Hào Môn

Duyên Ngộ An Ninh

Duyên Ngộ An Ninh Tôi đã làm thư ký cho Lục Tùy suốt bảy năm, và làm người tình trong bóng tối của anh ta chín năm. Đến một ngày nào đó khi tôi 29 tuổi, tỉnh dậy trên giường anh, anh dặn dò tôi: “Tháng Tư, hãy để trống lịch cho anh dùng để kết hôn.” Tôi sững sờ tại chỗ, mắt đỏ hoe. Anh lại bật cười: “Em không nghĩ rằng anh định kết hôn với em chứ?” Tôi hỏi anh: “Vậy… em là gì trong mắt anh?” Anh ôm tôi vào lòng, vỗ về: “Em cũng hiểu Lục gia là hạng người gì rồi, vào nhà anh sẽ không tránh được việc bị làm khó dễ, chịu ấm ức. Giữ em bên ngoài vẫn thoải mái hơn, cũng là để bảo vệ em.” “Nghe lời đi, đây chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại, không ảnh hưởng đến chúng ta. Anh vẫn yêu em nhất.” Nhưng chính khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên nhận ra rằng mình không còn yêu anh nữa.

Lời Nguyền Của Cánh Đồng Lúa Mì

Lời Nguyền Của Cánh Đồng Lúa Mì Tôi luôn biết rằng mình là một “thiên kim” giả. Bởi vì năm đó, mẹ tôi đã cố tình đổi tôi, đứa trẻ vừa mới chào đời, không phải để lấy một thiên kim tiểu thư mà là một cậu con trai. Mưu kế của bà ta thực sự quá tuyệt diệu: Tôi nhận được danh phận của một tiểu thư nhà giàu, còn bà ta cuối cùng cũng có một đứa con trai để dựa vào. Ông bà nội tôi vì thế mà ngẩng cao đầu trước mặt họ hàng, còn ba tôi thì tự hào rằng ông đã thắng người bạn từ thuở nhỏ đang làm lớn ở thành phố. Còn Tĩnh Tử Ngôn, người bị đổi đến sống ở nông thôn, từ nhỏ đã hiếu thảo, từ nhỏ đã xuất sắc, dù bị ba tôi đ//ánh g//ãy cả chân ghế vẫn phải đứng ra che chở cho mẹ ta. Cho đến khi cậu ấy phát hiện ra rằng, người mẹ mà cậu ấy bảo vệ bằng cả m//ạng sống chính là kẻ đã đánh cắp thân phận của mình. Cho đến khi cậu ấy nhận ra rằng, tôi – kẻ tr//ộm này và con cháu của kẻ tr//ộm, đã không biết xấu hổ mà chiếm lấy hạnh phúc vốn dĩ thuộc về cậu ấy  

Vạch Mặt Kẻ Dối Trá

Vạch Mặt Kẻ Dối Trá Cô học sinh nghèo được mẹ tôi tài trợ đã giả mạo thân phận của tôi ở trường. Ở cổng trường đông người qua lại, cô ta nhanh chóng bước lên xe trước tôi, và lớn tiếng gọi tôi, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: “Chiêu Chiêu, tôi biết chúng ta quan hệ tốt, tính toán mấy chuyện này lại làm tổn thương tình cảm.” “Nhưng, chúng ta không cùng đường, cô không thể lúc nào cũng đi nhờ xe của tôi được, cứ lợi dụng mối quan hệ mà để tài xế nhà tôi đưa cô về.” Lời vừa dứt, xung quanh ai nấy đều ném ánh mắt khinh bỉ về phía tôi. Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ đỏ mặt vì xấu hổ, không biết phải đối phó ra sao. Nhưng không may cho cô ta, tôi vừa tái sinh. Vì vậy, trước mặt mọi người, tôi không ngại kéo cô ta ra khỏi xe, leo lên xe, rồi phun một ngụm nước bọt vào mặt cô: “Cho cô sống mấy ngày yên ổn, cô thật sự không biết mình là ai rồi.” “Còn nói là tài xế nhà cô, cô thử gọi một tiếng xem, ông ấy dám trả lời không.”

Tôi Và Bạn Thân Là Thiên Kim Thật!

