Trang chủ Thể loại Hài Hước

Hài Hước

Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta

Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề. Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để “tái tạo” lại. Nhưng không ngờ… ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện. Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa. Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng… Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui. Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống… Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn. Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân. Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ. Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm: “Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi…” Ta: … *蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.

Đi bắt gian lại có bồ mới

Về quê ăn Tết, trên tàu cao tốc vô tình liếc sang thấy anh đẹp trai ngồi cạnh đang xem video “cấ//m chi//ếu”. Tôi tốt bụng nhắc anh ta chú ý ảnh hưởng xung quanh, ai ngờ anh ta nghiến răng nghiến lợi: “ĐCM, đây là camera giám sát nhà tôi.” “Ờ… xin lỗi xin lỗi, anh cứ tiếp tục đi.” Lòng người không còn như xưa, thời thế này làm sao vậy chứ, đẹp trai thế này mà cũng bị cắm sừng, chắc là… không được rồi? Nghĩ đến đây, trong lòng tôi tràn ngập cảm giác thương cảm. Cho đến khi tôi thấy khuôn mặt trong đoạn video đó quen đến mức đau lòng. Má ơi! Đó chẳng phải là bạn trai tôi Từ Tương Xuyên sao? Đồ đàn ông khốn kiếp! Tôi đẹp thế này mà nó dám ngoại tình!!

Bá Đạo Vương Gia Yêu Ta

Bá Đạo Vương Gia Yêu Ta Xuyên thành nha hoàn Tiểu Thúy của nữ chính trong truyện kiềuthê, nam chính hộ vợ cuồng mamỗi ngày đều bắt ta bồi táng tám trăm lần. “Nàng không ăn cơm, Tiểu Thúy ngươi liền cùng tất cả hạ nhân bồi táng!” “Không chữa khỏi cho Tô Tô, Thái y viện và Vương phủ đều phải bồi táng cùng nàng!” “Nguyễn Tô Tô, nếu nàng dám phản bội bản vương, bản vương trước tiên sẽ giết chết Tiểu Thúy, sau đó để cả nhà nàng bồi táng!” Vất vả lắm mới sống sót đến đại kết cục. Kết quả là đêm tân hôn, nữ chính điên khùng cố ý cáu kỉnh với nam chính. “Tiểu Thúy là nha hoàn hồi môn của ta, đáng lẽ phải là thiếp của ngươi, hay là để nàng hầu hạ ngươi đi.” Ta nhịn không được nữa, giơ tay ra: “Kiếm đến——” Trong nháy mắt, trong phòng ánh sáng vàng rực rỡ. Ta vặn vẹo cười một tiếng: “Hai người chuẩn bị một chút, ai sẽ bồi táng cho ta trước?”

Chim Hoàng Yến Của Bá Tổng

Chim Hoàng Yến Của Bá Tổng Ba tôi là bá tổng người giam cầm chim hoàng yến. Mẹ tôi là chim hoàng yến mang bầu chạy trốn. Còn tôi chính là đứa trẻ kia. Khi ba tìm thấy tôi, quả nhiên ông không tin tôi là con ruột của mình. Ông vừa chuẩn bị thốt ra câu nói kinh điển của một tổng tài bá đạo: “Cô dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ tin đứa con hoang này là của tôi!” Thì đột nhiên ông nghe được suy nghĩ của tôi. “Đây chính là ông ba ngốc nghếch, mù quáng chưa từng gặp mặt của mình sao?” “Tôi có phải là con gái ông hay không, ông không biết đi giật một sợi tóc làm xét nghiệm ADN à? Còn cần phải dây dưa mấy trăm trang nữa sao? Truyện rác rưởi này, chó cũng không muốn đọc!” Ngay lập tức, tôi nhận thấy ánh mắt của ba mẹ tôi và cả người anh trai phản diện trong tương lai đều trở nên kỳ lạ.

Vận May Bất Ngờ

Vận May Bất Ngờ

Chiếc Ô Nghiêng

Chiếc Ô Nghiêng Vì một cây dù, tôi phát hiện bạn trai ngoại tình. Hắn nhất quyết không thừa nhận, còn mắng tôi: “Ngần này tuổi rồi, đừng có làm quá nữa.” Tôi dứt khoát chia tay, thu dọn đồ đạc quay về quê. Không còn cách nào khác, đúng như lời hắn nói, tôi đã già rồi, phải nhanh chóng tìm một bến bờ mới. Mấy tháng sau, Kỷ Cảnh Xuyên hối hận, tới tìm tôi cầu xin quay lại. Tôi chỉ tay sang bên cạnh, thản nhiên nói: “Đừng gọi linh tinh. Chồng tôi sẽ ghen đấy.”

