Hài Hước
Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong, tin rằng ngươi nhất định sẽ không thấy xa lạ với tình tiết này —— Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính xông lên, ngăn cản một kiếm thay cho nam chính, nàng ngã vào trong lòng nam chính, nam chính lo lắng gọi tên của nàng… Lúc ta xuyên qua, đúng lúc tình cảnh này vừa phát sinh. Ngươi cho rằng ta là nữ chính kia sao? Không, ta không phải. Ta đương nhiên cũng không phải nam chính. Ta là thích khách.
Em trai tôi bị lừa tiền, bố nhập viện, đột nhiên có một ông lão tìm tôi nói: “Năm mươi triệu, cưới không”Nhìn vào hợp đồng ghi rõ một tháng năm mươi triệu, tôi đã đồng ý cưới, ai ngờ người tôi cưới là cháu trai trưởng của ông.Vừa bước vào phòng bệnh, tôi nghe thấy một giọng nói kim loại: “Ký chủ, đối tượng nhiệm vụ đã đến, nhiệm vụ đầu tiên là để cô ấy hôn và đánh thức ký chủ dậy.”Tôi: ?Ai đang nói chuyện vậy?Giây tiếp theo, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy tức giận vang lên: “Bộ cậu bị điên à, tôi đang hôn mê mà!”Tôi: ???
Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong, tin rằng ngươi nhất định sẽ không thấy xa lạ với tình tiết này —— Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính xông lên, ngăn cản một kiếm thay cho nam chính, nàng ngã vào trong lòng nam chính, nam chính lo lắng gọi tên của nàng… Lúc ta xuyên qua, đúng lúc tình cảnh này vừa phát sinh. Ngươi cho rằng ta là nữ chính kia sao? Không, ta không phải. Ta đương nhiên cũng không phải nam chính. Ta là thích khách.
Tiểu Kiều Thê của Thái Phó Đại Nhân Cả kinh thành đều đang đồn rằng ta đã bẻ cong Thái phó đại nhân. Ta hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào Từ Bùi Đạo – người đang ôm chặt ta trong lòng: “Thái phó đại nhân, có phải ngài đã mưu tính từ lâu rồi không?” Từ Bùi vừa siết chặt eo ta, vừa cúi xuống hôn lên khóe môi ta: “Đúng vậy, ta ngưỡng mộ tiểu công tử đã lâu!” Ta ôm lấy đôi môi bị hắn nghiền ép đến đỏ rực, chỉ thiếu nước ôm đùi hắn khóc lóc. Thái phó đại nhân, cầu xin ngài tha cho ta đi! Ta thực sự không phải đoạn tụ, ta là một khuê nữ chính hiệu đấy! (Thái phó đại nhân mưu mô x “Tiểu công tử” ngốc nghếch đáng yêu)
Tôi gửi tin nhắn cho crush, đáng lẽ phải là “Em muốn ngủ một chút” nhưng lại thành “Em muốn ngủ với anh”.Tống Tư Niên: “?”Hai phút sau.“Hôm nay hả? Đợi anh một tiếng được không? Thi xong anh về ngay.”Hai tiếng sau, dưới ký túc xá, Tống Tư Niên chặn tôi lại.Nhìn thấy tôi quần áo lộn xộn, trên cổ lại có dấu vết đáng ngờ, anh ấy đỏ mắt, giọng tủi thân hỏi:“Em có người khác rồi hả?”
Khi Đàn Ông Mang Bầu Người tôi thầm mến là một tên mọt sách ngây ngô, không hiểu chuyện đời. Để trêu chọc cậu ấy, vào một đêm hè cúp điện năm lớp 12, tôi đã thua trò chơi đại mạo hiểm và phải hôn cậu ấy. Ngày hôm sau, cậu ấy đỏ mắt chặn tôi trên đường tan học: “Bạn học Hứa, tớ, tớ bị cậu hôn đến mang thai rồi.” Tôi muốn nói hôn môi sẽ không mang thai, đàn ông không thể mang thai. Nhưng Thời Diên lại nắm tay tôi rồi đặt lên bụng cậu ấy, nơi đó đang động đậy. “Cậu sờ xem… Em bé đang đá chúng ta.”
Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.
Yêu Nhầm Học Thần Tôi giả vờ làm g//a//y, l/ừ//a học thần viết luận văn cho mình. Sau khi chặn cậu ta, cậu ta lạnh lùng gửi thẳng địa chỉ IP máy tính tôi qua tin nhắn. “Cậu cũng học ở Đại học Lan Thông à?” “Tốt nhất cậu nên cầu nguyện đừng để tôi tóm được.” “Không thì, tôi sẽ đ//á/nh cậu sống dở ch.t dở.”