Tôi Và Bạn Thân Là Thiên Kim Thật! Tôi và cô bạn thân đều là thiên kim tiểu thư bị lưu lạc bên ngoài từ nhỏ. Sau khi được tìm về, chúng tôi luôn giữ liên lạc, chia sẻ mọi chuyện với nhau. Tôi nói mình là bảo bối của cả gia đình, bố mẹ cưng chiều, anh trai lúc nào cũng quấn quýt. Cô ấy kể rằng mình rực rỡ tỏa sáng, khiến bố mẹ tự hào vô cùng. Cho đến ngày chúng tôi gặp lại nhau. Tôi vì ung thư dạ dày mà chán ăn, gầy gò như que củi, vậy mà cả nhà vẫn khăng khăng cho rằng giấy chẩn đoán của tôi là giả. Cô ấy vì trầm cảm mà ăn uống vô độ, béo tròn như cái phao cứu sinh, ngày nào cũng bị gia đình chửi rủa “đồ lợn béo”. Sau một hồi im lặng, chúng tôi đồng thanh mở miệng: “Hay là… đừng giả vờ nữa, bỏ trốn thôi?”

Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi

Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi Sau khi chia tay, tôi phát hiện mình mang thai. Trong nhà sắp xếp buổi xem mắt với một gia đình giàu sang quyền thế. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận đi gặp đối tượng xem mắt. Muốn hỏi anh ta có thể vui vẻ làm ba của con tôi hay không. Vừa vào cửa, tôi ngây ngẩn cả người. Bạn trai cũ mặt đen như than ngồi ở chỗ ngồi, thấy tôi xuất hiện, thần sắc kinh ngạc. Mẹ tôi nhiệt tình giới thiệu: “Y Y, đây là người thừa kế của Cố thị.” Không phải bây giờ anh nên chuyển gạch ở công trường sao? Bạn trai cũ đứng dậy, cười như không cười nhìn tôi: “Hôm nay em không đi nhà hàng làm phục vụ à?”

An Nhiên

An Nhiên Lúc viện trưởng cô nhi viện mang theo bố mẹ giàu có đến. Tôi đã trói thiên kim thật trên gác mái. Thay thế thân phận của cô ta, hưởng hết vinh hoa phú quý. Sau đó tôi thi vào trường danh giá, hòa nhập với xã hội thượng lưu. Nhìn thiên kim thật sự đến chất vấn tôi, mẹ thờ ơ cười nónói: “Tôi không cần một đứa con ruột phế vật.” “Tôi muốn, chính là người thừa kế tài sản có năng lực.”

Tùng Lam

Tùng Lam Tôi là nhị tiểu thư bị lạc của nhà hào môn, không sai, tôi chính là thiên kim thật. Người chị đã lớn lên trong nhà hào môn, cũng là thiên kim thật. Đúng vậy, chúng tôi là chị em sinh đôi. Ngồi trước bàn ăn, tôi lặng lẽ lắng nghe lời xin lỗi của bố ruột, ông Thẩm, cùng ánh mắt đầy áy náy từ anh trai và chị gái sinh đôi. Trong lòng tôi tầm nghĩ: Không cần thiết, thực sự không cần thiết.

Thác Ái

Thác Ái Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi đã đặt vé tàu cao tốc về quê. Điện thoại, chứng minh thư, thẻ ngân hàng chỉ còn ít tiền, đó là tất cả những gì tôi có trong những năm qua. Quản gia gọi điện cho tôi, nói rằng tôi còn một số đồ đạc chưa chuyển đi. “Vứt hết đi, tôi không cần nữa.” Ông ấy lại nói, tiểu thiếu gia đang khóc đòi mẹ. “Thằng bé sẽ sớm có mẹ mới thôi, chính là người mà nó vẫn luôn mong nhớ.” Đứa con trai tôi sinh ra, thật sự rất giống cha của nó. Ngay cả người phụ nữ mà bọn họ yêu cũng là cùng một người. Trước đây tôi từng buồn, tại sao người đó không thể là tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không yêu thì thôi, cũng chẳng sao. Trước khi tàu cao tốc khởi hành, tôi nói với đầu dây bên kia một câu cuối cùng. “Anh nói anh ta hãy yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa.” *THÁC ÁI ; quá yêu (lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác)

Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai

Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai Em trai dẫn về một cô gái “trà xanh”, vì cô ta mà còn định chuyển nhượng cả căn nhà của ân nhân cứu mạng. Tôi xoay người, rút giấy chứng nhận con nuôi ra, từng chữ từng câu nói rõ với cậu ta: “Lâm Hàng, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi!” “Nhà họ Lâm không cần một người vong ân bội nghĩa như cậu!”

