Cổ Đại

Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh

Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh Trong một đêm, đích trưởng tỷ nhà ta như thay đổi thành người khác. Nàng vốn hiền lành chất phác, đột nhiên trở nên sôi nổi hoạt bát. Không chỉ ngày ngày nói về nội dung thoại bản nào đó, thậm chí còn cố gắng quyến rũ Thái tử què chân kia. Mà biểu thiếu gia tới cửa mời, lại bị nàng đẩy trên mặt đất nhục nhã trước mặt mọi người. Đích trưởng tỷ nói, nàng nhất định phải trở thành Thái tử phi, sao có thể để mắt đến dòng thương nhân thấp hèn này. Ta lại nhìn biểu thiếu gia vẻ mặt tủi nhục trên mặt đất, trong lòng rùng mình một cái. Đích trưởng tỷ sợ là không biết, thoại bản nàng xem chính là bản lậu. Thái tử trong quyển sách này căn bản sống không đến chương mười. Về phần biểu thiếu gia nhìn như nhu nhược, ôn nhuận như ngọc trước mắt này, kì thực là nam chính giet người không chớp mắt – – Nhiếp chính vương Dương Thầm.

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược “Chúc hai người tình chàng ý thiếp, trăm năm ân ái.” Ta tháo phượng quan đội lên đầu mỹ thiếp của hắn, ung dung rời đi. Tiện tay mang theo một đôi trâm vàng khảm ngọc lam đính hồng châu, một đôi hoa tai san hô đỏ, sáu chiếc vòng dương chi ngọc, một chiếc vòng tay bạch ngọc khảm vàng, một hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn khảm châu báu… Nếu cái giường nhẹ hơn một chút, ta cũng sẽ không để nó ở lại phủ thế tử.  

Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân

Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.

Gặp Được Cứu Tinh

Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…

Công Chúa An Ninh

Công Chúa An Ninh Tiệc sinh thần, người người chúc ta công chúa thiên tuế, duy chỉ không thấy phò mã của ta – Cố Thừa Uyên. Tìm đến hậu viện, mới thấy hắn đang đứng đối diện cùng một nha hoàn. Đôi mắt xưa nay vốn lạnh nhạt kia, lúc này lại tràn đầy thương xót. “Ta làm sao xứng để nàng vì ta mạo hiểm? Nay ta đã không còn xứng với nàng nữa rồi.” Nữ tử nhào vào lòng hắn: “Ta không ngại việc Thừa Uyên ca ca từng thành thân với người khác.” Thì ra, trong mắt hắn, ta là một vết nhơ. Ta cầu phụ hoàng phong hắn làm phò mã, ban cho tiền đồ, giúp hắn quyền thế, mà đối với hắn, tất cả chỉ là sỉ nhục. Trong lúc thất thần, một bàn tay lạnh như băng nhẹ nhàng che lấy mắt ta. “Công chúa kim chi ngọc diệp, chớ nên nhìn thứ bẩn thỉu như vậy.” Ta ngửi thấy hương khí trên người y, nhận ra người vừa đến chính là cửu thiên tuế quyền khuynh triều dã. Về sau, Cố Thừa Uyên níu chặt lấy tà váy ta, đôi mắt đỏ hoe: “Công chúa thà chọn một hoạn quan, cũng không chọn ta sao?”

Niên Niên Hữu Ngu

Niên Niên Hữu Ngu Lục Mộng Niên là trượng phu nuôi được cha mua về cho ta để xung hỉ. Hắn có dung mạo tuấn tú, từ nhỏ ta đã thích quấn lấy hắn. Càng dựa vào thân phận mà tùy ý bắt nạt hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy chi chít những dòng chữ lơ lửng giữa không trung: 【Nữ phụ độc ác này có thể bớt mất mặt một chút không, đừng có quấn lấy nam chính nữa! Cô ta không thấy nam chính mỗi lần gặp đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!】  【Cô ta còn sỉ nhục nam nữ chính như vậy! Chả trách nam chính sau khi trở về kinh thành, khôi phục thân phận Thái tử liền vội vã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tạ!】 Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu ý nghĩa của những dòng chữ đó. Định đi hỏi thử Lục Mộng Niên. Nhưng lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và thuộc hạ: “Điện hạ có cần báo trước thân phận với người nhà họ Tạ trước khi về kinh không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mộng Niên cụp mắt, sắc mặt thờ ơ: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, từ đó về sau, ta và nhà họ Tạ không còn liên quan gì nữa.” Mãi đến lúc này ta mới bừng tỉnh nhận ra… Thì ra Lục Mộng Niên chính là nam chính. Còn ta, là nữ phụ độc ác bị nam chính hận thấu xương, cuối cùng cả nhà cũng bị diệt môn.

