Hệ Thống
Xuyên Sách Tôi Bị Cả Nhà Bá Tổng Nghe Được Tiếng Lòng Sau khi bị trói buộc với hệ thống rồi xuyên sách, tiếng lòng của tôi bị cả nhà Bá tổng nghe được. [Anh hai thật ngốc, có ai mà khi uống say rồi vẫn có thể ân ái được chứ, tỉnh lại đi, đứa bé trong bụng cô ta căn bản không phải là của anh.] [Chị cả cũng vậy, bị chồng cắm sừng còn phải giúp hắn ta nuôi con riêng, thật đúng là đáng thương.] [Còn Lục Trì, không thích mình tại sao lại không ly hôn, mình còn muốn sau khi ly hôn tìm trai trẻ, nghĩ đến mấy múi cơ bụng đó…] Đêm đó, Lục Trì quấn khăn tắm đi vào phòng tôi, vành tai đỏ lên, dáng vẻ ngây thơ: “Vợ ơi, cho em sờ.”
Em Không Còn Là Của Anh Chồng tôi lái chiếc Bentley đưa con đến trường mẫu giáo. Cô giáo lấy cớ “thuận tiện liên lạc” để thêm WeChat của chồng tôi. Ảnh đại diện ban đầu là một bông hồng xanh, sau đó đổi thành một tấm hình nửa kín nửa hở, trông đầy gợi cảm. Cô ấy thường xuyên gửi ảnh và video của con tôi ở trường cho chồng tôi. Tôi nhíu mày. Tôi đã kết bạn với cô giáo ấy hơn ba tháng, cô chưa từng gửi cho tôi bất kỳ tấm ảnh nào. Cho dù tôi có việc cần liên hệ, cô ấy cũng trả lời rất chậm và cực kỳ kiệm lời. Tôi kể chuyện này với cô bạn thân, cô ấy bảo cô giáo này chắc chắn có ý đồ, dặn tôi cẩn thận kẻo mất chồng. Tôi không để tâm, chỉ coi như chuyện cười kể cho bạn nghe. Cho đến một ngày, tôi đọc được đoạn tin nhắn…
Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Là Bệnh Kiều Tái sinh thành nữ phụ bệnh hoạn trong một cuốn tiểu thuyết cứu rỗi. Tôi toàn tâm toàn ý đóng vai một kẻ u ám, cố chấp, ban ngày bám dính lấy nam chính như hình với bóng, đêm đến lại trốn trong góc tối lén lút nhìn trộm anh. Thỉnh thoảng tôi còn lẩm bẩm một mình những câu nói điên rồ như “Em muốn anh chỉ nhìn em thôi” chẳng hạn. Diễn đến mức bạn bè của nam chính nhìn thấy tôi đều tỏ vẻ ghê tởm: “Em gái kế của cậu có vẻ không bình thường.” Chỉ có nam chính vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, luôn đối xử với tôi như một người anh trai dịu dàng và bao dung. Cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, khi tôi sắp rời khỏi thế giới này, hệ thống lại không thể liên lạc được. Nam chính từ phía sau ôm lấy tôi, giọng nói chứa đầy ý cười: “Không phải đã nói sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi sao? Em gái, sao lại muốn bí mật trốn đi như vậy…”
Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”
Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi bất ngờ nhận ra hắn chính là nam chính trong tiểu thuyết, còn nữ chính không phải là tôi. Tôi sụp đổ, mặt mũi biến dạng khi giật lấy bức thư tình từ tay hắn. “Người như tôi sao dám mơ mộng đến người tri thức như cậu chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên ngơ ngác: “?” Sau đó, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm vào lòng cưỡng hôn. Trong lúc thở hổn hển, hắn cười lạnh: “Anh đã tốn bao công sức để quyến rũ em, vậy mà em lại nói anh cợt nhả?” “Thật sự chỉ có em.”
Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Những nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?
Điểm Của Bạn, Đời Của Tôi Hứa Cẩm sử dụng hệ thống đổi điểm thi đại học, sau kỳ thi, cô ta dùng điểm số của tôi đậu vào trường đại học mơ ước của tôi, còn sánh đôi với người tôi thích. Mà tôi, chịu không nổi đả kích nên đã hóa điên. Trở lại năm lớp mười hai, tôi quyết định chơi tới bến luôn, ngay cả hôm thi đại học cũng nộp giấy trắng. Muốn đổi hả, đấy, tha hồ mà đổi.
