HE

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái. Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.” “Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải nói về tuổi tác.” “Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một: “Hiểu, rõ, chưa?”

Lạc Vào Trò Chơi Kinh Dị

Lạc Vào Trò Chơi Kinh Dị Phiên bản 1: Tôi hôn mê váng vất thì bị kéo vào trò chơi kinh dị. Khung cảnh trò chơi là trang viên của sếp tôi. Bị quản gia cầm dao truy sát, tôi nịnh nọt kéo sếp cùng chui vào tủ quần áo né tránh. Tôi còn giơ tay bụm chặt miệng ảnh: “Sếp Cố đừng lên tiếng, nhà này của sếp không sạch đâu!” Bên ngoài bình luận như sắp phát điên: [Cô ta… Cô ta vừa kéo BOSS cuối vào tủ treo quần áo hở? Cô ta điên rồi hay tôi bị mù?] [Ủa không phải chứ? Sao mặt BOSS lại đỏ lên thế kia? Ê anh mà như thế là tôi chuẩn bị dập đầu đấy nhé.] Sếp nạy tay tôi ra, giọng khàn khàn: “Vợ à, sao em lại ở đây?” Bình luận trên màn hình: [???] [!!!] Phiên bản 2: Đi tới trò chơi kinh dị, tôi bị quỷ dị truy đuổi phải chạy trốn vào tủ treo quần áo. Tiếng bước chân âm u lạnh lẽo cứ chầm chậm tới gần. Cửa tủ quần áo bị mở hé một khe hở. Để lộ ra một khuôn mặt tái nhợt âm u với khuôn mặt góc cạnh đầy lạnh lẽo, mà trông lại giống sếp của tôi đến thế. Tôi lập tức đứng thẳng dậy, đẩy mạnh cửa tủ ra, đụng cho anh ta lảo đảo. Sau đó tôi quơ băng ghế trong tay lập tức đập lên đầu anh ta. Buồn cười, tôi liều mạng cày cuốc tới kiệt sức ngỏm củ tỏi, oán khí trên người còn nặng hơn cả lũ quỷ ấy nhé!

Lam Lam Người Nhạt Như Cúc

Lam Lam Người Nhạt Như Cúc Ta từ nhỏ đã không có chí lớn, hết ăn lại nằm. Mẫu thân vì tính kế lâu dài, đã lập cho ta một nhân thiết người nhạt như hoa cúc. Ai ngờ nhân thiết lập quá thành công, khiến cho nhà họ Thôi vì đích trưởng tử mà đến cửa cầu hôn. Mẫu thân từ tuổi nhỏ nói đến thể chất yếu, lại từ thể nhược đẩy đến bát tự không hợp. Việc hôn sự này rốt cuộc cũng từ chối, nhưng mẫu thân còn chưa kịp thở phào, người đến cầu hôn đã sắp đạp vỡ ngưỡng cửa rồi. Tóc mẫu thân vì sầu lo mà đã bạc đi mấy sợi. “Lam Lam, nương mệnh khổ, hai mươi năm trước vì hôn sự của mình mà tính toán, sao hai mươi năm sau, còn phải vì con mà tiếp tục tính toán?” Ta nắm chặt tay mẫu thân, ánh mắt tha thiết: “Nương, người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc để làm!” Mẫu thân trong nháy mắt lấy lại tinh thần: “Con nói đại tỷ của con sao?” Ta lắc đầu như trống bỏi: “Nương nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu gì hết?” Tiếng của Đại tỷ tức giận truyền đến từ ngoài cửa: “Giả bộ tiếp đi, ngươi tiếp tục giả bộ? Sao không giả bộ nữa?”

