Hào Môn

Tôi Trở Thành Đối Tượng Bị Công Lược

Tôi Trở Thành Đối Tượng Bị Công Lược Tôi lừa thái tử gia Bắc Kinh lên giường, ăn người ta sạch sành sanh. Hệ thống bùng nổ: [Cái đồ ngốc nhà cô ăn nhầm người rồi! Tôi nói cô công lược nam chính cơ mà! Cô ngủ với anh trai sinh đôi của người ta rồi!] Người tôi cứng đờ, não lập tức tỉnh táo lại. “Cậu nói Thẩm Tịch không phải nam chính?” Một ngày nào đó sau này, trong phòng khách sạn. Hai khuôn mặt giống hệt nhau, một trước một sau. “Gan em lớn thật đấy.” Thẩm Tịch dập điếu thuốc trong tay, đưa tay vuốt ve đùi tôi. “Sao? Em muốn cả hai người sao?”

Tôi Là Mặt Trời Kiêu Hãnh

Tôi Là Mặt Trời Kiêu Hãnh Ai cũng biết Giang Dịch sẽ cưới tôi. Nhưng ai cũng biết rằng, anh ta không cam tâm chỉ cưới mình tôi. Tôi chỉ là một cô nhi. Dựa vào đâu mà có thể chiếm trọn tình yêu của một thiếu gia nhà giàu? Vậy nên khi cô gái rực rỡ kia ngấm ngầm tuyên chiến với tôi. Tôi không chút do dự mà đăng ký nhập ngũ. Tôi vốn dĩ là ánh mặt trời rực rỡ. Hà cớ gì phải phụ thuộc vào ai khác?

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa Bất ngờ xuyên sách, trói định hệ thống cứu rỗi. Hệ thống nói tôi phải công lược nhân vật phản diện độc ác. Hiện tại, nhân vật phản diện mới mười bảy tuổi, bị người bắt nạt, đang nằm thoi thóp trong hẻm nhỏ. Hệ thống: “Nhanh đến giúp cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!” Tôi lập tức đến bên tai nhân vật phản diện thiếu niên: “Đánh nhau cũng đánh không thắng, cậu đúng là đồ phế vật.” Hệ thống: “?” Nhân vật phản diện: “?”

Tạ Quân Phỉ

Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.

Tạ Quân Phỉ

Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.

Trùng Chắn Họa

Trùng Chắn Họa Tôi vừa béo vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là thiên chi kiêu tử. Hắn cực kỳ chán ghét tôi, đến năm mười tám tuổi thì đề nghị hủy hôn. Hắn nói rằng, hắn đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn nghĩ đủ cách để trộm tín vật đính hôn giữa tôi và hắn. Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, làm theo ý hắn, hủy đi tín vật đính hôn, chấm dứt mối hôn ước đã tồn tại suốt mười năm. Trúc mã đắc ý vô cùng, nhưng hắn không biết, đời hắn tới đây là tàn rồi. Tôi chính là “trùng đỡ tai ương” mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa béo, vận hạn liên miên. Còn tôi, sẽ có được một cuộc đời mới.

Kế Hoạch Đổi Con

Kế Hoạch Đổi Con Tôi và mẹ chồng đều mang thai Nhưng mẹ chồng tôi là một người rất thích bắt chước, chuyện gì cũng học theo tôi. Sau đó, con của tôi và con của bà ấy lại sinh cùng ngày. Mẹ chồng tôi đã tráo đổi hai đứa trẻ của chúng tôi. Bà nghĩ rằng tôi nuôi con của bà, còn bà thì nuôi con của tôi. Nhưng điều bà không biết là, tôi đã tráo đổi lại hai đứa trẻ từ lâu. Đứa trẻ mà bà ngược đãi chính là con ruột của bà.

Trùng Cản Tai

Trùng Cản Tai Tôi vừa mập vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là con cưng của trời. Hắn ghét tôi đến tận xương tủy, đến năm mười tám tuổi liền đề nghị hủy bỏ hôn ước. Hắn nói, hắn đã tìm được chân ái của đời mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn tìm đủ mọi cách để trộm đi vật đính ước của tôi và hắn. Tôi cố đè nén khóe miệng đang cong lên, theo ý hắn, hủy đi vật đính ước, chấm dứt hôn ước đã kéo dài mười năm. Trúc mã đắc ý lắm nhưng hắn không biết, hắn xong đời rồi. Tôi là con búp bê trừ tà mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa mập, tai họa liên miên. Còn tôi, sẽ được tái sinh.

