Cổ Đại
Vương Gia, Xin Tự Trọng Ta bán thân chôn cha, tự nguyện đem chính mình bán cho Cửu vương gia tàn nhẫn độc ác. Hắn không hề hay biết, ta thực chất là sát thủ ẩn danh đang ngấm ngầm tiếp cận. Đến ngày ám sát, ta thất thủ. Cửu vương gia bẻ quặt hai tay ta ra sau, đôi tay to lớn thô ráp với vết chai mỏng vuốt ve bên hông ta. “Quá gầy rồi, sau này ăn nhiều một chút.”
Hòa Ly Rồi Mới Biết Yêu Trọng sinh trở về ngày ta và tỷ tỷ cùng rơi xuống nước. Ta vẫy vùng bằng tư thế chó bơi, tránh đi bàn tay cứu giúp của Tạ Hằng. Mà Tạ Hằng khi nhảy xuống cứu người, cũng không chút do dự quay đầu, vớt lấy tỷ tỷ. Từ khoảnh khắc đó, ta liền biết, phu quân của chúng ta đã trọng sinh. Kiếp trước, hắn từng là phu quân của tỷ tỷ, lại dành cho ta muôn vàn sủng ái. Mãi đến khi tỷ tỷ thất vọng hòa ly, Tạ Hằng mới bừng tỉnh đại ngộ. Hắn xông vào đêm tân hôn của tỷ tỷ, quỳ rạp cầu xin: “Chỉ nguyện thê tử không ruồng bỏ, đời đời kiếp kiếp không nghi kỵ.” Mà ngày hôm ấy, lại đúng là ngày ta gả cho Tạ Hằng.
Đừng Gửi Gấm Thư Nhung Thẩm gia thất thế, công tử bị giáng chức đầy đi ngàn dặm. Dưới mưa tuyết ở thập lý đình, hắn đứng suốt một ngày, vậy mà chỉ chờ được một phong hôn thư bị trả lại từ thanh mai, cùng lý do nàng mang bệnh. Từ đó, ba năm lưu lạc nơi Nhai Châu, hắn giết người ta đưa đao, hắn trọng thương ta gãy chân. Từng nhát đao, từng vết máu, hắn chém ra một con đường về kinh thành. Hắn nói: “Ngươi và ta đã cùng một đường, vậy thì nên nắm tay nhau đến bạc đầu. Kiều Thư, ta muốn cưới nàng.” Thế nhưng đến ngày vào kinh. Tiểu thư phủ Thượng thư kiêu ngạo đứng giữa trời tuyết mịt mù, hai mắt đỏ hoe. Thẩm Vân Đình xưa nay luôn lãnh đạm, lần đầu tiên không thể kiềm chế cơn giận ngút trời. Hắn gầm lên: “Nàng ta muốn đứng, cứ để nàng đứng đến chết!”
Hòa Giải Thế Đạo Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”
Nhân Sinh Náo Nhiệt Của Trì Nguyện Ta nhặt được ba người nam nhân. Một là yêu quái, một là ma đầu, một là thần tiên. Cả ba người bọn hắn đều bị thương nặng, nằm rải rác trên cùng một ngọn núi ở chân núi, lưng chừng núi và đỉnh núi. Ta đánh xe bò lên núi đốn củi, nhặt từ chân núi lên đỉnh núi, xe đã đầy. Được rồi, về nhà thôi.
Nguyện Yêu Nhau Hai Lần Trăng Tàn Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cổ hủ, trầm ổn, đoan chính. Vì thế mà ta không thích chàng. Để có thể từ hôn với chàng, ta đã gây chuyện ầm ĩ suốt từ năm mười lăm tuổi đến mười bảy tuổi, cuối cùng chuốc họa, suýt nữa thì mất mạng nơi tái bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ giữ lễ ấy, đã không quản ngàn dặm xa xôi, chuộc ta về từ tay bọn thổ phỉ. Ta hối hận rồi, muốn ở bên chàng thật tốt. Nhưng chàng vừa hồi kinh thì bệnh đến thuốc thang cũng không cứu nổi, câu cuối cùng chàng để lại cho ta là mong ta tự biết trân trọng. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về năm mười lăm tuổi. Khi ta ở dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, công khai sỉ nhục, rồi từ hôn với chàng.