Yêu Em Vô Điều Kiện

Yêu Em Vô Điều Kiện Về cơ bản thì là: [Chiều người yêu vô điều kiện công x Ngốc nghếch vô tâm vô tri thụ] Ba tôi là một con Tỳ Hưu keo kiệt nổi tiếng ở Bắc Kinh, mẹ tôi thì là một cô nàng tham ăn khét tiếng của Bắc Kinh. Còn tôi thì khác. Tôi chẳng là cái gì cả! Theo lời mẹ tôi, tôi vừa lười, vừa tham ăn, lại còn keo kiệt, sau này nhất định sẽ chớt đói. Bà ấy quá nông cạn rồi. Hồi nhỏ tôi ăn chực ở nhà cậu, lớn lên thì ăn chực ở phòng ký túc xá, kiểu gì cũng có cái để ăn! Mà bạn cùng phòng của tôi, đúng là người tốt vô cùng. Ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa phải hai mươi món, còn giúp tôi giặt đồ, dọn dẹp phòng. Chỉ có một khuyết điểm nhỏ: Sợ bóng tối. Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi mới chịu được!

Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp

Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp Vào ngày thứ ba chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi phát hiện mình mang thai. Vì không muốn mất phong độ mà nói cho anh ấy biết chuyện này, tôi đã gửi một tin nhắn cho nhóm bạn của anh ấy. “Tôi có thai rồi.” Tôi nghĩ rằng họ sẽ là những người đầu tiên nói với anh ấy về việc tôi mang thai, sau đó tôi sẽ đợi anh ấy đến quỳ xuống nhận lỗi. Kết quả là não của những người anh em của anh ấy đều không được bình thường. “Đánh cái gì vậy? Chị dâu, đứa trẻ này không phải của em!” “Chị dâu, em không dám có ý đồ gì với chị đâu ạ!” “Đừng đùa, giữa chúng ta trong sạch như nước cất, không thể có con được.” Tôi: “…” Đến tối, cuối cùng cũng có một người có não bình thường, nhìn vào ghi chú, là anh trai của bạn trai tôi: “Nó không muốn nuôi sao?” Tôi đang chuẩn bị ra vẻ đáng thương trước mặt các bậc trưởng bối. Kết quả là giây tiếp theo, Cố Đình Sâm, người vốn ít nói, đột nhiên phát điên. Anh trai anh ấy: “Tôi nuôi.” “Em có phiền nếu đứa trẻ gọi tôi là bố không?” “Đứa trẻ cũng có quan hệ huyết thống với tôi.” “Em mang hộ khẩu xuống đây đi, tôi đến dưới nhà em rồi.” Không phải, anh trai, anh lại định làm trò gì vậy?

Trường An Quy Cố Lý

Trường An Quy Cố Lý Đã 14 năm kể từ khi ta xuyên không thành nữ phụ, dường như ta đã phải lòng nam chính. Đêm hội Nguyên Tiêu, cổ thành tấp nập người qua kẻ lại, dãy phố dài mười dặm đèn hoa rực rỡ, phủ một lớp sương đỏ mỏng manh, cuối cùng cũng soi sáng nhân gian trong bóng tối. Ta vùi mình trong vòng tay người nọ, nhìn đăm đăm cảnh đêm phồn hoa, không kìm được hỏi khẽ: “Vì sao chàng lại thích ta?” Giây lát sau, ta nghe giọng chàng thiếu niên lười biếng, mang chút quyến rũ: “Bởi vì… Trường An quy Cố Lý*.” “Tuy ta không phải Cố Lý, nhưng ta sẽ là Cố Lý của nàng*.” *Cố Lý còn có nghĩa là cố hương, quê nhà.

Trọng Sinh Báo Thù

Trọng Sinh Báo Thù Cố Tướng quân còn trẻ tuổi phong lưu nhưng lại bị ép cưới ta, một công chúa phế vật. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn giết chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Phong cho nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta làm tội nô. “Công chúa đã cướp phu quân của người khác thì nên chuộc tội cho đàng hoàng.” Ta mới biết, hắn và nha hoàn của ta đã nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy. Hóa ra hắn hận ta đến thế. Mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh vào ngày hắn khải hoàn trở về.

Nhân Định Thắng Thiên

Nhân Định Thắng Thiên Năm bảy tuổi, trong thôn có một thầy tướng số đến. Ông nói ta mệnh mỏng, là trời sinh tiện mệnh, khắc cha mẹ, còn không bằng ăn mày. Còn muội muội ta là tướng ẩn phượng, định mệnh phải gả vào hoàng gia, hưởng vinh hoa phú quý. Từ ngày đó, cha đuổi ta ra chuồng heo, ngày ngày phải cùng heo giành ăn Còn muội muội thì trở thành bảo bối của cả nhà, mặc quần là áo lụa. Dân làng ghét bỏ ta, muốn đuổi ta ra khỏi làng. Nhưng ta không tin vào số mệnh, ta chỉ tin chính mình.

Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc

Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc Cha ta đi cướp, mang về một nam hài tám tuổi. Cái vẻ ngỗ ngược đó, giống hệt như con sói con ta gặp khi đi theo cha đến Mạc Bắc lúc còn nhỏ. Tất cả mọi người đều quỳ lạy hắn, gọi hắn là điện hạ. Ta thì cầm ná bắn vào gáy hắn. Cha ta sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, túm lấy gáy ta nhét ta vào gầm bàn. “Hắn là thái tử.” Ta thò đầu ra khỏi gầm bàn, chớp chớp mắt hỏi: “Thái tử là thứ gì? Có lợi hại hơn ta, một tiểu đầu lĩnh sơn tặc không?” Mười năm sau, ba nghìn cấm vệ quân đóng quân ngoài Lưu Vân trại, đón thái tử Phong Mặc hồi kinh. Ta trốn trong đống cỏ khô không ai để ý, than trời trách đất.

Ly Hôn Vui Vẻ

Ly Hôn Vui Vẻ Kỷ niệm ba năm kết hôn, Chử Hàn đưa em gái của người anh em đã khuất về nhà chăm sóc. Tôi không đồng ý. “Cái gọi là chăm sóc của anh, nhất định phải để cô ta sống trong nhà chúng ta sao?” Chử Hàn nói tôi vô tình, không để ý đến sự phản đối của tôi mà giữ Trần Nam Duyệt lại. Tôi không thể chịu đựng nổi. Lần nào cũng cãi vã, hết lần này đến lần khác rơi vào cái bẫy của Trần Nam Duyệt. Cho đến khi cả tôi và cô ta cùng bị bắt cóc, Chử Hàn chỉ cứu cô ta. Lúc ấy, tôi mới nhận ra, người từng thề chỉ yêu mình tôi, đã sớm thay lòng đổi dạ. Sau khi trọng sinh, tôi không còn mong chờ tình yêu của Chử Hàn nữa. Khi anh ta đưa Trần Nam Duyệt về nhà, tôi chỉ mỉm cười nói: “Được thôi.”

Tháng Tháng Bình An

Tháng Tháng Bình An Lục Mạnh Niên là xung hỉ đồng dưỡng phu mà cha ta mua về cho ta. Hắn lớn lên tuấn mỹ, từ nhỏ ta đã thích quấn quýt bên hắn. Lại còn dựa vào thân phận mà tùy ý làm càn với hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy vô số chữ bay lơ lửng trên không trung: [Nữ phụ ác độc này có thể biết xấu hổ một chút mà đừng quấn lấy nam chính nữa không! Nàng ta chẳng lẽ không nhìn ra mỗi lần gặp nàng, nam chính đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!] [Nàng ta còn đối xử tệ bạc với nam nữ chính! Bảo sao khi nam chính trở về kinh và khôi phục thân phận thái tử, hắn lập tức muốn đoạn tuyệt sạch sẽ với nhà họ Tạ!] Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu được mấy câu này. Định đi tìm Lục Mạnh Niên để hỏi. Không ngờ lại vô tình nghe được hắn nói chuyện với thuộc hạ: “Điện hạ, trước khi hồi kinh có cần báo cho người nhà họ Tạ biết thân phận không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mạnh Niên cụp mắt, thần sắc lạnh nhạt: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, cô lập tức cùng Tạ gia không còn quan hệ gì nữa.” Lúc đó, ta mới chậm chạp nhận ra. Thì ra Lục Mạnh Niên chính là nam chính. Còn ta, chính là nữ phụ ác độc mà hắn hận thấu xương, sau này còn bị hắn diệt cả nhà.

Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa

Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa Năm thứ 5 sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi hết hạn. Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có đồng ý gia hạn hôn nhân không. Nếu cả hai người đều đồng ý, cuộc hôn nhân sẽ được kéo dài thêm 5 năm nữa. Còn nếu một trong hai không đồng ý, cuộc hôn nhân đó sẽ tự động mất hiệu lực. Trạch Mục mặt không cảm xúc, dửng dưng nói với người của cục điều tra: “Tôi đồng ý gia hạn.” Tôi nhìn anh ta. Từ ngày cưới tôi, dường như rất hiếm khi tôi thấy anh ta cười. Trước khi cuộc điều tra bắt đầu, tôi còn nghe thấy anh gọi điện cho Toàn Uyển, hỏi cô ta lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng không. Tôi không biết Toàn Uyển đã trả lời thế nào. Nhưng sau cuộc điện thoại, Trạch Mục như khúc gỗ, ngồi bất động trên sofa suốt cả đêm. Và hôm nay, anh ta chọn gia hạn hôn nhân với tôi. Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh ta. Rằng tôi mãi mãi là lựa chọn dự phòng mà anh ta có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tôi nhìn anh ta. Không hiểu sao lại bật cười. Sau đó tôi ngẩng đầu lên, nói với người của cục điều tra hôn nhân: “Xin lỗi, tôi không gia hạn.”

Báo Phi Dũng Mãnh

Báo Phi Dũng Mãnh Ta dựa vào một thân hình rắn chắc để trở thành phi tần đặc biệt nhất trong hậu cung. Các phi tần khác thì ngày lẻ, một ba năm cảm lạnh, ngày chẵn, hai bốn sáu thì ngất xỉu kèm ho ra máu. Còn ta, ngày lẻ thì xé nguyên con dê, ngày chẵn thì ăn đầu bò chấm dầu. Sử quan viết tiểu truyện cho các phi tần trong hậu cung. Tiểu truyện của ta như thế này: “Dùng đá làm bao cát, nhổ liễu như nhổ hành. Mặc áo phấn với đôi mắt sắc sảo như báo, mở mắt là lao vào hành động ngay!” Sử quan viết tiểu truyện cho ta, nước mắt giàn giụa: “Cả đời ta, học vấn đầy bụng, cầm bút viết sách. Chính sử từng viết, dã sử từng viết, nhưng đây là lần đầu ta viết ra thứ như… cứt chó vậy.”

Phù Dâu Bỏ Trốn

Phù Dâu Bỏ Trốn Tôi đã cứu vị thái tử gia kinh thành Lương Tự, chăm sóc hắn suốt ba năm. Mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ lấy ân tình đó để ép hắn cưới tôi. Cho đến khi ánh trăng sáng của hắn trở về nước, hẹn gặp tôi với thái độ hung hăng, bức người. Tôi nhìn chằm chằm vào túi xách của cô ta, hỏi: “Chi phiếu đâu?”

Bạn Trai Nhỏ

Bạn Trai Nhỏ Tôi đi cùng bạn trai đến dự buổi họp mặt ở trường của cậu ta. Chúng tôi đang chơi thật hay thách thì đến lượt bạn trai tôi. “Chọn một người khác giới để hôn nồng nhiệt, không được chọn bạn gái của mình, hoặc hắt ly nước này vào mặt bạn gái, cậu dám không?” Một nhóm nam nữ sinh năm hai đại học, tuổi không lớn, nhưng chơi khá lớn. Tôi nhướng mày, nhìn cô gái đang nói. Cô ta khá xinh đẹp, nhìn tôi với vẻ mặt khiêu khích. Ồ, đây chắc hẳn là cô gái đã nhắn tin cho Lục Linh một cách ám muội, nói rằng cậu ta tìm một bà già như tôi làm bạn gái thật đáng tiếc phải không? Lục Linh cười nói chịu phạt, định uống rượu luôn, nhưng bị những người khác làm ầm lên nói là không được chơi như thế. Do đó cậu ta chọn cách hắt nước vào tôi. Cậu ta ghé vào tai tôi nói: “Chị ơi, chị cũng không muốn em hôn người khác đúng không? Em biết là ấm ức chị rồi, về nhà em xin lỗi chị nhé? Ở đây cho em chút thể diện được không, không thể để họ nghĩ em không dám chơi.” Thật là hoang đường! Dù bình thường tôi có chiều chuộng cậu ta đến đâu, thì điều này cũng quá đáng.  

