Trang chủ Thể loại Hài Hước

Hài Hước

Nam Chính Trọng Sinh Rồi

Nam Chính Trọng Sinh Rồi Tôi rút thẻ đen ra, định tài trợ học phí cho Thẩm Tự. Hắn đang ngây ngô bỗng trở nên lạnh lùng, cao ngạo. Ngay trước mắt tôi, hàng loạt dòng bình luận điên cuồng nhấp nhô: 【Nam chính trọng sinh rồi, quay về khởi đầu của tất cả.】 【Kiếp này, cuối cùng anh ấy cũng có thể bù đắp nuối tiếc với thanh mai ở kiếp trước.】 【Kiếp trước, nếu không phải nữ phụ ỷ có chút tiền, chen vào giữa nam nữ chính, thì làm sao khiến họ lỡ nhau cả đời?】 Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt đột nhiên u ám lạnh lẽo của Thẩm Tự. Chỉ khi nhìn về phía cô bạn thanh mai, vành mắt hắn mới bất giác đỏ hoe. Chậc. Nam chính trọng sinh rồi. Trở về tuổi mười tám, trong tay chẳng có đồng nào, áo quần lất phất gió Tây Bắc.

Mộng Xuân Ở Kim Lăng

Mộng Xuân Ở Kim Lăng Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính đã mang long thai, hoàng đế vì nàng mà chuẩn bị một lễ sắc phong hoàng hậu long trọng. Hắn còn muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn giai lệ, chỉ chọn lấy một người. Còn ta, chính là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, Nhuyễn Quý phi, người bị đưa ra khỏi cung. Vừa rồi tại yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không kìm được mà tuyên bố ý chỉ giải tán hậu cung. Hắn phân cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên cùng tiền bạc, lại nói từ nay việc hôn phối tự do, bảo rằng sáng mai liền rời khỏi cung. Một vài người tâm trạng không vững đã khóc ngất ngay tại bàn tiệc. Ta nhìn bàn tiệc đầy thức ăn trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt. Hay là, ăn xong rồi hãy đi? Ta nâng chén canh hầm lên uống một ngụm lớn, bên trong là món Phật nhảy tường, hầm đến mềm nhừ, hương vị ngọt lịm đến mức khiến chân mày cũng muốn rụng ra. Còn có sườn dê nướng này, thịt mọng nước, một miếng cắn xuống thơm ngon đến mức làm người ta muốn gọi “nãi nãi”. Trên bàn, từ bào ngư, yến sào đến vi cá, không món nào còn sót lại, tất cả đều tiến vào bụng ta. “Nương nương!” Cung nữ Đông Thanh bên cạnh thấy ta ăn uống như thế, cứ tưởng ta vì đau lòng quá độ mà buông thả, ánh mắt nhìn ta đầy đau xót. Ta lau đi vết dầu bên miệng, đưa bát ra, ra hiệu nàng múc cho ta một bát cháo hải sản để lót dạ. Đông Thanh rưng rưng nước mắt, múc cho ta một bát cháo hải sản. Ta hài lòng gật gật đầu. Đang chuẩn bị ăn tiếp, trên đầu bỗng truyền đến giọng nói của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút nữa khiến ta sặc chếc. “Muội muội Tô Nhuyễn quả nhiên khẩu vị tốt.” “Ha ha.” Ta ngây ngô cười. Ánh mắt Thẩm Quân Mai thoáng qua một tia nghi hoặc, dường như nàng rất ngạc nhiên khi thấy ta bình tĩnh chấp nhận ý chỉ giải tán hậu cung của hoàng đế, chẳng khóc cũng chẳng làm loạn. Vệ Kỳ Niên nhìn về phía Tô Nhuyễn đang ngồi ở ghế dưới, trong một thoáng thất thần. Hắn vốn đã chuẩn bị tâm thế để quát mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại cứ thế tiếp nhận. Nhìn dáng vẻ nàng ăn ngon lành, trong lòng hắn bỗng trỗi lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thực sự, không đau lòng chút nào sao?