Tình Nhân Giả Mạo

Tình Nhân Giả Mạo Sau ba năm Chu Kinh Hoài giả nghèo, cuối cùng tôi cũng vượt qua được bài thử thách của anh ta. Anh ta cho rằng tôi là người xứng đáng để kết hôn cùng anh ta. Vì muốn tôi gả cho mình, anh ta mua hết toàn bộ bảng quảng cáo LED ở khu Nam Thành, chỉ để tôi thấy được lời xin lỗi của anh ta. Sau đó là một tháng pháo hoa rợp trời, anh ta cầu hôn tôi. Nhưng đến năm thứ tư sau khi kết hôn, anh ta lại bao nuôi một cô gái trẻ trung non nớt đầu tiên. Lúc tôi phát hiện ra, anh ta chẳng hề hoảng loạn, chỉ lạnh nhạt nghiền nát điếu thuốc, ánh mắt hờ hững nhìn tôi: “Em chắc chắn muốn làm ầm lên à? Âm báo tin nhắn từ tài khoản ngân hàng không đủ cảm động sao?” Tôi sững người, há miệng nhưng không nói nổi một lời nào.

Bố Mẹ Nuôi Của Thiên Kim Thật

Bố Mẹ Nuôi Của Thiên Kim Thật Sau khi trọng sinh, tôi không nhận lại bố mẹ ruột trong gia đình hào môn. Chúc họ và cô “thiên kim giả” sống hòa thuận, yêu thương nhau. Còn tôi, trở thành bảo bối nhỏ trong vòng tay của bố mẹ nuôi. Nhiều năm sau, bố mẹ ruột hối hận, chủ động tìm đến cầu xin nhận lại con. Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Họ cưng chiều thiên kim giả, vậy thì tôi sẽ dốc lòng yêu thương bố mẹ nuôi của mình.” Về sau, cả mẹ ruột và mẹ nuôi đều bị bắt cóc. Tôi nhìn bọn bắt cóc, rồi quay đầu nói: “Xin lỗi cô ạ, cháu phải cứu mẹ cháu trước đã.”

Bản Giao Hưởng Tội Lỗi

Bản Giao Hưởng Tội Lỗi Tôi bị nhốt trong buồng vệ sinh vào ngày tổ chức tiệc đính hôn, và thứ chờ đón tôi là một xô nước bẩn. Vị hôn phu của tôi dựa vào cạnh cửa, nụ cười đầy ẩn ý. “Thẩm tiểu thư, đời này cô chưa từng nếm trải cảm giác bị dội nước bẩn lên đầu phải không? Cảm giác thế nào?” “Cũng khá sảng khoái.” Tôi cười còn rạng rỡ hơn cả anh ta. “Nhưng khi thấy người trong lòng anh khóc lóc nằm bẹp trên sàn thì tôi lại càng sảng khoái hơn.”

Hiệp Sĩ Của Em

Hiệp Sĩ Của Em Chồng tôi gặp tai nạn xe, khi tỉnh lại thì đầu óc đã hỏng. Mỗi ngày đều lải nhải 800 lần rằng mình là người trùng sinh. Anh nói xin lỗi tôi. Kiếp trước anh ngoại tình, nghe lời tiểu tam, không những phản bội tôi mà còn khiến tôi ôm hận mà chết. Còn nói đến chết tôi cũng không chịu tha thứ cho anh. Nói xong, anh tự tát mình ba cái, khóc nức nở. Tôi ôm anh, nhìn các cổ đông trong phòng bệnh, mắt ai cũng đầy bối rối. Bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên dưới chân, tôi đã cào được ba cái lâu đài di động của Howl.