Nhất Kiến Sơ Tâm

Nhất Kiến Sơ Tâm Tôi là một cô hồn dã quỷ đang làm thuê ở nhân gian, gần đây tôi phát hiện một ngôi nhà tốt để ở nhờ. Nhà đó không có môn thần cũng chẳng có gia tiên. Mỗi ngày, tôi đều lẻn vào nhà, ăn trộm cơm canh, dùng nhà tắm, ngủ trên giường của người ta. Dù sao thì người ta cũng không thể nhìn thấy tôi. Nhưng cho đến một ngày, tôi dẫn một người bạn ma đến “ăn ké”. Không ngờ, người bạn này nhìn thấy gia chủ, lại bị dọa sợ đến hét toáng lên rồi chạy mất.

Hoàng Thái Nữ

Hoàng Thái Nữ Phụ vương của ta vì muốn đoạt ngôi vua, đã nói dối rằng ta là nam nhi. Ông thường nhìn ta mà thở dài, mẫu thân nhìn ta mà rơi lệ. Họ đều cho rằng nữ tử không bằng nam nhi, như lưỡi dao treo trên đầu. Ta không tin, ta muốn cho họ cùng thiên hạ biết rằng nữ tử không thua kém nam nhi, một ngày nào đó sẽ tung cánh giữa chín tầng mây.

Người Truy Hồn

Người Truy Hồn Bố dượng đối xử không tốt với mẹ tôi, ngày nào mẹ tôi cũng khóc lóc kể lể với tôi. Tôi khuyên mẹ ly hôn, mẹ quay sang nói lại với bố dượng: “Con gái tôi khuyên tôi đừng ở với ông nhưng tôi vẫn đối xử tốt với ông như vậy.” Bố dượng tức giận, lỡ tay đánh chết tôi. Sau khi mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, với tư cách là người nhà, mẹ tôi đã viết thư xin giảm án cho bố dượng: “Con đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tốt.” Sống lại một lần nữa, tôi trở về ngày mẹ lấy bố dượng. Mẹ hỏi tôi: “Con thấy bố mới thế nào?” Tôi cười lạnh: “Nhìn là biết hai người sẽ sống với nhau đến răng long đầu bạc.”

Vòng Lặp Tận Thế

Vòng Lặp Tận Thế Phản diện mắc chứng mù mặt, nhận nhầm tôi thành nữ chính rồi giam cầm tôi lại. “Ngoan ngoãn ở đây, đừng hòng rời khỏi tôi.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, dù hắn có bảo tôi đi, tôi cũng chẳng đi đâu cả. Mạt thế ập đến, bên ngoài đầy rẫy thây ma cắn người, ở bên cạnh phản diện không chỉ được ăn ngon uống tốt mà còn có người hầu hạ. Tôi có điên mới rời khỏi hắn. “Không rời xa, chúng ta sẽ bên nhau cả đời.” Cho đến khi hắn đi tìm vật tư và gặp được nữ chính thật sự. Tôi: “Buổi tối còn về ăn cơm không?”  

Tay Trong Tay

Tay Trong Tay Trúc Mã là nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa, không tranh không giành, lãnh đạm như cúc. Có người bịa đặt, nói hắn có sở thích long dương, hủy hoại thanh danh của hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Trăm miệng cũng không thể cãi lại.” Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đến tìm ta, nước mắt lưng tròng, đáng thương vô cùng: “Giờ ta đã bị hỏng mất thanh danh rồi, phải làm sao đây?” Nhìn dung nhan đẹp như trăng sáng của hắn, ta thở dài: “Dù sao nhà ta cũng đã sa sút rồi, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta, chúng ta hãy thành đôi, sống thật tốt đi.” Sở thích long dương không cản trở việc thăng quan tiến chức. Hắn trở thành Đại lý tự thiếu khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thương, trở thành tể tướng được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi đến thân vương, thậm chí là nhiếp chính vương. Nhiều năm sau, ta nhìn Dung Ngọc đang dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử cách đánh đàn tiêu khiển, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã nhô lên lần thứ ba, nghiến răng nghiến lợi. Lãnh đạm như cúc? Không tranh không giành? Rõ ràng là mỹ nhân điên cuồng! Kẻ điên âm hiểm! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