HE

Cái Giá Cho Kẻ Bội Bạc

Cái Giá Cho Kẻ Bội Bạc Sau khi thủ tiết hai mươi năm, phu quân của ta đã trở về. Người trước mắt hoàn toàn khác biệt với thiếu niên từng ôm ta khóc ở đầu làng, không nỡ rời xa năm nào. Hắn giờ cao cao tại thượng, nhìn ta với ánh mắt vừa thương hại vừa khó chịu, duy chỉ thiếu sự quan tâm. “Thi đậu công danh năm thứ hai, ta đã ngã xuống vách núi và mất trí nhớ.” “May mắn được Thuần Ý cứu giúp.” Thấy ta chỉ mải cho gà ăn mà không nói gì, hắn vòng qua trước mặt ta. “Nay ta đã khôi phục ký ức, Thuần Ý cảm thấy rất áy náy với nàng, lệnh cho ta đón nàng cùng hài tử lên kinh thành hưởng phúc.” Bàn tay đang rải thóc của ta khựng lại. Mặc cho bầy gà con kêu chít chít vì đói, ta mím môi từ chối. “Nay ngươi đã có kiều thê ở bên, lại còn quan to lộc hậu, chúng ta sống ở nông thôn đã quen, không muốn lên kinh thành làm trò cười cho thiên hạ.” Lời vừa dứt, sắc mặt phu quân thoáng chốc biến đổi, vẻ tự tin trên gương mặt bỗng xuất hiện một vết rạn. “Nàng không muốn lên kinh?” Hừ, hắn thật sự nghĩ ta ở quê thì chẳng hay biết gì sao? Cố Cẩn Trạch đang cạnh tranh chức vị tể tướng đến thời khắc mấu chốt nhất, lại bị đối thủ một mất một còn moi ra việc hắn đã bỏ rơi thê tử tào khang. Nếu không, sao hắn lại “tốt bụng” đến đón chúng ta như vậy!

Chàng Trúc Mã Của Tôi

Chàng Trúc Mã Của Tôi [Trúc mã size gap cực đại x Thanh mai nhỏ xinh yếu ớt] Tôi nắm chặt tay thanh mai trúc mã của mình, đầy tâm sự: “Tôi muốn tỏ tình với Sầm Duật, cậu thấy tôi nên làm thế nào?” Thanh mai trúc mã của tôi – Sầm Duật – chỉ vào mình: “Cậu hỏi tôi á?” Hắn “chậc” một tiếng, mặt đỏ lên: “Tôi khuyên cậu nói thẳng luôn đi.”

Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm

Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm

Duyên Tự Kiếp Nào

Duyên Tự Kiếp Nào* *Đây là Phiên Ngoại của truyện Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh! Ta luôn tái sinh vào ngày tròn hai mươi tuổi. Còn mẫu thân lại luôn qua đời đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi tuổi của ta. Ta tái sinh hết lần này qua lần khác giữa tiếng kinh cầu cùng những mảnh cờ tang trắng. Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lùng. Giống như cách bà đã từng đối xử với ta mỗi ngày. Bà luôn nhìn ta lạnh nhạt và xa cách, như một điềm gở.

Đổi Một Phu Quân Khác

Đổi Một Phu Quân Khác Ta nhặt được một tên ăn mày xinh đẹp, đưa hắn vào trường tư thực, giúp hắn vào quan trường. Đêm trước khi thành thân, hắn nói: “Như Yên, ta yêu Thanh Nhi, nàng thành toàn cho chúng ta đi!” Ta gật đầu, đánh gãy hai chân của hắn, cắt lưỡi của Thanh Nhi, để ả ở bên cạnh chăm sóc hắn. Hắn mắng ta là kẻ điên, nói vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta. Ta hỏi hắn: “Không phải đã cho các ngươi ngày ngày ở bên nhau rồi sao? Ngươi còn muốn như thế nào? Ngươi biết rõ, tính tình ta không tốt lắm.”

Kế Hoạch Chinh Phục Trai Thẳng

Kế Hoạch Chinh Phục Trai Thẳng Mẹ của Thái tử gia Bắc Kinh thả ra tin tức, người phụ nữ nào có thể ngủ thẳng đứa con trai gay của bà ấy thì sẽ được thưởng 10 triệu nhân dân tệ. Tôi thấy tiền liền sáng mắt, ngày nào cũng nghĩ ra đủ chiêu trò khác nhau để quyến rũ Thái tử gia. Lúc đầu, anh ta không hề lay động, nhưng về sau anh lại ta tóm lấy tôi đêm nào cũng chiến đấu, đến cả bạn gay trên Wechat cũng xóa hết. Nhiệm vụ hoàn thành, tôi cầm tiền giả chết nhưng lại bị Thái tử gia dẫn người chặn ở sân bay. Anh ta dùng cà vạt từng vòng từng vòng trói chặt cổ tay tôi, cười lạnh. “Lúc tôi mút em, sao em không nói tôi thích đàn ông? “Bây giờ để em xem rõ, tôi thẳng đến mức nào.”

