Hài Hước
Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể. Người môi giới nhiệt tình giới thiệu: “Chung cư giảm 10%, nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ giảm 50%, nhà ma giảm 70%, nhà có người chết thảm giảm 90%.” Tôi gật đầu lia lịa, vội hỏi: “Có căn chung cư cũ, không thang máy, chủ nhà chết thảm không?” Tôi chuyển nhà thành công, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ. Số tiền này là do người môi giới *trả thêm* cho tôi. Đêm đầu tiên chuyển đến, vòi nước trong nhà tắm tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ chập chờn liên tục. Tôi không chịu nổi, bật dậy quát lớn vào bóng đen lén lút trong phòng: “Tiền điện một tệ hai một số!” “Tiền nước năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền này mày trả hả?”
Người chồng giàu có mà tôi vẫn luôn lấy lòng suốt ba năm nay đột nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ của tôi.Còn tôi, hoàn toàn không hề hay biết, vẫn tiếp tục cố gắng diễn tròn vai một người vợ dịu dàng, đức hạnh.Dù sao trong sách cũng viết rồi: tôi càng tỏ ra hiểu chuyện hơn, anh ta sẽ càng áy náy, và khoản bồi thường khi ly hôn sẽ càng nhiều.“Chồng ơi, tối nay anh có thể cùng em đón giao thừa không?”【Tôi biết là anh lại định hẹn hò lén lút với bạch nguyệt quang của mình.Mau đi đi, tôi cũng cần tận hưởng cuộc sống về đêm của riêng tôi nữa chứ.】Không ngờ tổng tài không đi, còn nhất quyết muốn “khám phá” cuộc sống về đêm của tôi.
Chiêu Chiêu Như Nguyện Tết này tôi đến nhà kẻ thù không đội trời chung chúc Tết, nhưng từ chối lời mời ở lại ăn cơm. Hắn cười cười, giọng điệu mỉa mai: “Tôi biết mà, cô ghét tôi, coi thường tôi, nên lúc nào cũng vội vã rời đi, chẳng bao giờ chịu ở lại ăn cơm.” Tôi im lặng hai giây, rồi chậm rãi hỏi: “Anh có muốn biết lý do thật sự không?” Đối thủ một mất một ngơ ngác: “Ý cô là gì?” Tôi chỉ về phía bếp, biểu cảm có chút khó tả: “Là vì lần trước tôi đến đây, tôi tận mắt thấy con chó nhà anh ỉa thẳng vào chảo.”
Khi Đàn Ông Mang Bầu Người tôi thầm mến là một tên mọt sách ngây ngô, không hiểu chuyện đời. Để trêu chọc cậu ấy, vào một đêm hè cúp điện năm lớp 12, tôi đã thua trò chơi đại mạo hiểm và phải hôn cậu ấy. Ngày hôm sau, cậu ấy đỏ mắt chặn tôi trên đường tan học: “Bạn học Hứa, tớ, tớ bị cậu hôn đến mang thai rồi.” Tôi muốn nói hôn môi sẽ không mang thai, đàn ông không thể mang thai. Nhưng Thời Diên lại nắm tay tôi rồi đặt lên bụng cậu ấy, nơi đó đang động đậy. “Cậu sờ xem… Em bé đang đá chúng ta.”
Thua trò chơi “đại mạo hiểm”, tôi phải nhắn một tin cho một người khác giới:“Tôi mang thai con anh rồi, chính là đêm hôm đó. Không tin thì chuyển khoản cho tôi 100 tệ, tôi đi kiểm tra cho anh xem.”Tôi không do dự mà gửi thẳng tin nhắn đó cho thanh mai trúc mã.Bên kia lập tức trả lời:“Hôn một cái mà cũng mang thai? Đợi đó, ông đây tự mình đưa cô đi khám!”