Chung Bất Tự Thiếu Niên Du Nghe nói, ngày nhận được ý chỉ triệu ta vào cung, Lạc vương náo loạn từ Dưỡng Tâm điện của Hoàng đế, đến tận Ninh Thọ cung của Thái hậu. Hoàng đế là con nuôi của Thái hậu, Lạc vương lại là con ruột của Thái hậu, cho nên trong lòng hắn chắc chắn rằng mình có thể thắng. Kết quả Hoàng đế tránh mặt không gặp hắn, Thái hậu thì trực tiếp ném chén trà về phía hắn: “Nếu ngươi còn đ//iên cuồng như vậy, cẩn thận tính m//ạng của nữ nhi Tiêu gia!” Lạc vương lúc này mới chán nản ngã xuống đất. Hắn vốn là thiếu niên sáng chói nhất kinh thành, có ân sủng của hoàng huynh, được mẫu hậu thiên vị, luôn toả sáng và tràn đầy năng lượng. Hiện tại hắn mới hiểu được, mặc dù như vậy, hắn cũng tranh không nổi với trời, mà hoàng huynh của hắn chính là trời. Hắn thua, cũng nhân tiện thua cả đời ta. Nhưng ta vẫn cảm kích hắn đã nguyện ý vì ta mà tranh giành một chút. Bởi vì hắn là người trong lòng ta ba năm qua.
Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…
Beta Muốn Đình Công!! Khi dự án đang căng thẳng nhất. Bên trái là đồng nghiệp Omega nghỉ ngang vì đến kỳ phát tình, bên phải là đồng nghiệp Alpha đến kỳ nhạy cảm thì biến mất không dấu vết. Văn phòng trống huơ trống hoác, tài liệu cần xử lý chất cao như núi. Tôi hoàn toàn buông xuôi. Kệ mọe cái gọi là kỳ phát tình hay kỳ nhạy cảm, ông đây muốn bật chế độ nghỉ dài hạn của Beta! Sếp – người cũng tăng ca liên tục nhiều ngày – ngậm điếu thuốc, thuốc ức chế vương vãi đầy sàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi chằm chằm: “Đúng lúc lắm, tôi cũng muốn nghỉ, cùng nhau đi.” Nửa tháng sau. Tôi vừa sụt sịt vừa bò khỏi giường: “Hu hu hu tôi nhớ công ty rồi, nhớ đồng nghiệp, nhớ đi làm…” Mới nhích ra được nửa bước thì đã bị hắn túm mắt cá chân kéo ngược trở lại. Thân thể nóng rực đè lên từ phía sau: “Không, em không nhớ.”
Ta Cùng Với Hoàng Đế Hoán Đổi Linh Hồn Ta là tiểu tiểu cung nữ của đích tỷ, bị nàng đẩy xuống nước, sau đó ta và Hoàng thượng hoán đổi linh hồn với nhau. Vì vậy, ta đành trơ mắt nhìn đích tỷ ngày ngày nịnh nọt trước mặt ta, trở về cung thì không vừa ý liền tát Hoàng thượng một cái thật mạnh. May mắn nàng đã đá ta ra khỏi gia phả, nếu không tội danh liên luỵ cửu tộc này sợ rằng sẽ phải liên lụy đến ta mất.
Dĩ Chi Thanh Thu Thất hoàng tử có một bí mật. Chàng ta có thuật đọc tâm. Chỉ cần nhìn vào một người là có thể biết đối phương đang nghĩ gì. Ví dụ như, trước khi tiên hoàng qua đời, ông đã nghĩ: “ Đất nước đã bị huỷ hoại dưới sự cai trị của ta, ta muốn chọn một người xui xẻo trong số các con trai của ta để kế thừa mớ hỗn độn của ta để lại.” Chu Dĩ Chi:”…” Thế là, dưới sự khiêm tốn tốt bụng của Chu Dĩ Chi, tứ hoàng tử tuy không tài giỏi lắm đã kế vị ngai vàng. Ví dụ như, con gái của thị lang đang vui mừng khi nói chuyện với chàng ta đã có suy nghĩ, “ Nhà ta sắp phá sản rồi. Đợi đến khi ta và chàng thành hôn, ta sẽ nhờ chàng ấy lấp đầy lỗ hổng lớn trong nhà ta.” Chu Dĩ Chi:”…” Vì vậy, dưới sự giới thiệu ân cần của Chu Dĩ Chi, con gái của vị thị lang đó đã vui vẻ gả vào cung và trở thành phi tử của tân hoàng đế. Ví dụ như, mẫu thân của Chu Dĩ Chi mỉm cười nói bà sắp tổ chức một bữa tiệc ngoài trời đang nghĩ: “Ta nghi ngờ đứa con trai ưu tú này của ta căn bản là không thích nữ nhân. Ta vẫn rất cởi mở, ta quyết định sẽ giới thiệu nó với một số nam tử ở trong bữa tiệc ngoài trời.” Chu Dĩ Chi: “…” Thế nên, trước lời đề nghị có vẻ bình thường của Chi Dĩ Chi, mẫu thân đã đồng ý mời thêm các cô nương đến tham dự bữa tiệc ngoài trời. Để tránh cơ thể của chàng bị những nam nhân khác chiếm giữ, Chu Dĩ Chi cảm thấy bản thân cần phải tìm một cô nương để thành hôn.