Yêu Em Mãi Không Phai Lúc nữ chính xuất hiện, mọi người đều chờ xem trò cười của tôi.Bởi vì tôi quá đỗi kiêu ngạo và tùy hứng.Bình thường thì cứ mở miệng là mắng anh nam chính, tâm trạng tốt thì không cho anh ấy lên giường, mà tâm trạng xấu thì càng khỏi nói—cửa nhà cũng không cho bước vào.Vì thế, chỉ sau ngày thứ hai kể từ khi hai người họ gặp mặt, tôi đã lặng lẽ kéo vali chuẩn bị bỏ trốn.Nhưng không ngờ, tôi còn chưa bước qua cửa, thì đã bị anh ta chặn lại.Anh ta liếc nhìn chiếc vali của tôi, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng khó nhận ra.Rồi anh dịu dàng, từ tốn nói với tôi: “Trợ lý nữ trong công ty anh đã đổi thành đàn ông rồi.”“Chị gái anh không thích em, anh đã thuê máy bay riêng đưa chị ấy ra nước ngoài.”“Con chó chăn cừu mà em ưng ý, mai sẽ được đưa tới nhà.”Nói đến đây, anh ngừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói: “Nếu em vẫn còn giận, tối nay anh tiếp tục ngủ ở gara.”Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giọng không cho phép phản kháng: “Nhưng em không được có bất kỳ suy nghĩ nào… muốn rời xa anh.”
Liếm Chó Thượng Vị Tôi là học sinh đặc biệt được tuyển chọn vào một trường quý tộc. Để tránh bị bắt nạt, tôi trở thành “kẻ theo đuôi” của đám thiếu gia. Thiếu gia lên xe, tôi mở cửa; thiếu gia đánh nhau, tôi cổ vũ; thiếu gia muốn “bay lên trời”, tôi hết mình tung hô. Khi đó, một tiểu bạch liên không chịu nổi, đứng ra chắn trước tôi và tuyên bố đầy chính nghĩa: “Các anh không được bắt nạt A Lê nữa!” Đám thiếu gia ngay lập tức bị thu hút bởi cô ấy. Nhưng, ánh mắt của “bạch liên hoa” chỉ dõi theo tôi. Vì vậy, họ bắt đầu dùng cách bắt nạt tôi để ép “bạch liên hoa” làm bạn gái của họ. Từ đầu, cô ấy cương quyết không đồng ý, nhưng rồi dần dần lại bị cảm động mà yêu họ. Thậm chí sau này, cô ấy còn nghĩ rằng tôi muốn c//ướp bạn trai của mình. Tôi hiểu ra rồi. Thì ra tôi chỉ là một phần trong trò chơi của họ.
Xuyên Thành Mẹ của Phản Diện Xuyên thành mẹ kế độc ác của phản diện, hệ thống yêu cầu tôi không được phá vỡ thiết lập nhân vật. Tôi nhìn đứa trẻ năm tuổi bên chân mình, hung dữ đổi cốc sữa trong tay thằng bé thành nước ép khổ qua. Cũng từ đó, không cho phép nó được kén ăn. Nuôi thú cưng cũng phải tự xúc phân. Sau này khi điền nguyện vọng đại học, tôi còn lén sửa nguyện vọng của nó. Nhiều năm sau, phản diện thành công vang dội. Tôi tưởng mình sắp gặp họa lớn. Không ngờ nó lại đứng trước mặt giới truyền thông nói: “Người tôi biết ơn nhất chính là mẹ tôi, tình yêu của bà ấy đã đồng hành cùng tôi lớn lên, là bà ấy đã chỉ cho tôi phương hướng cuộc đời.” Khoan đã, có phải có chỗ nào không đúng không?
Muốn Anh Ta Áy Náy Nghe nói đàn em của Bùi Đông Luật sắp chết. Nguyện vọng duy nhất của cô ta là được tổ chức một lễ cưới với Bùi Đông Luật. Ngay khoảnh khắc anh ta đồng ý. Tôi đã thông báo với hệ thống: “Giúp tao thoát khỏi thế giới này.” Bùi Đông Luật đã hai lần thúc giục tôi ly hôn. Nhưng tôi không thể tới Cục Dân chính đúng hẹn. Cho đến khi tôi là một bệnh nhân mắc bệnh nan y nằm trên bàn mổ. Anh ta là bác sĩ mổ chính, vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng: “Sao lại là em?” Điều khiến anh ta càng sụp đổ hơn. Là việc tôi sẽ chết trong tay anh ta theo thiết lập của hệ thống. Khiến anh ta ân hận suốt đời.
Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa. Cô ta cười toe toét, đưa cho mẹ tôi một cái đồng hồ: “Cô soi mặt vào nước tiểu mà xem lại cái bộ dạng đàn bà già nua nhà cô kìa, bảo sao chồng tôi thấy cô là buồn nôn. Tốt nhất là ly hôn sớm, tha cho chồng tôi đi. Thu dọn đồ đạc, kiếm ông già nào đó mà gả, biết đâu còn được nếm lại mùi đàn ông.” Tôi lập tức tặng cô ta hai bạt tai, rồi đè đầu cô ta xuống bắt phải quỳ gối xin lỗi mẹ tôi. Ba tôi định cản, tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta: “Thứ gà rừng nào cũng dám dắt về nhà à? Nói thêm một câu nữa tôi bứt sạch lông nó rồi nhét vô mõm chó của ông đấy! Biến ngay! Không thì tôi đánh luôn cả ông!”
