Hào Môn
Tam Ca Tự Diễn Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi.” “Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm.” “Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi.” “…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba.” Tôi: Hả??
Cứu Rỗi Lẫn Nhau Tôi cứu được người giàu nhất đang đột phát bệnh tim, ông hứa sẽ đáp ứng một nguyện vọng của tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ nói muốn con trai của nhà giàu nhất cưới tôi. Dù sao thì tôi cũng thích anh ta bảy năm rồi. Tôi do dự hồi lâu: “Có thể cho tôi ít cổ phần không? Tôi muốn lấy tiền chia hoa hồng đi tìm người mẫu nam.” Tất cả mọi người đều ngây người. Thấy bọn họ như vậy, tôi tưởng họ không đồng ý, vội vàng đổi giọng: “Nếu không thì ông cho tôi mượn con nuôi chơi, à không, mượn yêu đương hai tháng, sau đó sẽ trả lại ông.” Hiện trường vẫn im lặng như tờ. Một lúc lâu sau, con nuôi lên tiếng: “Tìm người mẫu nam thì trả tiền, tìm tôi liền chơi miễn phí ?”
Phản Ứng Cai Nghiện Năm tôi 18 tuổi, bắt gặp cảnh tượng khiến cả đời không quên: Bên trong nhà vệ sinh nữ, cậu bạn học cùng lớp là Phó Dịch Xuyên, đang lúng túng cài khuy áo ngực cho một bạn nữ sinh nghèo. Gương mặt nghiêm túc, tay chân vụng về, nhưng lại đầy cẩn trọng. Năm tôi 26 tuổi, nghe theo sắp xếp của gia đình, lấy Phó Dịch Xuyên làm chồng. Nhưng cả giới thượng lưu ở thủ đô đều biết, trong thư phòng của anh ta, có một bức tranh chân dung được khoá kỹ, là hình của cô nữ sinh nghèo năm ấy. Năm thứ ba sau khi cưới, tôi đề nghị ly hôn. Anh ta im lặng rất lâu rồi mới ký vào đơn. “Về sau nếu cần giúp gì, cứ nói với anh.” Sau đó, tôi khoác tay đối tác của văn phòng luật đến tham dự tiệc rượu. Một người bạn thân đùa: “Hai người lúc tranh biện thì như muốn ăn tươi nuốt sống nhau, ai mà ngờ giờ lại tay trong tay.” Đêm đó, số điện thoại của Phó Dịch Xuyên sau mấy tháng không liên lạc, lại sáng lên: “Hồi đó em nhất quyết đòi căn hộ ven sông… là vì có thể nhìn thấy văn phòng luật của anh ta phải không?”
Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.
Đêm tân hôn với Giang Dần, tôi nhìn thấy hình xăm trên người anh ấy. Là một đóa tử la lan. Cành hoa cùng lá uốn lượn từ vùng bụng dưới của Giang Dần – nơi kín đáo nhất – len lỏi kéo dài đến hõm lưng – chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể anh. Vừa hoang dã, vừa gợi cảm, vừa mê hoặc. Thế nhưng tôi lại như bị dội nguyên gáo nước lạnh, mọi khao khát phút chốc tiêu tan. Tôi là kiểu người vừa điên vừa độc lập, lòng chiếm hữu mạnh đến nỗi không thể chịu nổi việc “đồ của mình” lại có dấu vết do người khác để lại. Tôi cố gắng kìm nén cơn giận, hỏi thẳng anh ta: “Người để lại hình xăm này cho anh, là ai?”
Giải Mộng Nấm Đầu Người Tôi mở một phòng livestream giải mộng. Không chỉ tiên đoán cát hung cho người sống, mà còn giải mã được cả lời của người chết trong mơ. Một người đàn ông hỏi rằng, sau khi người thân qua đời, hắn thường mơ thấy trên quan tài mọc ra những bông hoa đỏ như máu. Hắn muốn biết giấc mơ ấy có ý nghĩa gì. Cư dân mạng trong phòng livestream đồng loạt nói rằng hắn quá nhớ thương người thân và khuyên hắn nén đau thương. Nhưng chỉ mình tôi biết, đó không phải hoa, mà là “nấm đầu người”, một loại nấm biến hóa từ oán khí của người bị hại. Và kẻ mơ thấy nó, chính là hung thủ.
Tự Mình Làm Nữ Vương Tôi bị ôm nhầm, bạn cùng phòng mới là người thừa kế ngàn vạn của gia đình. Sau khi cô ta trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà cha mẹ nuôi, bạn trai cũng bị cô ta cướp mất, còn bị cô ta dẫn đầu cô lập ở trường học. Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến đám rác rưởi mà cô ta mang đi. Bởi vì, tôi đã sớm có tài sản hơn trăm triệu rồi.
Vở Kịch Của Thiên Kim Thật! Khi người giàu nhất nói rằng tôi mới là thiên kim thật, mẹ nuôi cùng cả nhà đang ác ý đánh đập tôi. Tôi từ chối theo ông ấy về nhà. “Ba mẹ nuôi vì thiên vị em trai nên mới đánh con.” “Nếu các người cũng thiên vị em gái giả của con thì sao?” “Con không muốn bị đánh nữa.” Chỉ ba câu nói, sự áy náy của người giàu nhất đã lên đến đỉnh điểm. Tôi cười, vở kịch mà tôi chuẩn bị bấy lâu cuối cùng cũng sắp bắt đầu.