Dĩ Chi Thanh Thu Thất hoàng tử có một bí mật. Chàng ta có thuật đọc tâm. Chỉ cần nhìn vào một người là có thể biết đối phương đang nghĩ gì. Ví dụ như, trước khi tiên hoàng qua đời, ông đã nghĩ: “ Đất nước đã bị huỷ hoại dưới sự cai trị của ta, ta muốn chọn một người xui xẻo trong số các con trai của ta để kế thừa mớ hỗn độn của ta để lại.” Chu Dĩ Chi:”…” Thế là, dưới sự khiêm tốn tốt bụng của Chu Dĩ Chi, tứ hoàng tử tuy không tài giỏi lắm đã kế vị ngai vàng. Ví dụ như, con gái của thị lang đang vui mừng khi nói chuyện với chàng ta đã có suy nghĩ, “ Nhà ta sắp phá sản rồi. Đợi đến khi ta và chàng thành hôn, ta sẽ nhờ chàng ấy lấp đầy lỗ hổng lớn trong nhà ta.” Chu Dĩ Chi:”…” Vì vậy, dưới sự giới thiệu ân cần của Chu Dĩ Chi, con gái của vị thị lang đó đã vui vẻ gả vào cung và trở thành phi tử của tân hoàng đế. Ví dụ như, mẫu thân của Chu Dĩ Chi mỉm cười nói bà sắp tổ chức một bữa tiệc ngoài trời đang nghĩ: “Ta nghi ngờ đứa con trai ưu tú này của ta căn bản là không thích nữ nhân. Ta vẫn rất cởi mở, ta quyết định sẽ giới thiệu nó với một số nam tử ở trong bữa tiệc ngoài trời.” Chu Dĩ Chi: “…” Thế nên, trước lời đề nghị có vẻ bình thường của Chi Dĩ Chi, mẫu thân đã đồng ý mời thêm các cô nương đến tham dự bữa tiệc ngoài trời. Để tránh cơ thể của chàng bị những nam nhân khác chiếm giữ, Chu Dĩ Chi cảm thấy bản thân cần phải tìm một cô nương để thành hôn.
Người Trong Mộng Là Chàng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ lạ. Lần đầu tiên, hắn lạnh lùng nhìn ta, nói: “Hôn ta.” Nhưng chính hắn lại ép ta vào lòng, hôn đến mức khiến ta không thở nổi. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn móc nhẹ chiếc áo trong của ta, nghiêm nghị nói: “Cởi ra.” Thế nhưng lại là hắn, trong cơn ý loạn tình mê, ôm lấy ta: “Diêu Diêu, phu quân rất thích nàng.” Những cơn ác mộng cứ thế lặp đi lặp lại, khiến ta sợ hãi đến mức phải đi tìm Bùi Tịch để hỏi cho rõ. Nhưng vừa đến, ta đã nhìn thấy người nam nhân anh tuấn cao quý ấy đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Quốc công phu nhân về ta: “Xin mẫu thân đừng lo. Ta không thích nàng.”
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta cùng tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ tính tình bình đạm, không tranh không giành, luôn giữ phong thái như cúc dại bên đường. Khi ta tranh giành thức ăn với đám hạ nhân, tỷ ấy lại đem chia phần ăn của ta cho mọi người, nhờ vậy mà được lòng tất cả. Mùa đông đến, ta tranh giành chăn bông để giữ ấm, tỷ tỷ lại nhường chăn cho người khác. Kết quả, cả hai chúng ta đều đổ bệnh vì lạnh. Với hy vọng thay đổi số phận, ta cố gắng chuyển sang làm nha hoàn thân cận bên Thế tử gia, mong tìm cơ hội cho tỷ tỷ được thị tẩm. Tỷ ấy trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại chấp nhận vị trí mà ta vất vả giành lấy. Nhờ tiếng lành hiền đức, độ lượng của tỷ tỷ, Thế tử gia chú ý và nạp nàng làm thiếp. Tỷ ấy không cần tranh giành mà vẫn thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi hận tỷ tỷ đến xương, bày mưu hãm hại ta. Khi ta bị dồn đến đường cùng, quỳ xuống cầu cứu tỷ tỷ. Nhưng tỷ chỉ lạnh nhạt nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh giành cường bạo, giờ thì tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy vẫn bình thản, không tranh giành, không lên tiếng. Còn ta, bị đánh đến chết oan uổng. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về thời điểm ta và tỷ tỷ vừa vào phủ Quốc công.
Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể Trưởng tử của Quốc công phủ không thể hành phòng. Đại tỷ gả sang đó, không chịu mượn giống, bị bức đến “u uất mà chết”. Nhị tỷ vào phủ làm kế thất, liên tiếp hoài thai, lại vì khó sinh mà mẹ con cùng mất. Để kết chặt mối giao hảo giữa hai nhà, Hầu phủ lại tìm về ta – người thất lạc bên ngoài. Hiện tại, bọn họ muốn gả một đứa đồ tể như ta đi…
Tỷ tỷ ta vốn là bạch nguyệt quang trong lòng Thái tử, chỉ tiếc rằng, nàng sớm đã có người khác gửi gắm chân tình.Vậy nên, ta đành thay nàng xuất giá, gả vào Đông Cung.Chẳng ngờ, trời xui đất khiến, ta lại có thể nghe thấu tiếng lòng của Thái tử.Đêm động phòng, rượu hỉ cay nồng, khiến ta sặc đến lệ ngân khoé mắt.Ánh mắt hắn tối lại: Nữ tử này, thủ đoạn thật sâu.Hoàng hậu hạ lệnh không cho phép chúng ta phân phòng, ta đành trải chiếu ngủ ngay dưới giường người.Hắn tức giận đến thẹn: Lại giở trò lạt mềm buộc chặt đây mà.Thái hậu thúc giục sớm sinh hoàng tôn, hắn chỉ lãnh đạm gật đầu.Nhưng trong lòng thầm nghĩ: Nữ tử này, chi bằng sinh một tiểu nữ nhi, đặt tên là Cẩm nhi cũng tốt.Ta thầm than một tiếng. Xem ra, hắn đã chán ghét ta thấu tận xương tuỷ.Đang cân nhắc có nên vì hắn mà nạp thêm một vị lương thiếp, nào ngờ, bỗng nhiên, trên bầu trời hiện ra những dòng chữ:【Bảo bối à! Người ta tự mình “công lược” trái tim ngươi đã lâu như vậy, ngươi còn chưa chịu tỉnh ngộ sao?】【Nếu còn tiếp tục trải chiếu dưới đất, chỉ e nam chủ nhịn lâu quá sẽ chịu không nổi! Đợi đến khi hắn hồi cung, ghen tuông bốc trời, lại thêm nhẫn nhịn đã lâu, thể nào cũng trói ngươi lại, hành hạ suốt bảy ngày bảy đêm đó, lúc ấy chớ có mà rơi lệ!】【Không thể nào, ta chỉ mới rời đi một lát, các ngươi sao đã chèo thuyền phản diện nam phụ cùng nữ phụ độc ác rồi?!】
Tỷ Tỷ Của Ta Là Trà Xanh Ta mắc chứng sợ giao tiếp, nhưng tỷ tỷ song sinh của ta lại là trà xanh chính hiệu.
Xuyên Không Ta Bị Tra Nam Giam Cầm Năm thứ bảy ở bên cạnh Chu Nguyên Kỳ. Hắn chọn phụ bạc ta, quyết định lập nữ nhi thừa tướng làm hoàng hậu. “Vân Nhi xuất thân cao quý, còn ngươi lai lịch không rõ. “Nhưng chỉ cần ngươi cung kính với nàng ấy, ta vẫn sẽ phong ngươi làm phi.” Nhưng hắn đã từng nói, đời này chỉ cưới một mình ta, tuyệt đối không phản bội. Là người xuyên qua, ta sẽ không dùng chung trượng phu với người khác nên cuối cùng lựa chọn rời đi. Nhưng Chu Nguyên Kỳ lại giam cầm ta. Hắn không cho ta rời đi, nhưng lại dung túng cho Tạ Vân Nhi làm nhục ta. Đêm tân hôn, hắn lại đến khuyên nhủ, bị ta từ chối lần nữa. Chu Nguyên Kỳ tức giận: “Ở đây, ngươi chỉ là lục bình không rễ, chỉ có thể dựa vào ta mà sống, hiểu chưa?” Hắn đi rồi nhưng khuê mật lại đột nhiên xuất hiện. Nàng dang rộng vòng tay về phía ta—— Nói: “Nghênh Nghênh ngốc, tớ đến đón cậu về nhà đây.”
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân Phu quân vì thứ muội mà giữ thân Đêm tân hôn, để tên ăn mày thay hắn động phòng. Đáng tiếc dược hiệu không đủ, ta lại tỉnh dậy sớm. Xuất giá tòng phu, tâm nguyện của phu quân, ta tất phải hoàn thành. Vì thế, tay ta vung lên, lưỡi dao hạ xuống. Về sau… Hắn sẽ không còn phải sợ chuyện thất thân nữa.
