Cổ Đại
Thế Tử Phi Trùng Sinh Qua cửa năm năm vẫn chưa có thai, lại không chịu để phu quân nạp thiếp, ta liền trở thành ghen phụ nổi danh kinh thành. Nhưng nào ai hay biết, người thực sự không thể sinh con lại chẳng phải là ta. Vì danh tiếng của phu quân, ta cam nguyện giữ kín bí mật này. Thế nhưng, hắn gặp được một nữ tử y thuật cao minh, chữa khỏi chứng bệnh kia rồi lại nói: “Vãn Vãn đối với ta chính là đại ân, ta không thể phụ nàng.” Nực cười thay, những nhục nhã, chế giễu mà ta thay hắn gánh chịu, chẳng lẽ không phải ân tình? Cuối cùng, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, ôm hận mà chết. Sống lại một đời, cái này nồi ta không cõng nữa!
Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.
Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”
Hơi Ấm Hoàng Cung Năm 14 tuổi, ta tiến cung. Vì ta mang thể hàn*, nên Hoàng thượng luôn ôm ta mỗi khi ngủ. *Thể hàn là những người có dáng người hơi gầy, tính cách hướng nội, sợ lạnh, ít mồ hôi, rêu lưỡi trắng, sắc mặt cũng nhợt nhạt. Có một đêm, ta bị nóng đến tỉnh giấc, mơ màng đẩy người bên cạnh, rồi lẩm bẩm: “Nóng quá, người đâu mau mang bình nước nóng này đi chỗ khác”. Sau tiếng càu nhàu của ta, Hoàng thượng khàn giọng đáp: “Được”.
Ta là trưởng nữ kiêu ngạo của một gian thần quyền lực., và lúc này, ta đang chuẩn bị cưỡng đoạt một vị vương gia.Vì muốn có được hắn, ta đã ngầm ngầm bỏ thuốc để cùng chàng làm chuyện đã rồi.Ai ngờ vừa mới chui vào chăn, vô số người đã ập vào nói muốn bắt gian.“Thanh danh của ta đã bị hủy hoại rồi, nàng phải chịu trách nhiệm với ta.” Người bên cạnh tung chăn ra ôm chầm lấy ta, đáng thương như một dân nữ nhà lành bị tên ác bá ức hiếp.Quy trình bắt gian thì đúng rồi, nhưng sao giọng nói này lại không đúng thế nhỉ?Ta ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đẫm lệ của vị vương gia đang đứng ngoài cửa: “Người nằm đó lẽ ra phải là ta chứ.”Khoan đã, vậy người trong chăn với ta là ai?
Vương Gia Ngốc Nghếch Sau khi bị ban hôn cho vị vương gia ngốc nghếch, ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Tên ngốc kia ngây thơ lương thiện, dễ bị bắt nạt. Ta cũng thực hiện tận trách nhiệm của một vương phi, ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn. Cho đến khi chúng ta bị ám sát… Bóng người bên cạnh động đậy, tên thích khách máu me đầy mình. Trong lúc ta còn đang ngẩn người, hắn tủi thân tiến lại gần: “Đáng sợ quá, bổn vương sợ…” Ta giật giật khóe mắt: “Chàng còn giả vờ nữa à?”
Hậu Cung Và Ánh Trăng Trước khi ta chết, ánh trăng sáng của Hoàng thượng trở về. Hắn ngầm cho phép nàng ta giương oai trong cung của ta, dung túng nàng ta hại chết đứa con duy nhất của ta. Ta tan nát cõi lòng, đứt ruột đứt gan. Nhưng hắn không hề mảy may thương xót ta, mà lại bảo vệ ánh trăng sáng chặt chẽ, sợ ta nổi điên lên tổn thương nàng ta. Cuối cùng, ta vẫn tìm được một cơ hội, ám sát ánh trăng trong lòng hắn. Hắn tức giận tột độ, tống ta vào lãnh cung. Hắn nói, năm xưa khổ cực, nhờ vào bánh ngọt mà ánh trăng sáng mang đến mới có thể sống sót. Nhưng những món đồ ngọt ta đem đến những năm này, nếu hắn chỉ cần nếm qua một chút thôi, tức khắc sẽ nhận ra, người năm đó giúp đỡ hắn trong cơn hoạn nạn, chính là ta. Nhưng ta đã bị hắn hại đến bệnh tật vô phương cứu chữa, sắp chết rồi.
