Trang chủ Thể loại Hài Hước

Hài Hước

Ngỗng Se Duyên

Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách không ai hay, một ngày rượt ngỗng cả trường biết.Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh tôi mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng.Chủ nhân bé ngỗng giận dữ:“Đứa nào, là đứa nào rượt con trai tôi làm nó sợ tới mức không đẻ được thì thôi, đã thế lại còn—”“Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???”Tôi đáp lại:“Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của tôi, không rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt anh để nhổ sao?”Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, nói:“… Cũng không phải là không được.”

Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh

Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh Bố tôi là một người giàu có, mẹ tôi là ngôi sao hàng đầu, còn tôi thì bị mắng trên hot search vì đ/á/nh người và được gọi là “cô gái b/ạ/o l/ự/c”. Sau này, mẹ tôi tham gia một chương trình thực tế chia sẻ tình cảm gia đình. Một thời gian sau, tôi lại lên hot search vì được khen “vừa đẹp vừa ngầu”. Cả mạng đều tung hô tôi đ/á/nh rất đúng.

Vả Mặt Hoàng Đế

Vả Mặt Hoàng Đế Khi tôi xuyên không về quá khứ, nữ chính đã qua đời được mười năm. Tôi như một linh hồn lơ lửng trên bầu trời, thản nhiên nhìn nam chính Hoàng đế ngồi giữa hậu cung ba nghìn mỹ nhân, ngày đêm vẫn không quên được nữ chính. Là chung tình dữ chưa? Thôi được rồi, thích thì bà đây chiều! Tôi liền nhập vào thân xá_c đã thối r_ữa của nữ chính, bò ra khỏi hầm mộ. Nhưng mà, nam chính lại trực tiếp sợ đến khóc òa!

Lão Nô Nhà Ta

Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”

Mỹ Nam Đoàn Phái

Mỹ Nam Đoàn Phái Ta bỏ ra một khoản lớn để cứu về một thiếu niên cực kỳ xinh đẹp. “Thưa sư tôn, đây là mỹ thiếu niên thứ mười tám mà người cứu về rồi.” “Chi phí của tông môn đã quá lớn rồi!” Người than phiền là đại đệ tử của ta, Tống Nhất. Hắn đã từ một thiếu niên tuấn tú trưởng thành thành một thanh niên khôi ngô. Nhìn hàng dài những thiếu niên với dung mạo kiều diễm, phong thái khác biệt đứng trước mặt, ta thở dài một hơi. “Moẹ nó, rốt cuộc nam chính là ai đây?”

Thần Xui Xẻo

Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.

Ngọc Tri Miêu

Ngọc Tri Miêu Mẫu thân là phượng hoàng, phụ thân là chân long, vậy mà sinh ra ta – một con hắc xà. Cho đến khi mẫu thân dẫn về một tiểu cô nương giống hệt người, phụ thân hoảng hốt, vội vàng che mắt ta lại, lắp bắp: “Đột ngột quá, nhỡ đâu làm dọa chết Miễn Miễn thì sao?” Ta còn chưa kịp lên tiếng, tiểu cô nương bên cạnh mẫu thân đã nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét vì ta ồn ào. Không ngờ… Phụ thân lập tức trở mặt, lộ ra dáng vẻ cao ngạo vốn có của chân long. “Được rồi, tiểu thư thật đã trở về, ngươi mau cút về Hắc Đầm đi.” Nhưng đó mới là nhà của tiểu thư thật, còn cha mẹ nuôi của nàng, cũng chẳng nhận ta.  

Người Dẫn Âm

Người Dẫn Âm Bạn trai lần đầu tiên đến trường tìm tôi. Lập tức bị hoa khôi lớp để ý. Cô ta kiếm đủ lý do để tiếp cận anh ấy, còn ngang nhiên nói rằng nhất định phải giành được bạn trai tôi. Nhưng cô ta đâu biết rằng… bạn trai tôi là âm thân mà tôi đã kết duyên. Chỉ có người chết mới có thể lấy được anh ấy.

Khương Lưu

Khương Lưu Công chúa coi trọng phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta được một chiếc kiệu khiêng vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ bái đường thành thân, có ý kiến gì thì có thể viết thư bỏ vào cái hòm gỗ nhỏ ở cửa, ta sẽ vứt đi mỗi ngày một lần.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy tên phu quân cũ của nàng không vừa mắt nên mới cưới nàng mà thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, miệng lẩm bẩm, còn có chút tinh thần phân liệt: “Đúng vậy, con đã thành thân với Khương Lưu.” “Con có kém hơn tên phu quân cũ của nàng không? Phải làm sao đây, rất cấp bách.” “Nếu ủng hộ con giết chết tên phu quân cũ của nàng thì xin hãy giữ im lặng.”

