Hài Hước
Chàng Thỏ Của Tôi Tôi – mang trên người hợp đồng hôn nhân, chơi bời quá trớn, không cẩn thận mang một chàng thỏ về nhà. Còn bị người chồng trên danh nghĩa phát hiện! Tôi chỉ đành tìm chàng thỏ đã chạy trốn kia quay về giải thích. Thế là người chồng trên danh nghĩa của tôi đang kết nối màn hình điện thoại với máy chiếu nhận được một tin nhắn. “Xin chào, tôi là khách hàng tối qua, tôi uống say rồi, không phải cố tình đưa anh về nhà đâu, tôi có gia đình rồi, làm phiền anh quay lại giải thích một chút.” Mười phút sau, màn hình lớn lại hiện ra một câu — “Đừng giả chết nữa, cầu xin anh đó có được không, đến khi đó tài sản ly hôn chia cho anh hai phần.” Lại mười phút sau. “Chia ba bảy, không thể nhiều hơn nữa.” Mấy chục người trong cuộc họp yên lặng như tờ. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Trước khi kết hôn, anh ấy vẻ mặt đầy khó chịu nói với tôi: “ sau khi cưới, chúng ta sẽ không can thiệp vào cuộc sống của nhau.”Tôi mỉm cười nâng ly: “Nghe cũng ổn đấy.”Kể từ đó, hôn nhân trở thành một cuộc đấu trí, ai nghiêm túc trước thì sẽ thua.Về sau, vào ngày sinh nhật tôi, anh hạ ánh mắt xuống, giọng điệu đầy năn nỉ:“Anh chịu thua rồi, đừng chơi nữa, được không?”
Vả Mặt Vợ Chồng Mặt Dày Thuê Nhà Quỵt Tiền Tôi mua nhà bị lừa, bên trong có một cặp vợ chồng lì lợm sống bám, không chịu rời đi. Hàng xóm xung quanh đều khuyên tôi tự nhận xui xẻo cho rồi. Tôi cười lạnh, trực tiếp dọn vào ở chung, ăn chung ngủ chung với họ. Ngày đầu tiên tôi chuyển vào, cặp vợ chồng đó mất ngủ cả đêm. Ngày thứ hai, tinh thần họ đã bắt đầu hoảng loạn. Đến ngày thứ mười, vừa thấy có người mở cửa, họ lập tức khóc lóc thảm thiết rồi chạy ra ngoài, miệng hét to sẽ không bao giờ quay lại nữa. Tôi vỗ tay cười: “Biết vậy thì tôi đã làm sớm rồi.”
Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh Bố tôi là một người giàu có, mẹ tôi là ngôi sao hàng đầu, còn tôi thì bị mắng trên hot search vì đ/á/nh người và được gọi là “cô gái b/ạ/o l/ự/c”. Sau này, mẹ tôi tham gia một chương trình thực tế chia sẻ tình cảm gia đình. Một thời gian sau, tôi lại lên hot search vì được khen “vừa đẹp vừa ngầu”. Cả mạng đều tung hô tôi đ/á/nh rất đúng.
Trên đường đi công tác, Chu Tuyền Nghiễn gặp tai nạn xe hơi.Khi biết anh ấy bị mất trí nhớ, tôi vội vàng lao đến bệnh viện, nhưng lại nghe thấy anh đang nói chuyện với anh em của mình về việc muốn ly hôn với tôi.“Cậu nói là, tôi biến thành một tên si tình, ra sức theo đuổi một người phụ nữ, còn cầu xin cô ta cưới tôi á?”“Hừ,” anh bật cười lạnh, “không đời nào. Lát nữa bảo luật sư soạn thảo đơn ly hôn luôn đi.”Sắc mặt người anh em kia như muốn nói lại thôi.Tôi đẩy cửa phòng bệnh bước vào.Khuôn mặt Chu Tuyền Nghiễn vốn đang cau có, nhưng vừa nhìn thấy tôi thì sững lại.Phải mất một lúc, anh mới thốt ra được một câu:“Chào em, cưới anh nhé?”Tôi: “… Quào.”
Tôi là nhân vật chính trong câu chuyện về con nhà giàu thật và giả, nhưng khi trở về nhà họ Tô, tôi mới phát hiện ra cả nhà họ Tô đều là nhân vật chính.Mẹ tôi là nhân vật chính trong tiểu thuyết về cô vợ đáng yêu, ăn cơm phải dùng bát em bé, tiêm cũng phải dùng kim tiêm em bé.Bố tôi là tổng tài bá đạo, mỗi ngày không phải lắc ly rượu vang và nhẹ nhàng nói: “Nhà họ Vương phải phá sản rồi,” thì cũng là túm lấy mẹ tôi mà nói: “Người phụ nữ này, cô đã thu hút sự chú ý của tôi.”Anh trai tôi đến từ tiểu thuyết về anh trai cả, cầm gia phả nói rằng anh muốn có một trang riêng, sớm muộn gì cũng sẽ tiêu diệt cả nhà chúng tôi.Chị gái con nhà giàu giả thì điềm tĩnh như nước, chị ấy nói mình không thể biện minh và sẽ không tranh giành với tôi.Ngay cả cô bảo mẫu trong nhà, Vương di, cũng là nữ chính trong tiểu thuyết ngược, suýt chút nữa bị vị Phật tử của giới thượng lưu cắt mất thận.