Câu Chuyện Về Tạo Phản

Câu Chuyện Về Tạo Phản Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.

OAN GIA NGÕ NHỎ

Năm đó còn nhỏ dại, tôi đã suýt cắt của quý của Tống Diễn.Lớn lên nghe tin phải kết hôn với anh ta, tôi sợ đến bốc khói bảy màu, lập tức bỏ chạy.Tống Diễn tóm chặt lấy tôi, nghiến răng nghiến lợi:“Chơi tôi xong còn muốn chạy?”Tôi run lẩy bẩy:“Tôi… tôi sợ anh trả thù, nhốt tôi lại!”Tống Diễn nhắm mắt, thở dài:“Làm ơn, xóa ngay cái app đọc tiểu thuyết của em đi!”

Mệnh Cách Tỳ Hưu 4: Lâu Đài U Lan

Mệnh Cách Tỳ Hưu 4: Lâu Đài U Lan Thiên kim thật của nhà họ Diệp nhiễm thi độc, cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi từ chối, cô ta lập tức biến thành ma cà rồng. Cô ta còn buông lời đe dọa: “Diệp Hưu, tôi rất mong được nếm máu Tỳ Hưu của cô, chắc hẳn ngon lắm nhỉ?” Cô ta không biết, bạn trai tôi là đại lão nghiên cứu sinh vật học, vừa phát minh ra vũ khí chí mạng đối phó ma cà rồng. Mà tôi, con Tỳ Hưu vạn năm này, cũng đang muốn thử xem máu ma cà rồng có mùi vị ra sao!

RỜI XA ANH LÀ BÃO TỐ

Mối tình đầu học bá ngày nào cũng ép tôi học bài, tôi tức giận nói chia tay.Tôi tuyên bố chắc nịch: “Không cần anh giám sát, tôi cũng sẽ đậu vào trường đại học trọng điểm!”Anh ấy cũng nổi cáu: “Nếu còn để ý đến em nữa thì tôi là chó!”Nhưng rồi, tôi thi lại ba năm vẫn không đậu nổi trường trọng điểm, bị cả làng cười nhạo.Không chịu nổi, tôi lén gỡ chặn số của mối tình đầu, gửi tin nhắn than thở:“Em vẫn không đậu đại học. Giờ cả làng đều bảo em là đồ ngốc.”Anh ấy trả lời ngay lập tức: “Gâu! Làng nào dám lắm mồm như vậy? Anh sẽ mua luôn!”Tôi chỉ nghĩ anh ấy nói đùa.Nhưng hôm sau, nghe nói có một đại gia siêu giàu từ Bắc Kinh đến cổng làng, định mua cả cái làng của tôi.

Thâu Hương Thiết Ngọc

Thâu Hương Thiết Ngọc Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên thành nữ phụ, dường như… ta lại thích nam chính mất rồi. Ta là tiểu sư muội của hắn, còn hắn… là “sư nương” tương lai của ta. Đúng vậy! Không sai đâu! Đừng nghi ngờ bản thân! Ta xuyên vào một truyện đam mỹ đấy! Mà vị sư phụ cao lãnh như tiên nhân của ta lại là 0, còn vị sư huynh độc mồm độc miệng kia lại là 1! Ngươi hỏi sao như thế mà ta vẫn có thể thích nam chính à? Hu hu hu, để sét đánh chớt ta rồi cho ta sống lại đi. Bởi vì suốt mười sáu năm nay, ta chưa từng gặp qua nam nhân nào khác, sư huynh với gương mặt ấy cứ mãi đập vào gu thẩm mỹ của ta, không dứt ra được! Còn vì sao lại không thích sư phụ à? Xin lỗi nhé! Ta không dám đâu! Ta sợ kiếm của sư phụ không có mắt, một chiêu chém ta xuyên tim thì tiêu đời. Thế là để cứu rỗi sở thích giới tính của sư huynh, ta kiên trì mỗi ngày tẩy não cho hắn. “Sư huynh à, chân trời góc bể nơi nào chẳng có hoa, cớ gì phải si tình một cọng cỏ?  