Sau Khi Thành Hôn, Phu Quân Bội Tín Ta và Tạ Tri Ứng thành hôn đã hai năm, gắn bó như keo sơn. Nhưng vẫn chưa có con, bà bà từ trách móc nhẹ nhàng chuyển thành ép buộc. Nam nhân đã hứa với ta trong đêm tân hôn sẽ bảo vệ ta suốt đời, giờ đây rơi nước mắt. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Thì ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến thế. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn ta và biểu muội của hắn ta không thể kiềm chế tình cảm.
Đào Đào Mẹ ta thường bảo, phận thiếp thất muốn sống yên ổn, thì chỉ có cách lấy lòng phu quân, để hắn sủng thiếp diệt thê. Thế nhưng, ta lại thấy chính thất phu nhân không chỉ dung nhan tuyệt sắc, tâm tính lại hiền lương, mà còn vô cùng giàu có. Do đó, ta quyết định từ bỏ con đường cũ, bái phục phu nhân: “Phu nhân, thiếp có thể được hầu hạ bên cạnh người không ạ?”
Kim Châu Một năm sau khi ta rời khỏi Đông cung. Lý Thừa Diễn năm tuổi đột nhiên xuất hiện trước quầy hoành thánh nhỏ của ta. Thằng bé nghiêm mặt, giọng nói non nớt cố gắng giả vờ uy nghi: “Liễu Kim Châu, đừng giận nữa. Phụ vương đã đồng ý sắc phong ngươi làm Quý phi. Ngươi mau thu dọn đi, theo ta về cung.” Ta nghe vậy lập tức vội vàng lắc đầu, ra hiệu cho nó nói nhỏ một chút. Lúc này Lý Thừa Diễn mới nhìn thấy bụng ta đã hơi nhô lên. Gương mặt nó lập tức biến sắc, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Còn có… buồn bã. Nó mím chặt môi, tay run run chỉ vào ta: “Liễu… nương…” Giây tiếp theo, nó như sắp bật khóc. Đúng lúc đó, từ phía sau có một đôi tay mạnh mẽ vòng qua eo. Ta xoay người lại, đối mặt với một đôi mắt yêu mị. “Nương tử, đứa trẻ này từ đâu tới vậy? Thật vô lễ, ta muốn ăn nó.” Nhìn thấy người này có vẻ thực sự tức giận, đôi tai lông xù trên đầu hắn sắp dựng đứng cả lên. Ta vội vàng đưa tay bịt miệng hắn lại. Nhỏ giọng dỗ dành: “Nơi này đông người, không được biến hình… cũng không được ăn trẻ con!”
Gả Vào Thâm Sơn, Được Sủng Cả Một Đời Sau khi Tướng phủ bị tịch biên, ta một thiên kim tiểu thư xuất thân cao quý lại rơi vào chốn lầu xanh. Lúc liều mạng giãy giụa, ta túm lấy ống quần của một gã thợ săn: “Cầu xin ngươi… mua ta đi!” Nam nhân kia cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt ta: “Nhà ta bần hàn, ba huynh đệ không ai đủ sức cưới thê tử. Nếu mua ngươi về, ngươi phải gả cho cả ba huynh đệ chúng ta, ngươi có nguyện ý không?” Ta kinh hãi mở to hai mắt. Thế nhưng trước khi hôn mê, vẫn nhẹ nhàng gật đầu. Ta vốn nghĩ điều chờ đợi mình chính là sinh sản không dứt và lao động vất vả. Không ngờ… bọn họ chẳng hề chê ta bị hủy dung, lại còn đối đãi chân tình. Chỉ tiếc một điều, ba người ấy đều đang ở tuổi huyết khí phương cương. Mỗi lần lên giường, ai nấy đều như lang như hổ. Khiến về sau ta càng sợ trời tối. Bởi vì chỉ cần trời vừa tối, ắt sẽ có một người trong ba huynh đệ bọn họ tới “ăn thịt” ta, dày vò đến mức ta không xuống nổi giường.
Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”
Cổ Án Kỳ Đàm: Cỗ Xe Ngựa Biến Mất Vào một đêm mưa, một cỗ xe ngựa đang di chuyển bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ từ trên con đường dài. Vụ án mất tích này mãi chưa có lời giải, nhưng người mất tích lại phải chịu thiên phạt, không chỉ bị đưa đến một nơi khác mà còn chịu cảnh bị thiêu sống trong ngọn lửa tàn khốc. Ban đầu tưởng rằng chỉ là một vụ mất tích bình thường, nhưng không ngờ lại biến thành một chuỗi vụ án liên hoàn.