Lấy Thân Báo Đáp

Lấy Thân Báo Đáp Năm thứ ba yêu đương vụng trộm với Chu Gia Thuật, anh ta đột nhiên tuyên bố kết hôn. Thế nhưng cô dâu của anh ta lại không phải là tôi. Có người biết chuyện nên bất bình thay cho tôi, Chu Gia Thuật lại cười lạnh nhạt: “Nếu cậu thấy đau lòng, vậy thì cậu cưới cô nàng sa cơ lỡ vận đó đi?” Sau đó, ông nội tôi bệnh nặng, công ty gia đình gặp nguy cơ, tôi buộc phải công khai chuyện mang thai để kế thừa gia nghiệp. “Xin hỏi cô Hứa, đứa bé đó có phải là con của ngài Chu không ạ?” Tôi đối diện với phóng viên rồi mỉm cười lịch sự: “Đứa bé này không liên quan gì đến ngài Chu cả.” Nghe nói, hôm đó khi Chu Gia Thuật nhìn thấy tôi bụng bầu vượt mặt trên TV đã tức giận đến mức đập phá hết đồ đạc trong nhà. Sau này, có người chụp được cảnh vị tổ tông thần bí, kín tiếng nhất trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh, đang khẽ dỗ dành một người phụ nữ ở giữa con phố tấp nập người qua kẻ lại. “Nhan Nhan, con cũng sắp một tuổi rồi, sắp biết gọi ba rồi, em vẫn không cho anh một danh phận sao?”

Phương Vân Cẩm

Phương Vân Cẩm Ngày đính hôn, em gái kế vì muốn cướp vị hôn phu của tôi, không ngần ngại phát đoạn clip giường chiếu của mình với anh ta lên màn hình lớn, chỉ để ép tôi chia tay. Tôi nhìn cô ta và người đàn ông đứng bên cạnh, khẽ nhếch môi: “Con gái riêng và thiếu gia giả, đúng là trời sinh một cặp.”

Trèo Cao Té Đau

Trèo Cao Té Đau Vào ngày cưới, vị hôn phu đã mất tích hơn nửa tháng bất ngờ xuất hiện, tay trong tay với con gái của người giúp việc nhà tôi, và yêu cầu tôi hủy hôn. Tôi bật cười: “Chú rể của tôi vốn không phải là anh, hủy hôn gì mà hủy?” Có lẽ anh ta vẫn chưa biết, ngay từ khi sinh ra, anh ta đã bị trao nhầm, hoàn toàn không phải là cậu chủ thật sự của nhà họ Lê. Đối tượng hôn nhân của tôi từ lâu đã được đổi thành người thừa kế thật sự vừa trở về gần đây của nhà họ Lê—Chu Tư Viễn.

Con Gái Bảo Mẫu

Con Gái Bảo Mẫu Con gái của bảo mẫu trong kỳ nghỉ hè đã đến nhà tôi ở nhờ. Bố mẹ tôi vì nể mặt bảo mẫu nên rất quan tâm chăm sóc cô ta. Cô ta dần dần hòa nhập vào gia đình tôi, chăm chỉ, hiểu chuyện, nói năng ngọt ngào và vui vẻ. Cô ta thường nhờ tài xế nhà tôi chở đi gặp bạn bè, bố mẹ tôi đều vui vẻ đồng ý. Cho đến một ngày, tôi tan làm sớm và vô tình nghe thấy cô ta ngọt ngào nũng nịu với mẹ tôi: “Dì ơi, dù gì chị Băng Băng cũng không có ý định sinh con sau này mà.” “Hay là dì nhận con làm con gái nuôi, con kết hôn với cháu trai của dì, đứa bé chúng con sinh ra đều là người nhà mình, ta kết thông gia thân thiết, để dì hưởng niềm vui gia đình trọn vẹn.”

Làm Dâu Nhà Hào Môn

Làm Dâu Nhà Hào Môn Trong ngày cưới, chú rể trước mặt toàn thể quan khách bỏ mặc tôi mà rời đi. Tôi chẳng nói một lời, xoay người bước vào phòng thay đồ tháo váy cưới. Mọi người đều tưởng tôi quá đau lòng nên định bỏ đi. Ai ngờ, tôi thay đồ xong lại mỉm cười vui vẻ bước ra mời rượu từng bàn. Một người đàn ông đổi lấy một tỷ, chỉ có kẻ ngốc mới từ bỏ cơ hội này.

Tình Yêu Màu Máu

Tình Yêu Màu Máu Năm thứ hai sau khi kết hôn với Giang Tử Phong, tôi bị bắt cóc. Bọn bắt cóc chỉ muốn tiền, mà Giang Tử Phong thì có tiền. Nhưng anh ta không nghe điện thoại. Bởi vì, bạch nguyệt quang của anh ta chỉ còn thời gian nửa năm nữa, cho nên anh đã đưa cô ta đến Nam Cực, nơi mà anh ta đã từng hứa. Tôi bị tra tấn ba tháng, thương tích đầy mình, đứa con đã thành hình cũng mất. Anh ta trở về, nhìn thấy tờ giấy xét nghiệm thai kỳ trong ngăn kéo, kinh ngạc hỏi tôi: “Em có thai rồi sao?” Tôi nhàn nhạt đáp: “Mất rồi.”

