HE

Cô Bạn Thân Ích Kỷ

Cô Bạn Thân Ích Kỷ  Bạn thân và bạn trai cô ấy chuẩn bị mua nhà, cô ấy yêu cầu tôi chi một nửa tiền. “Chúng ta có mối quan hệ tốt, sau này chắc chắn cậu sẽ thường xuyên đến ở.” “Cậu bỏ ra tám mươi vạn nhân dân tệ, mua một phòng trong căn nhà mới của tớ đi.” “Cậu lại cho tớ vay thêm tám mươi vạn nhân dân tệ, trả một lần, để tránh phải trả lãi cho ngân hàng.” Tôi không có nhiều tiền tiết kiệm như vậy, nhưng bạn thân không tin, lập tức trở mặt. “Cậu thật sự chỉ nhìn vào đồng tiền, coi mấy đồng bạc đó quan trọng thế sao!” “Đồ keo kiệt, một xu cũng không chịu rút ra, ôm lấy đống tiền thối của cậu mà chết đi!” Cô ta còn đi khắp công ty bôi nhọ tôi, nói thành tích tốt của tôi là do dùng các biện pháp không chính đáng. Nhưng cô ta quên mất rằng, chính tôi đã dẫn cô ta vào công ty, chính tôi đã dẫn dắt cô ta làm dự án. Sau đó, bạn thân nợ hàng triệu, bị bạn trai chia tay, quỳ bên chân tôi cầu xin. Tôi dùng chân đá cô ta ra. Con chó nuôi không thuần, không xứng đáng có cơ hội thứ hai.

Mùa Xuân Thứ 2

Mùa Xuân Thứ 2 Năm thứ hai sau khi công ty niêm yết, Kỳ Hạo đề nghị ly hôn với tôi. Anh ta muốn cho Hạ Đồng một danh phận. Không muốn người phụ nữ tốt nghiệp hải ngoại đó, người đã cùng anh ta thức trắng đêm phấn đấu giúp công ty bước lên tầm cao mới, tiếp tục bị người khác chỉ trỏ. Anh ta nói xin lỗi tôi nói rằng giữa chúng tôi đã không còn tình cảm thì cũng không nên tiếp tục dằn vặt nhau nữa. Tôi không chịu buông tay, dù là vì tình cảm mười năm, hay vì con gái chúng tôi. Cho đến sinh nhật con gái, anh ta nhận được cuộc gọi từ Hạ Đồng rồi vội vàng rời đi để lại mẹ con tôi không may gặp tai nạn xe. Khi tỉnh dậy, tôi chủ động ký vào đơn ly hôn. Bởi vì tôi đã mất trí nhớ, ký ức quay về thời điểm trước khi quen biết anh ta.  

Chỉ Có Thể Là Nàng

Chỉ Có Thể Là Nàng Ngày thứ hai mươi tám sau khi được sắc phong hoàng hậu, tỷ tỷ ruột của ta tiến cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm hoàng hậu tôn quý vạn người kính ngưỡng. Ta vui mừng nhảy cẫng lên ba thước, hớn hở muốn ôm đại đao Thanh Long của mình rời cung ngay lập tức. Dù sao ta cũng sớm đã không muốn hầu hạ Phó Thanh Hồng—kẻ lúc nào cũng nóng lạnh thất thường, không vừa ý liền chém đầu người khác. Chỉ là sau đó, ta bị hắn chặn lại ở trường săn. Hắn híp mắt, khóe môi mang theo ý cười mà như không cười: “Lặng lẽ chuồn mất, Lục Thương Nhĩ, gan nàng to thật đấy.”  

Cô Gái Thích Ăn Khổ

Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!

