Hệ Thống
Bạn Thân, Thân Ai Nấy Lo Hứa Cẩm sử dụng hệ thống đổi điểm thi đại học, sau kỳ thi, cô ta dùng điểm số của tôi đậu vào trường đại học mơ ước của tôi, còn sánh đôi với người tôi thích. Mà tôi, chịu không nổi đả kích nên đã hóa điên. Trở lại năm lớp mười hai, tôi quyết định chơi tới bến luôn, ngay cả hôm thi đại học cũng nộp giấy trắng. Muốn đổi hả, đấy, tha hồ mà đổi.
Sau Khi Nữ Chính Bị Ép Yêu Nhìn Thấy Đạn Mạc Khi tôi bị bắt nạt, bị gọi là ‘con nhỏ tàn nhang’. Nam thần trường Giang Tiêu đã cứu tôi khỏi cảnh khốn khó. Nhưng ngày tôi tỏ tình với anh, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Thương em bé, sắp bị nam chính công khai sỉ nhục thảm hại rồi, ngồi đợi xem cảnh nam chính theo đuổi vợ tụt quần.】 【Nhìn nữ chính thật khổ, việc bắt nạt chính là nam chính gây ra, cô ấy còn ngốc nghếch tưởng là tình yêu thật đến, sau này thậm chí còn bị hại đến mức tan nát gia đình, nam chính gì mà tệ thế này, nếu là tôi thì tối đó tôi ngồi tên lửa chạy mất dép rồi…】 【Tầng trên, không thích xem thì đừng xem, tôi chỉ thích xem kiểu kịch bản nam chính bái thiến đuổi vợ này, quá sướng rồi.】 【Con gái nhanh chạy đi, nam chính là cặn bã đó.】
Trăng Treo Ngọn Gió Tôi là nữ chính của câu chuyện cứu rỗi, và trước khi gặp hắn, đã có 47 nam sinh xuyên không đến để công lược tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị hệ thống xóa xổ. Trì Hoành là người thứ 48. Hắn không giống như những kẻ công lược trước đây, những người sẽ đứng ra bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị bắt nạt. Thay vào đó, hắn đứng sau lưng tôi rồi bắt đầu hát: “Thiếu niên tất có sự ngông cuồng, tựa sông núi vững chắc, kiên cường.” (*Một đoạn trong bài hát “少年中国说 -Thiếu niên Trung Quốc nói) “Này bạn, bạo lực học đường đáng bài xích biết bao, nhưng khoảnh khắc này, nơi này, thật phù hợp để thực hiện vài động tác Bát Đoạn Cẩm đấy nhỉ?” (*Bát đoạn cẩm (八段錦) là tác phẩm của Đạo gia nhằm luyện dưỡng thân thể (tức thuộc phép đạo dẫn))
Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa. Cô ta cười toe toét, đưa cho mẹ tôi một cái đồng hồ: “Cô soi mặt vào nước tiểu mà xem lại cái bộ dạng đàn bà già nua nhà cô kìa, bảo sao chồng tôi thấy cô là buồn nôn. Tốt nhất là ly hôn sớm, tha cho chồng tôi đi. Thu dọn đồ đạc, kiếm ông già nào đó mà gả, biết đâu còn được nếm lại mùi đàn ông.” Tôi lập tức tặng cô ta hai bạt tai, rồi đè đầu cô ta xuống bắt phải quỳ gối xin lỗi mẹ tôi. Ba tôi định cản, tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta: “Thứ gà rừng nào cũng dám dắt về nhà à? Nói thêm một câu nữa tôi bứt sạch lông nó rồi nhét vô mõm chó của ông đấy! Biến ngay! Không thì tôi đánh luôn cả ông!”
