Trang chủ Thể loại Hệ Thống

Hệ Thống

Tôi Chính Là Tinh Thần!

Tôi Chính Là Tinh Thần! Sau khi công lược thất bại, tôi bị hệ thống trừng phạt tiếp tục lưu lại thế giới này. Không có mục tiêu, tôi bắt đầu buông thả bản thân. Thứ hai bốn sáu mắng người chồng bạc tình, ba năm bảy mắng đứa con trai thối. Hệ thống nhìn trạng thái tinh thần của tôi, giọng điệu nhạt nhẽo nói: “Sớm biết như vậy đã không khen thưởng cho cô rồi.” Ai mà biết có một ngày đứa con trai không có lương tâm của tôi vậy mà lại bị tôi mắng đến mức giác ngộ ra rồi. “Mẹ ơi, mẹ có thể đổi cho con một người cha khác được không?”. “Con nghĩ người chú mà mỗi ngày cùng mẹ nói chuyện cũng không tồi.”

Kẻ Cắp Điểm Số

Kẻ Cắp Điểm Số Người đứng đầu lớp là crush của tôi. Tôi đã theo đuổi cậu ta suốt hai năm, mới biết rằng cậu ta trói buộc với hệ thống “vạn người mê”. Tôi càng theo đuổi cậu ta, điểm thi đại học của cậu ta càng cao. Cậu ta vừa mập mờ với các học bá lớp khác, vừa mập mờ với tôi. Khi tôi muốn từ bỏ, cậu ta lại cho tôi một chút dịu dàng. “Thực ra cậu rất đáng yêu, con trai đều thích kiểu con gái hiền lành như cậu.” “Nếu tôi không lạnh lùng với cậu một chút, tôi sẽ bị rối loạn ‘tâm đạo’ mất.” Tôi giống như một con cá lớn đã cắn câu, bị cậu ta kéo qua kéo lại, hết lần này đến lần khác. Cho đến một lần trước kỳ thi thử, tôi nghe thấy âm thanh phát ra từ người cậu ta: [Chúc mừng ký chủ đã khiến Hạ Lan Hương bỏ lỡ bài thi của mình để mua đồ dùng học tập cho cậu, giá trị quyến rũ tăng 13. Trong kỳ thi thử lần này, ký chủ sẽ đạt điểm cao hơn lần trước 13 điểm!] Kết quả thi công bố, cậu ta quả thật đạt 698 điểm, cao hơn 13 điểm so với lần trước là 685 điểm. Mọi người đều tôn thờ cậu ta, chỉ có tôi là cảm thấy rùng mình.  

Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An

Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An Sau khi thành công công lược hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, ta vì hắn mà ở lại. Nào ngờ hắn bị thương, mất trí nhớ quên đi ta. Hắn yêu cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, thú nàng ta làm thê. Còn ta ở bên cạnh hắn thành quý phi không được sủng ái. Chỉ vì làm bẩn giày của người hắn yêu mà ta bị hắn phế hai tay rồi ném vào lãnh cung. Đôi tay này từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Đôi tay này đã từng đan chặt mười ngón với hắn, cả đêm không nỡ tách ra. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: [Đợi thêm mấy ngày nữa đi, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.] Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn chờ hắn nữa.

Trước Khi Cái Chết Đến

Trước Khi Cái Chết Đến Tôi là Bạch Nguyệt Quang chết sớm trong truyện ngược. [Điểm cốt truyện hiện tại: Bạch Nguyệt Quang về nước dự tiệc!] [Đếm ngược đến lúc ký chủ tử vong: 30 ngày!] Ha ha, đây không phải tiệc mừng trở về, rõ ràng là bữa tiệc cuối cùng của tôi. Tôi sắp chết rồi. Trước khi cái chết đến, tôi vẫn còn kịp tìm một anh đẹp trai: “Trước khi chết gặp được anh người yêu như này thì sướng phải biết!” Anh đẹp trai nửa cười nửa không: “Được rồi, chị gái hẹn hò với tôi xong nhớ chết nhé.” Wtf??? Anh là tử thần thật đấy à?!

Trang Sách Cuối Cùng

Trang Sách Cuối Cùng Sau khi bị ràng buộc với hệ thống thôi miên, ba đối thủ một mất một còn vai rộng, eo thon, chân dài đều trở thành chóa của tôi. Tôi dựa vào hệ thống để ức hiếp bọn họ, sống sung sướng tiêu dao. Cho đến một ngày, tôi phát hiện hệ thống thôi miên bỗng nhiên biến mất. Tình hình nguy rồi, tôi quay đầu bỏ chạy. Ba người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề chặn đường tôi lại, ánh mắt vừa tàn nhẫn vừa ngông cuồng. “Chạy tiếp đi, đại tiểu thư của bọn anh.” Chít mịa! Chơi lố quá rồi!

Gió Xuân Chảy Dài

Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]

Tĩnh Ninh Kiến Xuân

Tĩnh Ninh Kiến Xuân Ta là thiếp của Nghiêm phủ. Ta luôn nhu thuận cung kính, với lão gia cũng có thể xem là tình thật ý chân. Nhưng nào ngờ, Nghiêm phủ lại bị tịch biên tài sản. Ngay lúc đó, ta thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay, ta chỉ là thiếp. Thiếp thì không đáng bị liên lụy.