Bạn Trai Giả Nghèo

Bạn Trai Giả Nghèo Tôi là một kẻ nghèo khổ, bạn trai tôi cũng vậy. Nhưng khi tôi hỏi anh ấy một cây xúc xích tinh bột ba tệ, hai cây bao nhiêu, anh ấy lại ấp úng không nói được. Tôi nảy sinh nghi ngờ, nói với em gái anh ấy: “Chị cảm thấy anh trai em đang giả nghèo, anh ấy thậm chí không biết hai cây xúc xích tinh bột bao nhiêu tiền, chắc chắn em biết đúng không!” Em ấy hoảng hốt, cố tỏ ra bình tĩnh: “Tất nhiên là em biết rồi.” Sau đó, tại nhà hàng năm sao nơi tôi làm thêm, nhìn thấy hai người họ mỗi người cầm một cuốn “Kiến thức cần thiết của người nghèo”, miệng lẩm bẩm: “Việc đầu tiên khi mở gói 9.9 tự động gia hạn là phải hủy tự động gia hạn!” “Xương khóa thịt gà một cân 15 tệ, mua một cân tặng nửa cân.” “…” Bạn trai còn học đến mức sắp khóc đến nơi: “Chết tiệt, nhanh học thuộc đi!”

Đời Này Em Không Lấy Anh

Đời Này Em Không Lấy Anh Được sống lại lần nữa, lần này tôi từng bước tránh xa mọi điểm giao thoa với Tô Cẩn Niên. Anh chuyển công tác đến quân khu phía Nam, tôi thì đăng ký học Đại học Tây Bắc. Đơn đăng ký kết hôn anh đã chuẩn bị xong, tôi lén lấy về. Anh mua nhà cưới ở phía Nam, tôi liền quyết định định cư ở phương Bắc. Tất cả chỉ do.. Kiếp trước, người yêu thầm anh vì anh mà cả đời cô độc một mình. Anh cảm thấy có lỗi, nên lén lút cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ. Đến lúc về già, ngay cả con trai tôi với anh cũng bị tình yêu cảm động trời đất của họ lay động, trở thành một gia đình với họ.

Làm Vệ Sĩ Nhà Thái Tử Gia

Làm Vệ Sĩ Nhà Thái Tử Gia Tôi là vệ sĩ của thái tử gia ở Kinh Thành. Ngày thường, thái tử gia gây chuyện, hắn chẳng mất sợi tóc nào, còn tôi thì ngày nào cũng bị đánh. Cuối cùng tôi cũng giận rồi. Tôi xông vào phòng, kéo áo lên cho hắn xem vết thương trên người. Hy vọng hắn nể tình tôi đã theo hắn bao năm mà bớt gây chuyện lại. Hắn trầm mắt, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc, giọng khàn khàn nói: “Làm người của tôi, tôi sẽ không để cậu bị đánh nữa.” —  

Uống Nhầm Ánh Mắt

Uống Nhầm Ánh Mắt Bạn cùng phòng của tôi rõ ràng là trai thẳng, nhưng lúc nào cũng dính lấy tôi. Dỗ tôi ngủ, đi học cùng tôi, thậm chí giặt tất cho tôi, đúng chuẩn “bạn trai 24 hiếu”. Khi bầu không khí mập mờ lên đến đỉnh điểm, tôi đang tính tỏ tình. Lại nghe thấy cậu ấy lạnh lùng nói với một nam sinh cùng khoa: “Tôi không thích cậu, tôi cũng không phải gay.”

Vẫn Mãi Yêu Anh

Vẫn Mãi Yêu Anh Tôi đã trở thành một con tang thi có ý thức, vừa hay lại phát hiện ông chủ đang chạy trốn. Tôi lập tức chạy nước rút xông về phía trước, gặm phập một cái! Kết quả hắn biến thành tang thi đầu đàn, lại thành ông chủ, tiếp tục những ngày tháng sai bảo tôi…