Toan Tính Của Bà Nội

Toan Tính Của Bà Nội Bà nội tôi từng suýt chút nữa hại ch/ết tôi.Mẹ tôi từng tuyên bố rằng, nếu bà ta còn dám bước chân vào nhà thêm một lần nào nữa, bà ấy sẽ ly hôn với bố tôi.Bố tôi khi ấy thề sống thề ch/ết rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó.Vậy mà chưa được nửa năm, trí nhớ của ông ấy lại “vô tình” gặp sự cố.Mẹ vừa mới nói tuần sau sẽ đi công tác hai tháng.Chân trước mẹ tôi còn chưa rời khỏi cửa, chân sau bố tôi đã lén đón bà nội về nhà.Ông ta vừa xoa đầu tôi vừa dịu giọng giải thích:“Bà nội dạo này sức khỏe không tốt, phải đến bệnh viện kiểm tra.Bố lại bận việc, không chăm lo cho con được, để bà nội nấu cơm cho con ăn cũng tiện.”

Tôi Mang Thai Con Của Sếp

Tôi Mang Thai Con Của Sếp Trong một lần xem mắt, tôi gặp phải một gã đàn ông bình thường nhưng tự mãn, để thoát khỏi hắn, tôi chỉ có thể nói dối là mình đang mang thai đứa con của sếp. Không ngờ sếp và đồng nghiệp lại đứng ngay sau lưng tôi! Tôi sợ đến mức lảo đảo: “S… sếp!” Anh nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Cẩn thận chút, đừng để động thai.” Tôi: “…” Xin hỏi, bây giờ tôi nên nộp đơn xin nghỉ việc luôn, hay là quỳ xuống xin lỗi đây?

Kiếp Này Không Tha Thứ

Kiếp Này Không Tha Thứ Giang Ứng là chồng tôi. Khi bị bắt cóc, hắn lại chọn cứu cô em gái kế của tôi. Còn tôi, trong vụ nổ, hóa thành tro bụi. Sống lại một đời, tôi đeo cặp sách, đi ngang qua con hẻm nhỏ nơi Giang Ứng bị bắt nạt. Giang Ứng nằm trên đất, thoi thóp hấp hối, lần này, tôi chọn cứu người bên cạnh hắn. Về sau, hắn quỳ xuống trước mặt tôi, đôi mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: “Du Du, lẽ ra em nên cứu anh…”

Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã

Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã Hai giờ sáng, tôi vẫn đang nướng đùi gà bên ngoài Đại học Thanh Hoa. Bất ngờ, tôi gặp phải bạn trai, bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp dễ thương. Ánh mắt của hai người họ nhìn nhau đầy tình tứ. “Cho một đùi gà nướng. Cảm ơn.” Anh ta không nhìn thẳng vào người bán hàng, nên không nhận ra tôi đang giận dữ sau lớp khẩu trang. Cô gái nói giọng trong trẻo: “Gia Minh, sao chỉ mua có một cái vậy?” “Chúng ta ăn chung.” Giọng nói dịu dàng của Hồ Gia Minh, tôi đã lâu không được nghe thấy. Cô ấy gật đầu e thẹn, quay sang thấy tôi chưa nướng, liền hỏi: “Sao chị không nướng đi?” “Trả tiền trước.” Tôi trả lời lạnh lùng. “Ồ, 15 đồng một cái phải không?” Cô gái vừa nói vừa lấy điện thoại ra thanh toán, Hồ Gia Minh lập tức ngăn lại, “Để anh trả. Làm sao có thể để con gái trả chứ.” Nụ cười rạng rỡ của cô gái khiến tôi đau nhói. “150 đồng.” Tôi nói giọng lạnh lùng. “Cái gì?” Hồ Gia Minh tưởng mình nghe nhầm, mặt đầy vẻ không tin được. Khi tôi kéo khẩu trang xuống, anh ta hoàn toàn sững sờ.

Kết Thúc Rung Động

Kết Thúc Rung Động Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi phát hiện bằng chứng anh người yêu vượt rào, ngay trong chính chiếc máy tính của anh ta.Chiếc dây chuyền anh tặng tôi, hóa ra được mua thành hai cái.Một cái cho tôi, cái còn lại… cho cấp dưới của anh.Suốt nửa năm qua, họ nhắn nhau chúc ngủ ngon, chào buổi sáng mỗi ngày.Cô ta từng mang đồ ăn sáng cho anh, mời anh uống trà sữa.Anh thì từng chắn rượu giúp cô ta, tặng cô ta bó sao băng mà cô ta thích.Năm năm yêu nhau, lòng tin tôi dành cho anh, đến giờ nhìn lại, thật nực cười.

