Hào Môn
Giải Mộng Nấm Đầu Người Tôi mở một phòng livestream giải mộng. Không chỉ tiên đoán cát hung cho người sống, mà còn giải mã được cả lời của người chết trong mơ. Một người đàn ông hỏi rằng, sau khi người thân qua đời, hắn thường mơ thấy trên quan tài mọc ra những bông hoa đỏ như máu. Hắn muốn biết giấc mơ ấy có ý nghĩa gì. Cư dân mạng trong phòng livestream đồng loạt nói rằng hắn quá nhớ thương người thân và khuyên hắn nén đau thương. Nhưng chỉ mình tôi biết, đó không phải hoa, mà là “nấm đầu người”, một loại nấm biến hóa từ oán khí của người bị hại. Và kẻ mơ thấy nó, chính là hung thủ.
Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai Em trai dẫn về một cô gái “trà xanh”, vì cô ta mà còn định chuyển nhượng cả căn nhà của ân nhân cứu mạng. Tôi xoay người, rút giấy chứng nhận con nuôi ra, từng chữ từng câu nói rõ với cậu ta: “Lâm Hàng, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi!” “Nhà họ Lâm không cần một người vong ân bội nghĩa như cậu!”
Hệ Thống Phiên Bản 2.0 Công lược thất bại, tôi sắp chết. Nhưng ba mẹ chỉ cưng chiều thiên kim giả, cố chấp cho là tôi đang giả bộ bệnh để thu hút sự chú ý của họ. Sau đó, hệ thống được cập nhật, trở nên vô cùng táo bạo. Khi thiên kim giả tiếp tục vu oan tôi, hệ thống thẳng thừng ra lệnh: “Đi! Tát cô ta hai cái! Tiện thể xử luôn bà mẹ thiên vị và ông bố đáng ghét, coi như giải quyết gọn gàng.”
Thiên Kim Hàng Thật Giá Thật Khi tôi và bố của “Ngôi sao điện ảnh” bước ra từ cùng một biệt thự, bị paparazzi chụp được, hôm đó, bảng xếp hạng hot search của mạng xã hội đã bị sập. Cư dân mạng liên tục chỉ trích tôi, bảo rằng tôi không thể trèo lên người ngôi sao điện ảnh, nên đã chạy theo bố của anh ta, thật sự không từ thủ đoạn nào để tiến vào cánh cổng hào môn. Bạn gái của ngôi sao điện ảnh trong một cuộc phỏng vấn đã ám chỉ tôi: “Yên tâm đi, Cố gia sẽ không để những người không sạch sẽ bước vào cửa đâu.” Nhưng cô ta không biết rằng, tôi chính là chị gái của ngôi sao điện ảnh, và bố của cậu ta cũng chính là bố của tôi. Quả thật, tôi không thể để người như cô ta bước vào cửa nhà chúng tôi.
Trèo Cao Té Đau Vào ngày cưới, vị hôn phu đã mất tích hơn nửa tháng bất ngờ xuất hiện, tay trong tay với con gái của người giúp việc nhà tôi, và yêu cầu tôi hủy hôn. Tôi bật cười: “Chú rể của tôi vốn không phải là anh, hủy hôn gì mà hủy?” Có lẽ anh ta vẫn chưa biết, ngay từ khi sinh ra, anh ta đã bị trao nhầm, hoàn toàn không phải là cậu chủ thật sự của nhà họ Lê. Đối tượng hôn nhân của tôi từ lâu đã được đổi thành người thừa kế thật sự vừa trở về gần đây của nhà họ Lê—Chu Tư Viễn.
Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết Cô bé miền núi tôi tài trợ mang theo một giỏ mì kiều mạch đến để cảm ơn. Vừa định mở cửa, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một hàng bình luận: 【Đại tiểu thư đừng để cô ấy vào, vị hôn phu của cô sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên đấy!】 【Anh ta sẽ ép cô hủy hôn, khiến cô phải rời xa quê hương, mãi đến bảy năm sau mới hối hận.】 Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của tôi chợt khựng lại.
