HE

Tôi Mới Là Thiên Kim Thật

Tôi Mới Là Thiên Kim Thật Mẹ tôi là tiểu tam an phận thủ thường nhất ở Hải Thị. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi: “Là một đứa con hoang, nhất định phải khiêm tốn làm người, tuyệt đối đừng dám động đến thứ gì của người khác.” Bởi lời nói đó, tôi bị cướp đi người mình thích mà không dám phản kháng, tài sản gia đình cũng không dám động đến một phân. Cuối cùng, tôi bị gửi cho một lão đàn ông chơi đùa lăng nhục. Cho đến khi chết, tôi mới biết hóa ra tôi mới là thiên kim tiểu thư thật sự. Nếu được sống lại, tôi sẽ leo lên giường của bạn trai, trở thành người trên cơ chị gái. Lần này, hãy xem tôi chơi chết bọn họ.

Nhật Xuất Tang Du

Nhật Xuất Tang Du Tận thế zombie, ai ai cũng lo sợ. Để tìm nơi trú ẩn, tôi giả vờ ngây thơ vô tội gõ cửa nhà của Tang Du. Tôi biết hắn có một căn hầm bí mật, và đã lên kế hoạch giam cầm tôi từ rất lâu rồi…

Thâu Hương Thiết Ngọc

Thâu Hương Thiết Ngọc Đây là năm thứ mười sáu ta xuyên thành nữ phụ, dường như… ta lại thích nam chính mất rồi. Ta là tiểu sư muội của hắn, còn hắn… là “sư nương” tương lai của ta. Đúng vậy! Không sai đâu! Đừng nghi ngờ bản thân! Ta xuyên vào một truyện đam mỹ đấy! Mà vị sư phụ cao lãnh như tiên nhân của ta lại là 0, còn vị sư huynh độc mồm độc miệng kia lại là 1! Ngươi hỏi sao như thế mà ta vẫn có thể thích nam chính à? Hu hu hu, để sét đánh chớt ta rồi cho ta sống lại đi. Bởi vì suốt mười sáu năm nay, ta chưa từng gặp qua nam nhân nào khác, sư huynh với gương mặt ấy cứ mãi đập vào gu thẩm mỹ của ta, không dứt ra được! Còn vì sao lại không thích sư phụ à? Xin lỗi nhé! Ta không dám đâu! Ta sợ kiếm của sư phụ không có mắt, một chiêu chém ta xuyên tim thì tiêu đời. Thế là để cứu rỗi sở thích giới tính của sư huynh, ta kiên trì mỗi ngày tẩy não cho hắn. “Sư huynh à, chân trời góc bể nơi nào chẳng có hoa, cớ gì phải si tình một cọng cỏ?  

Bà Mẹ Chồng Hai Mặt

Bà Mẹ Chồng Hai Mặt Trên đường tan làm về nhà, tôi mua 5 cân cherry. Mẹ chồng nhìn thấy hóa đơn, chụp liền hơn chục tấm ảnh rồi đăng lên nhóm chat gia đình. “Mọi người nhìn xem, Tiểu Vĩ nhà chúng ta chạy xe buýt, sáng sớm tinh mơ đã phải ra ngoài kiếm tiền. Vậy mà vợ nó giỏi quá, ra tay một cái là mua ngay 300 tệ cherry!” Nhóm chat lập tức bùng nổ. “Không phải tôi nói đâu chị dâu, nhưng chị quá hiền rồi! Nếu là tôi, đừng nói chụp ảnh, tôi kéo thẳng tóc nó về nhà mẹ đẻ hỏi bố mẹ nó xem dạy con kiểu gì!” “Tôi cũng thấy cô ta chẳng phải người biết lo toan. Đợi Tiểu Vĩ về nhà dạy cho một trận, đảm bảo sau này ngoan ngoãn hơn ngay!” Không dừng lại ở đó, mẹ chồng tôi còn quay hẳn một đoạn video, quỳ trên sàn dùng giẻ lau nhà, vừa lau vừa rơm rớm nước mắt. “Tôi chẳng dám nói gì nữa đâu, người ta bảo tôi lau nhà không sạch, bắt tôi phải dùng giẻ lau đây này!” Tối hôm đó, chồng tôi đi làm về, vung tay tát tôi một cái, khiến mũi tôi bật máu. “Trương Thiến, hôm nay cô không quỳ xuống xin lỗi mẹ tôi, ông đây lập tức ly hôn với cô!” Tôi mở nhóm chat ra xem, mới biết mẹ chồng tôi lại diễn trò nữa rồi. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng gửi một đoạn video lên nhóm. Trong video, mẹ chồng tôi mặc tất lưới đen, tô son đỏ chót, uốn éo lắc hông vô cùng quyến rũ. “Anh trai, em đã tặng anh mười cái tên lửa lớn rồi, anh hôn em một cái đi mà ~”

