Minh không về nhà. Nghe nói thanh mai bị bệnh, hắn vội vã đi thăm. Ta chống chọi với cơn bệnh, đứng chờ trong gió tuyết cả đêm, mới đưa được tờ giấy hòa li đến tay hắn. Ngụy Minh hơi sững sờ: “A Âm, đừng náo loạn nữa, về chuẩn bị bữa sáng cho bọn trẻ đi.” Ta lắc đầu, mặt tái nhợt: “Không náo loạn, lần này ta rất nghiêm túc.”
Lăng Hoa Đạo Năm năm tuổi, ta gặp một thầy bói. Ông ấy nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: “Giữa lông mày của đứa bé này có một nốt ruồi son. Là phúc tướng! Đó là phúc tướng!” Cha ta nghe xong, lập tức bán ta cho người khác, bởi vì một câu “phúc tướng” này mà ta được bán với giá cao hơn lúc trước một xâu tiền. Cha ta cười sung sướng, vừa sờ tiền vừa gật đầu: “Quả thật là người có phúc!”
Buổi sáng sớm trên con phố, xe cộ đông đúc, tiếng người ồn ào, tiếng rao bán và mặc cả tạo nên không khí náo nhiệt.“Bác ơi, bác có thể cho chúng cháu vài cây cải nhỏ được không?”Động tác nhặt rau của Lưu Khai khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn, thấy hai đứa trẻ ăn mày nhỏ nhắn, toàn thân bẩn thỉu đứng trước quầy hàng của mình, lòng không vui.Nhưng nhìn cơ thể nhỏ bé của chúng, khuôn mặt bẩn thỉu với đôi mắt trong sáng, tinh anh, lòng ông mềm lại.Nhìn xuống lá rau trong tay, dù bị ép nát một chút nhưng vẫn còn tốt, ông đem về nhà cũng sẽ ăn, nhưng nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt khao khát, ông quyết định chia cho chúng một ít.Nghĩ vậy, Lưu Khai lấy một nắm lá rau đã bỏ vào rổ tre, đưa ra trước mặt hai đứa: “Nhiêu đây đủ không?”
Trong hỗn độn, Phán Cổ một mình cầm búa thần khai thiên vô song, chân đạp đóa thanh liên hỗn độn phòng ngự vô địch, trên đầu là Ngọc Điệp tạo hóa có thể giúp người hiểu ba ngàn đại đạo. Đối lập với ông là ba ngàn ma thần hỗn độn tu luyện vô tận năm tháng. Tuy nói là ba ngàn ma thần, nhưng số lượng ma thần trước mắt nào chỉ có ba ngàn.“Phán Cổ, ngươi muốn khai thiên, bước lên con đường đại đạo, chúng ta là ma thần hỗn độn sao có thể để ngươi như ý!”Thời gian ma thần Thời Trần cầm la bàn thời gian, kiêu ngạo nhìn Phán Cổ.“Đúng vậy, hơn nữa thế giới hỗn độn luôn là nơi chúng ta ma thần cư trú, nếu bị ngươi hủy, chúng ta biết đi đâu? Sao có thể để ngươi tác oai tác quái ở đây.”Không gian ma thần Dương Mi nổi giận từ tận đáy lòng.Vốn dĩ tất cả đang yên ổn tu luyện tại nhà, kết quả là ngươi Phán Cổ muốn khai thiên, khai thiên thì thôi, khai thiên của ngươi thôi chứ, lại muốn khai thiên của mọi người, để mình thành công, còn chúng ta chẳng khác gì những kẻ bị hại vô tội.“Nói nhiều vô ích, đến đây, ta cùng ngươi đấu một trận cao thấp.”