Đổi Một Tấm Chân Tình

Đổi Một Tấm Chân Tình “Em chết rồi thì anh có thể cưới cô ấy, chẳng phải anh vui lắm sao?” Tôi đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu hỏi anh ấy, nửa người thò ra ngoài cửa sổ. Cơn gió ấm áp của buổi hoàng hôn thổi bay tà áo của tôi, như đôi cánh của loài chim đang dang rộng. Giang Cận đứng bên cạnh tôi, một tay đút túi quần. Ánh nắng chiều dịu dàng chiếu lên người anh, tạo nên bóng sáng đan xen tuyệt đẹp như một bức tranh tạp chí, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại khó mà diễn tả. Thấy tôi có vẻ muốn nhảy thật, anh không bước lên một bước nào, chỉ thản nhiên nói: “Du Khương, em nghĩ kỹ chưa? Nhảy từ tầng 29 xuống, em sẽ biến thành một đống thịt nát đấy.” Đây chính là thái độ của Giang Cận, ngay cả vẻ ngoài cũng không muốn giả bộ chút nào. Tôi cảm thấy thật vô vị, quay đầu nhìn về phía những đám mây rực rỡ ở xa, bĩu môi một tiếng: “Giang Cận, em thấy chúng ta như thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả, hay là…” Chúng ta hủy hôn ước đi.

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Cát Mã Đốn Châu

Cát Mã Đốn Châu Bố từng nói tôi là Cát Mã Đốn Châu, viên ngọc trên thảo nguyên. Thế mà giờ đây tôi lại đứng giữa bữa tiệc xa hoa đầy những tiếng cười gượng gạo, những chiếc mặt nạ xã giao và lời tâng bốc giả tạo. Bọn họ cười tôi tay trắng, châm chọc tôi là loài tơ hồng phải dựa dẫm vào Giang Thịnh để tồn tại. Tôi núp trong một góc cố gắng thở đều, điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn từ 10 năm trước. “Con gái nhỏ trên thảo nguyên của ba, không biết giờ con đã trở thành nhà thám hiểm vĩ đại chưa. Ba đã mua một khoản đầu tư cho con, hôm nay đến hạn rút rồi. Ba tặng con làm quà, trên con đường tự do mà con luôn mơ ước, ba muốn giúp con một tay!” “Nếu đọc tin này mà xúc động đến phát khóc, thì về nhà uống với ba một ly nhé! Cho ba gặp lại cô con gái 27 tuổi của mình. Không làm thám hiểm cũng được, chỉ cần con sống đúng với mình. Ba mãi mãi là hậu phương vững chắc của con!” Bên cạnh tôi là lời nhắc nhở đầy lạnh nhạt của người đàn ông rằng tôi phải biết thân biết phận, đừng mất mặt. Lúc ấy, tin nhắn của ba như xé đôi linh hồn tôi: Một nửa bị níu lại bởi quá khứ đầy ấm áp, một nửa vẫn gồng mình sống như một cái xác không hồn.

Em Gái Bị Ôm Nhầm

Em Gái Bị Ôm Nhầm Con gái Mạnh gia bị ôm nhầm, nghe được tin này, tay tôi khẽ run lên, sau đó vội vàng chạy về nhà. Cuối cùng cũng xác nhận là ôm nhầm rồi! Rốt cuộc cũng không phải nghe em gái giả Mạnh Dao gọi tôi là anh trai mỗi ngày nữa.

Thiên Kim Thật Giả Câm

Thiên Kim Thật Giả Câm Kiếp trước, sau khi được nhà họ Thẩm đón về, Thẩm Thiên Thiên – tiểu thư giả – liên tục bày trò hãm hại tôi. Cô ta khéo ăn khéo nói, lại có tài nghệ trà đạo, khiến tôi không bao giờ cãi lại được, đến mức tức mà chet. Sau khi trọng sinh, tôi quyết định giả vờ câm luôn. Cô ta nói gì, tôi chỉ đáp lại bằng tiếng “a ba a ba”. Ai mà ngờ từ đó, người bị cả xã hội chỉ trích lại trở thành cô ta. Mọi người đều cho rằng cô ta quá độc ác khi đi ức hiếp một người câm. Kể từ lúc đó, Thẩm Thiên Thiên sống dưới sự phán xét đạo đức của xã hội, làm gì cũng bị lên án. Còn tôi thì thật sự cười muốn chet, “a ba a ba”.  

Lời Tỏ Tình Muộn Màng

Lời Tỏ Tình Muộn Màng Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Mọi người đều đồn rằng anh chỉ cưới tôi để làm trái ý em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời trong một tai nạn xe, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Và một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng bật lên, giọng nói khàn khàn của anh vang lên — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, tôi mới dần hiểu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại mà anh che giấu dưới vẻ lạnh lùng, xa cách. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi nắm tay tôi, dịu dàng nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”