HE
Gió Mang Em Về Bên Anh Đối tượng liên hôn hiểu lầm rằng tôi sắp chết. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đó. Anh im lặng rất lâu, rồi do dự hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi tưởng anh đang hỏi về thời hạn một năm của cuộc liên hôn, nên thành thật trả lời: “Còn ba tháng.” Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách, lịch thiệp ấy bỗng đỏ hoe mắt. Đã chia phòng hơn nửa năm, lần đầu tiên giữa đêm anh lén chui vào chăn tôi, ôm chặt tôi mà khóc ướt nửa chiếc giường. “Vẫn chưa kịp nói với em, thật ra anh đã thầm yêu em nhiều năm rồi… hu hu.”
“Vũ Khí” Của Đại Tẩu Ca ca bệnh nặng, cưới đại tiểu thư Thôi gia bị từ hôn về để xung hỉ. Đêm tân hôn, ca ca ta bệnh không xuống được giường, đại nương bảo ta một tiểu cô nương ngủ cùng tân tẩu tẩu. Chúng ta đều uống chút rượu, hơi say mà ngủ. Trong mơ mơ màng màng, ta sờ thấy một vật lạ, ta hỏi tẩu tẩu, sao ngủ mà còn mang theo vũ khí phòng thân. “Vũ khí phòng thân?” Trong bóng tối, giọng nói của tẩu tẩu khàn khàn.
Thái Giám Thăng Chức Ký Ngày vào cung, mẫu thân ân cần dặn dò: “Nếu đã làm thì phải làm người dưới một người, trên vạn người.” Ta cẩn thận tuân theo lời mẫu thân dạy, nhiều năm làm việc chăm chỉ. Cuối cùng cũng trở thành người dưới một người, trên vạn người… Thái giám.
Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy Khi tôi xem phim ma, tôi đã gặp ma. Anh ta ngồi bên cạnh với vẻ mặt khinh bỉ: “Hừ, phim ảnh toàn là lừa đảo, ma thật không giống như vậy!” Tôi quay đầu lại và mỉm cười nhẹ: “Vậy ma thật thì trông như thế nào? Giống như anh à?”
Hương Vị Tình Yêu 「Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?」 Tôi dè dặt hỏi sếp. Sếp đã say, dưới bộ vest sang trọng, ở phần cuối cột sống lộ ra một cái đuôi trắng mượt mà! 「Được.」 Tổng tài lạnh lùng vô tình, nhưng lúc này hai má anh lại đỏ ửng. 「Phương Tiểu Linh, em có thể chạm nào nó.」 Anh nói.
Mưa Tạnh Người Tan Trong danh sách bạn bè của bạn trai có một đồng nghiệp nữ được chú thích là “Trạm xăng cảm xúc.” Tôi còn bảo anh ta, gọi người ta như vậy là bất lịch sự. Cho đến khi tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện của họ, toàn là lời than phiền về tôi. “Đi mua đồ ăn mà có thể cãi nhau với người bán hàng cả buổi, đi siêu thị mua giấy mà cũng phải tính toán giá cả xem cái nào rẻ hơn.” “Hôm kia anh cởi hết đồ rồi, cô ta còn lải nhải là anh tè ra ngoài bệ bồn cầu.” “Trần Gia phiền gớm, cô ta lúc nào cũng mặc cái bộ đồ ngủ đó, cúi xuống là mỡ xệ thành từng ngấn.” Lúc than phiền về bộ đồ ngủ của tôi, cô đồng nghiệp nọ lập tức gửi cho anh ta một bức ảnh chụp vóc dáng thon thả của cô ta. Đằng trước đằng sau đều đầy đặn không phải là vấn đề chính, cái chính là cô ta chỉ mặc mỗi đồ lót. Bạn trai tôi trả lời cô ta: [Anh có thể ổn định cảm xúc, hoàn toàn là nhờ em làm trạm xăng cảm xúc.] Tôi nhìn anh ta đang nằm dài trên ghế sofa, chẳng buồn chải chuốt. Cảm xúc ổn định như thế, chia tay âu cũng là hợp lý.
