Hài Hước
Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”
Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ Khai giảng đại học, trong mục “Nghề nghiệp của phụ huynh” ở phiếu giới thiệu bản thân, tôi điền: “Nhặt ve chai”. Cả lớp ồ lên cười, bảo tôi là đứa lớn lên trong bãi rác. Chỉ có một người bạn gia cảnh giống tôi, cậu ấy nói: “Ba tớ làm nghề đà/o mỏ.” Thế là chúng tôi như tìm được tri kỷ, cùng khổ mà đồng cảm, nhanh chóng trở thành bạn thân, chuyện gì cũng kể nhau nghe. Chúng tôi học cùng nhau, làm thêm cùng nhau. Cùng đứng trước cổng trường gọi set tiết kiệm ở McDonald’s hay kem giá rẻ ở Mixue. Có lần cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi, nâng mặt tôi lên rồi nói: “Diểu Diểu, yên tâm, tớ sẽ cho cậu một cuộc sống tốt.” Tôi cũng thành thật đáp lại: “Tiểu Bạch, cậu cũng yên tâm, tớ sẽ nỗ lực hết mình.” Cho đến lễ tốt nghiệp, tôi lái chiếc Porsche Panamera đến trường, nhìn thấy tên bạn trai rẻ tiền của mình bước xuống từ một chiếc Ferrari. Tay tôi đang cầm ba quyển sổ đỏ định cầu hôn, mà mặt thì méo xệch: “Cái tên trai nhà nghèo, hiền lành, đẹp trai, chăm chỉ năm xưa của tôi đâu rồi?” Còn cậu ấy, người đang cầm nhẫn kim cương to đùng và một bản giấy tặng tài sản, cũng sững sờ: “Còn cô gái mạnh mẽ, độc lập, sống bằng nghề nhặt ve chai năm đó của tôi đâu rồi?”
Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.
Trong nhóm cư dân chung cư, một dì đăng một thông báo:“Tìm vợ cho con trai thực vật. Mỗi tháng chu cấp cho con dâu 500.000 tệ, chỉ mong con dâu chăm sóc con trai tôi thật tốt, luôn luôn ở bên nó.”Tôi, một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vui mừng khôn xiết, lập tức liên hệ với dì phú bà.Nhìn người đàn ông đẹp trai đang nằm trên giường, tôi tiếc nuối thở dài.“Trời ơi, một người đàn ông đẹp như vậy mà lại thành người thực vật. Tiếc thật sự! Đẹp trai thế mà cơ thể lại không dùng được. Haiz!”Một tháng sau, chồng thực vật của tôi bỗng nhiên tỉnh lại.Tin tốt là mẹ chồng nói tôi là phúc tinh, thưởng cho tôi một tỷ tệ.Tin xấu là chồng thực vật có thể nghe thấy hết tiếng lòng của tôi, và anh ta tỉnh lại vì bị tôi chọc tức.
Tôi gây họa rồi, trộm lấy chiếc Maybach của chồng tôi tông phải một chiếc Porsche.Lúc để anh ấy phải giải quyết đống rắc rối cho tôi, tôi tự giác phạt đứng bên góc tường.Anh gỡ kính mắt xuống, xoa mi tâm: “Dù có là con nít thì làm sai cũng phải chịu phạt.”Trái tim của tôi nhảy lên “thình thịch”.Mỗi lần anh ấy lấy kính xuống, tôi biết là anh muốn hôn tôi.Nhưng lúc anh bắt đầu gỡ đồng hồ đeo tay, tôi biết là mình xong đời rồi…Giờ tôi bỏ chạy thì có kịp nữa không?
Tôi không cẩn thận trải qua tình một đêm với anh hai của bạn thân.Kết quả là ngày hôm sau, bạn thân của tôi lắp bắp nói:“Đó là chú hai của mình.”“Mình gọi là anh hai để trông trẻ hơn thôi.”Tôi kiểu: “Cái gì????”Vậy thì cậu nên gọi tôi là thím hai đi.……
Tôi giúp một bà cụ bị lạc cháu trai đến quầy dịch vụ của siêu thị để phát loa.“Bạn nhỏ Hách Soái Soái, bạn nhỏ Hách Soái Soái, nếu nghe thấy thông báo này xin mời đến quầy dịch vụ, bà của bạn đang đợi ở đây.”Một anh chàng cao khoảng 1m88, ăn mặc vest chỉnh tề, nghe thấy thông báo liền vội vàng chạy tới.Tôi từ trên xuống dưới, từ trái sang phải đánh giá anh ta ba lần: “Anh là Hách Soái Soái đấy à?”Anh đẹp trai nhắm mắt lại, đọc ra cái tên xấu hổ này: “Đúng, tôi là Hách Soái Soái.”
Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.
Tham gia chương trình tạp kĩ, có người hỏi tôi:“Khi cãi nhau với bạn trai, chị muốn anh ấy dỗ thế nào?”Tôi đáp: “Kiên nhẫn an ủi tôi, rồi ôm tôi một cái.”Anh chàng lạnh lùng, ít nói như Thẩm Nghiễn liền cười nhạt:“Ôm? Em mà giận thì còn khó giữ yên hơn lợn ngày Tết, anh ôm kiểu gì?”Chương trình nổ tung.Fan thì ngơ ngác: “Khoan, hai người này từng yêu nhau à?”