ANH TRAI HÀNG XÓM NGỌT NGÀO NHẤT

Bị kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ bắt nạt đến phát khóc, tôi thề sẽ khiến anh ta nhìn thấy tôi là sợ!Kết quả lại bị anh ta cười chế nhạo, cúi xuống giam chặt tôi: “Anh cả đời này chỉ sợ mẹ ruột và vợ thôi.”“Mẹ ruột thì em chắc chắn không có cơ hội rồi, vậy ý em là muốn làm vợ anh à?”

Em Nghiện Mùi Hương Anh

Em Nghiện Mùi Hương Anh Tôi mắc một căn bệnh lạ: Nghiện mùi hương. Bắt đầu từ khoảng một tháng trước, tôi phát hiện mình thèm muốn mùi hương trên người đối thủ một mất một còn của tôi – Trần Quân Ý. Nếu trong một thời gian ngắn mà không được hít mùi của hắn, thân thể tôi sẽ trở nên suy nhược, tinh thần mỏi mệt. Nhưng mà như tôi đã nói đó, hắn ta là “đối thủ một mất một còn” của tôi!!! Là cái người mà tôi ghét cay ghét đắng ấy! Tôi là thủ khoa khoa tiếng Trung, còn hắn là thiên tài khoa vật lý. Trên lưng chúng tôi đeo “huyết hải thâm thù” của nhiều thế hệ ban tự nhiên và ban xã hội. Ngay từ khi gặp mặt, chúng tôi đã tranh nhau đủ các loại giải thưởng, không ai nhường ai. Toàn trường đều biết, tôi – Trương Vãn và Trần Quân Ý ghét nhau như chó với mèo. Thề cả đời không đội trời chung! Vì vậy, khi tôi phát hiện mình nghiện mùi của hắn, trời đất xung quanh như muốn sụp đổ.

Đại Sư Huynh Là Trà Xanh

Đại Sư Huynh Là Trà Xanh Sư tôn dẫn về một nữ tử, nàng còn tự mình xem ta là tình địch. Nhưng chúng ta đều biết thân phận thực sự của nàng— Chiến thần từng vang danh Linh Tê Sơn. Đại sư huynh trải qua trăm năm kiếp nạn mà trở về. Cũng là vị hôn phu từng cùng ta ghi tên trên sổ nhân duyên.

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái!

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái! Tông môn toàn môn bị diệt, ta – một cường giả Vô Tình Đạo – ngã xuống đất, sắp chết đến nơi thì trông thấy sư muội trà xanh yếu đuối tựa vào lòng Ma Tôn. Nàng chỉ vài câu đã khiến Ma Tôn buông lỏng cảnh giác, sau đó rút dao găm, một kích lấy mạng hắn, báo thù cho tông môn. Ta chấn động sâu sắc. Trọng sinh trở lại, kẻ luôn theo đuổi con đường mạnh nhất như ta, đã bái sư muội trà xanh làm sư phụ. “Vô Tình Đạo không thể giết Ma Tôn, chỉ có Trà Đạo mới là mạnh nhất!” “Xin sư muội truyền thụ cho ta Trà Đạo!” Sư muội trà xanh cả kinh: “Sư tôn, đại sư tỷ luyện kiếm đến hỏng cả đầu rồi!” Nhưng nếu sư muội không muốn dạy thì sao đây? Chỉ có thể đem tinh thần ôn tập thi đại học đời trước của ta ra, lén học lỏm mà thôi.

SỐNG TRONG TIỂU THUYẾT CẨU HUYẾT

Vị hôn phu Lâm Dương được nhân viên phục vụ buổi tiệc dìu vào phòng.Tôi đột nhiên bừng tỉnh.Hóa ra tôi chỉ là một nhân vật phụ trong một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết về chuyện ép cưới, mang thai, và chạy trốn.Hai người vừa bước vào phòng mới là nhân vật chính.Rượu đã bị hạ thuốc, tối nay họ sẽ có một màn cuồng nhiệt trên giường.Sau đó lại vì sai lầm mà lặp lại lần hai, lần ba… Cuối cùng thành thói quen, rồi thành bản năng.Bắt đầu một mối tình tay ba đầy drama: người chạy, người đuổi, còn tôi thì cầm d/ao lao theo như điên.Tất nhiên, tôi thảm bại.Bại không còn mảnh giáp, đến mức không thể cứu vãn.Nghĩ đến cái c/h/ết thảm khốc của mình… lần này tôi quyết định chạy trước!Nhưng chưa kịp thoát khỏi khách sạn, tôi đã bị người ta tóm và ném vào xe.Lâm Dương, người đáng lẽ phải đang cùng nữ chính kia làm chuyện ấy trên lầu, đè lên tôi như một ngọn núi, hơi thở khó nhọc:“Vợ ơi, anh khó chịu quá, giúp anh với.”

Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật

Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, các công tử quyền quý trong kinh không ai dám cưới ta làm chính thất, nhưng tất cả đều muốn nạp ta làm thiếp, bịt miệng ta lại rồi giấu trong lầu vàng. Bởi vì ta mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, chỉ nói lời thật, mà mỗi lời thốt ra đều kinh người, thường khiến kẻ khác tức đến đau tim. Lục hoàng tử Tiêu Văn Thịnh ra tay nhanh nhất, thỉnh cầu chỉ dụ, nạp ta làm trắc phi. Sau khi tiến vào vương phủ, Thịnh Vương bóp chặt mặt ta, nghiến răng nói: “Nếu không nhờ dung nhan này, cái miệng của ngươi sớm đã khiến ngươi chết cả trăm ngàn lần rồi.” Ta cười khẩy một tiếng: “Sao? Lão Lục ngươi còn muốn hạ độc khiến ta câm sao?” Tiêu Văn Thịnh: “Ý kiến hay đấy.”

Cung Nữ Mỏ Hỗn Bị Đọc Tâm

Thể loại: Cổ đại, Xuyên không, hài hước, HE Edit:  Bảo Bảo Số chương: 6 Nguồn: Zhihu Văn án Tôi là cung nữ quét dọn bên ngoài ngự thư phòng. Làm một người xuyên sách đủ tiêu chuẩn, ngày nào tôi cũng chăm chỉ làm việc, hăng say lao động. Mục đích chỉ để hóng được những drama tươi nóng nhất trong hoàng cung. Hoàng hậu rút hết trâm cài, quỳ gối trước ngự thư phòng cầu tình cho đệ đệ vì tham ô mà bị nhốt vào đại lao. Hoàng đế giận quá hóa cười, vung tay lên: “Người đâu…” Tôi vừa cầm chổi quét sạt sạt vừa hưng phấn vểnh tai lên nghe ngóng tình hình. [Đây rồi đây rồi, cốt truyện đây rồi. Hoàng đế sẽ tống hoàng hậu vào lãnh cung, sau đó lại phát hiện thật ra đệ đệ của nàng bị tiểu nhân h ã m hại. Tiếp theo sẽ là tiết mục hoàng thượng phát điên rồi, hoàng thượng hối hận rồi, hắn đích thân đến đón nàng về, nhưng làm gì có chuyện như chưa hề có cuộc chia ly được. Nàng trốn hắn tìm, nàng có chạy đằng trời.] Bàn tay đang vung lên của hoàng đế đột nhiên đơ ra giữa không trung.

Ngỗng Se Duyên

Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách ai , một ngày rượt ngỗng khắp trường ai cũng biết. Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng. Chủ nhân bé ngỗng giận dữ: “Đứa nào, là đứa nào rượt con trai làm nó sợ tới mức đẻ thì thôi, đã thế còn—” “Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???” Tôi đáp : “Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của , rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt để nhổ ?” Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, : “… Cũng là .”

Nhật ký Sứa nhỏ tìm chồng

Nhật ký Sứa nhỏ tìm chồng Tôi sống ẩn mình mười năm sau khi xuyên không, mới phát hiện ra rằng cốt truyện đã kết thúc từ lâu. Cuốn tiểu thuyết tận thế này đã gần đến hồi kết. Nhân vật chính Giang Tư Thần đã xây dựng một khu trú ẩn nhỏ cho loài người, giúp nền văn minh nhân loại dần dần phục hồi. Nhưng những điều tốt đẹp này chẳng liên quan gì đến tôi. Ngày đầu tiên xuyên đến, tôi bàng hoàng nhận ra mình là một con sứa mà Giang Tư Thần nuôi trong nhà. Đúng vậy, một con sứa. Tôi không có mắt, chỉ có hệ thống cảm quang cơ bản, và trí tuệ cũng bị giới hạn ở mức độ thấp nhất. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến người chủ của mình. Hắn thường cho tôi ăn những con tôm nhỏ ngon lành. Hắn pha chế nước muối biển vừa vặn, thoải mái nhất cho tôi. Hắn dùng ngón tay chạm vào chiếc ô và xúc tu nhỏ của tôi. Nhưng rồi một ngày nào đó, hắn không quay về nữa. Tôi… rất nhớ hắn. Đáng ghét, tôi chắc chắn đã bị con người điều khiển cảm xúc rồi!