Anh Ấy Rất Bám Người

Anh Ấy Rất Bám Người Sau khi tôi và Thái tử gia Bắc Kinh chia tay, anh em của hắn đã đăng ký cho hắn một chương trình cứu rỗi những người yêu đương mù quáng. Mười chuyên gia luân phiên tẩy não hắn. “Nếu bạn gái anh chỉ coi anh là người thay thế, anh sẽ nghĩ thế nào?” “Có thể có vài phần giống hắn ta, là phúc phần của tôi.” Chuyên gia: “Đỉnh.” Khán giả: “Đỉnh.” Anh em: “Đỉnh.”

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy Khi tôi xem phim ma, tôi đã gặp ma. Anh ta ngồi bên cạnh với vẻ mặt khinh bỉ: “Hừ, phim ảnh toàn là lừa đảo, ma thật không giống như vậy!” Tôi quay đầu lại và mỉm cười nhẹ: “Vậy ma thật thì trông như thế nào? Giống như anh à?”

LỠ ĐÂM VÀO XE CỦA TRÙM TRƯỜNG

Một lần bất cẩn, tôi lỡ làm trầy chiếc mô tô sang chảnh của “ông trùm” trường.Ngày hôm sau, tôi bị truy nã toàn trường trên tường confession.“Tìm một cô gái, xe của lão tử bị cô ta cào trầy, vậy mà cô ta chạy nhanh như gió. Ai có thông tin liên lạc của cô ấy thì gửi cho tôi.”Bên dưới bài đăng là một bức ảnh. Trong ảnh, một cô gái mặc váy trắng đang vội vã đẩy chiếc xe đạp.Ảnh hơi mờ, không nhìn rõ mặt.Tốt lắm, dám làm trầy xe của “trùm trường” mà còn chạy trốn?Rất có gan.Tôi muốn thả tim cho cô ấy nếu như….người trong ảnh không phải là tôi.Rồi thì, câu chuyện còn tiến xa hơn.“Trùm trường” quỳ gối xin tôi tha thứ.

Hậu Cung Của Công Chúa

Hậu Cung Của Công Chúa Tôi tên là Lưu Diệu, một chàng trai năng động. Một hôm xuyên không, tôi lại trở thành một trong những “trai lơ” trong phủ công chúa. Một người đàn ông cao lớn như tôi, làm sao có thể dựa dẫm vào người khác? Tôi muốn thành đạt trong sự nghiệp và thành lập bang hội Diệu gia của riêng mình. Nhưng không ngờ rằng, khi bước vào phủ, tôi lại nhận được sự sủng ái đặc biệt từ công chúa.

Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác

Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác Mẹ tôi là một góa phụ, nhưng sau ba năm thủ tiết, bà qua đời vì khó sinh. Người trong làng nói rằng tôi khắc mẹ, lại không rõ cha là ai, mang điềm xấu, nên đã vứt tôi vào bãi tha ma để mặc tôi tự sinh tự diệt. Chỉ có ông nội tôi, một người làm nghề dẫn xác, không chê bai mà nhặt tôi về, nuôi lớn trong nhà quàn. Ông nói tôi có mệnh bát tự thuần dương, Chu Tước nhập mệnh, tà ma quỷ quái không thể xâm nhập, chẳng ngại cái âm khí trong nhà quàn. Chỉ tiếc rằng, nghề dẫn xác này đòi hỏi người làm phải có bát tự cứng rắn, diện mạo xấu xí, và truyền nam không truyền cho nữ. Mãi cho đến khi ông nội nhìn thấy tôi, lúc đó mới tròn một tuổi, dùng chiếc chiêng âm nhỏ gõ lên, lắc linh trấn hồn, điều khiển cương thi mà ông dẫn dắt giao chiến với xà yêu, ông mới trầm ngâm suy nghĩ. “Xem ra, cũng không phải là không thể, nhỉ?”

