Hào Môn
Hợp Đồng Lăng Xê Khi dây thép bị đứt trong quá trình quay phim, tôi ngã bị thương, mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, tôi bấm gọi số có lưu tên “chồng” trong danh bạ. Ảnh đế cười châm chọc: “Lại diễn trò xiếc gì mới à? Vậy thì cô nhớ cho kỹ đây, mối quan hệ giữa chúng ta chỉ có tác dụng lăng xê bản thân cả hai thôi.” Tôi ngạc nhiên trước sự chán ghét hiện rõ qua lời nói của anh ta, đang định đặt câu hỏi lại bị Thương Bắc Ngạn đẩy cửa bước vào cắt ngang. Đại lão tư bản máu lạnh vô tình trong lời đồn ấn điện thoại tôi xuống, nở nụ cười cưng chiều lại ấm ức: “Vợ à, lần sau đừng có hễ cãi nhau với anh là lại tìm người khác để xào cp nhé.” “Anh ghen tị chết mất.”
Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách
Lấy Thân Báo Đáp Năm thứ ba yêu đương vụng trộm với Chu Gia Thuật, anh ta đột nhiên tuyên bố kết hôn. Thế nhưng cô dâu của anh ta lại không phải là tôi. Có người biết chuyện nên bất bình thay cho tôi, Chu Gia Thuật lại cười lạnh nhạt: “Nếu cậu thấy đau lòng, vậy thì cậu cưới cô nàng sa cơ lỡ vận đó đi?” Sau đó, ông nội tôi bệnh nặng, công ty gia đình gặp nguy cơ, tôi buộc phải công khai chuyện mang thai để kế thừa gia nghiệp. “Xin hỏi cô Hứa, đứa bé đó có phải là con của ngài Chu không ạ?” Tôi đối diện với phóng viên rồi mỉm cười lịch sự: “Đứa bé này không liên quan gì đến ngài Chu cả.” Nghe nói, hôm đó khi Chu Gia Thuật nhìn thấy tôi bụng bầu vượt mặt trên TV đã tức giận đến mức đập phá hết đồ đạc trong nhà. Sau này, có người chụp được cảnh vị tổ tông thần bí, kín tiếng nhất trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh, đang khẽ dỗ dành một người phụ nữ ở giữa con phố tấp nập người qua kẻ lại. “Nhan Nhan, con cũng sắp một tuổi rồi, sắp biết gọi ba rồi, em vẫn không cho anh một danh phận sao?”
Sống Lại Đến Bên Anh Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Tất cả mọi người đều nói, anh cưới tôi chỉ vì giận dỗi với em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời vì tai nạn xe cộ, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Cùng với một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng mở ra, là giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại của anh ẩn dưới lớp băng giá. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi đang nắm tay tôi nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”
Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”
Kế Hoạch Đổi Con Tôi và mẹ chồng đều mang thai Nhưng mẹ chồng tôi là một người rất thích bắt chước, chuyện gì cũng học theo tôi. Sau đó, con của tôi và con của bà ấy lại sinh cùng ngày. Mẹ chồng tôi đã tráo đổi hai đứa trẻ của chúng tôi. Bà nghĩ rằng tôi nuôi con của bà, còn bà thì nuôi con của tôi. Nhưng điều bà không biết là, tôi đã tráo đổi lại hai đứa trẻ từ lâu. Đứa trẻ mà bà ngược đãi chính là con ruột của bà.
Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.
Em Gái Bị Ôm Nhầm Con gái Mạnh gia bị ôm nhầm, nghe được tin này, tay tôi khẽ run lên, sau đó vội vàng chạy về nhà. Cuối cùng cũng xác nhận là ôm nhầm rồi! Rốt cuộc cũng không phải nghe em gái giả Mạnh Dao gọi tôi là anh trai mỗi ngày nữa.
Thật Giả Tình Thâm Con gái ruột bị bắt cóc suốt 17 năm cuối cùng đã được đưa trở về nhà. Mẹ ôm chặt lấy cô ấy vào lòng, không ngừng gọi: “Tim gan của mẹ ơi, con gái yêu của mẹ ơi.” Thế nhưng ánh mắt cô ta lại dán chặt vào tôi, giả vờ ngây thơ hỏi: “Bây giờ con đã về rồi, vậy chị gái có phải nên trở về nhà mình không?” Cô ta tưởng tôi là kẻ được nhận nuôi, kẻ đã ăn cắp cuộc sống sung túc lẽ ra thuộc về mình. Nhưng lại không hề nhận ra, ngay khi nói ra câu ấy, cả căn nhà lập tức rơi vào im lặng.
