Cổ Đại

Công Chúa Ngốc A Man

Công Chúa Ngốc A Man Tuổi nhỏ vì cứu thái tử, ta trở thành một quận chúa si ngốc, ngày ngày chỉ biết đi theo phía sau hắn. Ta từng tiểu tiện không kiềm chế ngay trước mặt mọi người, làm mất hết thể diện của hắn. Trước mặt người khác, thái tử chưa từng ghét bỏ ta nhưng sau lưng lại nắm chặt cổ tay ta, tức giận không thôi. Cho đến một ngày trong cung yến, hoàng gia gia muốn ban hôn cho ta, hỏi ta thích nam nhân nào. Thái tử siết chặt quai hàm. Mọi người đều cho rằng ta sẽ cầu hôn hắn. Ai ngờ ta lại bỏ qua thái tử, chỉ vào Trường Quảng Vương mặc áo tím: “Ta muốn gả cho hắn.” A Man ngốc nghếch, chỉ có một nguyện vọng này.

Muội Muội Phản Kích

Muội Muội Phản Kích Trên đường chạy nạn, ca ca Hà Bùi Chi không màng đến sự an nguy của cả nhà, nhất quyết muốn cưu mang một đôi mẫu nữ không rõ lai lịch. Sau đó, người nữ tử bị sơn tặc bắt đi, không rõ tung tích. Ca ca si tình với nàng trách ta thấy chết không cứu, hận ta thấu xương. Vài năm sau, tin vui đỗ đầu bảng nhãn của hắn truyền đến. Ta vốn tưởng rằng cả nhà cuối cùng cũng khổ tận cam lai nhưng chờ đợi ta lại là sự thờ ơ lạnh nhạt của hắn cùng sự trả thù tàn độc của Bạch Nguyên Khanh, người đang nép trong lòng hắn. Sống lại một đời, ta không muốn tiếp tục hao tâm tổn sức kiếm tiền cho hắn đi thi nữa, nếu hắn chỉ quan tâm đến Khanh Khanh của mình, vậy thì ta, người muội muội này sẽ thành toàn cho hắn.

Huyết Hận Vương Phi

Huyết Hận Vương Phi Ta là Trí vương phi, thế nhưng phu quân Trí vương lại đem lòng yêu một nữ tử bình dân. Hắn thậm chí còn giả chết để cùng nàng ta cao chạy xa bay. Đáng tiếc, cuộc sống nơi thôn dã quá mức khổ cực, bọn họ vì muốn quay về hưởng vinh hoa phú quý mà lập mưu đầu độc ta. Đời này trọng sinh trở lại, việc đầu tiên ta làm chính là lệnh cho người đóng đinh quan tài của Trí vương. Đã muốn ch.t đến vậy, vậy thì để hắn ch.t hẳn đi!

A Diểu Vô Tâm

A Diểu Vô Tâm Phu quân và huynh trưởng hận ta đến tận xương tủy.Tất cả chỉ vì Lâm Thiền Tuyết nói rằng ta đối xử với nàng trăm bề khắc nghiệt.Ngày thành thân, ta bị sơn tặc bắt cóc, hành hạ đến chết.Ngay trước khi ta lâm chung, ta tận mắt thấy phu quân và huynh trưởng bước ra từ phía sau bọn sơn tặc, ánh mắt đầy ghét bỏ.“Lục Diểu, ngươi lòng dạ rắn rết, bắt nạt Tuyết nhi, đây chính là báo ứng.”“Ngươi bẩn thỉu và độc ác đến mức không xứng làm người.”Lâm Thiền Tuyết mắt ngấn lệ, giọng điệu yếu đuối, nói: “A Diểu, kiếp sau đừng làm điều ác nữa.”Ta chết thảm, mặt mũi biến dạng, xác nằm lạnh lẽo nơi hoang dã.Còn Lâm Thiền Tuyết thì trở về kinh thành, đường hoàng trở thành phu nhân của Thừa tướng.Gió lớn gào thét.Ta mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã quay về buổi tiệc sinh thần năm 15 tuổi.Trước mắt, Lâm Thiền Tuyết đang xé rách xiêm y của chính mình, vừa làm vừa cười nhạo:“Lục Diểu, ngươi đã nghĩ xem lát nữa sẽ giải thích thế nào chưa?”Ta tung một cước, đá nàng ta xuống hồ, rồi giẫm đầu nàng xuống nước:“Ngươi không phải nói ta bắt nạt ngươi sao?”“Ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là bắt nạt thật sự!”