Em Không Còn Là Của Anh Chồng tôi lái chiếc Bentley đưa con đến trường mẫu giáo. Cô giáo lấy cớ “thuận tiện liên lạc” để thêm WeChat của chồng tôi. Ảnh đại diện ban đầu là một bông hồng xanh, sau đó đổi thành một tấm hình nửa kín nửa hở, trông đầy gợi cảm. Cô ấy thường xuyên gửi ảnh và video của con tôi ở trường cho chồng tôi. Tôi nhíu mày. Tôi đã kết bạn với cô giáo ấy hơn ba tháng, cô chưa từng gửi cho tôi bất kỳ tấm ảnh nào. Cho dù tôi có việc cần liên hệ, cô ấy cũng trả lời rất chậm và cực kỳ kiệm lời. Tôi kể chuyện này với cô bạn thân, cô ấy bảo cô giáo này chắc chắn có ý đồ, dặn tôi cẩn thận kẻo mất chồng. Tôi không để tâm, chỉ coi như chuyện cười kể cho bạn nghe. Cho đến một ngày, tôi đọc được đoạn tin nhắn…
Dù Là Nữ Phụ Cũng Toả Sáng Xuyên thành nữ phụ đá kê chân nặng chín mươi cân trong tiểu thuyết, ngay từ đầu tôi đã rơi vào cái bẫy tự chứng minh. “Ví tiền của tôi ban đầu có một nghìn tệ, bây giờ chỉ còn sáu trăm, bốn trăm bị mất đi chắc chắn là do cô lấy!” Đối phương thề thốt chắc nịch, vẻ mặt đầy ác ý. Nữ chính chạy đến bên tôi, giả vờ lo lắng nhưng vừa mở miệng đã bảo tôi trả lại bốn trăm tệ không có thật đó cho người khác. Nam chính mà tôi thầm thương trộm nhớ đứng một bên, cau mày, không nói một lời. Ánh mắt nhìn tôi đầy trách móc. Tôi cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt chỉ trích và hóng hớt của mọi người, tôi hất tay nữ chính ra, xin lỗi người trước mặt: “Ồ, xin lỗi, có lẽ chiếc ví này không phải của cậu.”
Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! Sau khi có điểm thi đại học, tôi thiếu 3 điểm nữa để vào Bắc Đại, còn bạn trai tôi thì nằm trong top 3 toàn tỉnh. Cả Thanh Hoa và Bắc Đại trong đêm tranh nhau đến nhà anh ấy để chiêu mộ. Anh ấy hỏi: “Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng không?” Tôi đang xem livestream vui vẻ, thì thấy anh ấy kéo một cô gái từ phía sau ra, nói: “Chúng tôi sẽ cùng nhau vào.” Trời ơi, thế tôi là bạn gái của ai đây? Đứng cạnh đó, thủ khoa của tỉnh cười một tiếng, nói: “Tôi muốn cùng bạn gái cũ của cậu ta vào Thanh Hoa.” Tôi lập tức bị dọa đến ngất xỉu.
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”
Song Hỉ Lâm Môn: Chồng Mất, Tiền Đến Cố Tri Nhàn chết đúng vào ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn. Di vật hắn để lại, đâu đâu cũng là tình cảm chân thành với ánh trăng sáng trong lòng. Còn tôi, người vợ được hắn cưới hỏi đàng hoàng. Ôm mười tỷ thừa kế, mừng rơi nước mắt. Vừa chết chồng, vừa thăng quan phát tài, song hỉ lâm môn đến cùng một lúc!
Độ Hành Chu Hệ thống yêu cầu ta cứu rỗi nhân vật nhân vật phản diện, nhưng ta lại là một người mắc chứng sợ giao tiếp. Cũng may, ta nhanh trí đổi lấy một chiếc áo choàng tàng hình từ hệ thống. Vì thế—— Lúc nhân vật phản diện mới sáu tuổi, đói bụng trong ngôi miếu đổ nát, một chiếc bánh lớn bỗng từ trên trời bay tới trước mặt hắn. Nhân vật phản diện: “?” Mười sáu tuổi, khi nhân vật phản diện trên chiến trường suýt mất mạng, kẻ địch lại bất thình lình ngã xuống. Nhân vật phản diện: “??” Sau này. Khi thiếu niên nghèo túng đã trở thành kẻ công thành danh toại, ta định rời đi. Nhưng đêm ta muốn đi, hắn lại rơi xuống nước. Ta không nhịn được, lao xuống cứu, nào ngờ bị hắn giữ chặt cổ tay. Ánh mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng câu từng chữ, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng, ta cũng gặp được người, thần minh của ta.”
