Hài Hước
Lần đầu tôi gặp Cố Hành, là lúc tôi học trung học.Anh là nhân vật nổi bật của trường, còn tôi chỉ là một trong những nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh.Lên đại học, tôi và anh học chung một trường.Nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là một kẻ nổi tiếng phóng túng trong giới.Nhưng bởi vì một lần nói đùa, anh đã trở thành bạn trai của tôi.Mọi người xung quanh cười đùa cá cược: “Cô gái ngoan ngoãn này, xem lần này anh Hành sẽ chơi được bao lâu rồi chán?”Nhưng vào một đêm khuya, tôi vừa khóc vừa đánh Cố Hành.Còn anh thì ôm chặt eo tôi, dịu giọng: “Tùy em đánh, tất cả đều là lỗi của tôi, chỉ cần em đừng mặc kệ tôi là được.”
Ta Cùng Với Hoàng Đế Hoán Đổi Linh Hồn Ta là tiểu tiểu cung nữ của đích tỷ, bị nàng đẩy xuống nước, sau đó ta và Hoàng thượng hoán đổi linh hồn với nhau. Vì vậy, ta đành trơ mắt nhìn đích tỷ ngày ngày nịnh nọt trước mặt ta, trở về cung thì không vừa ý liền tát Hoàng thượng một cái thật mạnh. May mắn nàng đã đá ta ra khỏi gia phả, nếu không tội danh liên luỵ cửu tộc này sợ rằng sẽ phải liên lụy đến ta mất.
Cuộc Sống Thường Ngày Của Bạn Trai Mất Trí Nhớ Bạn trai ngoài ý muốn bị mất trí nhớ, may mắn thay bộ não khốn kiếp kia không có bị hư hỏng. Trà xanh xuất hiện bày tỏ rằng vẫn còn yêu anh ấy. Bạn trai: “Bị ông già 80 tuổi đuổi ra khỏi nhà liền tìm đến tôi tiếp mâm à?”. Đứa bạn khốn nạn sau lưng xúi giục anh ấy đá tôi. Bạn trai: “Mặt lớn như vậy, quản chuyện quản đến trên đầu ông đây?”. Ngay cả em gái nuôi của bạn trai cũng góp một chân, nói rằng bọn họ là thanh mai trúc mã có hôn ước từ bé. Bạn trai lần này không nói chuyện nữa, mà là trực tiếp đem người ném ra khỏi cửa. Tôi đứng ở bên cạnh cười như lợn kêu. Kết quả là anh ấy quay lại đối diện với tôi nói: “Muốn thu hút để thượng vị?”. Tôi: “…” Haha, trước tiên anh bỏ cái tay ra khỏi eo của tôi trước đi.
Tôi đang làm gia sư ở nhà hot boy trường để dạy kèm cho em trai của anh ấy.Bạn trai qua mạng nhắn tin than phiền với tôi:“Bảo bối, mẹ anh vừa tìm gia sư cho em trai, mà gia sư đó lại là bạn học của anh, cô ta phiền chết đi được.”…Trùng hợp vậy sao? Tôi nhìn Quý Đằng đang nghịch điện thoại trước mặt, cảm thấy hơi bối rối.“Cô gái đó thật khó ưa, anh chẳng thích cô ta chút nào…”Quý Đằng vẫn cúi đầu, vừa nhắn tin vừa lẩm bẩm.Tôi sợ đến mức không dám trả lời tin nhắn.Không lẽ lại trùng hợp đến vậy? Dù bạn trai qua mạng là tôi chọn từ mục “người gần đây”, nhưng cũng không đến mức trùng hợp vậy chứ?“Dương Yên Hi, cô có thể tập trung dạy em trai tôi được không? Đừng suốt ngày nhìn điện thoại nữa.”Quý Đằng thấy tôi nghịch điện thoại, có vẻ không vui.“Được, được.”Tôi miễn cưỡng đặt điện thoại xuống.Anh ấy lại cúi đầu nhắn tin, ngay sau đó, điện thoại tôi rung liên tục…Trời đất, không cho tôi chơi điện thoại thì đừng nhắn tin nữa chứ!