Nổi Tiếng Nhờ Phát Điên

Nổi Tiếng Nhờ Phát Điên Diễn xuất tận tụy suốt ba năm, nhưng tôi vẫn không nổi tiếng, thậm chí còn bị chế giễu là một nữ diễn viên khôi hài với hình ảnh đen tối. Thế nên, tôi đã nổi điên. Một tiểu hoa đán nổi tiếng khóc lóc ám chỉ rằng tôi cướp mất tài nguyên của cô ta. Tôi đáp: “Bớt làm phiền chị đi!” Trên show truyền hình, một nữ minh tinh trà xanh châm chọc gây sự. Tôi trợn mắt lên trời, bị cư dân mạng chụp lại làm thành video chế nhạo. Người yêu cũ, một Thái tử gia, luôn đi theo dạy đời. Tôi đáp: “Đồ mất nết, ít quản tôi đi!” Sau một trận khẩu chiến đầy bực bội, tôi còn viết sẵn cả thông báo giải nghệ. Nhưng không ngờ, cư dân mạng lại yêu thích phong cách này của tôi. Chị nổi tiếng rồi. Cư dân mạng: [Thật sự buồn cười, người khác nổi tiếng thì bị đào bới chuyện xấu, còn chị của chúng ta thì toàn là những khoảnh khắc huy hoàng!]

Bạn Gái Của Bác Sĩ Thẩm

Bạn Gái Của Bác Sĩ Thẩm Ở bệnh viện gặp lại bạn trai cũ, anh ta mặc áo blouse trắng, chỉ vào giường nói: “Lâu lắm không gặp, nằm xuống đi, nhếch mông lên.” Cái quái gì thế? ? ? “Tôi, tôi thấy không ổn lắm!” Anh ta lại nhìn tôi: “Nếu không điều trị kịp thời, thứ bên trong có thể rớt ra ngoài, mỗi lần đi vệ sinh xong…” “Cởi cởi cởi! Tôi cởi ngay!”

Bạn Gái Dũng Mãnh Của Tôi

Bạn Gái Dũng Mãnh Của Tôi Anh họ vô tình nghe nhầm điện thoại của đối tượng hẹn hò qua mạng của tôi. “Alo, cục cưng.” “Hử, cục cưng đéo nào ở đây?” Anh họ tôi quanh năm tập thể hình, dây thanh quản cũng luyện thành cơ bắp luôn rồi. Giọng nói trầm ấm của anh ấy làm cho người bên kia im lặng giây lát, rồi cúp máy cái rụp. Tôi tưởng anh sẽ chia tay với tôi nhưng tối đó khi tôi đăng nhập tài khoản phụ của trò chơi, tôi thấy anh ấy đang trò chuyện với anh em trong nhóm bang hội: [Anh em ơi, nếu vợ của chúng mày là đàn ông thì phải làm sao?] [Không phải tao, là bạn của tao.] [Hơn nữa, giọng nói của người yêu nó nghe như có thể đấm nó bốp bốp chát chát vào tường rồi lặt nó ra làm hai vậy đó.] [Sau này kết hôn rồi, anh ta đối xử không tốt với nó thì phải làm sao?] [Thực ra bạn của tao cũng không phải người cứng nhắc lắm.] [Đúng rồi, trước đây đối tượng của chúng bây đặc biệt thích xem tiểu thuyết đam mỹ nào ấy nhỉ? Xem ở đâu thế?] [Không có ý gì khác, tao chỉ thấy thú vị, muốn xem thử thôi.]

Nam Chính Trọng Sinh Rồi

Nam Chính Trọng Sinh Rồi Tôi rút thẻ đen ra, định tài trợ học phí cho Thẩm Tự. Hắn đang ngây ngô bỗng trở nên lạnh lùng, cao ngạo. Ngay trước mắt tôi, hàng loạt dòng bình luận điên cuồng nhấp nhô: 【Nam chính trọng sinh rồi, quay về khởi đầu của tất cả.】 【Kiếp này, cuối cùng anh ấy cũng có thể bù đắp nuối tiếc với thanh mai ở kiếp trước.】 【Kiếp trước, nếu không phải nữ phụ ỷ có chút tiền, chen vào giữa nam nữ chính, thì làm sao khiến họ lỡ nhau cả đời?】 Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt đột nhiên u ám lạnh lẽo của Thẩm Tự. Chỉ khi nhìn về phía cô bạn thanh mai, vành mắt hắn mới bất giác đỏ hoe. Chậc. Nam chính trọng sinh rồi. Trở về tuổi mười tám, trong tay chẳng có đồng nào, áo quần lất phất gió Tây Bắc.