Mẩu Chuyện Nhỏ Nhà Bá Đạo Tổng Tài Từ Sở Trầm ngồi đối diện tôi, lặng lẽ đẩy kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt. “Anh có thai rồi, là con của em.” Tôi run rẩy nhận lấy tờ giấy: “Anh… chắc chứ?” Nghe ra sự nghi ngờ trong giọng tôi, đôi mắt vốn đã đỏ của anh lại càng đỏ hơn, anh hít một hơi sâu như đang lấy hết can đảm: “Anh biết có thể em không tin… Anh biết, đêm hôm đó thật sự quá điên rồ, nhưng… đời này anh chỉ có mỗi một người phụ nữ là em.” Tôi chỉ muốn hét lên: Thế giới này điên rồi sao?
Trăm Năm Trước Đã Nói Yêu Người Sau khi tôi qua đời, gia đình đã đốt cho tôi một con trâu giấy. Một thời gian sau, tôi phải chăn trâu hằng ngày, tiều tụy đến không chịu nổi. Vì vậy, tôi đành báo mộng cho mẹ: “Con ngày nào cũng phải đi cắt cỏ chăn trâu, rất mệt mỏi.” Không lâu sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu, nhưng bọn họ đốt quá vội vàng, quên vẽ thêm mắt và tai cho cậu ta. Tôi liền báo mộng cho ba: “Ba, hai người đốt là cái thứ đồ chơi gì vậy? Đã mù lại còn điếc, suốt ngày mò mẫm ra ngoài, con chăn trâu về còn phải đi tìm cậu ta.” Ngày hôm sau, gia đình lại đốt thêm một người hầu khác, lần này thì nhớ vẽ thêm mắt và tai, nhưng lại gãy một cái chân. Tôi lại phải báo mộng cho em trai: “Mấy người có thể để cho chị sống yên ổn được không? Trước chỉ cần chăn trâu, tìm thằng mù là xong, giờ con còn phải cõng thằng què đi khám bệnh, không đi là cậu ta kêu đau.” Mấy ngày sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ nhỏ, kèm theo thư bảo rằng cặp đôi này sẽ chăm sóc cho tôi. Tôi thật không chịu nổi nữa, đôi này thì không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày bận yêu đương, chẳng làm gì cả, cuối cùng lại để tôi nấu cơm cho chúng. Sáng nào tôi cũng phải nấu xong bữa sáng, ăn xong lại cõng tên què đi khám bệnh, về lại đi chăn trâu, chăn xong trời tối, còn phải đi khắp làng tìm tên điếc. Ông trời ơi, chết rồi mà không cho tôi được vài ngày yên ổn sao?
Để theo đuổi Giang Bạch, tôi một tiểu thư với tiền tiêu vặt hàng tháng vài trăm triệu đã giả nghèo suốt ba năm trời, chỉ để ăn ké và uống ké của anh ấy.Nhưng giờ đây, ánh trăng sáng của anh ấy bỗng nhiên quay lại và còn mỉa mai tôi là đứa nghèo nàn.Được thôi! So tiền đúng không?Tôi không giả vờ nữa!
Tôi quay về đúng ngày anh ấy tỏ tình với tôi.“Anh thích…” Tên đại ca trường học bỗng dưng dừng lại, trố mắt nhìn tôi. Ngay lập tức, tôi nhận ra rằng ông chồng già của tôi cũng cùng tôi quay về.Anh ta khẽ cười lạnh một tiếng, quay sang tỏ tình với hoa khôi ngồi cạnh tôi.Tôi đảo mắt, quay đầu nhìn chàng trai tôi từng thầm mến suốt năm mươi, sáu mươi năm không gặp.À, quả nhiên tôi vẫn thích kiểu này hơn.
Gió Mang Em Về Bên Anh Đối tượng liên hôn hiểu lầm rằng tôi sắp chết. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đó. Anh im lặng rất lâu, rồi do dự hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi tưởng anh đang hỏi về thời hạn một năm của cuộc liên hôn, nên thành thật trả lời: “Còn ba tháng.” Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách, lịch thiệp ấy bỗng đỏ hoe mắt. Đã chia phòng hơn nửa năm, lần đầu tiên giữa đêm anh lén chui vào chăn tôi, ôm chặt tôi mà khóc ướt nửa chiếc giường. “Vẫn chưa kịp nói với em, thật ra anh đã thầm yêu em nhiều năm rồi… hu hu.”
Trang betaRa ngoài du lịch, tôi vô tình lạc mất ba mẹ.Trong lúc bối rối, một anh chàng cao 1m88 bất ngờ bế bổng tôi lên cao và hét lớn:“Con nhà ai đây?! Ai để lạc con thế này?!”Tôi: “?”Sau này mới biết, anh ấy là anh trai ruột của bạn thân tôi.