TÔI YÊU ĐƯƠNG SỚM VỚI THÁI TỬ GIA

Tôi là một học bá và đã yêu sớm với thái tử gia của giới Kinh Thành.Mẹ của thái tử gia tìm đến tôi, đưa cho tôi 3 triệu.“Cầm  lấy số tiền này…”Thái tử gia lao vào, mắt đỏ bừng: “Mẹ, con thật sự rất thích…”“Chăm chỉ dạy kèm cho nó đi, thành tích nó tệ quá rồi.”Quý phu nhân liếc cậu ấy một cái, vỗ vai tôi rồi rời đi.Thái tử gia: “?”

Xuất Phát Là Tình Yêu

Xuất Phát Là Tình Yêu Năm thứ hai sau khi kết hôn với Tần Quan, anh ấy đã phản bội tôi. Tối hôm đó, tôi ngửi thấy trên người anh một mùi hương Omega thoang thoảng. Mùi cam chanh trong trẻo, chắc hẳn là của một người đẹp yêu kiều mềm mại lắm đây. Nghĩ lại mùi hương đó, tuyến sau gáy tôi hơi nóng lên. Omega thơm quá, tôi cũng muốn ôm ấp âu yếm một Omega. Tiếc là tôi không thể, giả làm B thật là mệt mỏi quá đi…

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.

Hồng Nhan Lực Bạt Sơn Hà

Hồng Nhan Lực Bạt Sơn Hà Ta vì dung mạo mỹ miều mà được nghĩa phụ nhận nuôi. Lại vì sức mạnh quá lớn mà bị đưa đến chỗ Cửu Vương gia. Nhưng xui xẻo thay, ngày hôm sau Cửu Vương gia liền bị tống vào thiên lao vì tội mưu nghịch. Ta hỏi Cửu Vương gia có muốn vượt ngục hay không. Cửu Vương gia u sầu nói: “Thiên lao trùng trùng, cắm cánh cũng khó bay.” Đêm đó, thiên lao bị san thành bình địa, Cửu Vương gia không cánh mà bay, biến mất khỏi kinh thành.  

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”

KẾT HÔN VỚI KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP

Kết hôn với “kẻ thù truyền kiếp” nhiều năm, rồi bỗng dưng quay trở về thời trung học.Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, tôi đã va phải anh ấy ở tuổi 18.Tôi dụi mắt, mặc váy ngủ và nũng nịu nói:“Chồng ơi, em mệt quá, ngủ thêm tí nữa với em đi mà.”Nhưng “kẻ thù truyền kiếp” của tôi chỉ nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cổ tôi, mặt lạnh tanh và giọng nói mỉa mai:“Lại gọi nhầm người à?Bạn trai lần này của cậu tệ quá đấy, chẳng khác gì con chó cắn bậy.”Tôi: ???Không phải chứ, anh ơi, rõ ràng là anh làm mà!

Dời Nhầm Mộ Thái Công

Dời Nhầm Mộ Thái Công Ở quê bạn tôi có phong tục dời mộ. Cửu dời cửu táng, thập táng vạn niên. Dời mộ càng nhiều lần, gia đình càng hưng vượng. Nhưng sau khi nhà cậu ấy dời mộ tháng trước, tai họa liên tiếp ập đến. Bất đắc dĩ, cậu ấy tìm tôi giúp đỡ. Tôi mở nắp hũ cốt ra xem, hỏi: “Nhà cậu dời mộ bao nhiêu lần rồi?” “Ba lần.” “Giỏi thật, cả ba lần đều dời nhầm mộ Thái Công!”