Ghép Thận Của Anh Đi Chồng tôi gọi tôi đến bệnh viện lúc nửa đêm, bảo tôi phẫu thuật cho Bạch Nguyệt Quang của hắn – Phương Thanh Bình. Khi tôi tới nơi, Phương Thanh Bình đang nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch. Cuối giường treo tờ chẩn đoán ghi: suy thận giai đoạn cuối, cần ghép thận gấp. Tôi nói, cô ta đã ở giai đoạn cuối, nếu không tìm được thận phù hợp thì không thể mổ được. Nhưng chồng tôi lại tưởng tôi đang ghen, tát tôi một cái rồi mắng: “Cô còn là bác sĩ không đấy? Cô định trơ mắt nhìn cô ấy chết à? Ghép thêm vài lần là có thôi mà!” Tôi gật đầu: “Thật ra đã có rồi.” “Hợp rồi thì dùng của anh luôn đi, anh hiến cho cô ấy!”
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Cương Thi Nhà Tôi Lúc nhỏ, tôi là đứa nghịch ngợm nhất nhà. Trong một lần dẫn em trai và em gái lên núi nướng khoai lang, tôi vô tình đốt cháy một mảng lớn khu mộ tổ tiên. Từ mộ của ông bà cố cho đến mộ của người bác mất sớm, tổng cộng tôi đốt sáu ngôi mộ. Bố tôi đã đè tôi ra và đánh vào mông. “Nhà họ Lý của chúng ta qua mấy đời đều chưa từng có khói xanh, lần này thì thấy rồi!” Sau đó, mỗi đêm khi ngủ, tôi đều mơ thấy một người đàn ông mặc quan phục thời nhà Thanh đứng đầu giường, ánh mắt đầy oán hận nhìn tôi. Khuôn mặt của hắn còn trắng hơn cả tôi sau khi chết ba ngày.
Ngã Tâm Ương Ương Sau khi Tạ Lâm An thi đỗ trạng nguyên, việc đầu tiên hắn làm chính là từ hôn với ta. Lúc ấy, ta còn đang cầm chén canh giải rượu vừa mới nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn ngơ một lúc lâu, đến mức vành chén in lên tay ta một vệt hằn rõ. Đến khi hắn nhíu mày khẽ gọi: “A Ương?” Tiếng gọi của hắn kéo ta về thực tại, ta đặt chén canh xuống bàn, khẽ nói một tiếng: “Được.” Hai năm sau ta rời kinh, đến khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi một tiếng “biểu ca”, sau đó bước đến phía sau hắn, nắm lấy tai của chàng thiếu niên tướng quân vừa trở về từ biên cương: “Bạc Ký An! Đã dặn là vết thương chưa lành thì không được uống rượu, chàng lại không nghe lời thầy thuốc, đúng không?”
Sau Khi Cộng Cảm Chồng tôi là một đóa hoa cao lãnh lạnh lùng. Kết hôn một năm, giữa chúng tôi vẫn chưa có đời sống vợ chồng. Sau một vụ tai nạn xe, tôi và chồng cao lãnh đột nhiên có sự đồng cảm kỳ lạ. Nửa đêm đang ngủ say, bất chợt cảm giác mãnh liệt truyền đến từ hạ thân. Tôi giật mình cúi đầu nhìn, lại phát hiện bản thân căn bản không có “bảo bối” nào ở đó. Cùng lúc, từ phòng tắm vang lên một tiếng thở dài mãn nguyện. Tôi: “???”
Hệ Thống Phát Tài Của Nữ Chính Truyện Ngược Tôi là một hệ thống đại gia, tình cờ xuyên vào một thế giới ngược tâm. Nam chính đang uy hiếp nữ chính. “Cho cô một tiếng quay về, không thì tôi sẽ ngừng toàn bộ việc điều trị cho mẹ cô.” Ba cô ta cũng dọa nạt. “Quay về xin lỗi con rể ngay, không thì tôi lập tức bán căn nhà của mẹ cô.” Em gái cô ta cũng không vừa. “Tốt nhất là đừng quay về, nếu không, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết. Anh ấy chỉ có thể là của tôi.” Nữ chính trong mấy truyện ngược này chỉ biết khóc lóc bất lực. Nhưng tôi thì khác, tôi bị ngược đến phát điên rồi. Tôi cũng uy hiếp cô ta luôn. “Cô nhất định phải ngược lại bọn họ cho tôi, mỗi cái tát là mười ngàn, không thì tôi sẽ cho cô ăn điện đấy.” Ban đầu nữ chính rụt rè run rẩy. “Thật sự phải tát sao? Không tát được không? Tôi không muốn đâu, làm ơn tha cho tôi.” Sau này, cô ta bám chặt lấy nam chính và nữ phụ không buông. “Xin anh, cho tôi tát thêm một cái nữa, chỉ một cái nữa thôi là đủ mười triệu rồi.”
Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ Nhặt được tiền vay mượn sinh mệnh của ác quỷ, tôi tính ra cô ta chết khi dương thọ vẫn còn. Lúc rạng sáng, trong buổi livestream của tôi, có một người đàn ông nhờ tôi giúp tìm hài cốt của em gái. Tôi đồng ý, lập tức lên đường đến khu rừng. Nhưng tôi không ngờ rằng… kẻ tìm đến tôi, căn bản không phải con người.
Mộng Xuân Ở Kim Lăng Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính đã mang long thai, hoàng đế vì nàng mà chuẩn bị một lễ sắc phong hoàng hậu long trọng. Hắn còn muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn giai lệ, chỉ chọn lấy một người. Còn ta, chính là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, Nhuyễn Quý phi, người bị đưa ra khỏi cung. Vừa rồi tại yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không kìm được mà tuyên bố ý chỉ giải tán hậu cung. Hắn phân cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên cùng tiền bạc, lại nói từ nay việc hôn phối tự do, bảo rằng sáng mai liền rời khỏi cung. Một vài người tâm trạng không vững đã khóc ngất ngay tại bàn tiệc. Ta nhìn bàn tiệc đầy thức ăn trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt. Hay là, ăn xong rồi hãy đi? Ta nâng chén canh hầm lên uống một ngụm lớn, bên trong là món Phật nhảy tường, hầm đến mềm nhừ, hương vị ngọt lịm đến mức khiến chân mày cũng muốn rụng ra. Còn có sườn dê nướng này, thịt mọng nước, một miếng cắn xuống thơm ngon đến mức làm người ta muốn gọi “nãi nãi”. Trên bàn, từ bào ngư, yến sào đến vi cá, không món nào còn sót lại, tất cả đều tiến vào bụng ta. “Nương nương!” Cung nữ Đông Thanh bên cạnh thấy ta ăn uống như thế, cứ tưởng ta vì đau lòng quá độ mà buông thả, ánh mắt nhìn ta đầy đau xót. Ta lau đi vết dầu bên miệng, đưa bát ra, ra hiệu nàng múc cho ta một bát cháo hải sản để lót dạ. Đông Thanh rưng rưng nước mắt, múc cho ta một bát cháo hải sản. Ta hài lòng gật gật đầu. Đang chuẩn bị ăn tiếp, trên đầu bỗng truyền đến giọng nói của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút nữa khiến ta sặc chếc. “Muội muội Tô Nhuyễn quả nhiên khẩu vị tốt.” “Ha ha.” Ta ngây ngô cười. Ánh mắt Thẩm Quân Mai thoáng qua một tia nghi hoặc, dường như nàng rất ngạc nhiên khi thấy ta bình tĩnh chấp nhận ý chỉ giải tán hậu cung của hoàng đế, chẳng khóc cũng chẳng làm loạn. Vệ Kỳ Niên nhìn về phía Tô Nhuyễn đang ngồi ở ghế dưới, trong một thoáng thất thần. Hắn vốn đã chuẩn bị tâm thế để quát mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại cứ thế tiếp nhận. Nhìn dáng vẻ nàng ăn ngon lành, trong lòng hắn bỗng trỗi lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thực sự, không đau lòng chút nào sao?
“Cho cô 10 triệu, rời xa con trai ta.” Người phụ nữ giàu có đưa cho tôi một tấm séc với khí thế đầy uy quyền.“Dì à, đây là 50 triệu, đừng phá hoại tình cảm của chúng cháu nữa.”“Thật nực cười, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao? Ai mà không có chứ?”