Trăm Năm Trước Đã Nói Yêu Người Sau khi tôi qua đời, gia đình đã đốt cho tôi một con trâu giấy. Một thời gian sau, tôi phải chăn trâu hằng ngày, tiều tụy đến không chịu nổi. Vì vậy, tôi đành báo mộng cho mẹ: “Con ngày nào cũng phải đi cắt cỏ chăn trâu, rất mệt mỏi.” Không lâu sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu, nhưng bọn họ đốt quá vội vàng, quên vẽ thêm mắt và tai cho cậu ta. Tôi liền báo mộng cho ba: “Ba, hai người đốt là cái thứ đồ chơi gì vậy? Đã mù lại còn điếc, suốt ngày mò mẫm ra ngoài, con chăn trâu về còn phải đi tìm cậu ta.” Ngày hôm sau, gia đình lại đốt thêm một người hầu khác, lần này thì nhớ vẽ thêm mắt và tai, nhưng lại gãy một cái chân. Tôi lại phải báo mộng cho em trai: “Mấy người có thể để cho chị sống yên ổn được không? Trước chỉ cần chăn trâu, tìm thằng mù là xong, giờ con còn phải cõng thằng què đi khám bệnh, không đi là cậu ta kêu đau.” Mấy ngày sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ nhỏ, kèm theo thư bảo rằng cặp đôi này sẽ chăm sóc cho tôi. Tôi thật không chịu nổi nữa, đôi này thì không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày bận yêu đương, chẳng làm gì cả, cuối cùng lại để tôi nấu cơm cho chúng. Sáng nào tôi cũng phải nấu xong bữa sáng, ăn xong lại cõng tên què đi khám bệnh, về lại đi chăn trâu, chăn xong trời tối, còn phải đi khắp làng tìm tên điếc. Ông trời ơi, chết rồi mà không cho tôi được vài ngày yên ổn sao?
Đại Chiến Trà Xanh Tướng quân dẫn một cô gái về, trước mặt người khác thì yếu đuối vô hại, sau lưng nàng ta lại nhe răng trợn mắt với ta. Một ngày nọ, tướng quân đi tới, trà xanh tự tát cho mình một cái.
Tôi quay về đúng ngày anh ấy tỏ tình với tôi.“Anh thích…” Tên đại ca trường học bỗng dưng dừng lại, trố mắt nhìn tôi. Ngay lập tức, tôi nhận ra rằng ông chồng già của tôi cũng cùng tôi quay về.Anh ta khẽ cười lạnh một tiếng, quay sang tỏ tình với hoa khôi ngồi cạnh tôi.Tôi đảo mắt, quay đầu nhìn chàng trai tôi từng thầm mến suốt năm mươi, sáu mươi năm không gặp.À, quả nhiên tôi vẫn thích kiểu này hơn.
Mỗi Ngày Đều Quậy Đục Nước Hoàng Cung Hậu cung có nữ công lược, nữ xuyên việt với nữ trùng sinh. Hoàng hậu là nữ trùng sinh nữ, quý phi là nữ xuyên không. Còn ta là nữ công lược. Ta tức giận lật bàn: “Dựa vào đâu chỉ có ta làm chó liếm?”
Trang betaRa ngoài du lịch, tôi vô tình lạc mất ba mẹ.Trong lúc bối rối, một anh chàng cao 1m88 bất ngờ bế bổng tôi lên cao và hét lớn:“Con nhà ai đây?! Ai để lạc con thế này?!”Tôi: “?”Sau này mới biết, anh ấy là anh trai ruột của bạn thân tôi.
Câu Chuyện Thường Ngày Chốn Thâm Cung Sau khi trọng sinh, toàn bộ hậu cung đều có thể nghe thấy tiếng lòng của ta. “Nam nhân chẳng có ai tốt cả, ngày mai phải đi ôm đùi hoàng hậu mới được.” Hoàng hậu: “Muội muội tốt, ta đến đây!” “Thục phi nương nương sao lại tặng thái hậu bánh trung thu nhân đậu xanh? Thái hậu bị dị ứng đậu xanh nàng không biết sao?” Thục phi: “Ân nhân! Ân nhân của ta!” “Ngày mai bệ hạ sẽ giết Dung phi.” Dung phi: “??? Sao lại là ta??? Nghĩ nhiều gì nữa, chạy trước đã!”