10 Tỷ Hay Mẹ Ruột, Chọn Đi!!! Tôi và em gái cùng mở khóa một hệ thống lựa chọn. Hệ thống hỏi: “10 tỷ hay mẹ ruột, chọn cái nào?” Em gái tôi không chần chừ, chọn ngay 10 tỷ. Kết quả, em gái gả vào hào môn nhà họ Kỷ, nhận sính lễ lên đến 10 tỷ. Còn tôi thì theo mẹ tái giá, sống cuộc đời bình thường. Ai ngờ chưa đầy ba năm, nhà họ Kỷ phá sản. Chồng em gái ôm tiền cao chạy xa bay, để lại nó một mình chịu tội, vào tù thay. Ra tù, việc đầu tiên nó làm là đến tìm tôi với con 🔪trong tay. Rồi khi mở mắt lần nữa, tôi phát hiện mình và em gái lại quay về ngày hôm ấy, ngày phải đưa ra lựa chọn. Lần này, nó là người chọn trước: chọn mẹ ruột. Tôi bật cười, cuối cùng cũng có người thay tôi bước chân vào hang sói rồi.
Chiến Lược Cho Nhân Vật Phản Diện Sau khi công lược nhân vật phản diện thất bại, tôi giả chết và chạy trốn. Suốt bảy năm qua, Tạ Tề Yến chưa bao giờ động lòng với tôi. Cuối cùng, tôi cũng bỏ cuộc và quay về thế giới khác. Nhưng khi đối tượng công lược mới xuất hiện, tôi phát hiện đó vẫn là Tạ Tề Yến. Tôi hoảng hốt hỏi: “Làm sao cậu tìm được nơi này?” Tạ Tề Yến cúi đầu, hôn nhẹ bàn tay đang cứng ngắc của tôi, nở một nụ cười dịu dàng: “Chị nói tôi là chó điên mà, đương nhiên tôi phải ngửi mùi và tìm đến rồi, bảo bối.”
Yêu Ngay Từ Lần Đầu Gặp Gỡ Cùng đỉnh lưu ẩn hôn năm thứ ba, hệ thống đột nhiên nhắc nhở tôi thực hiện nhiệm vụ thất bại. Tôi một cước đá văng cửa phòng ngủ của anh ta: “Con mẹ nó anh ra ngoài chơi gái à?” Người chồng đang phát sóng trực tiếp: “Cái gì?” Comment còn chưa kịp bùng nổ, phòng phát sóng trực tiếp đã bị khóa. Sau đó, chương trình giải trí đặc biệt yêu cầu tôi đá vào cửa phòng sao nam để tạo hiệu ứng bất ngờ. Vừa kiếm tiền vừa nhìn trai đẹp, thật hời, hahaha. Cho đến một ngày, tôi bắt gặp nam thần nửa trên không mặc áo đang ngủ. Người chồng rẻ tiền của tôi đã lật tung phim trường. Sau đó ôm đùi của tôi: “Vợ à, đừng nhìn những kẻ đó, dáng người bọn họ như thế nào anh cũng đều có hết!”
Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.
Tôi Suy Sụp Sau Khi Chiến Lược Thất Bại Công lược thất bại, tôi chẳng còn gì để mất. Trói hắn lại, ngày ngày cùng hắn chìm đắm trong sự thân mật, còn vì hắn mà sinh một đứa con trai. Cuối cùng chết thảm trước mặt hắn. Vui vẻ hưởng thụ thời gian năm năm tự do, nhiệm vụ đột nhiên khởi động lại. Mới vừa sống lại, tôi đã bị người ta hung tợn bóp cổ. Người đàn ông ngày xưa dịu dàng giờ đây trên mặt hốc mắt đỏ như máu: “Lại một người không muốn sống.” “Ai cho cô lá gan dám bắt chước Nhiễm Nhiễm.” Cách đó không xa, đứa bé có khuôn mặt tương tự hắn chậm rãi đi ra, cầm súng lục bóng loáng nhắm vào trán tôi: “Ai bắt chước mẹ tôi đều phải chết!”
Xóa Bỏ Nam Chính Ngày đầu tiên bạch nguyệt quang của Cố Hoài Quân trở về, ta bị hắn ta đánh vào mặt trước mặt quần thần. Ngày thứ hai, nghi thức phong hậu bị hoãn vô thời hạn. Sau đó, ta như một nha hoàn, quỳ trước mặt hắn ta và bạch nguyệt quang, dâng trà hầu hạ, nhìn hai người họ ân ân ái ái. Cuối cùng, nốt chu sa là ta cũng chỉ trở thành một vệt máu muỗi trên tường. “Ting ting! Kiểm tra ký chủ công lược thất bại!” “Đếm ngược: 5, 4, 3, 2, 1!” “Bắt đầu chế độ xóa sổ nam chính!” Ta: “???” Hệ thống: “Sống vốn đã không dễ dàng, có thể đổ lỗi cho người khác thì đừng đổ lỗi cho chính mình!”