Nữ Nhân Cải Trang Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai, nữ tử dắt theo một đứa bé khoảng năm tuổi. Đứa bé trong bụng nàng, là con của tướng quân. Đứa bé nàng dắt theo, là con của ta. Mọi người khen ngợi, ta và tướng quân quả nhiên là huynh đệ tốt cùng dùng chung một chiếc quần, tình cảm bền chặt, ngay cả thê tử cũng có thể dùng chung một người. Ta con mẹ nó chứ.
Nữ Chưởng Môn Mao Sơn: Hổ Sơn Quân Livestream đoán mệnh, tôi nói: “Ngươi đây cũng là kẻ đại ác nhân.” “Trên lưng ngươi mang ba mạng người.” Tất cả mọi người không tin, nhưng người đối diện lại biến sắc, hỏi tôi làm sao nhìn ra được. Tôi chỉ vào lưng hắn cười: “Bởi vì trên lưng ngươi đang có ba con quỷ bám lấy.”
Lý do tôi chia tay Cận Nhiên là: Tôi thích ông già, có tiền, không dính người, chết nhanh, di sản rất phong phú, anh làm được không?Sau này, tôi tham gia một chương trình tạp kỹ hạng ba, bị yêu cầu gọi điện quay lại với mối tình đầu trước mặt mọi người. Tôi nói: “Chúng ta quay lại đi.”Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi giọng nói trầm thấp của Cận Nhiên vang lên.“Anh năm nay mới hai mươi bảy tuổi, chưa chết sớm như vậy đâu.”
Trọng Sinh Ôm Chặt Đùi Vàng Thứ Tỷ Thứ tỷ ta tuyệt đối là nữ chính. Kiếp thứ nhất, ta giành trước gả cho Thái tử, tỷ ta liền gả cho Tam hoàng tử, không ngờ Thái tử mưu phản, ta chết, Tam hoàng tử lên ngôi, tỷ ta thành Hoàng hậu. Kiếp thứ hai, ta sửa chữa sai lầm, gả cho Tam hoàng tử, tỷ ta liền gả cho Thái tử, kết quả Thái tử đăng cơ, ta lại chết. Kiếp thứ ba, ta đi đường tắt, chân đạp hai thuyền vừa đạp thuyền Thái tử vừa đạp thuyền Tam hoàng tử, kết quả tỷ ta lên làm Nữ Hoàng, ta lại chết. Còn lần này, là lần thứ tư. Cha mẹ để ta chọn gả cho ai. Ta lập tức quỳ xuống: “Con nguyện ý gả cho tỷ tỷ, cho dù là thiếp!”
Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”
Công ty vừa điều một tổng giám đốc mới về từ bên ngoài.Mọi người xếp hàng hai bên hân hoan đón chào, còn tôi thì lén trốn trong góc hóng chuyện.Thế mà lúc thấy mặt tổng giám đốc mới, tôi suýt ngất tại chỗ.Tổng giám đốc mới lại chính là kẻ thù không đội trời chung của tôi!Từ giờ còn có ngày nào yên thân nữa không?Không ngoài dự đoán…Chu Hằng: “Thư ký Giang, pha cho tôi ly cà phê.”Chu Hằng: “Thư ký Giang, in giúp tôi tập tài liệu.”Chu Hằng: “Thư ký Giang, tôi muốn ăn táo, phiền em gọt vỏ giúp tôi.”Thư ký Giang, thư ký Giang, thư ký Giang…Phiền chết đi được!Rõ ràng còn có bao nhiêu thư ký khác, vậy mà anh cứ nhắm mỗi mình tôi để sai khiến.Người đất còn có ba phần nóng tính, huống chi là tôi!Tôi hầm hầm lao vào phòng tổng giám đốc, đập bàn hét lên:“Chu Hằng, anh bị sao vậy? Ngày nào cũng thư ký Giang, thư ký Giang, anh không biết gọi người khác à? Anh cố tình nhắm vào tôi đúng không? Anh rốt cuộc muốn gì hả?!”Chu Hằng từ tốn đứng dậy, cúi người nhìn thẳng vào tôi, miệng nhả ra một chữ:“Em.”