Tân Nương Xung Hỉ Ta là tân nương xung hỉ nổi danh ở Thịnh Kinh. Lâm tiểu tướng quân vốn đã sắp tắt thở, cưới ta về xung hỉ, ngày hôm sau đã mở mắt. Đáng tiếc người khỏe lại, lại chê ta chiếm vị trí chính thê, cản trở đường tình của người trong lòng hắn, quay đầu liền bỏ ta. Cha ta lại ngựa không ngừng vó gả ta cho thế tử Định quốc công sắp chết. Đợi đến khi người ta khỏe mạnh như rồng như hổ, lão phu nhân nhà họ lại chê ta thân phận thấp hèn, lại muốn bỏ ta lấy người khác. Không nghĩ tới tiệc vui chóng tàn, hai vị phu quân trước lại lần nữa bệnh nặng, chạy đến cửa nhà ta cầu cứu. Ta phất tay áo. Muộn rồi, đến nhà kế tiếp.
Thư Ký Giang Sao Thế? Tổng tài bị thương nhập viện. Y tá nói với tôi: “Kéo quần của tổng tài lên đến bắp chân.” Tôi sững người một chút. Ngồi xổm xuống, trực tiếp kéo quần của tổng tài xuống tận bắp chân. Cả phòng bệnh lập tức rơi vào im lặng. Tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đặc biệt rõ ràng. Y tá nhắm mắt run rẩy nói: “Vị thân nhân này, ý tôi là kéo ống quần lên đến bắp chân á…”
Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần Nhà tôi bốc cháy, anh bạn cùng bàn hồi cấp ba, mặc đồng phục lính cứu hỏa, khiêng ra từ nhà tôi một bức tượng giống hệt anh ấy. Lúc tấm vải quấn quanh eo bức tượng bị kéo xuống, tôi muốn chết ngượng.
Nguyệt Nguyệt Vân Giang Ta là nha hoàn nhất đẳng của tiểu thư, vì tiểu thư mà lên núi đao xuống biển lửa. Tiểu thư muốn ăn sữa đông chưng đường, ta sẽ làm. Tiểu thư muốn bắt bướm, ta sẽ đi bắt. Nhưng hôm nay, tiểu thư nhìn ta với ánh mắt ái muội, vỗ nhẹ lên giường: “Lãm Nguyệt, lại đây nghỉ ngơi.” Ta:”?” Tiểu thư, trong khế ước bán thân không có mục này!!!
Hoán Đổi Thân Phận Cùng Tỷ Tỷ Ta và tỷ tỷ là song sinh. Nàng trời sinh tính tình mạnh mẽ, lại trở thành nha hoàn thiếp thân của Vương gia si ngốc. Ta tính tình lười biếng, lại được vị tướng quân mặt lạnh cứu, ngày ngày ép ta thao luyện. Đúng lúc gặp lại, hai ta trăm miệng một lời: “Đổi không?”
Bí Thuật Sư Công chúa để mắt đến phu quân của ta, phu quân lấy cớ đã có gia thất để khéo léo từ chối nàng. Ngày hôm sau, công chúa ném đầu ta xuống chân phu quân. “Giờ thì chàng không còn gia thất nữa rồi.” Phu quân không rơi một giọt nước mắt, ôm đầu ta lên xe ngựa của công chúa. Công chúa không biết rằng, người mà nàng cướp đi là bí thuật sư đáng sợ nhất Trung Nguyên.
Chuyện Tình Mùa Đông Tôi đến bệnh viện nhổ răng khôn, bác sĩ là một anh chàng đẹp trai, nhìn còn có chút quen mắt. “Đau không?” Thuốc tê vừa tiêm vào, tôi cố nhịn đau: “Không đau.” Anh liếc tôi một cái, giọng điệu nhàn nhạt: “Cứng miệng với bạn trai cũ thì được, chứ với bác sĩ thì không cần thiết.”
Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”
Khúc Tán Hoa Tiêu Nghe tin phụ thân ta bị giáng chức đến Sóc Châu, Cao Văn Hán nắm chặt thư từ hôn, gõ cửa phủ. Mưa to như trút, hắn trông vô cùng đau khổ. Hắn nói mẫu thân hắn dùng cái ch.t bức bách. Hắn nói hoàng gia trên cao đang để mắt tới, hắn không thể vì ta mà đánh đổi tiền đồ cả gia tộc. “Đợi mấy hôm nữa gió yên sóng lặng, ta sẽ tìm cách đón nàng về.” Hôm sau, xe lừa đưa nhà ta rời thành đi Sóc Châu liền chạm mặt xe hoa đón dâu của hắn và nữ nhi nhà Quốc công. Phụ thân dặn ta đừng đau lòng, Sóc Châu ắt có hảo hán anh tuấn. Ta ngoan ngoãn nghe lời. Năm năm sau, phụ thân khôi phục chức quan trở lại kinh thành, người vui mừng nhất chính là Cao Văn Hán. Hắn thậm chí quên cả cởi quan phục, chạy thẳng tới cửa nhà ta cầu thân. Cửa vừa mở ra, lại là một nam tử thân hình cao lớn đang lau dao, nhe răng cười lạnh. “Ngươi ch.t thê tử, nhưng phu quân của nàng còn chưa ch.t đâu đấy!”