Vạch Mặt Kẻ Dối Trá Cô học sinh nghèo được mẹ tôi tài trợ đã giả mạo thân phận của tôi ở trường. Ở cổng trường đông người qua lại, cô ta nhanh chóng bước lên xe trước tôi, và lớn tiếng gọi tôi, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: “Chiêu Chiêu, tôi biết chúng ta quan hệ tốt, tính toán mấy chuyện này lại làm tổn thương tình cảm.” “Nhưng, chúng ta không cùng đường, cô không thể lúc nào cũng đi nhờ xe của tôi được, cứ lợi dụng mối quan hệ mà để tài xế nhà tôi đưa cô về.” Lời vừa dứt, xung quanh ai nấy đều ném ánh mắt khinh bỉ về phía tôi. Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ đỏ mặt vì xấu hổ, không biết phải đối phó ra sao. Nhưng không may cho cô ta, tôi vừa tái sinh. Vì vậy, trước mặt mọi người, tôi không ngại kéo cô ta ra khỏi xe, leo lên xe, rồi phun một ngụm nước bọt vào mặt cô: “Cho cô sống mấy ngày yên ổn, cô thật sự không biết mình là ai rồi.” “Còn nói là tài xế nhà cô, cô thử gọi một tiếng xem, ông ấy dám trả lời không.”
Lời Nguyền Của Cánh Đồng Lúa Mì Tôi luôn biết rằng mình là một “thiên kim” giả. Bởi vì năm đó, mẹ tôi đã cố tình đổi tôi, đứa trẻ vừa mới chào đời, không phải để lấy một thiên kim tiểu thư mà là một cậu con trai. Mưu kế của bà ta thực sự quá tuyệt diệu: Tôi nhận được danh phận của một tiểu thư nhà giàu, còn bà ta cuối cùng cũng có một đứa con trai để dựa vào. Ông bà nội tôi vì thế mà ngẩng cao đầu trước mặt họ hàng, còn ba tôi thì tự hào rằng ông đã thắng người bạn từ thuở nhỏ đang làm lớn ở thành phố. Còn Tĩnh Tử Ngôn, người bị đổi đến sống ở nông thôn, từ nhỏ đã hiếu thảo, từ nhỏ đã xuất sắc, dù bị ba tôi đ//ánh g//ãy cả chân ghế vẫn phải đứng ra che chở cho mẹ ta. Cho đến khi cậu ấy phát hiện ra rằng, người mẹ mà cậu ấy bảo vệ bằng cả m//ạng sống chính là kẻ đã đánh cắp thân phận của mình. Cho đến khi cậu ấy nhận ra rằng, tôi – kẻ tr//ộm này và con cháu của kẻ tr//ộm, đã không biết xấu hổ mà chiếm lấy hạnh phúc vốn dĩ thuộc về cậu ấy
Tổ Tiên Hiển Linh Rồi Thông thường, người ta cúng tổ tiên là để cầu bình an. Tôi mang theo thẻ ngân hàng của mình, chỉ mong cầu một đêm đổi đời thành đại gia. Ngày hôm sau, tài khoản của tôi bỗng xuất hiện một khoản tiền khổng lồ, mà dù có đầu thai ngàn lần cũng chưa chắc kiếm được. Tôi phát tài rồi ~ Nhưng vui quá hóa buồn, cảnh sát đã tìm đến tận cửa nhà tôi. Cuối cùng, tôi bị các chú cảnh sát bắt giữ vì tội “trộm cắp”.
Tấm Vé Bước Vào Hào Môn Mẹ tôi đã đánh đổi cả mạng sống để đổi lấy tấm vé bước chân vào hào môn cho tôi. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà ép người cha ruột có khối tài sản hàng nghìn tỷ phải nhận lại tôi. Ngay giây đầu tiên bước chân vào nhà họ Lệ, chị gái tôi cầm ly rượu vang, ánh mắt liếc qua tôi như thể quét một lớp bụi bẩn: “Không cần biết mày từ đâu đến, từ nay hãy biết thân biết phận.” Anh trai thì dụi điếu xì gà, giọng trầm hơn: “Đã bước chân vào cửa nhà họ Lệ thì phải tuân thủ quy tắc của nhà họ. Liệu mà sống cho tử tế.” Tôi hiểu, họ không thích tôi. Vậy nên cũng chẳng mấy khi xuất hiện trước mặt họ để làm chướng mắt. Cho đến một ngày, khi hoa khôi trường đổ cả bình mực vào ly nước của tôi, ép tôi phải uống. Chị gái tôi tá/t cho cô ta một cái nảy lửa. Anh trai tôi ra lệnh: “Cô uống hết ly nước đó đi.” Lúc ấy tôi mới hiểu, quy tắc của nhà họ Lệ là: bảo vệ người nhà đến cùng.