Ôm Lấy Mặt Trời

Ôm Lấy Mặt Trời Tôi là một linh hồn cô đơn, không hiểu tại sao, Hắc Bạch Vô Thường vẫn chưa đến bắt tôi nữa. Tôi cô đơn ngồi xổm trên mộ của mình, đếm từng ngón tay, đoán chắc hôm nay cũng là một ngày Hắc Bạch Vô Thường lạc đường rồi. Điều đáng buồn là, xung quanh không có một ngôi mộ nào khác. Muốn tìm ai đó để trò chuyện cũng không được. Cuộc sống ma quỷ thật cô đơn quá đi — Đúng lúc tôi nghĩ mình rất có thể sẽ trở thành một con ma già cô đơn, thì ngôi mộ của tôi bị phá bỏ. Ngày hôm đó, máy kéo, máy xúc cùng hoạt động, bụi bay mù mịt. Khiến tôi ho không ngừng. Những ngày tiếp theo, tôi chứng kiến khu mộ của mình dần dần được xây dựng thành một tòa nhà. Trên đó viết bốn chữ sáng chói “Nhà vệ sinh nam”. Tôi đứng giữa nhà vệ sinh nam, khóe miệng giật giật, “Ít nhất cũng xây cho tôi một nhà vệ sinh nữ chứ!” “Có ai quan tâm đến giới tính của ma không vậy!” Tôi muốn trả hàng!!!

GẶP EM LẦN NỮA

Lý do tôi chia tay Cận Nhiên là: Tôi thích ông già, có tiền, không dính người, chết nhanh, di sản rất phong phú, anh làm được không?Sau này, tôi tham gia một chương trình tạp kỹ hạng ba, bị yêu cầu gọi điện quay lại với mối tình đầu trước mặt mọi người. Tôi nói: “Chúng ta quay lại đi.”Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi giọng nói trầm thấp của Cận Nhiên vang lên.“Anh năm nay mới hai mươi bảy tuổi, chưa chết sớm như vậy đâu.”

Bất Phục

Bất Phục Tôi bất ngờ có được thuật đọc tâm, mỗi ngày đều nghe được nữ xuyên không và hệ thống đấm nhau lộn xọe*. (*Ờm thực ra cái này raw gốc của n là 撕逼 /sī bī/, là kiểu chửi bới dằn mặt nhau, nói thô thì là xốn lè á mấy bà=))) ) Hệ thống: “Cô chỉ cần đọc một bài “Trường hận ca” là ngồi được lên đầu cả cái kinh thành này rồi.” Nữ xuyên không: “Ăn cắp bản quyền ko biết xấu hổ hả mậy.” Hệ thống: “Hạ dược nàng ta, hủy đi sự trong trắng của nàng ta đi.” Nữ xuyên không: “Hại người phải đền tội.” Hệ thống: “Người không được yêu mới là người thứ ba, cướp vị hôn phu của nàng ta đi.” Nữ xuyên không: “Nghe cái logic này của mày, chắc là trực tràng mày thông với đại não đúng không?” Này… Nữ xuyên không này sao kỳ dữ vậy ta? Có thật là đến vỗ mặt tôi không vậy?

Mưu Kiều Kế

Mưu Kiều Kế Ta đi cùng tiểu thư nhà tri phủ lên chùa dâng hương. Tiểu thư cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta nói: “Tín nữ nguyện lấy mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một phu quân có tám múi, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp tiểu thiếp, bao hết việc nhà, có cầu tất ứng, chỉ cưới riêng ta, thậm chí còn sẵn sàng vì ta mà mưu quyền soán vị, chém cả Hoàng đế – một bậc trượng phu chuẩn mực của nhị thập tứ hiếu!” Tối đó, ta mơ thấy Bồ Tát vắt chân, chậm rãi nói: “Ta chuẩn.” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu trúng một tên ăn mày, ta thay nàng gả đi.