Để theo đuổi Giang Bạch, tôi một tiểu thư với tiền tiêu vặt hàng tháng vài trăm triệu đã giả nghèo suốt ba năm trời, chỉ để ăn ké và uống ké của anh ấy.Nhưng giờ đây, ánh trăng sáng của anh ấy bỗng nhiên quay lại và còn mỉa mai tôi là đứa nghèo nàn.Được thôi! So tiền đúng không?Tôi không giả vờ nữa!
Bị kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ bắt nạt đến phát khóc, tôi thề sẽ khiến anh ta nhìn thấy tôi là sợ!Kết quả lại bị anh ta cười chế nhạo, cúi xuống giam chặt tôi: “Anh cả đời này chỉ sợ mẹ ruột và vợ thôi.”“Mẹ ruột thì em chắc chắn không có cơ hội rồi, vậy ý em là muốn làm vợ anh à?”
Phương Nam Rực Rỡ Tôi là bảo mẫu trong truyện tổng tài bá đạo. Tôi đã thức tỉnh. Nhưng vì vừa mới lau sàn nhà đến sáng bóng. Vị tổng tài bá đạo bước vào, rồi ngã văng ra như con ếch. Thế là … hắn cũng thức tỉnh cmnr!
Vì ham muốn nhan sắc của thái tử gia Kinh Thành, tôi đã giấu danh tính thật và trở thành “chim hoàng yến” của anh ta, định bụng mượn giống sinh con.Nhưng còn chưa kịp có thai thì tin tức thái tử gia sắp tổ chức xem mắt lại đến tai tôi.Tôi sờ cái bụng trống rỗng của mình, trước khi bỏ trốn đã để lại cho thái tử gia một tờ giấy:“Xui xẻo thật khi gặp phải một gã vô dụng không thể có con như anh.”Sau đó, tôi ngoan ngoãn đi dự tiệc xem mắt mà bố mẹ sắp xếp, và không ngờ lại gặp ngay thái tử gia với vẻ mặt lạnh lùng.Anh ta nhìn tôi cười như không cười, giọng đầy mỉa mai:“Em đúng là xui tận mạng, lại gặp ngay tên vô dụng không thể có con như tôi.”
Lời Tỏ Tình Qua Ly Trà Sữa Tôi đặt cho em trai ly trà sữa đầu tiên của mùa thu, ghi chú là: “Em trai, chồng chị đã phát hiện mối quan hệ của chúng ta rồi. Giờ chỉ có thể liên lạc bằng cách này. Thứ Bảy này gặp ở chỗ cũ nhé, dì sẽ chăm sóc em thật đàng hoàng .” Còn đặc biệt dặn shipper đọc to cho em trai nghe. Tôi hỏi: “Thú vị không?” Em trai đáp: “Chị ơi, lỡ điền nhầm địa chỉ sang chỗ bạn em rồi.” “Cậu ấy là giáo sư đại học, đang giảng bài cho sinh viên.”
Tôi là một học bá và đã yêu sớm với thái tử gia của giới Kinh Thành.Mẹ của thái tử gia tìm đến tôi, đưa cho tôi 3 triệu.“Cầm lấy số tiền này…”Thái tử gia lao vào, mắt đỏ bừng: “Mẹ, con thật sự rất thích…”“Chăm chỉ dạy kèm cho nó đi, thành tích nó tệ quá rồi.”Quý phu nhân liếc cậu ấy một cái, vỗ vai tôi rồi rời đi.Thái tử gia: “?”
Khi Các Công Chúa Không Cần Hoàng Tử Tôi xuyên thành mẹ kế của Bạch Tuyết, mỗi ngày đều phải trò chuyện với gương. Tôi hỏi gương: “Ai là người đẹp nhất thế gian?” Gương im lặng một lúc, rồi nói: “Là Bạch Tuyết.jpg.” Tôi sáng mắt lên: “Đúng rồi, chính là con bé, mau tiếp tục gửi cho ta xem!” “Gửi video tắm không che mặt đi, đều là phụ nữ cả, sợ cái gì?”
Nam thần mà tôi thầm thích từ thời cấp ba giờ đã trở thành streamer game.Tôi uống say, vào phòng livestream của anh ấy và tỏ tình nặc danh.“Lạc Gia Hà, cậu biết tôi thích cậu bao nhiêu năm rồi không? Thầm thích thật là mệt chết đi được!”Tỉnh rượu xong… tôi lên hot search.Lạc Gia Hà nhờ tôi mà fan tăng vượt ngưỡng triệu.Tại buổi họp lớp, tôi lại gặp nam thần.Cứ tưởng anh không nhận ra giọng mình.Ai ngờ anh bước đến trước mặt tôi, đẹp trai ngông cuồng:“Giang Xán, thầm thích mệt, vậy thích nhau hai chiều không mệt sao?”
Lần đầu tôi gặp Cố Hành, là lúc tôi học trung học.Anh là nhân vật nổi bật của trường, còn tôi chỉ là một trong những nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh.Lên đại học, tôi và anh học chung một trường.Nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là một kẻ nổi tiếng phóng túng trong giới.Nhưng bởi vì một lần nói đùa, anh đã trở thành bạn trai của tôi.Mọi người xung quanh cười đùa cá cược: “Cô gái ngoan ngoãn này, xem lần này anh Hành sẽ chơi được bao lâu rồi chán?”Nhưng vào một đêm khuya, tôi vừa khóc vừa đánh Cố Hành.Còn anh thì ôm chặt eo tôi, dịu giọng: “Tùy em đánh, tất cả đều là lỗi của tôi, chỉ cần em đừng mặc kệ tôi là được.”