Kế Hoạch Chạy Trốn Cùng Bạn Thân Tôi và bạn thân cùng nhau xuyên sách, hệ thống để tôi công lược thái tử tính tình u ám, còn cô ấy thì công lược vương gia phúc hắc. Hai chúng tôi cần mẫn công lược suốt năm năm, tiến độ công lược vẫn dừng ở 90% không nhúc nhích. Tôi: “Tớ không cố được nữa, tớ muốn nằm ngửa.” Bạn thân: “Vậy… giả chết?” Tôi: “Ok, cùng nhau giả.” Chúng tôi dùng toàn bộ tích phân tích góp được mấy năm nay để giả chết rồi rời khỏi kinh thành. Hai năm sau, khi chúng tôi đang vừa câu cá vừa ngân nga bên bờ sông thì bị một đám tặc nhân xông lên trói lại. Bọn hắn cầm chân dung đối chiếu với chúng tôi, trên mặt cười nở hoa. “Quý nhân kinh thành mấy năm nay đang thịnh hành tìm thế thân ánh trăng sáng.” Tên tặc nhân chỉ vào tôi: “Người này, đưa đến phủ thái tử, có thể được năm mươi lượng bạc!” Hắn lại chỉ vào bạn thân tôi: “Người này, đưa đến phủ Túc An vương, có thể được một trăm lượng bạc!” Tôi, bạn thân: “???” Khoan đã, sao cô ấy còn mắc hơn tôi vậy?
Bố tôi bị trĩ phải nhập viện.Ông bảo tôi tan làm xong đến trông coi KTV giúp ông.Một mình tôi bận không xuể.Gọi mấy thằng em đẹp trai qua phụ một tay.Tàn tiệc.Thằng em họ hỏi: “Chị, tối nay lại qua nhà em chứ?”Tôi chỉ sang em ruột mình: “Thôi, tối nay ngủ nhà nó.”Chuyển khoản cho thằng em họ một vạn tệ tiền lương: “Tiền công hôm trước.”Nó vui mừng quá vừa ôm vừa hôn: “Chị ơi, mai chọn em đi, em cầm cự được hai tiếng lận!”“Tới nhiều lại chán, để sau đi.”Sau đó.Tôi bị đối tác ép sát lên bàn họp.Người đàn ông lạnh lùng, cao quý, mắt đỏ hoe nhượng bộ:“Em có thể nuôi nhiều cá, nhưng chính cung nhất định phải là anh.”
Nương Hòa Ly Rồi Phát Tài Cha ta nhập ngũ đến năm thứ bảy thì được hoàng đế phong làm Đại tướng quân, đồng thời ban hôn cho đích nữ của phủ Thừa tướng. Thế nhưng, nữ nhân đó không có lòng dung thứ, ép mẫu thân ta tự nguyện viết hưu thư. Mẫu thân ta khóc đến lê hoa đái vũ: “Dân phụ tay trói gà không chặt, nếu rời khỏi phu quân, mẹ con ta phải sống thế nào đây?” Ta len lén liếc nhìn vết máu chưa khô trước cửa phòng chứa củi, rồi cũng bật khóc to hơn. Sau khi nữ nhân kia rời đi, mẫu thân ta lại đếm từng xấp ngân phiếu dày cộp, cười đến mức phát ra tiếng ngỗng kêu. “Ta muốn thật nhiều tiền, ta muốn mua xe ngựa, ta muốn dẫn con gái đi tìm ca ca…” Nhưng bà không đưa ta đi tìm ca ca, mà lại từ trên núi cứu về một nam nhân. Người này ăn mặc hoa lệ, tướng mạo bất phàm, chỉ là… đầu óc có chút không minh mẫn. Mẫu thân ta vốn thiện lương, nên giữ hắn lại. Thế nhưng, không lâu sau, thuộc hạ của hắn tìm đến mang người đi. Mẫu thân lại có thêm một tờ hưu thư và một xấp ngân phiếu dày. Ngay khi chúng ta chuẩn bị bỏ trốn, cha ta cùng người của ông đã tìm tới cửa.
Vương Gia, Xin Tự Trọng Ta bán thân chôn cha, tự nguyện đem chính mình bán cho Cửu vương gia tàn nhẫn độc ác. Hắn không hề hay biết, ta thực chất là sát thủ ẩn danh đang ngấm ngầm tiếp cận. Đến ngày ám sát, ta thất thủ. Cửu vương gia bẻ quặt hai tay ta ra sau, đôi tay to lớn thô ráp với vết chai mỏng vuốt ve bên hông ta. “Quá gầy rồi, sau này ăn nhiều một chút.”
Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề. Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để “tái tạo” lại. Nhưng không ngờ… ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện. Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa. Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng… Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui. Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống… Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn. Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân. Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ. Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm: “Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi…” Ta: … *蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.
Để giúp cô bạn thân theo đuổi người cô ấy thầm yêu, một tổng tài lạnh lùng, tôi đã giả vờ theo đuổi người bạn thân của tổng tài mỗi ngày để dò la hành tung của anh ta.Mọi người vui vẻ đặt cho chúng tôi cái tên “cặp đôi chị em liếm chó”.Tôi chẳng để ý gì đến điều đó, vì bạn thân, chút tiếng xấu này chẳng là gì cả.Về sau, người yêu cũ của tổng tài trở về nước, khiến bạn thân của tôi đau lòng và quyết định buông tay.Tôi cũng dứt khoát chặn luôn người bạn của tổng tài, thề rằng sẽ không bao giờ gặp lại họ dưới cùng một bầu trời.Nhưng ai ngờ được, đóa hoa cao quý không thể với tới đó lại đỏ mắt, đẩy tôi vào góc tường và hôn tôi một cách dữ dội:“Anh đã từng lần nào không đáp lại em, lần nào từ chối em chưa?”“Dối gạt tình cảm của người khác phải trả giá đấy, ngoan nào.”
Chồng Quá Cố Của Tôi Là Người Tốt Chồng tôi tên Uông Đồ, bị t ai nạ.n xe ngay trong lúc… đang đi ẻ ở nhà. Sau khi đánh tôi, hắn ta vào nhà vệ sinh, còn tiểu tam của hắn đứng ngoài cửa, vừa âu yếm tựa vào khung cửa vừa cười cợt nhạo tôi. Bỗng nhiên, một tiếng rầm kinh hoàng vang lên— Một chiếc xe tải mất lái lao thẳng vào sân nhà tôi, nghiền nát cả hai bọn họ dưới bánh xe. Khi bác sĩ cật lực tìm kiếm từng mảnh cơ thể của hắn dưới đống đổ nát, tôi phát hiện cục pin số 7 của hắn rơi lăn đến góc tường, tiện chân đá một phát cho nó bay đi. Uông Đồ mặt trắng bệch, trong đôi mắt trợn trừng tràn ngập chữ viết, tiếc là không kêu lên được. Đến bệnh viện, bác sĩ xem xét tình trạng, nghiêm túc nói: “Chân trái bị gãy nát hoàn toàn, khả năng giữ lại rất thấp, nếu như có thể dùng—” “Không có tiền, cứ cưa đi.”
Năm tôi 12 tuổi, vì muốn leo lên rank cao thủ, tôi đã yêu qua mạng với một sinh viên đại học 18 tuổi.Sau khi người ta tặng tôi một bộ skin giá 288 tệ, tôi thấy áy náy, liền quay lưng đá người ta.Mười năm sau, tôi trở thành một nữ nghệ sĩ nổi tiếng trong làng giải trí, tham gia một chương trình eSports cùng với ảnh đế.MC hỏi ảnh đế bí quyết làm sao giữ được trạng thái độc thân nhiều năm như vậy.Anh ấy nhìn tôi đầy u ám, nghiến răng nói: “Bị lừa hơn 200 tệ yêu qua mạng, từ đó trái tim đóng băng, không dám yêu thêm ai nữa!”
Xuyên Thành Quản Gia Của Tổng Tài Tôi là quản gia riêng của tổng tài. Khi cỏ trên mộ nữ chính đã mọc cao hai mét, hắn ta mới hỏi tôi: “Cô ấy đâu?” Tôi bắt đầu lặp lại lời thoại bản thân đã thuộc lòng: “Phó tổng, phu nhân cô ấy đã không còn…” Tổng tài nhíu mày: “Phó tổng là ai?” Chếc mịa, quên cmn mất. Phó tổng là tổng tài bên thế giới khác mà tôi từng xuyên qua =.=. Còn tên tổng tài ở cái thế giới này là Quý tổng …
Sau Khi Thức Tỉnh, Nữ Phụ Độc Ác Chỉ Mê Tiền! Sau khi tôi thức tỉnh, vẫn còn quá sớm. Nữ chính còn đang phục vụ bàn ở KTV, còn chưa có cùng nam chính gặp mặt. Tôi cũng vẫn đang làm phục vụ bàn ở KTV, vẫn chưa có cùng người cha giàu có của mình gặp mặt.