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Đạp Lên Kẻ Bạc Tình, Một Đời Hưởng Phú Quý Ngày thành thân. Nhà chồng bắt ta quỳ giữa sân trước mặt bao nhiêu khách khứa suốt 2 canh giờ, nói là để trị tính ngang ngược. “Chỉ khi quỳ đủ rồi, mới có tư cách bước vào cửa nhà chúng ta.” Thân thể ta yếu ớt, không chịu nổi, cuối cùng đập đầu xuống đất mà mất mạng. Sau đó, ta trọng sinh. “Cha, khuân hồi môn lên, chúng ta về nhà!”
Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi.” “Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu.” “Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không có ý xấu đâu.” Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta. Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa. Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh. Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Con không đẩy tỷ ấy.” [Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!] Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta. [Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?] [Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?] Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy. [Thế gian này, kẻ yếu thì có lý… Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.] Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng: “Khánh Nhi.” [Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.] Cùng với tiếng “Tứ công chúa.” the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.
Kiếp Trước Chẳng Mong, Kiếp Sau Chẳng Chờ Bạch Chỉ yêu Mộ Đồ Tô, yêu đến mức hèn mọn, cam lòng làm tiểu thiếp của hắn, nhưng vẫn không đổi lại được dù chỉ một tia quyến luyến trong lòng hắn. Trong tim Mộ Đồ Tô chỉ có bóng hình người thương, trong mắt hắn, thiên hạ rộng lớn cũng không chứa nổi bất kỳ nữ tử nào khác. Vì thế, Bạch Chỉ tuyệt vọng lựa chọn tự vẫn. Nào ngờ, trời cao thương xót, để nàng được sống lại, trở về khoảng thời gian tươi đẹp năm năm trước. Nàng âm thầm thề rằng, kiếp này sẽ không bao giờ yêu Mộ Đồ Tô thêm một lần nào nữa! Sau này… Mộ Đồ Tô tức giận: “Bạch Chỉ, yêu ta một chút nàng sẽ chết sao?” Bạch Chỉ nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy.” Mộ Đồ Tô: …
Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân Kiếp trước ta chết một cách tủi nhục, sau khi sống lại ta quyết định buông thả bản thân, cái gì phu quân hài tử, đều đi gặp quỷ hết đi! Đời trước ta sống trong uất ức, chết cũng thật uất ức. Phu quân mà ta một lòng ái mộ ghét bỏ ta, ném ta vào Phật đường, không cho cơm nước, cũng không cho phép ta ngủ, muốn ta sống sờ sờ chịu chết. Hài tử mà ta vất vả nuôi lớn trở mặt không nhận ta, chỉ đợi ta chết để mẹ ruột của hắn thay ta làm chính thất. Trước khi ta chết, thân thể gầy gò như que củi, thậm chí ta phải cắn đầu ngón tay uống máu để giải cơn khát. Ta cứ ngỡ cái chết là sự giải thoát. Nhưng nào ngờ thứ nữ mà ta thật lòng thương yêu, sau khi ta chết còn đứng trước quan tài mà mắng ta chết thật tốt. Đời này ta sống lại, quyết định buông bỏ tất cả. Cái gì phu quân, hài tử, phụ đạo; Cái gì lấy phu làm trời, lấy tử làm trục. Đi chết đi! Ai yêu ai thì cứ mặc!
Văn án Mọi người vẫn luôn truyền miệng, rằng nếu quan tài không thể đóng được là vì khi sinh thời còn chấp niệm, từ niệm mà hoá thành ma, nếu không hoá giải, thì các thế hệ sau sẽ gặp tai ương. Công việc của Yến Tam Hợp chính là hoá giải tâm ma cho người đã khuất. Có một ngày nàng bị Tạ tam gia cuốn lấy, nói hắn có tâm ma. Yến Tam Hợp: Ta không lo chuyện người sống. Tạ tam gia: Ai cũng nói ta đoản mệnh, ngươi coi như là ta đặt cọc trước đi. Sau đó, người khắp kinh thành đều không hiểu nổi, Tạ tam gia hôm nay đến tiệm son, ngày mai đến tiệm trang sức. Cửa hàng trang sức: Tam gia, ngài muốn gì thế? Tạ tam gia: Lấy lòng nương tử. Đợi đã, không phải hắn nói là không muốn khiến cho cô nương nhà người ta phải làm quả phụ thủ tiết sao? Ai mà xui xẻo thế? Yến Tam Hợp: Ta.