Phượng Điệp Trong Mộng

Phượng Điệp Trong Mộng Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…

Tiêu Thanh Nguyệt

Tiêu Thanh Nguyệt Ta là đích tử của Hầu phủ, từ nhỏ đã thể nhược đa bệnh, đi một bước cũng thở dốc. Trưởng tỷ của ta một tay vung trường thương, chiêu thức nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, còn ta… đến cả cây cung nhẹ nhất cũng không kéo nổi. Thế nên, phụ thân xem ta như con gái mà nuôi, để trưởng tỷ giả trai ra trận giết địch. Đúng lúc Hoàng thượng mở rộng hậu cung, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị đưa vào sâu trong hoàng cung. Vốn tưởng đầu không giữ nổi, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu chết. Nào ngờ, đêm đó, tại tẩm cung của quân vương, hắn lại hung hăng “sủng ái” ta một phen.

Thật Giả Tình Thâm

Thật Giả Tình Thâm Con gái ruột bị bắt cóc suốt 17 năm cuối cùng đã được đưa trở về nhà. Mẹ ôm chặt lấy cô ấy vào lòng, không ngừng gọi: “Tim gan của mẹ ơi, con gái yêu của mẹ ơi.” Thế nhưng ánh mắt cô ta lại dán chặt vào tôi, giả vờ ngây thơ hỏi: “Bây giờ con đã về rồi, vậy chị gái có phải nên trở về nhà mình không?” Cô ta tưởng tôi là kẻ được nhận nuôi, kẻ đã ăn cắp cuộc sống sung túc lẽ ra thuộc về mình. Nhưng lại không hề nhận ra, ngay khi nói ra câu ấy, cả căn nhà lập tức rơi vào im lặng.

Giấc Mộng Ngày Xuân

Giấc Mộng Ngày Xuân Ta trời sinh đã có vòng một đầy đặn. Tiểu thư sợ cô gia không cầm lòng được, bèn gả ta cho Tiêu tướng quân đang trọng thương nơi chiến trường. Nàng vừa tiễn ta ra cửa, vừa chột dạ rót lời vào tai: “Tiêu Miễn tuy không thể hành phòng, nhưng ngươi cũng nhờ vậy mà bớt khổ sở chuyện sinh hài tử.” “Ngươi đừng lo, nam nhân không được ở phương diện kia, có khi lại đặc biệt được ở những chỗ khác.” Về sau, ta đêm nào cũng cầu xin tha mạng. Thật muốn hỏi tiểu thư một câu: Tiêu Tướng quân vì sao cái nào chỗ nào cũng được?

Yến Yến

Yến Yến Cha ta là thủ phủ* ỷ vào việc mình có chút tiền, ép buộc Tiêu Kính Đường cưới kẻ ngu là ta làm vợ. [*nhà giàu nhất; nhà giàu số một] Tiêu Kính Đường cho rằng người mình cưới là muội muội tài danh kia của ta, nên vui vẻ đồng ý. Đêm tân hôn, người mà hắn nhìn thấy là ta, ngay tại chỗ phẩy tay áo tức giận bỏ đi. Về sau, hắn chiếm được đế vị, quân lâm thiên hạ, giết sạch cả nhà Thẩm gia của ta. Ta nghe được tin này, liền lặng lẽ uống Hạc Đỉnh Hồng. Nghe nói cha và di nương của ta đều bị chặt đầu, ta sợ đau, cũng không nhọc đến hắn động thủ. Sống lại một đời, ta quay đầu gả cho con nuôi của cha ta.