Xuân Sơn Có Tĩnh Thư

Xuân Sơn Có Tĩnh Thư Bách phu trưởng đưa về di cốt của cha ta. Hắn thấy đại ca ta định bán ta, không đành lòng, hỏi ta có muốn đi theo hắn không. Ta ôm lấy đứa bé còn đang quấn trong tã lót, cẩn thận từng li từng tí nhìn qua hắn. Hắn cười cười, vết sẹo ở khóe miệng giật giật, nói: “Chỉ với hai mẹ con các ngươi cũng không làm ta nghèo đi được.”

Đại Sư Huynh Yếu Ớt

Đại Sư Huynh Yếu Ớt Đại sư huynh lừng danh nhất giới tu chân nay đã trở thành phế nhân. Không chỉ yếu ớt đến mức không thể trói nổi con gà, mà đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta phụng mệnh sư phụ, chăm sóc “phế nhân” sư huynh. Ngày đầu tiên, huynh ấy dậy giữa đêm, vô ý đè lên người ta. “Xin lỗi sư muội, ta không thấy gì cả.” Ngày thứ hai, khi huynh ấy đang tắm, kéo ta ngã vào thùng nước. “Xin lỗi sư muội, chân tay ta chẳng còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị tên hái hoa tặc hạ xuân dược liều lượng cực mạnh. “Xin lỗi sư muội, muội cứ đi đi! Cứ để ta khí huyết đảo lưu mà chết.”

Đấu Với Công Lược Giả

Đấu Với Công Lược Giả Hai em dâu của ta là bằng hữu thân thiết, từ thời trong khuê phòng đã luôn quấn quýt bên nhau, tình tỷ muội vô cùng sâu đậm. Còn ta, với thân phận góa phụ, một mình gánh vác gia nghiệp, hiếu kính bà mẫu, yêu thương các đệ đệ. Nhưng hai người họ lại hiểu lầm ta cố tình quyến rũ phu quân họ nên luôn tìm cách xa lánh và bắt nạt ta. Sau đó, hai em dâu đã bị gián điệp Bắc Địch bắt cóc và giết hại. Người ta lại lục soát được trong phòng ta một bức thư thông đồng với giặc, vu cho ta cấu kết với Bắc Địch hãm hại người khác. Phu quân của họ đau đớn tột cùng, trút hết cơn phẫn nộ lên người ta. Ta bị hành hạ đến chết nhưng hai người họ lại trở về. Hóa ra, tất cả chỉ là màn kịch giả chết của họ để thử lòng phu quân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hai em dâu vừa vào nhà.