Nguyện Yêu Nhau Hai Lần Trăng Tàn Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cổ hủ, trầm ổn, đoan chính. Vì thế mà ta không thích chàng. Để có thể từ hôn với chàng, ta đã gây chuyện ầm ĩ suốt từ năm mười lăm tuổi đến mười bảy tuổi, cuối cùng chuốc họa, suýt nữa thì mất mạng nơi tái bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ giữ lễ ấy, đã không quản ngàn dặm xa xôi, chuộc ta về từ tay bọn thổ phỉ. Ta hối hận rồi, muốn ở bên chàng thật tốt. Nhưng chàng vừa hồi kinh thì bệnh đến thuốc thang cũng không cứu nổi, câu cuối cùng chàng để lại cho ta là mong ta tự biết trân trọng. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về năm mười lăm tuổi. Khi ta ở dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, công khai sỉ nhục, rồi từ hôn với chàng.
Nhị Tiểu Thư, Hôm Nay Lại Chạy Trốn Sao? Trong một đêm, đích trưởng tỷ nhà ta như thay đổi thành người khác. Nàng vốn hiền lành chất phác, đột nhiên trở nên sôi nổi hoạt bát. Không chỉ ngày ngày nói về nội dung thoại bản nào đó, thậm chí còn cố gắng quyến rũ Thái tử què chân kia. Mà biểu thiếu gia tới cửa mời, lại bị nàng đẩy trên mặt đất nhục nhã trước mặt mọi người. Đích trưởng tỷ nói, nàng nhất định phải trở thành Thái tử phi, sao có thể để mắt đến dòng thương nhân thấp hèn này. Ta lại nhìn biểu thiếu gia vẻ mặt tủi nhục trên mặt đất, trong lòng rùng mình một cái. Đích trưởng tỷ sợ là không biết, thoại bản nàng xem chính là bản lậu. Thái tử trong quyển sách này căn bản sống không đến chương mười. Về phần biểu thiếu gia nhìn như nhu nhược, ôn nhuận như ngọc trước mắt này, kì thực là nam chính giet người không chớp mắt – – Nhiếp chính vương Dương Thầm.
Tìm Kiếm Hư Vô Đêm cập kê, phu quân nuôi từ nhỏ của ta đỏ mặt trèo lên giường. Ta đau đến run rẩy, nhưng trong lòng vẫn thầm vui mừng, nghĩ rằng từ nay về sau sẽ không còn cô độc nữa. Trời chưa sáng, hắn đã rời khỏi giường. “Thế tử, có cần đưa tiểu thư Tống Man theo về kinh không?” Tựa như nghe được một trò cười hoang đường, Lục Tầm Triệt khẽ nhếch môi cười khẩy. “Một nữ tử săn bắn quê mùa, sao có tư cách bước vào hầu phủ?” “Chỉ là thấy nàng ta si mê ta nhiều năm, ban cho một đêm vui vẻ mà thôi.” Gió lạnh như lưỡi dao sắc, khoét sâu vào tận tâm khảm. Ta vứt bỏ chiếc vòng ngọc trên cổ tay, khoác lên vai bọc hành lý, bước chân trần vào màn tuyết trắng. Nghe nói trong kinh đang tuyển bộ đầu, cũng tốt, ta có thể đi bắt cẩu tặc rồi.
Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia Trên phố loạn cào cào, khắp nơi toàn là quan binh xô đẩy, dường như đang tìm kiếm ai đó. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe loáng thoáng rằng có một thiếp thất trong phủ vương gia đã bỏ trốn. Phủ vương gia canh phòng nghiêm ngặt như vậy, làm sao lại để một thiếp thất chạy thoát được chứ? Còn nữa, nàng ta vì sao lại phải chạy trốn? Phủ vương gia cơm ngon áo đẹp, vinh hoa phú quý ngay trước mắt, vậy mà không cần, lại chọn cuộc sống trốn chui trốn nhủi? Không phải là kẻ ngốc sao! Không sai, ta chính là kẻ ngốc đó—à không, là thiếp thất đã chạy trốn kia.
Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số Kiếp trước, sau trận lụt lớn, nhà nghèo đến mức không còn hạt gạo nào để nấu. Mẹ nói sẽ rút thăm, chọn một đứa trẻ để bán đi. Ta biết, mẹ luôn thiên vị muội muội, nên người bị bán chắc chắn sẽ là ta. Quả nhiên, mẹ bảo muội muội chọn trước, sau đó đến lượt ta. Cuối cùng, ta chọn trúng bàn tay đang nắm viên đá của mẹ. Điều đó có nghĩa là ta sẽ bị bán đi để đổi lấy tiền. Muội muội lén cười vui vẻ, mẹ nhận năm lượng bạc trắng, còn ta trở thành nô tỳ trong phủ Bá tước Thanh Viễn. Sau năm thiên tai, tú tài Giang Vân ở quê theo ước định của tổ tiên, cưới muội muội về làm vợ. Còn ta trở thành thiếp của Nhị gia trong phủ Bá tước. Sau khi chính thất qua đời, Nhị gia không tái hôn mà lại nâng ta lên làm quý thiếp, còn giao cả việc quản gia cho ta. Muội muội vô cùng ghen tỵ. Nàng ghen tỵ vì Nhị gia phủ Bá tước coi trọng ta, ghen tỵ với hoa văn thêu tinh xảo trên áo của ta, ghen tỵ với những viên ngọc trai tuyệt đẹp đính trên giày của ta, ghen tỵ với việc ta đeo vàng mặc bạc, gọi nô bộc như ý. Nàng than thở về cuộc sống cơ cực với Giang Vân, than thở rằng Giang Vân không biết chăm sóc nàng. Nàng than thở vì Giang Vân bị sẹo trên mặt sau khi đi hái thuốc, không thể tiếp tục tham gia khoa cử, khiến nàng phải làm vợ một tú tài nghèo cả đời. Nàng còn nói, nếu năm đó người bị bán đi là nàng thì tốt biết bao. Nếu bị bán là nàng, nàng sẽ không phải chịu cảnh sống khổ sở như bây giờ. Nhưng mỗi người có nỗi khổ riêng của mình. Muội muội chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của ta, làm sao nhìn ra được dưới vẻ rực rỡ ấy là bao nhiêu bùn nhơ? Khi tỉnh dậy, chúng ta quay về ngày rút thăm hôm đó. Lần này, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ, muội muội chọn bàn tay nắm viên đá… Nàng nhìn ta, cười nói: “Tỷ tỷ, vinh hoa phú quý này, cũng nên để muội hưởng một lần rồi.” Nhưng nàng đâu biết, lý do ta có thể vươn lên trong phủ Bá tước Thanh Viễn, chẳng qua chỉ vì gương mặt giống với Bạch Nguyệt Quang của Nhị gia. Làm kẻ thế thân cho người khác, nỗi khổ ấy thật không dễ nói với ai. Những đấu đá trong đại trạch khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Nếu có thể lựa chọn, ta thà rằng không hưởng cái phú quý này.