Cứu Rỗi Lẫn Nhau Tôi cứu được người giàu nhất đang đột phát bệnh tim, ông hứa sẽ đáp ứng một nguyện vọng của tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ nói muốn con trai của nhà giàu nhất cưới tôi. Dù sao thì tôi cũng thích anh ta bảy năm rồi. Tôi do dự hồi lâu: “Có thể cho tôi ít cổ phần không? Tôi muốn lấy tiền chia hoa hồng đi tìm người mẫu nam.” Tất cả mọi người đều ngây người. Thấy bọn họ như vậy, tôi tưởng họ không đồng ý, vội vàng đổi giọng: “Nếu không thì ông cho tôi mượn con nuôi chơi, à không, mượn yêu đương hai tháng, sau đó sẽ trả lại ông.” Hiện trường vẫn im lặng như tờ. Một lúc lâu sau, con nuôi lên tiếng: “Tìm người mẫu nam thì trả tiền, tìm tôi liền chơi miễn phí ?”
Miêu Nữ Phản Công Mẹ tôi là một thiên kim tiểu thư thật, sau khi được ông ngoại – người giàu nhất tìm lại, bà trở về gia đình. Chưa đầy nửa năm, bà qua đời. Tôi đến dự đám tang, chỉ với mục đích lấy trộm một ít tr//o c//ốt của bà để giữ lại làm kỉ niệm. Trong đám tang, “tiểu thư giả” chỉ vào chiếc tay áo rách của tôi, nói rằng tôi thật đáng thương, rồi khóc lóc cầu xin ông ngoại cho tôi nhận tổ quy tông. Ông ngoại mắt đỏ hoe, đồng ý, và đưa tôi trở về nhà. Tối hôm đó, trên đầu giường của tôi có một con chuột bị m//ổ bụng. Bên trong bụng chuột là một tờ giấy. Trên đó có ghi mấy chữ to đẫm m//áu: [Chào mừng đến địa ngục, công chúa bé nhỏ của ta.] Tôi run rẩy khắp người. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Tôi bẩm sinh đã là kẻ xấu xa, là cổ nữ duy nhất của Miêu Cương luyện thuật dưỡng cổ bằng chính cơ thể mình.
Nhịp Đập Đắm Say Tại hôn lễ thế kỷ được truyền hình trực tiếp trên toàn quốc, Cố Tầm bất ngờ bỏ trốn khỏi lễ đường ngay trước sự chứng kiến của đám đông. Anh ta chỉ muốn đuổi theo em gái nuôi, người đã rời đi vì bị tình yêu làm tổn thương. Trước sự chứng kiến của mọi người, tôi tiến đến gần một người đàn ông và nói: “Anh…” Câu nói chưa kịp dứt, anh đã đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi: “Đồng ý.” Sau này, em gái nuôi trở thành em gái ruột, Cố Tầm thất vọng trở về nước và muốn tổ chức lại hôn lễ với tôi. Nhưng khi đó, ông trùm kinh doanh lại xuất hiện trong một cuộc phỏng vấn và mỉm cười trả lời: “Đúng vậy, lúc đó tôi thực sự có ý định cướp hôn.”
Cố Tiểu Tiểu Một ngày trước khi tôi được đón từ trại trẻ mồ côi, cô gái bắt nạt tôi đã lấy đi giấy tờ tùy thân và thay thế thân phận của tôi. Trở thành thiên kim hào môn lưu lạc bên ngoài 15 năm. Còn tôi nằm trên căn gác mái cũ nát, cười và nói lời tạm biệt với kẻ bắt nạt tôi: “Chúc cô thượng lộ bình an, hiến thận suôn sẻ.”
Tam Ca Tự Diễn Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi.” “Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm.” “Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi.” “…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba.” Tôi: Hả??