Nghênh Xuân

Nghênh Xuân Ta là một trong những mỹ nhân được dâng hiến cho bạo quân. Vừa bước vào cửa điện, bạo quân liền cười lạnh lùng: “Thở ồn ào quá, lôi ra ngoài ch.ém đ.ầu đi.” Haha. Thân thể cứng ngắc, hóa ra là sắp ch.ết. Mỹ nhân đứng bên cạnh ta run lên bần bật trước lời nói của bạo quân. Đôi mắt long lanh như nước mùa thu ầng ậng lệ, ngón tay siết chặt tà váy, nàng buồn bã cất lời: “Triệu Dịch …” Lời nói dứt xuống, cả điện bỗng chốc quỳ rạp xuống đất. Vi phạm kỵ húy của bạo quân, khiến bạo quân tức giận, tất cả mọi người trong điện này đều có thể bị ché.m đầ.u. Muốn ch.ết sao. Quỳ hồi lâu, đầu gối đau nhức. Bạo quân ngẩng mắt nhìn nàng, ánh mắt tối sầm lại. Nàng cắn môi nhìn thẳng vào hắn. Bạo chúa bước xuống đài cao, bóp lấy cằm nàng, ánh mắt lại tối sầm xuống: “Khương Phù, ngươi thế mà còn dám quay lại.” “Ngươi không sợ trẫm g.iết ngươi sao?” Ta càng vùi đầu sâu hơn. Chỉ sợ hắn ta nổi điên, chỉ tay vào ta nói “Cả nhà ngươi cũng ch.ết theo luôn đi!” Khương Phù không nói gì, nước mắt lăn dài, lao vào lòng Triệu Dịch, đôi tay mảnh mai ôm lấy vòng eo thon gọn của vị hoàng đế. Nàng ngẩng đầu lên, lộ ra cần cổ xinh đẹp. “Được rồi, vậy ngươi cứ gi.ết hết đi. Thay vì hành hạ lẫn nhau như thế này, thà c.hết còn hơn.” … Trời sập nhờ miệng là nhờ cái miệng ngươi đó. Ta lặng lẽ lùi về sau lưng Khương Phù. “Ngươi không sợ chết, vậy bọn họ thì sao?” Triệu Dịch ánh mắt âm trầm, quét nhìn mọi người trong điện. Ôi mẹ ơi. … Xin lỗi, ta đột nhiên thấy không được khỏe, nên xin phép không tham gia hoạt động lần này nhé. Khương Phù đẩy hắn ra, chắn trước mặt ta: “Không được! Ta sẽ đi với ngươi, ngươi buông tha cho họ đi!” Nói rồi ngoảnh đầu hét về phía ta: “Trần Hạnh tỷ, mau chạy nhanh đi——” Ta nhìn nàng một cái thật sâu, rồi quay đầu bỏ chạy. Hi hi. Lại thêm một ngày sống nữa rồi~ “Trẫm xem ai dám để nàng ta chạy!” Thị vệ nhận được lệnh của bạo quân, cầm kiếm chặn ta lại. Lưỡi kiếm nhọn chĩa thẳng vào cổ họng ta. … Không vui nha mấy cha. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Về Phía Mặt Trời

Về Phía Mặt Trời Tôi vốn dĩ nghĩ mình là nữ chính, bởi vì tôi đã xuyên không cmnr! Nhưng khi nhận ra bản thân da trắng mịn màng, gia thế hiển hách, học tập xuất sắc, tính cách hoạt bát, lại có thêm một anh chàng thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, mỹ nữ vô cùng hoảng hốt! Đây chẳng phải là mô tả chuẩn đét đèn đẹt về nữ phụ phản diện điển hình hay sao? “Bình tĩnh nào,” Tôi tự nhủ, “Biết đâu lại là câu chuyện về tiểu thư nhà giàu cùng thư sinh nghèo thì sao?” Vậy là tôi bắt đầu chú ý đến những chàng trai xung quanh, xem có ai quần áo bạc màu, ánh mắt u ám, lúc nào cũng cắm đầu vào sách vở hay không. Nhưng! Không! Hề! Có! Vì từ trước đến nay tôi luôn học trường tư, các bạn cùng lớp cũng là con nhà giàu có. Đó chính là lý do khiến tôi tin rằng mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết và đảm nhận vai diễn khá quan trọng – bởi vì tôi quá xuất sắc! Nhưng mà, từ tiểu học đến cao trung, tôi vẫn chưa gặp được chàng trai nhà nghèo nào cả. Không sao cả, có lẽ người ta sẽ sớm chuyển trường đến đây thôi! Nếu đến sớm quá thì hắn sẽ bị so sánh với cậu bạn thân trúc mã của tôi mất, bởi vì cái tên này cũng xuất sắc không kém luôn á! Nhắc đến trúc mã, tôi lại cảm thấy hơi có lỗi. Cậu ấy mang theo kịch bản nam phụ si tình, âm thầm bên cạnh tôi hơn mười năm thanh xuân. Dẫu yêu tôi sâu sắc, lại không được đáp lại tình cảm, ngược lại còn bị tôi tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần, thậm chí còn có nguy cơ trở thành “công cụ nuôi con” aka người đổ vỏ thuê. Thật là một điển hình của “mỹ cường thảm”! “Xin lỗi, tớ chỉ có thể nắm bắt hiện tại, cố gắng hết sức đối tốt với cậu mà thôi!” Cậu bạn trúc mã nhìn chiếc muỗng run rẩy không ngừng tiến đến gần miệng mình, khó khăn nói một câu: “… Vậy … cám ơn cậu trước nha …”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Lưỡng Thế Hoan