Buông Bỏ Để Hạnh Phúc Khi Tề Việt lần thứ 19 đưa cho tôi phí chia tay, tôi đã gật đầu đồng ý. Cô gái mà anh ta nâng niu trong lòng đang làm ầm lên đòi danh phận, không thể chờ được nữa. Tôi cũng không thể chờ thêm được. Tôi mang thai, đứa bé không phải của anh ta.
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?
Sau khi cứu rỗi thành công nhân vật phản diện mắc bệnh kiều, lúc rời đi, tôi ôm anh ấy nói:“Em muốn kết hôn.”Lục Thì Yến im lặng, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ quay người bước ra khỏi cửa, sau khi anh ấy vừa đi khỏi, tôi lợi dụng cơ hội để giả chết và quay trở lại thế giới ban đầu.Chưa kịp ngồi ấm ghế thì đã nghe thấy cảnh báo: “Nhiệm vụ cứu rỗi thất bại, hãy quay lại để khắc phục.”Giây tiếp theo, tôi lại trở về thế giới trong tiểu thuyết, nhưng đã bảy năm trôi qua kể từ khi tôi rời đi, và Lục Thì Yến đã trở thành một ông trùm đầy quyền lực ở thành phố A.Lúc này, anh ấy vừa ném một người phụ nữ có gương mặt giống tôi đến chín phần xuống đất:“Cô gan thật đấy, dám dùng gương mặt của cô ấy để đến kết hôn với tôi! Cô không biết người tôi hận nhất đời này chính là cô ấy sao?”
Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An Sau khi thành công công lược hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, ta vì hắn mà ở lại. Nào ngờ hắn bị thương, mất trí nhớ quên đi ta. Hắn yêu cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, thú nàng ta làm thê. Còn ta ở bên cạnh hắn thành quý phi không được sủng ái. Chỉ vì làm bẩn giày của người hắn yêu mà ta bị hắn phế hai tay rồi ném vào lãnh cung. Đôi tay này từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Đôi tay này đã từng đan chặt mười ngón với hắn, cả đêm không nỡ tách ra. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: [Đợi thêm mấy ngày nữa đi, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.] Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn chờ hắn nữa.
Tôi là phản diện trong một cuốn sách, nhưng lại đem lòng yêu nhân vật chính đầy chính nghĩa.Vậy nên khi anh ta dần dần tiêu diệt thế lực của tôi, cuối cùng tự mình cầm súng ép vào đầu tôi buộc tôi đầu hàng, tôi chỉ ngẩng đầu cười và hỏi anh ta:“Đội trưởng Bạch, anh có thích phần thưởng hạng nhất mà tôi tặng không?”Kèm theo tiếng súng vang lên, tôi chết dưới tay anh ta.Nhưng vài ngày sau, tôi sống lại, trở thành một nhân vật bình thường nhất trong cuốn sách.
Yêu Ngay Từ Lần Đầu Gặp Gỡ Cùng đỉnh lưu ẩn hôn năm thứ ba, hệ thống đột nhiên nhắc nhở tôi thực hiện nhiệm vụ thất bại. Tôi một cước đá văng cửa phòng ngủ của anh ta: “Con mẹ nó anh ra ngoài chơi gái à?” Người chồng đang phát sóng trực tiếp: “Cái gì?” Comment còn chưa kịp bùng nổ, phòng phát sóng trực tiếp đã bị khóa. Sau đó, chương trình giải trí đặc biệt yêu cầu tôi đá vào cửa phòng sao nam để tạo hiệu ứng bất ngờ. Vừa kiếm tiền vừa nhìn trai đẹp, thật hời, hahaha. Cho đến một ngày, tôi bắt gặp nam thần nửa trên không mặc áo đang ngủ. Người chồng rẻ tiền của tôi đã lật tung phim trường. Sau đó ôm đùi của tôi: “Vợ à, đừng nhìn những kẻ đó, dáng người bọn họ như thế nào anh cũng đều có hết!”
Thần Tài Trợ Yêu Tôi là con chó siêu liếm của Lục Cần. Đến bản thân Lục Cần cũng nói, cho dù trời có sập xuống tôi cũng sẽ không nỡ rời xa hắn. Tôi đối với hắn là kiểu kêu cái là xách mông tới mà đuổi phát là cắp mông đi liền*. (* Nguyên gốc là 招之即来挥之即去, ý muốn nói là bảo sao nghe vậy) Đột nhiên có một thứ tự xưng là hệ thống nói với tôi, Lục Cần sẽ phá hoại tài vận của tôi. Tôi chỉ do dự đúng một giây sau đó liền cho tất cả các phương thức liên hệ của Lục Cần vào danh sách đen. Hệ thống lại chỉ vào một người đàn ông đang sửa xe nói: “Người đàn ông này có thể giúp cô phát tài.” “Người đàn ông này cái gì mà người đàn ông này, không có tí lịch sự nào! Đây rõ ràng là chồng tương lai của tao~”