Muội Muội Của Ta Là Nữ Chính Ngược Văn

Muội Muội Của Ta Là Nữ Chính Ngược Văn   Ta mang bệnh từ trong bụng mẹ, được chẩn đoán sống không quá tuổi cập kê, nhưng một lần rơi xuống nước đã khiến ta thức tỉnh. Ta mới biết được thì ra mình là ánh trăng sáng chết sớm trong tiểu thuyết ngược luyến tình thâm. Còn nữ chính của tiểu thuyết ngược luyến tình thâm lại là muội muội cùng cha khác mẹ của ta. Thuốc ta uống hằng ngày đều là cha mẹ dùng máu tim của nàng để nấu. Sau khi ta chết, cha mẹ bởi vì dung mạo của nàng giống ta nên trút giận đánh mắng nàng đủ điều. Thiếu niên thanh mai trúc mã của ta vì yêu ta nên đã cưỡng ép cưới nàng, nhưng sau khi thành thân lại ngày ngày hành hạ nàng. Cuối cùng nàng u uất mà chết. Sau khi chết, tất cả mọi người mới bắt đầu hối hận. Tỉnh dậy sau cơn sốt cao, ta nhìn thấy muội muội cùng cha khác mẹ của ta gầy trơ xương, nhưng vẫn lo lắng nhìn ta bên giường. Lòng ta mềm nhũn, nếu đời này ta có thể cứu được một người, thì cũng không uổng công ta đến thế gian này một chuyến.

Bỏ Duyên Phận Ta Quyết Lòng Tu Đạo

Bỏ Duyên Phận Ta Quyết Lòng Tu Đạo Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ. Bà nói ta chưa đủ xinh đẹp, cũng không thông minh lanh lợi, đường tỷ thích hợp gả vào Hầu phủ hơn ta. Nếu đã như vậy, thì cứ để tỷ ấy gả đi.

Vệ Lệnh Nghi

Vệ Lệnh Nghi Đêm trước khi ta gả cho Thái tử, phụ thân từ bên ngoài dẫn về nữ nhi do ngoại thất sinh ra. “Muội muội của con quốc sắc thiên hương, xinh đẹp hơn con nhiều. Có nàng cùng con vào phủ Thái tử, nhất định sẽ giúp con cố sủng.” Ta chỉ thấy buồn cười. Ta chính là kẻ thù giết mẹ của nàng, sao nàng có thể giúp ta cố sủng? Quả nhiên, ngày đại hôn, nàng mặc một bộ y phục trắng tinh khôi đứng bên cạnh ta, thu hút mọi ánh nhìn. Trừ phu quân của ta, Thái tử điện hạ.  

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”

Phu Quân Mang Về Con Riêng Của Ta

Phu Quân Mang Về Con Riêng Của Ta Năm thứ ba sau khi thành thân, phu quân mang về một đôi mẹ con, ngay lập tức lời đồn lan tràn khắp nơi. Phu quân chỉ tay thề thốt: “Phu nhân, ta cam đoan với nàng, ta và đứa trẻ này không hề có bất kỳ quan hệ nào! Ta chỉ thấy hai mẹ con họ đáng thương nên mới mang về.” Mọi người bất bình thay ta, nói rằng ta không nên tin lời này, để ngoại thất mang theo đứa con riêng đường đường chính chính bước vào cửa. Ta đương nhiên không tin rồi, bởi vì đứa trẻ này rõ ràng chính là con riêng của ta trước khi thành thân mà!

Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai

Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.

Thăng thiên qua cửa sau cũng là thăng thiên!

Sau khi biết tin anh trai sắp phi thăng, Giang Hựu Ninh biết những ngày tốt đẹp của mình đã kết thúc. Là một người vô dụng không có tư chất tu luyện, nhưng lại sống cuộc sống như công chúa, tất cả là nhờ có anh trai là thiên tài số một, luôn cưng chiều cô hết mực.Giang Tử Ninh là người duy nhất trong ngàn năm qua của đại lục Thánh Vân có hy vọng phi thăng, ngay cả quốc vương cũng phải hành lễ khi gặp anh. Các thế lực khác cũng tìm mọi cách lôi kéo và lấy lòng anh. Với sức mạnh vượt trội và ngoại hình đẹp trai, người ngưỡng mộ anh có thể quấn quanh đại lục Thánh Vân một vòng. Một người mạnh mẽ như vậy lại là một người yêu em gái tuyệt đối, vì để lấy lòng thiên tài, mọi người phải chịu đựng sự khinh miệt và ghê tởm đối với một người vô dụng như Giang Hựu Ninh và luôn tỏ ra chiều chuộng cô.Nhưng bây giờ, Giang Tử Ninh sắp phi thăng, mọi người vừa chúc mừng, ngưỡng mộ vừa tính toán cho bản thân. Không có sự bảo vệ của Giang Tử Ninh, Giang Hựu Ninh chỉ là một phế vật không thể tu luyện, sự ngọt ngào dành cho một phế vật suốt những năm qua khiến mọi người không thể không oán giận. Giang Tử Ninh phi thăng, Giang Hựu Ninh đã mất đi chỗ dựa, họ không còn gì phải kiêng dè.