Lưỡng Thế Hoan Trưởng công chúa lại muốn gả cho nam nhân ta thích!Ta tức giận muốn tuyệt giao với nàng, công chúa nắm cằm ta, tức giận nói: “Bổn cung cưng chiều ngươi mười năm, vậy mà còn không bằng một nam nhân hoang dã bên ngoài!”Ta miệng không lựa lời nói: “Nếu ngươi là nam nhân, vậy ta sẽ không yêu ai hết, chỉ gả cho ngươi!”Lúc đó công chúa liền cười.

Chiến Thần Nữ Đế

Chiến Thần Nữ Đế Ta là nữ chiến thần, sau khi tạo phản thất bại, cẩu hoàng đế hạ lệnh tru di cửu tộc ta. Ta nói ta là cô nhi, không có cửu tộc, giết đại cho xong. Cẩu hoàng đế không tin, ra lệnh cho nhiếp chính vương dù có lật tung cả thiên hạ cũng phải tìm ra cửu tộc ta để diệt trừ. Kết quả phát hiện ra ta chính là con gái ruột của tiên đế, còn hắn chỉ là hoàng đế được bế về, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ phải là của ta. Nhiếp chính vương: “Ồ, bảo ngươi đừng tra, ngươi cứ phải tra.” Ta: “Người đâu, đem tên hoàng đế giả kia giáng xuống làm quý phi.” Nhiếp chính vương: “???” Ta: “Trẫm thấy nhiếp chính vương vẫn còn phong độ lắm, phong làm hoàng hậu!” Cẩu hoàng đế: “Ha ha ha! Nàng cũng không tha cho ngươi đâu!”

Khương Tụng

Khương Tụng Khi Hoàng đế và bạch nguyệt quang của hắn thành thân, ta cô độc tắt thở trong lãnh cung. Tất cả mọi người đều không cảm nhận được hơi thở của ta, nhưng chẳng ai biết rằng ta là truyền nhân duy nhất của bế khí công. Hoàng đế gục khóc thảm thiết trước mộ ta, còn ta thì đã chạy đến tận biên cương, vui vẻ ăn uống thỏa thích trong một tửu lâu, tiện thể sờ thử cơ bụng của một tiểu lang quân Tây Vực. Cuộc sống lẽ ra có thể cứ thế trôi qua một cách thư thái, cho đến khi một trận động đất bất ngờ làm sụp đổ hoàng lăng, và Hoàng đế phát hiện trong quan tài của ta chỉ toàn là khoai tây thối. Ngày hôm đó, Thiên tử nổi giận, thề rằng dù có đào sâu ba thước đất, cũng nhất định phải tìm ra ta!

Tề Tuyết Nhất Thư

Tề Tuyết Nhất Thư Bề ngoài, ta là trưởng nữ danh giá của một gia tộc quyền thế, nhưng thực chất, ta là một kẻ biến thái. Ta để mắt đến tên công tử bột bị cả kinh thành chán ghét – Triệu Nhất Thư. Sau khi suy nghĩ rất nhiều, ta nhờ muội muội tìm vài cuốn tiểu thuyết tình cảm để học hỏi cách yêu đương. Muội muội mang tới một đống tiểu thuyết ngọt sủng, ta lắc đầu: “Không phải loại này.” Muội muội: “Vậy tỷ muốn loại nào?” Ta: “Loại cưỡng đoạt, càng biến thái càng tốt, cảnh nóng càng táo bạo càng tốt.” Muội muội: “…”

A Lê

A Lê Chuyển sinh thành một tiểu lang mới ra đời, đói khát mong được bú sữa, lại vì chân tàn phế mà bị mẫu lang ruồng bỏ. Ta điên cuồng tru lên: “Nương! Nương, nghe ta nói, chân ta chỉ bị gãy xương, ta vẫn có thể sống, sống được mà!” Mẫu lang tiếc nuối lắc đầu, bỏ mặc ta, xoay người đi về phía bầy sói. Ta ngỡ rằng mình chắc chắn sẽ chết, không ngờ trong bầy sói lại có một con sói đực hèn mọn, đã bảo vệ ta dưới thân mình. Sau này, sói đực ấy trở thành tân sói vương. Ta mỗi ngày đều chạy tới ngôi làng gần đó chơi với lũ chó chăn cừu. Phía sau liền vang lên thanh âm lạnh lẽo của sói vương: “Không phải ngươi nói, muốn tới bắt cừu sao?”