Đương Niên Cung Khuyết Nguyệt Cao Huyền Hoàng triều Đại Thịnh có một quy định trong cung: bất kể tôn ti quý tiện, ai sinh con thì người ấy nuôi dưỡng. Mẹ của ta là một Tài nhân nhỏ bé nhất trong hậu cung, không chút địa vị. Từ khi ta sinh ra, đã cùng bà sống trong Thừa Trạch điện vắng vẻ, không ai ngó ngàng. Năm ta lên tám, thái y chẩn đoán mẹ mắc trọng bệnh, sống chẳng còn bao lâu nữa. Ngày hôm ấy, mẹ nhảy xuống hồ Thái Dịch, cứu Tam hoàng tử đang bị đuối nước. Bà cứu được mạng Tam hoàng tử, nhưng bản thân lại chết chìm dưới hồ. Lời đồn lập tức truyền khắp cung, ai cũng nói: “Tam hoàng tử đã giẫm lên đầu Thôi Tài nhân, đạp nàng chìm xuống đáy hồ để leo lên bờ.” Người trong cung thi nhau thêu dệt, nhưng ta thì biết rõ, mẹ cố ý làm như vậy. Bà dùng chính mạng mình, đổi lấy việc ta được Tề Quý phi, mẹ ruột của Tam hoàng tử, thu nhận sau khi bà qua đời. Mẹ ngốc quá. Bà cứ ngỡ đã trải sẵn một con đường cho ta. Nhưng bà lại quên mất. Những đứa trẻ không còn mẹ, ngày tháng đều cay đắng.
(Ngoại truyện cuối của “Nhất Mộng Như Sơ”) Trưởng Công Chúa Ta là Trưởng Công chúa của Đại Khánh. Dù mang danh là Trưởng Công chúa, nhưng ta nhỏ hơn Cửu hoàng huynh đến bảy tuổi. Phụ hoàng của ta là một minh quân bảo vệ giang sơn, chỉ có điều người có rất nhiều con trai. Khi mẫu phi sinh ta, Cửu Hoàng huynh đã tròn bảy tuổi. Ta là con gái đầu tiên của phụ hoàng, so với những đứa con trai khác, phụ hoàng dành cho ta tình yêu thương sâu đậm hơn hẳn. Từ khi ta bắt đầu nhớ được, ta thường ngồi trên đầu gối của phụ hoàng, hoặc được ông bế trong lòng hoặc cõng trên lưng. Trong cung, ngoài ta ra, các hoàng huynh và hoàng muội khác đều không được đãi ngộ như vậy. Mẫu phi của ta vốn chỉ là một mỹ nhân, nhờ sinh ta mà được phong làm Huệ Phi. Kể từ khi ta chào đời, trong hậu cung liên tiếp có thêm ba vị công chúa nữa, nhưng họ không thể sánh được với ta. Trong số các hoàng tử và công chúa, chỉ mình ta có thể gọi phụ hoàng là cha, và cũng chỉ mình ta có thể đi học cùng với các hoàng huynh. Có lẽ như phụ hoàng nói, ta thật sự thông minh chăng? Nhưng ta đoán rằng phần lớn là do ta có vẻ ngoài xinh đẹp.
A Hỉ, Kính Chúc An Khang Huynh trưởng của ta cướp đi vị hôn thê mà tân đế hết mực yêu thương, cưới nàng làm chính thê.Tân đế vì thế mà đoạt lấy ta, phong làm phi tử.Trước khi nhập cung, phụ thân vạn lần dặn dò, bảo ta phải thuận theo tính tình nóng nảy của tân đế Kỳ Huyền, đừng tuỳ tiện rơi lệ.Ta tròn mắt ngơ ngác, ngoan ngoãn gật đầu.Vừa nhập cung ngày đầu, ta đã được tuyên triệu thị tẩm.Chỉ thấy Kỳ Huyền liếc ta một cái, liền giận dữ đá cho thái giám bên cạnh một cước.“Trẫm muốn là đích nữ Giang gia, chứ không phải hài tử 8 tuổi này!”