Sau Khi Thay Đổi Vận Mệnh Nam Nữ Chính, Tôi Phất Lên Rồi Tôi xuyên thành mẹ của nam chính trong truyện ngược, hệ thống nói với tôi, mỗi một lần tôi hóa giải hiểu lầm của nam nữ chính là sẽ nhận được phần thưởng trị giá một trăm vạn! Tôi nhớ lại kịch bản trong truyện, một quyển sách hai trăm vạn chữ, nữ chính bị hại hết một trăm hai mươi vạn chữ. Bạn cho rằng tám mươi vạn còn lại là cuộc sống ngọt ngào ngày thường của nam nữ chính sao? Không, là ngoại truyện của nam nữ phụ nhà người ta! Tôi đột nhiên cảm thấy mình có thể dựa vào đôi vợ chồng điên trong sách này mà thành phú bà. Thế là lúc nữ phụ đổ oan cho nữ chính rằng cô ta là người đẩy mình xuống nước. Nữ chính: “Em không muốn nói gì nữa!” Tôi mở video trong điện thoại ra: “Nó có lời muốn nói!”
Sau Khi Bị Hệ Thống Trói Buộc, Tôi Quyết Định Chạy Trốn Trúc mã rất ghét bị công lược. Chín mươi chín người công lược, kẻ thì chết, kẻ thì điên. Có người còn nhảy từ cao ốc xuống, gào thét: “Tôi chết rồi thì hắn nhất định sẽ hối hận.” Tôi hỏi hắn: “Tại sao anh không thích bọn họ vậy?” Trúc mã đáp: “Người công lược đều đáng chết.” Mãi cho đến sau này, hệ thống công lược liên kết với tôi. Tôi run rẩy, quyết định tránh xa hắn. Ai ngờ đêm đó, hắn giam tôi lại trước gương, giọng khàn khàn. “Tịch Tịch ngoan, anh dạy em cách công lược nha.” “Đừng khóc, đừng khóc, Tịch Tịch của chúng ta là làm bằng nước sao?” “Sao còn khóc vậy, có phải muốn anh lấy miệng bịt miệng em không?”
Muốn Anh Ta Áy Náy Nghe nói đàn em của Bùi Đông Luật sắp chết. Nguyện vọng duy nhất của cô ta là được tổ chức một lễ cưới với Bùi Đông Luật. Ngay khoảnh khắc anh ta đồng ý. Tôi đã thông báo với hệ thống: “Giúp tao thoát khỏi thế giới này.” Bùi Đông Luật đã hai lần thúc giục tôi ly hôn. Nhưng tôi không thể tới Cục Dân chính đúng hẹn. Cho đến khi tôi là một bệnh nhân mắc bệnh nan y nằm trên bàn mổ. Anh ta là bác sĩ mổ chính, vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng: “Sao lại là em?” Điều khiến anh ta càng sụp đổ hơn. Là việc tôi sẽ chết trong tay anh ta theo thiết lập của hệ thống. Khiến anh ta ân hận suốt đời.
Sau Khi Tìm Thấy Lỗi Hệ Thống, Tôi Bắt Đầu Phát Điên Tôi bị trói buộc với hệ thống “Không nỗ lực sẽ chết”. Mỗi ngày đều thức dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, sống còn khổ sở hơn cả 996*. *996 đề cập đến hệ thống làm việc bắt đầu lúc 9 giờ sáng hàng ngày và tan làm lúc 9 giờ tối, sáu ngày một tuần. Nhưng không bao giờ theo kịp đứa em gái không làm mà cũng có ăn. Tôi phát hiện, thành quả nỗ lực của tôi đều bị em gái cướp đi. Sau đó, tôi tìm thấy lỗi hệ thống, bắt đầu phát điên. Nó muốn múa cổ điển, tôi liền học nhảy sexydance. Nó muốn nâng cao diễn xuất, tôi sẽ tập bò trong bóng tối. Nó định đi theo con đường tri thức, tôi đọc thuộc lòng những lời thô tục suốt đêm, đẩy hết kiến thức trong đầu ra ngoài. Ai dô, đứa em gái cá koi may mắn cuối cùng cũng sắp lật xe rồi.