Phượng Hoàng Tái Sinh

Phượng Hoàng Tái Sinh Ta cùng với huyện chủ giận dỗi bỏ đi, bị sơn tặc bắt cóc đưa vào miếu hoang.Nghe nói đêm đó, toàn thành lật tung để tìm kiếm, Thái Tử tìm người đến phát điên.Lúc trời sáng, Thái Tử cuối cùng cũng dẫn người xông vào miếu hoang, ôm huyện chủ vừa tìm lại được vào lòng, hối hận xin lỗi.Phu quân ta đứng bên cạnh, mãn nguyện nhìn cảnh tượng ấy, còn ta, vì một đêm kinh hoàng mà sảy thai.Về sau, ta vô tình phát hiện huyện chủ cảm kích phu quân ta:“Nếu không phải nhờ huynh sắp đặt vụ bắt cóc kia, Thái Tử sẽ không bao giờ nếm trải cảm giác mất đi ta. Giờ hắn quý trọng ta vô cùng, chỉ không ngờ phu nhân của huynh lại nhát gan đến mức sảy thai.”Phu quân ta nói: “Đó là do tiện nội vô dụng. Khi ấy bắt cóc nàng ấy cùng chỉ để tránh bị Thái Tử nghi ngờ, chẳng ngờ lại nhu nhược đến mức mới bị nhốt một đêm đã mất cả con.”“Huyện chủ là phượng hoàng bay cao, còn nàng chỉ là chim sẻ nhỏ nơi khuê phòng. Được góp phần giúp huyện chủ trở thành Thái Tử phi, đó là phúc phận của nàng ấy.”Giữa cơn bi phẫn, ta bị đẩy xuống đài cao.Lần nữa mở mắt, ta lại quay về đêm bị bắt cóc ấy!

Mẹ Chồng Trọng Sinh

Mẹ Chồng Trọng Sinh Công công tử trận xa trường, phu quân cùng biểu muội sớm đã bỏ trốn. Bà mẫu bởi vì xúc động mà trúng gió, nằm liệt giường. Ba vị tỷ tỷ đã gả ra ngoài, lấy cớ chăm sóc bà mẫu mà dọn sạch phủ đại tướng quân. Bởi vì ân tình, ta tận tâm tận lực hầu hạ bà mẫu mười năm. Bà mẫu mạnh mẽ không muốn trở thành gánh nặng của ta, nuốt vàng tự vẫn. Nhưng không ai biết rằng bà mẫu không chết, mà trọng sinh về ngày ta vừa gả vào phủ Tướng quân.

Bỗng Chốc Thành Vương Phi

Bỗng Chốc Thành Vương Phi Chuyện lạ ?  Lạ đến kỳ quặc? Nàng đang yên ổn sống hạnh phúc ở thế kỷ 20 bỗng dưng bị chết oan uổng không rõ nguyên nhân. Thì ra là Tống Tử nương nương năm xưa vất vả nhào nặn ra loài người đang tìm cách xoay chuyển lại tình hình Được lắm ,người thời đại mới tự dưng bay về làm con dân nhà đại Đường Chẳng những chiều cao từ 1m70 bây giờ lùn xuống hơn 1m50, giọng nói lại còn ỏn ẻn kiểu gì ý! Thôi thì để thực hiện giấc mộng làm nữ cường nhân của mình Nàng sẽ dựa vào “Y học Trung Quốc thời hiện đại” chạy vào Vương phủ cứu người lấy tiền thưởng. Ai ngờ bị tên Vương gia chọn trúng nàng làm người bên gối của hắn. Ngày nào ái tình cũng vô cùng hào phóng, chưa kể đến đêm đêm  nàng toàn bị hắn kéo vào bể dục mất hồn, số lần hắn ‘quấy rầy’ nàng không thể đếm hết nổi. Thế là từ nay về sau ngoài việc chữa trị cho ông cụ già trong Vương phủ nàng còn phải “làm yên lòng’ nhi tử của lão. Thêm một việc nho nhỏ nữa đó là chút ‘việc vặt’ đối với hai ả thị thiếp của tên vương gia chết tiệt vì ghen tị mà thích mở mồm ‘dạy dỗ’ nàng. Nàng chỉ có một thân mà kiêm nhiều chức như vậy, quả nhiên lời lẽ lợi nhuận ở cổ đại cũng không dễ kiếm đâu!