Hoán Đổi Nhân Sinh Kiếp trước, khi bọn buôn người xông tới, tôi đã cứu được anh trai Chu Tuấn Ninh nhưng chính mình lại bị bắt đi. Mười lăm năm sau, tôi được bố mẹ ruột tìm lại. Nhưng chưa bao giờ được hưởng thụ tình yêu thương của người nhà dù chỉ một ngày, còn nhiều lần bị thiên kim giả vu oan hãm hại. Chu Tuấn Ninh luôn kéo tay thiên kim giả, vẻ mặt ghét bỏ nhìn tôi: “Em gái của tôi vĩnh viễn chỉ có một mình Tinh Tinh.” Như anh ta mong muốn, tôi bị thiên kim giả hại chết. Sống lại, trở về ngày gặp phải bọn buôn người. Chu Tuấn Ninh 6 tuổi vẻ mặt hoảng sợ: “Em gái, mau cứu anh với.” Tôi không tiến lên như kiếp trước, chỉ lạnh nhạt trả lời: “Anh trai, mười lăm năm sau gặp lại.”
Tùng Lam Tôi là nhị tiểu thư bị lạc của nhà hào môn, không sai, tôi chính là thiên kim thật. Người chị đã lớn lên trong nhà hào môn, cũng là thiên kim thật. Đúng vậy, chúng tôi là chị em sinh đôi. Ngồi trước bàn ăn, tôi lặng lẽ lắng nghe lời xin lỗi của bố ruột, ông Thẩm, cùng ánh mắt đầy áy náy từ anh trai và chị gái sinh đôi. Trong lòng tôi tầm nghĩ: Không cần thiết, thực sự không cần thiết.
Tam Ca Tự Diễn Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi.” “Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm.” “Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi.” “…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba.” Tôi: Hả??
Trọn Đời Yêu Anh Xuyên thành vợ nhân vật phản diện độc ác, tôi vì ngăn cản chồng cho thế giới chôn cùng mình mà vắt hết cả trí não. Nhân vật phản diện muốn trời lạnh phá sản công ty đối thủ, tôi mua bến cảng. Nhân vật phản diện muốn hắc hóa rồi hóa điên hóa dại, tôi mua hải đảo. Mãi cho đến khi thấy tài khoản cạn sạch, cả năm cống hiến cho tư bản thành công cốc, lúc này nhân vật phản diện mới ý thức được chuyện này không đơn giản, lập tức tìm tôi hỏi tội. Tôi vô tội xua tay: “Đều do hệ thống yêu cầu, em chỉ là một công nhân vô tội bốc vác cho tư bản mà thôi.” Hệ thống rưng rưng nước mắt gào thét: “Hoài Thanh đại lão gia! Tôi chưa từng tuyên bố nhiệm vụ tiêu tiền nào cho cô ấy cả!”
Tham Hống Vô tình xuyên không đến bảy năm sau. Tôi phát hiện nam thần trường học, người luôn ghét bỏ tôi, đã trở thành chồng tôi, lại còn mỗi ngày quấn lấy tôi không rời. Vậy nên, sau khi trở về hiện tại, tôi lập tức chạy đến tỏ tình với anh. Tuy nhiên, nam thần khi còn là thiếu niên lại nhìn vết hôn rõ ràng trên cổ tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Đã có bạn trai rồi thì đừng đến quấy rầy tôi.” Tôi không thể giải thích nổi, đành quay người định rời đi. Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi, ánh mắt đau đớn: “Không phải em muốn tôi làm tình nhân trong bóng tối của em sao?” “Em dỗ dành tôi thêm vài câu, có khi tôi sẽ đồng ý.”
Bản Giao Hưởng Tội Lỗi Tôi bị nhốt trong buồng vệ sinh vào ngày tổ chức tiệc đính hôn, và thứ chờ đón tôi là một xô nước bẩn. Vị hôn phu của tôi dựa vào cạnh cửa, nụ cười đầy ẩn ý. “Thẩm tiểu thư, đời này cô chưa từng nếm trải cảm giác bị dội nước bẩn lên đầu phải không? Cảm giác thế nào?” “Cũng khá sảng khoái.” Tôi cười còn rạng rỡ hơn cả anh ta. “Nhưng khi thấy người trong lòng anh khóc lóc nằm bẹp trên sàn thì tôi lại càng sảng khoái hơn.”