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn Trong nạn đói, ta cùng tỷ tỷ phát tài từ của cải của người chết, thu được một cặp tín vật của chủ tớ đã qua đời. Khi gia phó của Tướng phủ tìm tới, họ hỏi chúng ta ai là tiểu thư. Tỷ tỷ trước ta một bước nhận thân phận tiểu thư, ta chỉ có thể ấm ức làm nha hoàn. Tỷ tỷ thấy ta không vui, liền vỗ mạnh vào sau đầu ta. “Đồ ngốc, nói chẳng ra đâu vào đâu còn kéo ta cùng đi tìm chết, còn dám trưng bộ mặt khó chịu ra với ta?” Ta ngốc nghếch cười ngây ngô, ai bảo ta trời sinh đần độn, đầu óc không xoay chuyển nhanh như tỷ tỷ chứ…

Cánh Chim Và Bầu Trời

Cánh Chim Và Bầu Trời Ngày đầu tiên của tận thế, bạn trai tôi biến thành zombie. Anh ấy muốn cắn tôi. Tôi đưa tay ra trước miệng anh: “Anh cắn đi, cắn đi này.” Đôi mắt đỏ ngầu của anh trừng trừng nhìn tôi, không nhúc nhích. Tôi cười toe toét: “Anh không cắn em thì em sẽ cắn anh đấy.”  

Thái Hậu Hoài Thai

Thái Hậu Hoài Thai Ta là vị Thái Hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Cảnh triều. Năm mười sáu tuổi, ta được lão Hoàng đế chọn vào cung. Năm mười bảy tuổi, lão băng hà, ta trở thành Thái Hậu. Năm hai mươi tuổi, tại tiệc mừng sinh thần, ta bất ngờ nôn nghén trước mặt toàn thể văn võ bá quan. Nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của họ, ta thản nhiên phẩy tay: “Sao vậy? Chưa từng thấy ai ăn quá no mà buồn nôn sao?”

Kế Hoạch Ly Hôn Giả

Kế Hoạch Ly Hôn Giả Em dâu mang thai đôi, cả hai đều là con trai. Bố mẹ chồng mừng phát điên lên. Gọi vợ chồng tôi về nói: “Hai đứa là anh chị cả, phải gánh vác trách nhiệm gia đình, sau này tiền trả góp nhà, tiền sinh hoạt của chúng nó, hai đứa phải giúp đỡ cho nhiều vào!” Tôi định nói, nhìn tôi giống loại người ăn không ngồi rồi đi đưa hết tiền cho người khác lắm hả?? Tôi vất vả làm việc là để cho các người hút máu sao?! Nhưng chưa kịp mở miệng, chồng tôi đột nhiên hét lên một tiếng “Á”! Chỉ vào tôi, kích động nói: “Em nhéo anh làm gì? Em không đồng ý à? Em là đứa bất hiếu! Anh nói cho em biết, anh chắc chắn phải giúp em trai anh, không thì ly hôn, anh sẽ ra đi tay trắng! Sau này có phải ăn xin, anh cũng phải lau đít cho em trai anh!” “…” Mịa nó, tôi còn chưa đụng đến anh…  

Cướp Đoạt Thiên Phú

Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.

Hai Tỷ Muội

Hai Tỷ Muội Ta là thiên kim giả của Tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một nữ tử câm điếc. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta có nhan sắc tuyệt trần, sớm đã là quý nữ số một kinh thành. Nhưng ta nhớ lại, kiếp trước tiểu nữ tử câm điếc này đã vì cứu ta mà chết. Người đời cười nhạo nhị tiểu thư Tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính tình kỳ quái, ngấm ngầm ức hiếp nàng. Ta chống gậy đánh từng người một. “Nhỏ câm điếc, sau này tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội cầm kỳ thi họa. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý ngẩng đầu từ trong vũng bùn lên, đôi tay bắt sâu run rẩy.