Thái Bình Thịnh Thế

Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”

Tiếng Sét Định Mệnh

Tiếng Sét Định Mệnh Đêm trước ngày xuất giá, ta tận mắt chứng kiến vị hôn phu giết người. Hoảng loạn bỏ trốn suốt đêm, lại bị trói vào sào huyệt của bọn cướp. Một vị đại hiệp đi ngang qua anh hùng cứu mỹ nhân, cũng bị trói theo. Lúc này, một tiếng sét đánh trúng khiến linh hồn của chúng ta hoán đổi cho nhau. Mở mắt ra lần nữa, ta thấy vị phu quân bệnh tật ôm lấy “Ta”, ánh mắt sâu thẳm: “Nương tử, vì sao lại bỏ trốn…” Ta trong thân xác của đại hiệp và đại hiệp trong thân xác “Ta.” kinh hoàng nhìn nhau. Cùng lúc phát ra tiếng thét chói tai…

Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật

Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, các công tử quyền quý trong kinh không ai dám cưới ta làm chính thất, nhưng tất cả đều muốn nạp ta làm thiếp, bịt miệng ta lại rồi giấu trong lầu vàng. Bởi vì ta mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, chỉ nói lời thật, mà mỗi lời thốt ra đều kinh người, thường khiến kẻ khác tức đến đau tim. Lục hoàng tử Tiêu Văn Thịnh ra tay nhanh nhất, thỉnh cầu chỉ dụ, nạp ta làm trắc phi. Sau khi tiến vào vương phủ, Thịnh Vương bóp chặt mặt ta, nghiến răng nói: “Nếu không nhờ dung nhan này, cái miệng của ngươi sớm đã khiến ngươi chết cả trăm ngàn lần rồi.” Ta cười khẩy một tiếng: “Sao? Lão Lục ngươi còn muốn hạ độc khiến ta câm sao?” Tiêu Văn Thịnh: “Ý kiến hay đấy.”

Làm Giả Hoá Thật

Làm Giả Hoá Thật Phu quân mất tích. Hộ vệ đến bẩm báo rằng phu quân đã bị bọn cướp tấn công, hiện tại không rõ tung tích. Mãi về sau ta mới biết, hóa ra hắn đã dẫn theo một nữ nhân trốn vào núi ẩn cư, sống những ngày tháng thần tiên quyến lữ . Khổ cho cả phủ phải lo lắng, thấp thỏm vì hắn. Nếu đã như vậy, ta nguyện thành toàn cho bọn họ. Ta công bố với bên ngoài rằng phu quân đã qua đời. Đợi đến khi hắn chán cảnh núi non, muốn quay về phủ, lại bị gác cổng đá một cái bay ra ngoài: “Đồ ăn mày từ đâu đến, cút ngay!”

Không Kết Hôn

Không Kết Hôn Yêu đương với Tần Chân sáu năm, hắn vô số lần đòi chia tay, nhưng lần nào tôi cũng khóc lóc, làm loạn, thậm chí còn dọa t/ự s/á/t để níu kéo. Ai cũng biết Tần Chân là một tên lăng nhăng chính hiệu, nhưng tôi lại là một cô gái ngốc nghếch, yêu hắn đến mức không thể sống thiếu hắn. Năm tôi tám tuổi, có người trong bàn tiệc đùa giỡn, nói tôi cũng không còn nhỏ nữa, hỏi Tần Chân có định chịu trách nhiệm với tôi không. Lúc ấy hắn đã say, bị ép đến mức không còn cách nào khác, bèn buột miệng nói sẽ cưới tôi. Nhưng tôi thì hoảng sợ. Yêu đương thế nào là chuyện của tôi. Nhưng kết hôn? Chuyện đó thì không.

Như Ý Xuân

Như Ý Xuân Sau khi Tiêu Thành Cảnh đăng cơ, ta trở thành Quý phi. Hắn hứa với ta sinh cùng chăn ch3t cùng huyệt, đời này tuyệt đối không phụ ta. Kết quả, hắn quay lưng liền phong phi cho bạch nguyệt quang của hắn, còn lên kế hoạch trừ khử phụ thân ta. Sau khi bỏ trốn thất bại, ta ôm bụng khóc nức nở: “Con à, nếu không đầu thai vào bụng mẹ, làm sao đến cơ hội nhìn thế gian một lần cũng chẳng có.” Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lẽo: “Nàng ngày nào cũng nói những lời xúi quẩy này với hoàng nhi của trẫm?”