Giúp Mẹ Chồng Xé Xác Trà Xanh Già

Giúp Mẹ Chồng Xé Xác Trà Xanh Già Tôi lấy chồng cũng khá tốt, nhà chồng là gia đình danh giá nổi tiếng trong vùng. Chồng tôi rất si tình, luôn nghe lời tôi răm rắp. Mẹ chồng tuy có chút không hài lòng về tôi, nhưng bà là người chính trực, không hề bắt bẻ. Một ngày nọ, cô em gái cùng cha khác mẹ của bố chồng từ nước ngoài trở về, mẹ chồng bị ‘trà xanh già’ này hành hạ suốt ngày đêm. Sau đó, tôi ra tay.

Giáo sư Mạnh rất kiêu ngạo

Giáo sư Mạnh rất kiêu ngạo Tôi đã thích anh trai của chồng bạn thân, giáo sư đại học Mạnh Quan Hạc. Giữa đêm khuya, tôi nhắn tin cho hắn: [Chồng à, anh thật đẹp trai.] Hắn trả lời tôi hai chữ: [Tự trọng.] Theo đuổi hơn một tháng, bông hoa lạnh lùng không hề lay chuyển. Tháng thứ hai, bạn thân khóc lóc nói muốn ly hôn. Tôi vỗ ngực: “Mình sẽ đi cùng cậu!” Rồi gửi tin nhắn cho Mạnh Quan Hạc: [Đàn ông lớn tuổi, nhìn là biết không ổn!] [Tạm biệt, không gặp lại nữa!] Tối hôm đó, tôi bị Mạnh Quan Hạc nhốt trong phòng, nước mắt rơi xin lỗi: “Tôi sai rồi.” Hắn cười lạnh: “Muộn rồi.”

Thiên Kim Giả Ngả Bài Rồi!

Thiên Kim Giả Ngả Bài Rồi! Tôi là thiên kim giả, năm 13 tuổi, bảo mẫu đột nhiên nói tôi là con gái bà ta, là một thiên kim giả, bảo tôi lấy tiền để giúp đỡ bà ta và anh trai ruột của tôi. Tôi nhìn bà ta một cái, rồi lập tức quay đầu báo cáo bà ta.

Thiên Kim Hàng Thật Giá Thật

Thiên Kim Hàng Thật Giá Thật Khi tôi và bố của “Ngôi sao điện ảnh” bước ra từ cùng một biệt thự, bị paparazzi chụp được, hôm đó, bảng xếp hạng hot search của mạng xã hội đã bị sập. Cư dân mạng liên tục chỉ trích tôi, bảo rằng tôi không thể trèo lên người ngôi sao điện ảnh, nên đã chạy theo bố của anh ta, thật sự không từ thủ đoạn nào để tiến vào cánh cổng hào môn. Bạn gái của ngôi sao điện ảnh trong một cuộc phỏng vấn đã ám chỉ tôi: “Yên tâm đi, Cố gia sẽ không để những người không sạch sẽ bước vào cửa đâu.” Nhưng cô ta không biết rằng, tôi chính là chị gái của ngôi sao điện ảnh, và bố của cậu ta cũng chính là bố của tôi. Quả thật, tôi không thể để người như cô ta bước vào cửa nhà chúng tôi.

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Bạn Cùng Phòng Hám Danh

Bạn Cùng Phòng Hám Danh Bạn cùng phòng tổ chức tiệc sinh nhật tại khách sạn năm sao thuộc gia đình tôi. Nhưng cô ta chê tôi nghèo, không mời tôi, thậm chí còn công khai mối quan hệ với bạn trai tôi vào đúng ngày đó. Tình cờ gặp cô ta ở khách sạn, cô ta khoác tay bạn trai tôi, nói một cách mỉa mai: “Sao thế, tôi còn chẳng mời ai kia, mà cô ta vẫn dày mặt chạy đến đây?” Không ngờ, người anh giàu có mà cô ta thường hay khoe chạy tới, cung kính nói với tôi: “Sao cô cũng đến đây?” Tình huống bỗng trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết

Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết Cô bé miền núi tôi tài trợ mang theo một giỏ mì kiều mạch đến để cảm ơn. Vừa định mở cửa, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một hàng bình luận: 【Đại tiểu thư đừng để cô ấy vào, vị hôn phu của cô sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên đấy!】 【Anh ta sẽ ép cô hủy hôn, khiến cô phải rời xa quê hương, mãi đến bảy năm sau mới hối hận.】 Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của tôi chợt khựng lại.