Phúc tinh A Mãn

Phúc tinh A Mãn Ta tuy là một nữ nhân vừa xấu xí lại câm điếc, nhưng lại có một phu quân vô cùng mỹ mạo. Phu quân người yếu có bệnh tim, mọi chi phí chữa trị đều dựa vào số bạc ta thức khuya dậy sớm bán hoành thánh tích cóp. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng trái tim của Tạ Dao hắn cả đời chỉ thuộc về A Mãn ta. Nhưng rồi một ngày, bệnh tim của hắn được chữa khỏi, trở thành thiếu tướng quân, hắn lập tức ngựa không dừng vó biếm ta làm thiếp, cưới Hầu phủ biểu muội làm thê. Hắn ôm biểu muội Hầu phủ trong lòng, ánh mắt tràn đầy tình ý: “A Mãn chẳng qua chỉ là một nữ nhân bị câm nghèo khổ, sao có thể sánh được với nàng, một người tài sắc, văn võ song toàn? Nàng mới xứng làm thiếu tướng quân phu nhân.” Nhưng hắn không hề biết… Ta không phải trời sinh đã bị câm, chỉ là mỗi lần mở miệng sẽ mang đến tai họa. Vì muốn bảo toàn bình an cho hắn, ta đã giả vờ câm suốt bao năm. Nay hắn đã vô tình bạc nghĩa, ta cũng chẳng cần giả vờ nữa!

Cầm Sắt Thất Điệu

Cầm Sắt Thất Điệu Mộ của ta bị đào lên. Là một cậu trai trẻ, hắn lục lọi trong ngôi mộ tối tăm hồi lâu, vô tình làm vỡ ngọn Trường Minh đăng. Ta cuối cùng cũng được tự do. Chàng trai sợ hãi lùi bước liên tiếp, ta lướt đến bên hắn, định nhờ khí dương của hắn để rời đi. Nhưng sau khi nhìn rõ dung mạo của ta, hắn lại nhảy lên, vui mừng khôn xiết: “Cụ tổ, là người sao? Con không sợ nữa, trước giờ chỉ thấy người trong tranh, không ngờ ngoài đời người còn đẹp hơn…” Tạ Hĩ hoặc ngắt lời: “Ta ch*t lúc mười tám tuổi, sao lại là cụ tổ nhà ngươi được?”

Mây Tan Trăng Sáng

Mây Tan Trăng Sáng Ta cùng tỷ tỷ cùng bị bán vào nhà thổ. Nhưng tỷ tỷ thì trong sạch như ngọc, còn ta, chỉ là một đứa hèn mọn tận đáy bùn. Cho đến một ngày, có người nói muốn chuộc ta ra.

Cha Ta Được Mẹ Ta Chuộc Ra Từ Thanh Lâu

Cha Ta Được Mẹ Ta Chuộc Ra Từ Thanh Lâu Cha ta vốn được mẹ ta chuộc ra từ thanh lâu. Thế rồi cha ta lấy thân báo đáp, mẹ ta kinh hãi thất sắc, lập tức xách thùng bỏ trốn. Hắn đuổi, nàng trốn, nàng dù có cánh cũng khó thoát. Sau nhiều năm thành thân, một ngày nọ, cha ta hốt hoảng hỏi ta: “Nữ nhi bảo bối, nhìn xem đuôi mắt cha có nếp nhăn không! Cha không còn đẹp, mẹ con có không thích cha nữa không?” Ta hờ hững đáp: “Không sao! Chỉ một nếp nhăn thôi, mẹ còn có hai nếp nữa kia!” Cha cho ta một cái bợp tai: “Không được nói mẹ con như thế! Mẹ con là đẹp nhất!” Được thôi! Cha đúng là kẻ si tình.

Nguyễn Tương Tương

Nguyễn Tương Tương Gả thay đã ba năm, ta cuối cùng cũng nhận được phần ngân lượng còn lại từ kim chủ. Lập tức, ta quyết định giả chết cao chạy xa bay! Cái Hầu phủ chết dẫm này, lão nương thực sự chịu đủ rồi! Trước khi “bỏ mạng”, ta muốn khuấy đảo cả Hầu phủ một phen. Bà mẹ chồng lấy cớ dạy quy củ, không cho ta ăn cơm. Ta liền hất tung cả bàn ăn, gào lớn: “Con mụ già kia, để xem ai ch .t đói trước!” Thiếp thất giở trò, vu cáo ta đẩy nàng ta. Ta trước mặt bao người thẳng tay đẩy nàng xuống hồ, cười ha hả: “Đúng đấy, là lão nương đẩy ngươi đấy!” Tên tiểu thúc âm hiểm đe dọa ta, bảo sẽ loan tin ta trêu ghẹo hắn. Ta tặng hắn một cái bạt tai vang dội, cười tươi rói: “Đi đi, nói với cái vị ca ca bệnh hoạn của ngươi ấy, ta chẳng những muốn trêu ghẹo ngươi, còn muốn xé rách xiêm y của ngươi, bắt ngươi quỳ xuống cầu xin tha mạng kia!”