Đổi Một Tấm Chân Tình “Em chết rồi thì anh có thể cưới cô ấy, chẳng phải anh vui lắm sao?” Tôi đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu hỏi anh ấy, nửa người thò ra ngoài cửa sổ. Cơn gió ấm áp của buổi hoàng hôn thổi bay tà áo của tôi, như đôi cánh của loài chim đang dang rộng. Giang Cận đứng bên cạnh tôi, một tay đút túi quần. Ánh nắng chiều dịu dàng chiếu lên người anh, tạo nên bóng sáng đan xen tuyệt đẹp như một bức tranh tạp chí, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại khó mà diễn tả. Thấy tôi có vẻ muốn nhảy thật, anh không bước lên một bước nào, chỉ thản nhiên nói: “Du Khương, em nghĩ kỹ chưa? Nhảy từ tầng 29 xuống, em sẽ biến thành một đống thịt nát đấy.” Đây chính là thái độ của Giang Cận, ngay cả vẻ ngoài cũng không muốn giả bộ chút nào. Tôi cảm thấy thật vô vị, quay đầu nhìn về phía những đám mây rực rỡ ở xa, bĩu môi một tiếng: “Giang Cận, em thấy chúng ta như thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả, hay là…” Chúng ta hủy hôn ước đi.
Thiên Kim Thật Giả Câm Kiếp trước, sau khi được nhà họ Thẩm đón về, Thẩm Thiên Thiên – tiểu thư giả – liên tục bày trò hãm hại tôi. Cô ta khéo ăn khéo nói, lại có tài nghệ trà đạo, khiến tôi không bao giờ cãi lại được, đến mức tức mà chet. Sau khi trọng sinh, tôi quyết định giả vờ câm luôn. Cô ta nói gì, tôi chỉ đáp lại bằng tiếng “a ba a ba”. Ai mà ngờ từ đó, người bị cả xã hội chỉ trích lại trở thành cô ta. Mọi người đều cho rằng cô ta quá độc ác khi đi ức hiếp một người câm. Kể từ lúc đó, Thẩm Thiên Thiên sống dưới sự phán xét đạo đức của xã hội, làm gì cũng bị lên án. Còn tôi thì thật sự cười muốn chet, “a ba a ba”.
Trọn Kiếp Bên Người Ngày thái tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn và tội thần chi nữ Thẩm Kiều quấn quýt bên nhau trên giường. Hắn đứng chắn trước Thẩm Kiều, trầm giọng nói: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng nhìn nàng ấy bị biếm thành quan kỹ. Nàng là hoàng hậu, nên có lòng bao dung.” Ta không nói một lời, xoay người rời đi. Về sau, phụ thân ta dốc lòng phò trợ Bùi Hành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cáo phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, máu chảy khắp phủ thừa tướng. Ta bị đánh chết bằng loạn côn nơi hậu cung. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta, cười lạnh: “Lâm Tiêu Tiêu, ai bảo phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã Mộ Cẩn An của ta, khởi binh tạo phản, máu nhuộm hoàng cung. Ngũ hoàng tử bước qua xác Bùi Hành và Thẩm Kiều, lên ngôi hoàng đế. Nhưng Mộ Cẩn An lại tự vẫn trước mộ phần của ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến để bầu bạn với nàng đây.” Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày sinh thần năm mười tám tuổi. Hoàng đế mỉm cười hỏi ta: “Tiêu nhi, con muốn một phu quân như thế nào?”
Tự Mình Làm Nữ Vương Tôi bị ôm nhầm, bạn cùng phòng mới là người thừa kế ngàn vạn của gia đình. Sau khi cô ta trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà cha mẹ nuôi, bạn trai cũng bị cô ta cướp mất, còn bị cô ta dẫn đầu cô lập ở trường học. Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến đám rác rưởi mà cô ta mang đi. Bởi vì, tôi đã sớm có tài sản hơn trăm triệu rồi.