Trư Kiến Sầu Cùng Thêu Hoa Nương Tử Tỷ tỷ ngưỡng mộ thiếu gia nhà họ Điền, tự nguyện bán mình vào làm nha hoàn. Nhưng ngày mai, Lục tiêu đầu sẽ đến rước dâu. Vì vậy, ta bị ép mặc vào bộ giá y không vừa, bị đẩy lên kiệu hoa. Đêm đến, một đôi tay khớp xương rõ ràng vén khăn voan trên đầu ta. Ta ngước lên, đối diện với một đôi mắt hổ mơ màng say rượu. Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của Lục Xuyên từ mơ hồ, nghi hoặc, rồi trở nên tỉnh táo. Hắn hỏi: “Ngươi là ai?” Ta đáp: “Tỷ phu, ta là thê tử của ngươi.” Hắn cười giận dữ: “Thời này cái gì cũng thu nhỏ, ngay cả thê tử của ta cũng thu nhỏ hay sao?”
Mưu Sinh Kế Của Chủ Mẫu Hầu Phủ Ta được ban hôn cho Vĩnh Xương Hầu, Chu Thế Đình. Hắn có hai người thiếp, một người ở biên cương theo hắn nhiều năm, một người ở trong Hầu phủ hầu hạ mẫu thân hắn đã lâu. Những quý nữ không ưa ta cười nhạo rằng ta sắp nhảy vào hố lửa, còn mẫu thân ta thì lo lắng không thôi. Chỉ có ta là bình thản nói: “Không sao, ta có thể ứng phó. Làm chính thất của một gia tộc danh giá, không phải là việc khó.”
Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong, tin rằng ngươi nhất định sẽ không thấy xa lạ với tình tiết này —— Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính xông lên, ngăn cản một kiếm thay cho nam chính, nàng ngã vào trong lòng nam chính, nam chính lo lắng gọi tên của nàng… Lúc ta xuyên qua, đúng lúc tình cảnh này vừa phát sinh. Ngươi cho rằng ta là nữ chính kia sao? Không, ta không phải. Ta đương nhiên cũng không phải nam chính. Ta là thích khách.
Cao trời có lối, nhất định sẽ đến nơi, dẫu cơn gió mạnh dâng lên, ta cũng sẽ cưỡi gió mà phá vạn dặm. Dưới dãy núi Cửu Trọng, dưới chân Thanh Vân Lĩnh. Trên tấm bia đo linh căn lóe lên tia sáng ngũ sắc yếu ớt, trong đó tia sáng xanh là mạnh nhất, những tia khác không chênh lệch nhiều.“Linh căn chính mộc, căn giá trị mộc là năm, các giá trị khác thì thấp.”Bên cạnh tấm bia đo linh căn, trung niên quản sự của Thiên Diễn Tông, Hồng Thao, vẻ mặt nghiêm nghị, nắm chặt tấm thẻ gỗ cuối cùng, nhìn chằm chằm vào tiểu nữ nhi trước mặt.Nàng đầy bùn đất, gầy gò như que củi, tóc vàng rối bù bết dính trên trán, tay đầy máu, đầu gối trầy xước, trên chân chỉ còn một chiếc dép rách. Không giống những đứa trẻ khác được gia đình đưa đến, nàng tự mình leo lên dãy núi Cửu Trọng, dù chật vật, nhưng đôi mắt đen láy của nàng sáng rực như sao, nhìn chằm chằm vào tấm thẻ gỗ trong tay Hồng Thao, tấm thẻ quyết định số phận của nàng.“Phía sau còn mấy người nữa?”