Trò Chơi Ngược Tra

Trò Chơi Ngược Tra Ta đã được trùng sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta cưng chiều hết mực đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá mà chết đuối. Chết thật uất ức, chết thật nhục nhã, chết thật không cam lòng. Ta được trùng sinh vào lúc nàng ta vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng ta. Đồ nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng ta và đám nhi nữ vô tâm của nàng đều đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy hài tử ruột thịt của ta thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta sễ tự tát cho mình hai cái! Thế nhưng, từ miệng nữ nhi của nàng, ta biết được một sự thật còn kinh khủng hơn.

Học Thần Trở Về

Học Thần Trở Về Bạn cùng phòng đã liên kết với hệ thống học tập. Mỗi khi tôi làm một câu hỏi, kiến thức lại chạy vào đầu cô ta. Còn tôi thì ngày càng trở nên ngốc nghếch. Nực cười, tôi đã được tuyển thẳng rồi! Thế nên quyết định nằm yên không làm gì luôn.

Nữ Phụ Thức Tỉnh

Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.  

Định Mệnh

Định Mệnh Tôi mang thai con của nhân vật phản diện, và để sống sót, tôi đã lên kế hoạch chạy trốn. Dù sao thì trước khi xuyên vào cuốn sách, tôi đã biết rằng Trì Tranh sẽ không cho tôi, một nhân vật phụ vô dụng, sinh ra dòng máu của hắn. Vào ngày trước khi tôi dự định trốn thoát, Trì Tranh ôm tôi và nói: “Em chỉ là thế thân của cô ấy, hãy an phận một chút, đừng làm khó cho anh.” An phận cái gì chứ! Vào tối hôm sau, tôi giả vờ nhảy xuống vách đá, thực chất là lén lút bỏ trốn ra nước ngoài để sống cuộc sống tự do. Nghe nói đêm đó, Trì gia gặp phải chuyện lớn, người thừa kế duy nhất đã trở nên điên cuồng. Còn ba tháng nữa mới đến ngày dự sinh, tôi bị một đám người mặc đồ đen bắt đi. Bị bịt mắt, giọng nói trêu chọc của một người đàn ông vang lên bên tai tôi: “Tiếp tục chạy đi, bảo bối.” “Nếu em còn dám rời xa anh, em có tin anh và em sẽ cùng nhau xuống địa ngục không?”

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”

Yêu Người Không Được Chọn

Yêu Người Không Được Chọn Sau khi xuyên sách, hệ thống buộc ta công lược thế tử Mạnh Hữu của Quốc công phủ. Ta bỏ ra trọn tám năm làm thanh mai trúc mã của hắn, làm một kẻ chó liếm không chút tôn nghiêm. Nhưng hắn lại quay đầu định thân với thiên kim Tể tướng, nói chỉ coi ta là muội muội. Sau khi nhiệm vụ thất bại, ta bị hệ thống xóa bỏ, lại bất ngờ được một thợ săn trên núi cứu sống. Nhìn nam tử trước mặt với làn da màu đồng cổ, tám khối cơ bụng rắn chắc, ta không khỏi cười thầm mà thổ lộ: “Thực ra, ta thích hán tử cường tráng, đâu phải loại thư sinh yếu ớt như Mạnh Hựu!” Chúng ta sống những ngày tự do khoái hoạt nơi núi rừng nhưng chẳng ngờ Mạnh Hựu lại đỏ mắt tìm tới cửa.

Lựa Chọn

Lựa Chọn Bệ hạ lại nạp thêm một mỹ nhân. Dung nhan diễm lệ, thân hình mềm mại. Giống hệt ta lúc mười sáu tuổi. Tỳ nữ vì ta mà bất bình: “Người bầu bạn với bệ hạ ở lãnh cung tám năm là nương nương, người vào sinh ra tử vì bệ hạ là nương nương.” “Nàng ta là cái thá gì? Bệ hạ sẽ sủng ái nàng ta sao?” Ta chỉ nhấp một ngụm trà. Nhiệm vụ công lược sắp hoàn thành, ta sẽ trả lại thân xác này cho chủ nhân của nó ngay thôi. Hắn sủng ái ai yêu thương ai, liên quan gì đến ta? Nhưng khi bệ hạ phát hiện ra linh hồn trong thân xác này đã thay đổi, hắn đã phát điên. Cầu xin khắp chư thiên thần phật, chỉ mong đổi lại hoàng hậu của hắn trở về.

Căn Bệnh Của Chồng Tôi

Căn Bệnh Của Chồng Tôi Chồng tôi có một căn bệnh. Cứ ăn cơm là lại chê bai con trai. Con trai tôi sợ đến mức không dám ngồi vào bàn ăn, thậm chí còn bị viêm dạ dày. Tôi đã cãi nhau với anh ta vô số lần, nhưng anh ta vẫn nghĩ mình đúng: “Nếu mấy lời này còn chịu không nổi thì sau này ra xã hội làm sao mà tồn tại?!” Tôi không ngăn anh ta nữa, quay đầu đón bố tôi về ở cùng. Xét cho cùng, về vấn đề chê bai con cái, bố tôi có thể được coi là tổ sư gia rồi!