Thiên Hạ Trong Tay Nữ Nhân Hoàng thượng giao con trai của Quý phi cho ta nuôi dưỡng. Quý phi bất mãn, mỗi tuần náo loạn ba lần, mỗi lần đều khiến hậu cung không yên ổn. Thậm chí còn tung tin đồn rằng ta ngược đãi đứa trẻ, cho nó ăn uống kham khổ. “Ngươi rốt cuộc có trả con lại cho ta không!” Quý phi tức giận đến phát run, đứng trước mặt ta chỉ trỏ, lên án không ngớt. “Không trả.” “Không trả đúng không!” Nàng trợn mắt, nghiến răng nghiến lợi: “Không trả, ta sẽ tìm Hoàng thượng sinh thêm một đứa nữa!” Nhìn dáng vẻ nàng giận đùng đùng rời đi, ta cười đến mức hoa dung thất sắc. Cũng chỉ có kẻ ngốc như nàng mới chịu sinh con cho hắn.
Nhìn xuống đôi tay mềm mại trắng nõn của mình, Lâm Khê cuối cùng cũng xác nhận rằng mình đã xuyên không.Hơn nữa, còn xuyên không đến thế giới trong trò chơi tu tiên mà cô yêu thích nhất.Mỗi nữ chính trong đó đều là những nhân vật cô yêu thích.Cô đều hiểu rõ sở thích, tâm tư của mỗi nữ chính, thậm chí cả tư thế chiến bại và điểm yếu của họ.“Thật tuyệt vời—”Hai tay như run rẩy, ngồi trên giường nhìn ngắm căn phòng cổ kính, Lâm Khê dường như cũng run lên vì phấn khích.“Thực sự là… quá tuyệt vời.”Vài phút trước, khi cô đang chỉ trích CG chiến bại của nhân vật chính và đứng dậy để lấy đồ ăn, vì chân yếu và sàn trơn, không may mà sau đầu cô đập mạnh xuống sàn.Trước khi rời khỏi thế giới này, ý nghĩ cuối cùng trong đầu Lâm Khê chỉ còn lại một điều.“Chết rồi—”“Máy tính chưa tắt.”“Lịch sử duyệt web chưa xóa.”“Dù tan xương nát thịt cũng không sợ, chỉ muốn để lại trong sạch cho đời…”
Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.
Trọng Sinh Cùng Đích Tỷ Lập Lên Triều Đại Mới Kiếp trước, phụ thân công cao chấn chủ. Vì chế ngự phụ thân, Hoàng Đế hạ chỉ đưa đích tỷ và ta vào cung làm phi. Ta cùng đích tỷ quan hệ xưa nay vốn căng thẳng, vào cung lại bị người xúi giục đấu đến ngươi chết ta sống. Cuối cùng đích tỷ được ban cho một dải lụa trắng, còn ta một chén rượu độc mà đi chầu Diêm Vương. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm hai người chúng ta đang đấu đá hung nhất. Ta và đích tỷ liếc nhau, ăn ý mà nhổ một bãi nước bọt vào chén canh của tên cẩu Hoàng Đế.
Cầm Sắt Thất Điệu Mộ của ta bị đào lên. Là một cậu trai trẻ, hắn lục lọi trong ngôi mộ tối tăm hồi lâu, vô tình làm vỡ ngọn Trường Minh đăng. Ta cuối cùng cũng được tự do. Chàng trai sợ hãi lùi bước liên tiếp, ta lướt đến bên hắn, định nhờ khí dương của hắn để rời đi. Nhưng sau khi nhìn rõ dung mạo của ta, hắn lại nhảy lên, vui mừng khôn xiết: “Cụ tổ, là người sao? Con không sợ nữa, trước giờ chỉ thấy người trong tranh, không ngờ ngoài đời người còn đẹp hơn…” Tạ Hĩ hoặc ngắt lời: “Ta ch*t lúc mười tám tuổi, sao lại là cụ tổ nhà ngươi được?”