Trùng Chắn Họa Tôi vừa béo vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là thiên chi kiêu tử. Hắn cực kỳ chán ghét tôi, đến năm mười tám tuổi thì đề nghị hủy hôn. Hắn nói rằng, hắn đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn nghĩ đủ cách để trộm tín vật đính hôn giữa tôi và hắn. Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, làm theo ý hắn, hủy đi tín vật đính hôn, chấm dứt mối hôn ước đã tồn tại suốt mười năm. Trúc mã đắc ý vô cùng, nhưng hắn không biết, đời hắn tới đây là tàn rồi. Tôi chính là “trùng đỡ tai ương” mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa béo, vận hạn liên miên. Còn tôi, sẽ có được một cuộc đời mới.
An Nhiên Lúc viện trưởng cô nhi viện mang theo bố mẹ giàu có đến. Tôi đã trói thiên kim thật trên gác mái. Thay thế thân phận của cô ta, hưởng hết vinh hoa phú quý. Sau đó tôi thi vào trường danh giá, hòa nhập với xã hội thượng lưu. Nhìn thiên kim thật sự đến chất vấn tôi, mẹ thờ ơ cười nónói: “Tôi không cần một đứa con ruột phế vật.” “Tôi muốn, chính là người thừa kế tài sản có năng lực.”
Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.
Trùng Cản Tai Tôi vừa mập vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là con cưng của trời. Hắn ghét tôi đến tận xương tủy, đến năm mười tám tuổi liền đề nghị hủy bỏ hôn ước. Hắn nói, hắn đã tìm được chân ái của đời mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn tìm đủ mọi cách để trộm đi vật đính ước của tôi và hắn. Tôi cố đè nén khóe miệng đang cong lên, theo ý hắn, hủy đi vật đính ước, chấm dứt hôn ước đã kéo dài mười năm. Trúc mã đắc ý lắm nhưng hắn không biết, hắn xong đời rồi. Tôi là con búp bê trừ tà mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa mập, tai họa liên miên. Còn tôi, sẽ được tái sinh.
Hạ Hòa Tôi và ảnh đế là cặp vợ chồng hờ giả vờ yêu thương nhau. Trước mặt người khác, anh ta vờ yêu tôi như mạng, vì tôi mà đánh nhau với người đàn ông khác. Sau lưng, anh ta lại hận tôi đến tận xương tủy, bên ngoài nuôi một cô bồ nhí xinh đẹp. Anh cùng cô ta đeo nhẫn cưới, gọi cô ta là vợ ngoan. Anh em của anh đều gọi cô ta là chị dâu. Tôi không khóc không ầm ĩ, chỉ âm thầm xóa đi những tin nhắn trước đây anh ta nói sẽ mãi mãi yêu tôi. Chúng tôi là mối tình đầu, dây dưa với nhau nhiều năm. Cho đến khi tôi bị bệnh, dần dần quên hết mọi thứ về anh ta. Anh ta bắt đầu hoảng sợ. Cố ý tạo ra những bất ngờ lãng mạn cho tôi, nghĩ mọi cách để tôi khỏe lại. Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi yêu người khác.
Gió Xuân Không Hẹn Trước Sau khi chia tay với Trần Gia Ngôn, tôi lại ở bên cạnh chú của anh ta. Một cuộc hôn nhân chính trị đã gắn kết hai gia đình. Hai năm sau, con gái chúng tôi ra đời. Trong thời gian đó, Trần Gia Ngôn ở nước ngoài, mải miết theo đuổi ánh trăng sáng trong lòng suốt năm năm mà không có kết quả, cuối cùng mới từ bỏ và quay về nước. Lần gặp lại, anh ta nhìn chăm chú vào con gái tôi và chú ấy, ngây người ra. “Nhìn xem, đứa trẻ này trông giống hệt tôi hồi nhỏ, thậm chí còn có chút giống tôi bây giờ nữa.” Tôi ngẩn ra một chút, sau đó bật cười. “Bởi vì đây là con gái của tôi và chú của anh, giống anh là chuyện bình thường. Con bé nên gọi anh một tiếng anh họ mới đúng.” Trần Gia Ngôn lập tức như vỡ vụn: “Năm đó em yêu anh như thế, sao lại có thể ở bên người khác?” Tôi bình tĩnh bế con gái từ tay anh ta. “Trần tiên sinh, những chuyện quá khứ của chúng ta đã từng được người người biết đến, cần gì phải nhắc lại?”