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly Năm đó tình cảm sâu nặng nhất, vị tiểu tướng quân danh chấn biên cương dùng toàn bộ chiến công cầu hôn ta trước mặt phụ hoàng. Nhưng ba năm sau, một nữ nhân bế theo con tìm đến cửa, rơi lệ cầu xin ta dung nạp mẹ con nàng. Phu quân nói, hắn chỉ là vô tình uống say, mới phạm phải sai lầm lớn đến vậy. Mẹ chồng lại bảo, ta đã cắt đứt tiền đồ của phu quân, thì không thể lại cắt đứt con nối dõi của hắn. Người thân khuyên ta rộng lượng, nói phu nhân đương gia ở kinh thành ai chẳng từng trải như vậy. Chỉ có người tỷ tỷ từng đối đầu với ta, vỗ vai ta, lạnh nhạt nói: “Ngày trước muội để hoàng huynh quyết định thay muội. Sau này lại để phu quân quyết định thay muội.” “Còn bây giờ, muội nên học cách tự mình trưởng thành. Dù sao thì… muội cũng đã có một đứa con gái rồi.” Ta cúi đầu, nhìn con gái nhỏ bé trong lòng, còn đang mút ngón tay. Ta hiểu, nếu ta mềm yếu, con gái ta sẽ không biết thế nào là kiên cường. Nếu ta để người ta khinh nhờn, nàng cũng sẽ chẳng học được cách tự lập. Lần này — đến lượt ta ra tay rồi.

Lão Nô Nhà Ta

Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”

Mộng Hồi Cố Hương

Mộng Hồi Cố Hương Khi được chọn làm cung nữ trong cung, ta chỉ mang theo hai vật. Một bình nước biển. Bên trong chứa tổng cộng 69 linh hồn chưa nhắm mắt. Cùng một viên ngọc Nam Châu. Là thứ được chính tay ta moi ra từ bụng của cha.

Tiếng Sét Định Mệnh

Tiếng Sét Định Mệnh Đêm trước ngày xuất giá, ta tận mắt chứng kiến vị hôn phu giết người. Hoảng loạn bỏ trốn suốt đêm, lại bị trói vào sào huyệt của bọn cướp. Một vị đại hiệp đi ngang qua anh hùng cứu mỹ nhân, cũng bị trói theo. Lúc này, một tiếng sét đánh trúng khiến linh hồn của chúng ta hoán đổi cho nhau. Mở mắt ra lần nữa, ta thấy vị phu quân bệnh tật ôm lấy “Ta”, ánh mắt sâu thẳm: “Nương tử, vì sao lại bỏ trốn…” Ta trong thân xác của đại hiệp và đại hiệp trong thân xác “Ta.” kinh hoàng nhìn nhau. Cùng lúc phát ra tiếng thét chói tai…

Nữ Nhân Vô Diệm

Nữ Nhân Vô Diệm Kiếp trước, ta vì chữa khỏi bệnh cho Tạ Dung Khanh mà nếm thử hết thảy các loại kỳ độc trong thiên hạ, biến thành một nữ nhân xấu xí. Sau khi vết thương lành, hắn lại ở thanh lâu than thở với huynh đệ: “Nếu ta biết phải cưới nàng, ta thà rằng lúc trước nàng đừng cứu ta. “Ta Tạ Dung Khanh, đáng lẽ phải xứng đôi với nữ tử xinh đẹp ưu tú nhất thiên hạ, chứ không phải loại nữ nhân xấu xí Vô Diệm như thế. “Nói nàng là nữ nhân xấu xí Vô Diệm, ta còn thấy như vậy là làm nhục đến Vô Diệm.” Sống lại một đời, ta quyết định để hắn tự sinh tự diệt. *「Vô Diệm; 無鹽」 để gọi những phụ nữ xấu xí.

Nhặt Nam Nhân

Ta nhặt được ba người nam nhân. Một là yêu quái, một là ma đầu, một là thần tiên. Cả ba người bọn hắn đều bị thương nặng, nằm rải rác trên cùng một ngọn núi ở chân núi, lưng chừng núi và đỉnh núi. Ta đánh xe bò lên núi đốn củi, nhặt từ chân núi lên đỉnh núi, xe đã đầy. Được rồi, về nhà thôi.