Thái Bình Thịnh Thế

Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”

Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm”

Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm” “Công chúa câm” tuyển thư đồng, gia đình cử ta đi. Để dỗ dành, phụ thân còn cố ý nhét đầy thức ăn vào hành lý cho ta. Đến ngày kiểm tra, cung nữ hầu cận bên cạnh công chúa tên Hỉ Tước hỏi: “Trong sách như có Hoàng Kim Ốc.” Ta đáp: “Nào có da giòn heo sữa quay?” Ai ngờ bất ngờ thật, công chúa lại chọn ta. Ta bèn hỏi vì sao. Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói cô thiếu đầu óc.” Ta: “???” Sau đó ta với công chúa ngủ chung một giường. Ta thắc mắc: “Cái gì cộm dưới lưng ta thế?” Công chúa cất giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm sao?! Công chúa là nam nhân ư?!

CÔ GÁI ĐÁNG THƯƠNG TRONG GIỚI TU TIÊN

Cao trời có lối, nhất định sẽ đến nơi, dẫu cơn gió mạnh dâng lên, ta cũng sẽ cưỡi gió mà phá vạn dặm. Dưới dãy núi Cửu Trọng, dưới chân Thanh Vân Lĩnh. Trên tấm bia đo linh căn lóe lên tia sáng ngũ sắc yếu ớt, trong đó tia sáng xanh là mạnh nhất, những tia khác không chênh lệch nhiều.“Linh căn chính mộc, căn giá trị mộc là năm, các giá trị khác thì thấp.”Bên cạnh tấm bia đo linh căn, trung niên quản sự của Thiên Diễn Tông, Hồng Thao, vẻ mặt nghiêm nghị, nắm chặt tấm thẻ gỗ cuối cùng, nhìn chằm chằm vào tiểu nữ nhi trước mặt.Nàng đầy bùn đất, gầy gò như que củi, tóc vàng rối bù bết dính trên trán, tay đầy máu, đầu gối trầy xước, trên chân chỉ còn một chiếc dép rách. Không giống những đứa trẻ khác được gia đình đưa đến, nàng tự mình leo lên dãy núi Cửu Trọng, dù chật vật, nhưng đôi mắt đen láy của nàng sáng rực như sao, nhìn chằm chằm vào tấm thẻ gỗ trong tay Hồng Thao, tấm thẻ quyết định số phận của nàng.“Phía sau còn mấy người nữa?”

Sát Thủ Có Đạo Đức

Sát Thủ Có Đạo Đức Là một sát thủ chuyên nghiệp, luôn tuân thủ đạo đức nghề nghiệp, ta nhận mệnh lệnh của Nhiếp chính vương, mang theo đao lẻn vào hoàng cung, chuẩn bị lấy mạng của cẩu hoàng đế. Ngày đầu tiên trà trộn vào cung với thân phận hoàng hậu, thạch tín ta giấu dưới móng tay liền bị hoàng đế phát hiện. Hắn nhếch môi cười khinh bỉ: “Nhiếp chính vương đã bồi dưỡng ngươi nhiều năm, vậy mà chỉ dạy được vài trò vặt vãnh thế này thôi sao?” Suốt hai năm, ta liên tục tìm cách ám sát hắn, nhưng trận nào cũng thua thảm. Điều duy nhất mà ta chắc chắn là: sớm muộn gì ta cũng sẽ chết mà thôi.

Tứ Kiếp Tình Đầu

Tứ Kiếp Tình Đầu Thứ tỷ ta tuyệt đối là nữ chính. Kiếp thứ nhất, ta giành trước gả cho Thái tử, tỷ ta liền gả cho Tam hoàng tử, không ngờ Thái tử mưu phản, ta chết, Tam hoàng tử lên ngôi, tỷ ta thành Hoàng hậu. Kiếp thứ hai, ta sửa chữa sai lầm, gả cho Tam hoàng tử, tỷ ta liền gả cho Thái tử, kết quả Thái tử đăng cơ, ta lại chết. Kiếp thứ ba, ta đi đường tắt, chân đạp hai thuyền vừa đạp thuyền Thái tử vừa đạp thuyền Tam hoàng tử, kết quả tỷ ta lên làm Nữ Hoàng, ta lại chết. Còn lần này, là lần thứ tư. Cha mẹ để ta chọn gả cho ai. Ta lập tức quỳ xuống: “Con nguyện ý gả cho tỷ tỷ, cho dù là thiếp!”

Đào Sắc Phùng Xuân

Đào Sắc Phùng Xuân Ta hỏi Liên di nương: “Di nương, thái giám và nam nhân bình thường có gì khác nhau?” Liên di nương ấp a ấp úng: “Chính là… không thể sinh con…” Ta bừng tỉnh, không thể sinh con ư? Hóa ra còn có chuyện tốt như vậy! Thế là ta vui vẻ hân hoan gả cho vị thái giám ấy.