Lương Duyên Trời Định

Lương Duyên Trời Định Khi tôi đang định tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi chợt nhận ra hắn là nam chính của một cuốn tiểu thuyết, và tôi không phải nữ chính. Tôi lập tức suy sụp, mặt mày méo mó giật lại bức thư tình đã đưa cho hắn. “Một đứa mọt sách như tôi sao dám động vào người phong lưu như anh chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên: ? Về sau, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm chặt vào lòng mà hôn điên cuồng. Giữa những hơi thở gấp gáp, hắn cười lạnh: “Tốn bao công sức để quyến rũ em, em bảo anh phong lưu?” “Em thật có số đấy.”  

Chuyện Tình Ở Địa Phủ

Chuyện Tình Ở Địa Phủ Tôi và cô bạn thân ch .t cùng ngày. Vừa gặp nhau ở địa phủ, hai đứa ôm nhau khóc như mưa. Khóc xong, bạn thân tôi bảo: “Nãy gặp một anh chàng da ngăm, dân thể thao, chuẩn gu mày luôn.” Tôi phấn khích: “Tao vừa thấy một anh chàng thư sinh trắng trẻo lạnh lùng, đúng kiểu mày mê luôn ấy!” Một tháng sau, cả hai đứa bị Diêm Vương bắt về. Ngài bảo Hắc Bạch Vô Thường bị tụi tôi làm phiền đến mức nghỉ việc cả tháng rồi. Hình phạt là: tụi tôi tạm thời phải thay ca. Thế là tôi và bạn thân, mỗi đứa ôm một cây gậy khóc tang với cái xích bắt hồn, đứng ngơ ngác giữa đường Hoàng Tuyền. Ba giây sau, đồng thanh: “Đi nhà bạn trai cũ của tao/mày trước!”

Em Họ Thánh Mẫu

Em Họ Thánh Mẫu Em họ tôi thích mượn tay tôi để rộng lượng bằng tiền của người khác. Khi họ hàng mượn tiền cô ta, cô ta vui vẻ nhận lời, nhưng rồi lại bắt tôi trả tiền, còn cô ta thì trở thành người tốt. Sau đó, họ hàng không trả lại tiền, tôi bị mất một lúc mười vạn tệ. Bạn thân của cô ta không có chỗ ở, nhờ cô ta giúp đỡ, cô ta lại trực tiếp dẫn người ta đến căn nhà mới của tôi. Không chỉ ở miễn phí hai năm, mà còn làm hỏng nhà tôi đến không thể nhận ra, khiến tôi phải sửa chữa lại tốn tám vạn tệ. Khi đi làm, cô ta lại nhất định mời đồng nghiệp đang mang thai uống trà sữa đá, rồi quay sang bắt tôi trả tiền. Một ly trà sữa đá vào bụng, đồng nghiệp đột nhiên bị sảy thai, tôi không chỉ bị tống tiền hơn mười vạn tệ, mà còn bị chồng đồng nghiệp theo dõi, cưỡng hiếp rồi cắt cổ chết. Mỗi lần cô ta làm người tốt, nhưng hậu quả lại do tôi gánh chịu. Và tôi chịu đựng tất cả những điều này chỉ vì cô ta đã cứu tôi, nhưng chỉ sau khi tôi chết mới nghe được cô ta nói: “Lâm Kiều Kiều thật ngốc, cứ nghĩ lần đó tôi cứu cô ta, bị tôi lợi dụng lâu như vậy, tiếc là sau này không dùng được nữa.” Khi mở mắt lại, tôi đã quay về thời điểm cô ta bảo tôi cho mượn tiền lần đầu tiên.

Gió Xuân Chảy Dài

Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]

Tiểu Tuyết Thố

Tiểu Tuyết Thố Sáng sớm vừa mở mắt, ta phát hiện sư tôn lại đang nằm trong lòng ta, còn chép miệng, dụi dụi đầu vào ngực ta. Nhìn chiếc cổ trắng như ngọc của người, ta nuốt nước bọt. Muốn ăn. Đừng có nghĩ bậy, ta là một con linh miêu tinh, còn sư tôn ta là thỏ tiên. Ta muốn ăn sư tôn của ta, còn cần lý do sao?