Một Đời Bên Nhau

Một Đời Bên Nhau Phu quân ta phục vụ quân binh suốt mười năm, cuối cùng cũng trở về nhà. Toàn thân sát khí, hắn ôm ta đặt lên đùi, cúi đầu tiến lại gần. “Nghe nói trước ngày thành thân, nàng từng được tên thư sinh nhà bên muốn đưa đi trốn cùng?” Ta khẽ nhích người ra sau, lại bị hắn siết chặt lấy eo. Đành thở dài một hơi. “Chuyện này đúng là có thật.” Vị phu quân này, ta chưa từng gặp mặt bao giờ, chỉ nghe nói đến cả đám côn đồ trong thôn cũng không dám chọc vào hắn. Sắc mặt hắn rõ ràng trầm xuống. “Vậy cớ gì nàng vẫn gả cho ta? Ta còn nghe nàng từng khen hắn ôn hòa, lễ độ, thậm chí rất có cảm tình với hắn.” Ta lại thở dài. “Quả thực đúng vậy, nhưng thời loạn thế này, hắn vốn không thể bảo vệ ta, có thích đến đâu cũng có ích gì?”

Bán Giang Yên Vũ

Bán Giang Yên Vũ Ta nhặt được một phu nhân nghèo túng ở dưới chân Hoàng thành. Từng chén từng chén hoành thánh đút xuống, cứu mạng bà. Sau đó bà ấy đột nhiên biến mất. Vào mùa thu, sạp hoành thánh có một thái giám đến. Nói Hoàng hậu triệu ta vào cung làm bạn đọc của Thái tử. Ta khó xử nói: “Ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết làm hoành thánh thôi.” Lão thái giám híp mắt suy nghĩ một lát. “A, vậy dạy Thái tử làm hoành thánh đi.”

Chân Long Thiên Nữ

Chân Long Thiên Nữ Nương ta là rồng, đẻ hai quả trứng và ta. Bà nhận ra hai quả trứng, nhưng không nhận ra ta, tưởng ta là ký sinh trùng, liền ngậm lấy rồi ném đi. Mãi đến khi đột nhiên nhớ ra bản thân từng nằm với một kẻ hai chân, bà mới lập tức trong đêm quay lại, nhặt ta về.

Nhật Ký Làm Di Nương

Nhật Ký Làm Di Nương Khi ta còn làm đại nha hoàn ở phủ Tuyên Bình hầu, cuộc sống trôi qua sung sướng giốngnhư tiểu thư vậy. Tam tiểu thư tuy là con thứ của hầu phủ, hơn nữa mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái, nhưng phu nhân hầu phủ lại là người độ lượng, hiền đức, đối xử với đích thứ như nhau. Dù là con của ai sinh ra, các tiểu thư thiếu gia đều được ăn mặc dùng đồ tinh xảo xa hoa, người nào cũng được nuôi dưỡng sung sướng, quý giá như vàng ngọc. Ta là đại nha hoàn nhất đẳng, đồ ăn thức uống đều là đồ tốt mà tam tiểu thư thưởng xuống. Công việc hằng ngày chỉ là hầu hạ tam tiểu thư đọc sách viết chữ, đánh đàn thêu hoa, nói chuyện vui đùa, đúng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, so với tiểu thư nhà giàu cũng chẳng kém cạnh gì. Người ta đều nói rằng đại nha hoàn như ta sau này sẽ theo tiểu thư xuất giá, rồi đến lúc thích hợp sẽ hầu hạ cô gia, trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thư trong nội trạch. Nói cho dễ hiểu thì chính là di nương, thiếp thất. Đúng vậy, trở thành di nương chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta – một đại nha hoàn.