Giấc Mộng Ngày Xuân

Giấc Mộng Ngày Xuân Ta trời sinh đã có vòng một đầy đặn. Tiểu thư sợ cô gia không cầm lòng được, bèn gả ta cho Tiêu tướng quân đang trọng thương nơi chiến trường. Nàng vừa tiễn ta ra cửa, vừa chột dạ rót lời vào tai: “Tiêu Miễn tuy không thể hành phòng, nhưng ngươi cũng nhờ vậy mà bớt khổ sở chuyện sinh hài tử.” “Ngươi đừng lo, nam nhân không được ở phương diện kia, có khi lại đặc biệt được ở những chỗ khác.” Về sau, ta đêm nào cũng cầu xin tha mạng. Thật muốn hỏi tiểu thư một câu: Tiêu Tướng quân vì sao cái nào chỗ nào cũng được?

Mỹ Nhân Tâm Cơ

Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!

Phu Quân Giá 10 Đồng

Phu Quân Giá 10 Đồng Quan phủ phát tướng công, 20 đồng một người. Các cô nương trong làng đều đi cướp nam nhân. Ta không đi. Bởi vì ta trùng sinh. Ta biết rằng tên què quặt nghèo túng không ai mua kia, sau này sẽ trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Sẽ phụ lòng ta, thê thiếp thành đàn, sẽ giam cầm ta mười năm, hàng đêm nhục nhã. Ta không dám mua hắn nữa, chỉ muốn sống yên ổn. Nhưng ta không ngờ tới, đêm hôm đó, thôn trưởng lại cười hì hì gõ cửa phòng ta: “Oản Oản, cô có muốn tướng công không?”

Chị Em Tốt Trong Tận Thế

Chị Em Tốt Trong Tận Thế Bạn thân tôi là người xuyên không. Ngày tận thế đến. Cô ấy mang theo tôi gả cho hai anh em sinh đôi Yandere người chiếm giữ địa bàn lớn nhất. Chồng tôi có dị năng là điện. Chồng cô ấy có dị năng là dây leo. Mới cưới nửa năm, đêm nào cũng hoan lạc. Tôi vịn eo đi ra ngoài, đụng phải cô bạn thân cũng đang thoi thóp. Bạn thân: “Theo dòng thời gian, hai người họ sẽ bắt đầu loạn luân, chúng ta chỉ là những tiểu pháo hôi, phải chạy trốn thôi.” Tôi: “Được.” Nhưng vừa ra khỏi cửa được năm cây số, bạn thân đã bị dây leo trói chặt, tôi cũng bị điện giật tê liệt toàn thân. Anh em sinh đôi mỗi người túm một người, cười vô cùng dịu dàng: “Hai chị em pháo hôi, loạn luân là có ý gì?”

Chạy Đua Với Tình Yêu

Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách

Cùng Nàng Già Đi

Cùng Nàng Già Đi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.

Con Đường Leo Lên Hậu Vị

Con Đường Leo Lên Hậu Vị Khi đang làm chuyện ấy với Vương gia, thì ái thiếp của hắn bị đau tim. Hắn không mặc quần áo liền cứ thế chạy đến. Ta cũng gấp gáp chạy tới. Còn nhanh hơn hắn một bước, ấn vào ngực ái thiếp, mặt đầy vẻ thương xót: “Ta xoa bóp cho nàng một chút, một chút nhé.”

Cung Yên Ngọc Dịch Tửu

Cung Yên Ngọc Dịch Tửu Tôi xuyên không về cổ đại thành nữ phụ độc ác, hệ thống yêu cầu tôi làm nhục nam chính đang sa cơ lỡ vận. Tôi nắm cổ hắn rót rượu kích thích vào miệng, không nhịn được cảm thán: “Quả nhiên hoàng cung toàn là rượu ngon.” Nam chính uể oải đáp: “Trăm tám mươi đồng 1 ly đấy.” Hóa ra mọi người đều là người xuyên không, vậy thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều! Tôi lịch sự thương lượng với hắn: “Xin lỗi, lát nữa tôi phải cưỡng ép anh, phiền anh chịu đựng một chút nhé.” Nam chính khẽ cắn vành tai tôi: “Tối nay tôi cùng nữ chính hẹn hò bên bờ sông, phiền cô đến bắt gian nhé.” Tôi nghiêm túc ghi nhớ, kết quả tối đó vô ý ngủ quên. Nửa đêm bị lay tỉnh, giọng nam chính khàn đặc. “Sao em không đến? Tôi đợi em cả đêm, chẳng lẽ em không hề thích tôi chút nào sao?”

Gió Mang Em Về Bên Anh

Gió Mang Em Về Bên Anh Đối tượng liên hôn hiểu lầm rằng tôi sắp chết. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đó. Anh im lặng rất lâu, rồi do dự hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi tưởng anh đang hỏi về thời hạn một năm của cuộc liên hôn, nên thành thật trả lời: “Còn ba tháng.” Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách, lịch thiệp ấy bỗng đỏ hoe mắt. Đã chia phòng hơn nửa năm, lần đầu tiên giữa đêm anh lén chui vào chăn tôi, ôm chặt tôi mà khóc ướt nửa chiếc giường. “Vẫn chưa kịp nói với em, thật ra anh đã thầm yêu em nhiều năm rồi… hu hu.”