Ánh Trăng Sáng Của Tôi

Ánh Trăng Sáng Của Tôi Vào ngày nữ chính xuất hiện, cô ấy đã giành mất vị trí nhất toàn khối của tôi chỉ với một điểm chênh lệch. Cô ấy còn với dáng vẻ kiêu ngạo nhưng rực rỡ, tiếp cận người thanh mai trúc mã của tôi, Thẩm Hoài Tự. Cô ấy nói với tôi: “Từ giờ trở đi, tôi sẽ giẫm lên đầu cô, cướp đi tất cả những gì cô có, hãy chấp nhận số phận sớm đi.” Thẩm Hoài Tự khẽ nhếch môi, như đúng ý cô ấy, đối xử với cô ta dịu dàng đến cùng cực. Nhưng mà —— Biểu cảm như vậy của Thẩm Hoài Tự chỉ xuất hiện khi anh ấy kéo những người muốn giẫm lên đầu tôi xuống và đẩy họ vào địa ngục.

Trà Xanh Đỉnh Nóc

Trà Xanh Đỉnh Nóc Sau khi xuyên qua, ta bị ràng buộc với hệ thống Trà Trà. Cần phải nói đủ 1000 câu trà ngôn trà ngữ. Vì thế mỗi ngày ta điên cuồng nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải vị hôn phu của tỷ không thích muội sao? Muội chỉ sợ tỷ thiệt thòi, không phải cố ý nói xấu hắn đâu.” Nam chính bên cạnh hận không thể nuốt sống ta. Ta giả vờ sợ hãi nép sau lưng nữ chính. “Tỷ tỷ, vị hôn phu của tỷ thật đáng sợ, trong mắt hắn còn lóe lên hàn quang. Không như muội, trong mắt muội chỉ có tỷ tỷ.”

Tiểu Bạch Thỏ Đến Rồi!

Tiểu Bạch Thỏ Đến Rồi! Trong tiệc sinh thần, phụ thân mang một nữ nhân về, nói muốn nạp nàng ta làm thiếp. Mẫu thân tươi cười đón chào, còn giữ người ở lại trong phủ. Bà âm thầm ra hiệu với ta, ta hiểu rõ nhếch môi. Tiểu bạch thỏ vào lồng, hai mẫu tử chúng ta có thứ để chơi rồi.  

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc Hệ thống ngủ say tám năm đột nhiên lên tiếng. Nó bảo tôi cầm nhầm kịch bản, tôi không phải nữ chính của tiểu thuyết. Mà là nữ phụ độc ác, tôi không chỉ ngủ với đàn ông của nữ chính, mà còn kết hôn với anh! Sau khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi sẽ vì ghen tị mà điên cuồng tìm đường chết, cuối cùng bị chính chồng mình tự tay giết chết! Tôi thu dọn hành lý suốt đêm rồi ném lại tờ đơn ly hôn rồi vội vàng bỏ chạy. Nhưng không ngờ tất cả các chuyến bay đều bị chặn lại, Phó Thâm Thời mang theo vệ sĩ, chặn tôi ở sân bay! Anh nắm chặt tờ đơn ly hôn, cười lạnh lẽo: “Vợ à, trò đùa này không vui đâu.”

Nam Chính Bất Tài!

Nam Chính Bất Tài! Mối quan hệ của ta với đích tỷ như lửa với nước. Kiếp đầu tiên, đích tỷ đã cứu một tên ăn mày, còn chữa trị vết thương, cung cấp thức ăn và quần áo cho hắn, ta không suy nghĩ mà giet hắn một cách dứt khoát. Ở kiếp thứ hai, ta biết được thân phận thực sự của tên ăn mày kia, không biết xấu hổ chạy đến cứu hắn trước, để khiêu khích ta, đích tỷ đã quất roi vào người tên ăn mày, tiếc thay hắn đã không thể sống sót đợi đến ngày trở mình. Ở kiếp thứ ba, cả hai chúng ta đều có được ký ức kiếp trước, quyết định không cứu người, nhưng chúng ta không ngờ rằng tên ăn mày kia lại được một cô nương khác cứu, trở thành Hoàng tử lưu lạc ở nhân gian. Cô nương đó có mối quan hệ tình cảm phức tạp với Hoàng tử… Cả gia tộc của nàng đều bị xử chet. Cuối cùng nàng dùng trâm cài đ âm chet Cửu hoàng tử rồi t ự s át… Kiếp thứ tư, ta và đích tỷ nhìn nhau. Đích tỷ: “Cảm ơn muội đã cứu mạng ta .” Ta: “Cảm ơn lòng tốt của tỷ tỷ.” Đích tỷ: “Giet hắn lần nữa không?” Ta: “Cũng không phải là không thể.”