Một lần bất cẩn, tôi lỡ làm trầy chiếc mô tô sang chảnh của “ông trùm” trường.Ngày hôm sau, tôi bị truy nã toàn trường trên tường confession.“Tìm một cô gái, xe của lão tử bị cô ta cào trầy, vậy mà cô ta chạy nhanh như gió. Ai có thông tin liên lạc của cô ấy thì gửi cho tôi.”Bên dưới bài đăng là một bức ảnh. Trong ảnh, một cô gái mặc váy trắng đang vội vã đẩy chiếc xe đạp.Ảnh hơi mờ, không nhìn rõ mặt.Tốt lắm, dám làm trầy xe của “trùm trường” mà còn chạy trốn?Rất có gan.Tôi muốn thả tim cho cô ấy nếu như….người trong ảnh không phải là tôi.Rồi thì, câu chuyện còn tiến xa hơn.“Trùm trường” quỳ gối xin tôi tha thứ.
Mười Năm Dương Thọ Đổi Tiền Tài Bạn có biết không? Thẻ tín dụng không chỉ dùng để vay tiền, mà còn có thể dùng để đổi mạng. Và tôi chính là chủ sở hữu của chiếc thẻ tín dụng đặc biệt đó. Bốn năm trước, tôi đã trải qua một loạt sự kiện kinh hoàng, và mọi chuyện bắt đầu từ một chiếc thẻ tín dụng.
Tôi luôn giả vờ là học sinh ngoan trước mặt đại ca trường – Phí Dã.Cho đến một lần hỗn chiến trong quán bar, anh cầm gậy bóng chày, tôi cầm chai bia, cả hai nhìn nhau chết trân.Phí Dã: “Thẩm Chiêu Chiêu, sao cậu lại ở đây? Nói xem nào?”Tôi cố biện minh: “Tôi nói tôi đến quán bar để ăn trái cây, cậu tin không?”Phí Dã: “Tin.”
Tình Thú Của Đôi Phu Thê Nhà Tam Hoàng Tử Khi túc trực bên linh cữu cho phu quân, ta rôm rốp cắn hạt dưa. Hắn bật nắp quan tài, vươn tay về phía ta: “Cho ta một ít.” Ta run rẩy quỳ xuống cầu xin: “Ta không cố ý hạ độc chàng mà!” Hắn kinh ngạc: “Là nàng hạ độc ta?!”
Khi máy bay gặp nạn, mọi người đều khóc lóc gửi tin nhắn cuối cùng cho người họ yêu nhất.Tôi mở khung chat của kẻ thù không đội trời chung và gõ hết sức hăng hái:“Đầu nhà anh chắc chỉ có hai cái lỗ mũi nên mới mù đến mức không nhận ra là tôi thích anh à?Lần trước giả vờ say để anh chủ động mà anh không làm gì, đáng đời! Hối hận cũng vô ích rồi nhé.”“Chị đây sắp được làm lại cuộc đời rồi—”
Tòa Nhà Có 18 Người Yêu Cũ Tôi đã lừa 18 người bạn trai cũ mua nhà ở một tòa nhà dở dang ngoại ô Bắc Kinh. Mọi người đều cho rằng tôi là một kẻ lừa đảo tình cảm, làm cò mồi bất động sản. Nhưng các bạn trai cũ của tôi lại điên cuồng tranh giành nhau: “Cô ấy bảo tôi mua căn 134 mét vuông, lớn hơn của các anh 2 mét vuông! Điều này đủ chứng minh tôi quan trọng hơn trong lòng cô ấy!” “Tôi đã hẹn hò với cô ấy suốt 21 ngày và 3 tiếng, là người lâu nhất!” “Cô ấy yêu tôi nhất!” “Cười chết mất, anh tính cả bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vào à? Nếu tính ngày làm việc, thời gian tôi ở bên cô ấy mới là dài nhất, được chứ?” “Số nhà của tôi là 1314, đây chính là bằng chứng tình yêu của cô ấy dành cho tôi, không thể chối cãi!” “Tất cả tránh ra! Các anh chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết thay thế! Tôi mới là ánh trăng rằm, căn nhà đầu tiên của cô ấy!”
Bạch nguyệt quang của Tiêu Sở trở về rồi, tôi đề nghị ly hôn với anh ta.Anh ta chỉ sững sờ một chút, sau đó liền gật đầu.“Được. Nhưng một tuần nữa là sinh nhật mẹ tôi, đợi bà ấy tổ chức xong, chúng ta đi làm thủ tục.”Giọng nói lạnh nhạt, như thể anh ta đã đợi ngày này từ lâu.Tôi cố nén chua xót, vừa định gật đầu thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng chữ lơ lửng trước mắt.【Chậc chậc, bạch nguyệt quang giả tạo lại trở về rồi! Sắp có chuyện hay để xem đây!】【Miệng nói một tuần sau ly hôn, nhưng lòng lại muốn dây dưa cả đời, tâm khẩu bất nhất à?】【Tôi cá nam chính vừa về phòng là sẽ lăn lộn trong bóng tối, đấm giường, hối hận đến mức muốn lấy keo dán kín miệng mình lại luôn!】Tôi không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đang trôi nổi.Những lời này… đang nói về Tiêu Sở sao? Người đàn ông luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, chưa từng quan tâm đến tôi sao?