Tình Yêu Trong Công Sở Vô tình gửi nhầm icon “Yêu anh” cho sếp. Anh lập tức trả lời: “Bảo cô tăng ca mà cô làm trò gì vậy, thôi! Cô không cần đến nữa đâu?” Từ đó, tôi như phát hiện ra châu lục mới để lười biếng. Thứ Hai: “Sếp ơi, tình yêu của em đối với anh không thể kiềm chế, cần xin nghỉ một ngày.” Sếp: “Cho cô hai ngày, chữa khỏi đầu óc rồi hãy đến.” Thứ Ba: “Sếp ơi, số lương ít ỏi của em khó mà chi trả nổi chi phí chữa bệnh cao.” Sếp: “Tăng lương cho cô, đi làm nhớ uống thuốc.” … Thứ Sáu: “Sếp ơi, nghĩ đến việc em yêu anh như thế mà không thể có được anh, em không thể tập trung làm việc.” Sếp: “Nhà cô hay nhà tôi?” Tôi: “???” Sếp: “Để cô yên tâm làm việc, tôi quyết định để cô có được tôi.” Tôi ngớ người… Tôi: “Sếp ơi, anh đẹp trai lại xuất sắc như vậy, đâu phải là người em dễ dàng có được…” Sếp: “Tôi rất dễ có, cô muốn là có ngay.”
Tình Yêu Chớp Nhoáng Ta trúng phải tà thuật, sẽ yêu người đầu tiên nhìn thấy sau khi mở mắt. Ta bịt mắt bằng vải trắng, gọi cha đến, sau khi chắc chắn không có gì sai sót mới tháo vải trắng ra. Trước mắt là bức họa của chiến thần vương gia đã tử trận sa trường từ nhiều năm trước, tướng mạo anh tuấn, đôi mày mang sát khí lạnh lẽo của người từng chinh chiến nơi sa trường. Thế là, ta như phát điên yêu chàng. Ta vừa mừng vì chàng không còn nhưng cũng buồn vì chàng đã mất. Kết quả là không lâu sau, chiến thần vương gia sống lại xuất hiện trước cửa nhà ta. “Nghe nói nàng yêu ta đến chết đi sống lại, không thể sống thiếu ta, nên ta đến xem thử.” Ta: “…”
Giang Nguyệt Cố Nhân Cha ta cùng Lục Hoàng tử đang bí mật bàn kế tạo phản trong thư phòng. Đúng lúc ấy, sính lễ của Thái tử đột ngột được đưa đến phủ. Ta và cha lập tức trở mặt. Tạo phản nguy hiểm lắm. Chi bằng sinh cho Thái tử một đứa con, tương lai thiên hạ chẳng phải là của nhà ta rồi sao? Cha ta nói: “Nhưng mà con ơi … con là nam nhân cơ mà!!”
Nương Tử Xin Tự Trọng Ta là một thổ phỉ. Gần đây, ta đã thành thân. Phu quân Triệu Triệt ôn nhu nho nhã, thân thể yếu đuối vô cùng. Vì vậy, ta luôn cẩn thận từng li từng tí, sợ làm chàng mệt. Cho đến một ngày nọ, vừa bị tiểu ca ca trêu chọc xong, ta liền bị Triệu Triệt mặt mày xanh mét khiêng về nhà. Ta: ?
Đoạt Thê Của Quần Thần Ta thích Ngụy Nguyên Hành mười năm, nhưng hắn lại chỉ coi ta là đồ chơi. Hắn nói: “Tuy là nữ nhi của địch thù, nhưng nàng ta ở trên giường rất thú vị, cho nên giữ lại trước đi.” Sau đó hắn vì để đăng cơ, độc sát ta cùng một đôi nhi nữ. Lại mở mắt ra, trở lại lúc ta mới mang thai, ta thỉnh chỉ muốn hòa ly với hắn. Ba năm sau, hắn đăng cơ hoàng đế lập hoàng hậu, mà ta cũng có phu quân của mình. Ta tưởng chúng ta sẽ không gặp lại nhau. Nhưng hắn lại nhốt ta ở trên giường, muốn đoạt thê của quần thần: “Viện nhi, nàng có biết không, ta ghen tị với hắn sắp điên lên rồi.” *Quần thần: Quan lại trong triều.