Tái Giá Cùng Nhiếp Chính Vương Khẩu Thị Tâm Phi Công chúa đã để mắt đến phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta bị một chiếc kiệu đưa vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ làm lễ thành hôn, nếu có ý kiến gì thì viết thư bỏ vào cái hộp gỗ nhỏ trước cửa, ta sẽ ném đi mỗi ngày.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ là không vừa mắt chồng cũ của nàng thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, lẩm bẩm lầu bầu, có vẻ hơi mất kiểm soát: “Đúng vậy, con đã cưới được Khương Lưu về nhà rồi.” “Liệu con có kém cỏi hơn tên kia chút nào không nhỉ? Thật sự lo lắng quá.” “Ai ủng hộ con xử lý phu quân cũ của nàng ấy thì giữ im lặng.”
Hạc Tâm Viên Mãn Sau bữa tiệc mừng thắng trận, thuộc hạ đề nghị đưa ta đi hưởng lạc nhân gian. Tỉnh dậy sau một đêm say xỉn, nam kỹ mà ta hẹn không thấy đâu, thay vào đó là Thượng thư Thương Hạc Vũ, toàn thân đầy những vết tích mờ ám, đang nằm trong lòng ta. Khi tỉnh dậy, vẻ mặt hắn lạnh lùng đến đáng sợ, “Kết hôn hoặc chết, tướng quân chọn một đi.”
Tôi muốn chia tay, đối tượng yêu qua mạng điên cuồng gọi điện cho tôi:“Rốt cuộc em đang ở sân bay nào? Em đùa anh à?”Tôi nhìn xuống chân, mấy con gà con đang kêu chiêm chiếp đòi ăn, trầm tư suy nghĩ.Tôi nói tôi đang ở trại gà.Anh hỏi tôi ở sân bay nào.Thôi bỏ đi.Nói với mấy người thành phố đúng là không tài nào hiểu nổi.
Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm” “Công chúa câm” tuyển thư đồng, gia đình cử ta đi. Để dỗ dành, phụ thân còn cố ý nhét đầy thức ăn vào hành lý cho ta. Đến ngày kiểm tra, cung nữ hầu cận bên cạnh công chúa tên Hỉ Tước hỏi: “Trong sách như có Hoàng Kim Ốc.” Ta đáp: “Nào có da giòn heo sữa quay?” Ai ngờ bất ngờ thật, công chúa lại chọn ta. Ta bèn hỏi vì sao. Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói cô thiếu đầu óc.” Ta: “???” Sau đó ta với công chúa ngủ chung một giường. Ta thắc mắc: “Cái gì cộm dưới lưng ta thế?” Công chúa cất giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm sao?! Công chúa là nam nhân ư?!
Chơi game bị chế giễu, tôi dùng acc phụ bám riết đến khi cưa đổ đối phương.Đến ngày hẹn gặp ngoài đời, tôi cố tình mất liên lạc.Cuối cùng, hắn hoảng loạn nhắn tin:“Sao không trả lời anh vậy, bé con?”Tôi cười lạnh, gõ chữ:“Còn nhớ sáng ngày 12 tháng 11 năm 2023, lúc anh chơi squad PUBG, giết tôi xong còn nhảy nhót bắn vào hộp x/á/c rồi cười nhạo không?”“Đồ hề, thật sự nghĩ có người thích loại vô duyên như anh à?”Phục thù thành công, tôi chặn luôn.Sau này, tôi xem livestream game.Truyền thuyết bất bại V Thần đeo kính râm, không còn kiểu chơi tàn sát nữa.Suốt trận, hắn chỉ đuổi theo kẻ địch, g/iết xong còn xin lỗi lia lịa.Phỏng vấn sau trận, có người hỏi sao đổi phong cách đột ngột vậy.Sau kính râm, hai hàng nước mắt rơi xuống.Giọng hắn nghẹn lại:“Cô ấy nói tôi vô duyên…”
Kết hôn với “kẻ thù truyền kiếp” nhiều năm, rồi bỗng dưng quay trở về thời trung học.Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, tôi đã va phải anh ấy ở tuổi 18.Tôi dụi mắt, mặc váy ngủ và nũng nịu nói:“Chồng ơi, em mệt quá, ngủ thêm tí nữa với em đi mà.”Nhưng “kẻ thù truyền kiếp” của tôi chỉ nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cổ tôi, mặt lạnh tanh và giọng nói mỉa mai:“Lại gọi nhầm người à?Bạn trai lần này của cậu tệ quá đấy, chẳng khác gì con chó cắn bậy.”Tôi: ???Không phải chứ, anh ơi, rõ ràng là anh làm mà!