Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh

Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh Tôi vì đứng trước cổng bệnh viện đánh tra nam cùng tiểu tam một trận ra trò mà vô tình lọt vào mắt xanh của một ông lão đi ngang qua. Ông cụ vung tay đưa tôi mười triệu, muốn tôi làm vị hôn thê của cháu trai ông, dạy dỗ hắn trong giai đoạn nổi loạn này. Tiền không quan trọng, nhưng là một bạo long Trùng Khánh – Tứ Xuyên, cả đời tôi căm ghét nhất chính là tra nam. Dưới sự sắp xếp của ông cụ, tôi dọn vào biệt thự của cháu trai ông. Chỉ là, ông cụ lại không nói cho tôi biết, cháu trai ông chính là Tô Lưu Ca – kẻ trăng hoa khét tiếng trong giới thượng lưu, công tử nhà họ Tô. Vừa gặp mặt, Tô Lưu Ca đã hất cằm, lạnh giọng đuổi tôi đi. Tôi chẳng thèm đôi co, lập tức quăng hắn một cú qua vai, nắm đấm như mưa rơi xuống người hắn. “Nhớ kỹ, từ nay về sau, trong căn nhà này, tôi là người quyết định!”

Tôi Không Chết, Ai Thất Bại?

Tôi Không Chết, Ai Thất Bại? Hôm tôi phẫu thuật tim, bạn trai quen 5 năm bỏ trốn cùng con em gái nuôi giả làm tiểu thư nhà họ Tống. Vì chuyện này mà ca mổ buộc phải hoãn lại, tôi – người đã được tiêm thuốc mê – bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Không ngờ lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa dì Vương và ai đó. “Yên tâm đi con, con đưa Y Y đi rồi, không có tim thì nó không làm phẫu thuật được đâu.” “Nó chỉ là con nuôi thôi, dù nó có chết cũng chẳng sao, sau này toàn bộ tài sản sẽ là của con và Y Y.” Thì ra, bạn trai tôi quen suốt 5 năm không hề là con nhà giàu, mà là con trai của dì Vương – người giúp việc trong nhà tôi. Anh ta lừa tôi suốt từng ấy năm, chỉ để tiếp cận Tống Y Y và giành lấy quyền thừa kế. Bởi ngoài kia ai cũng đồn rằng, con gái lớn nhà họ Tống mắc bệnh tim bẩm sinh, sống không quá 25 tuổi. Nhưng anh ta đâu biết, Tống Y Y là con nuôi từ nhỏ. Người duy nhất có quyền thừa kế Tập đoàn Tống Thị – là tôi, Tống Viên Viên.

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi Chồng tôi dạo này rất kỳ lạ. Ôm thì cứng ngắc, hôn thì gượng gạo, ngay cả lúc “nộp lương sinh hoạt” cũng tràn đầy sơ hở. Tôi còn đang nghi ngờ có phải anh ta muốn ly hôn không, thì tình cờ thấy nhật ký đăng bài của anh ấy: 【Ngủ dậy một phát xuyên tới 10 năm sau, crush trở thành vợ tôi rồi! Giờ phải làm sao đây aaaaa!!】 Tôi: “?”

Gia Phả Nhà Họ Lưu

Gia Phả Nhà Họ Lưu Chị chồng cả mở một đợt thu tiền trong nhóm gia đình. Nói là muốn lập gia phả, mỗi người đóng 5 ngàn tệ. Chị ấy còn đặc biệt tag tôi: “Em dâu à, em cũng không phải người nhà tụi chị, không cần ghi tên vào gia phả. Nhưng cháu trai cùng em trai chị thì phải ghi, nên em chuyển giúp hai suất, tổng cộng 1 vạn (~34tr), chuyển thẳng cho chị là được.” Tôi liền phản pháo bằng cách làm một bản sơ đồ tư duy điện tử rồi gửi thẳng vào nhóm: “Chị cả à, bản điện tử bền hơn nhiều, chị có ‘tạch’ thì nó cũng tự động cập nhật ngày kết thúc của chị luôn đấy!”

Hồi Ức Tháng Hai

Hồi Ức Tháng Hai Người yêu cũ từng đeo còng tay cho tôi. Anh ta mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, chính trực quang minh, bên cạnh còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Tại đồn cảnh sát, anh ta công tư phân minh, ánh mắt lạnh nhạt: “Làm gì thì nói nấy, đừng nói dối.”

ANH TRAI LÉN KIẾM NGƯỜI YÊU CHO TÔI

Anh trai tôi lo tôi không kiếm được người yêu, nên đã lấy ảnh tôi để lập một tài khoản phụ.Bắt đầu đủ kiểu mai mối, yêu đương qua mạng.Cho đến một ngày, anh ấy đưa tài khoản phụ cho tôi, mặt mày đầy đắc ý: “Đây là anh cẩn thận chọn lọc hết đấy, nhìn cái người cao 1m88 kia đi, vừa ngốc vừa nhiều tiền lại còn có cơ bụng, nhìn người kia đi, đẹp trai dịu dàng kiểu cún con, còn nữa còn nữa…”Tiễn anh trai đi xong, việc đầu tiên tôi làm là lấy điện thoại, chặn hết tất cả rồi xóa sạch.Hôm sau, giám đốc mới được điều đến công ty chặn tôi ở thang máy, hỏi tôi sao lại chia tay anh ta.Cứu tôi với, chẳng lẽ anh ấy chính là cái người “ngốc nghếch, nhiều tiền” kia sao?

BẠN TRAI CŨ TRỞ THÀNH SẾP CỦA TÔI

Em trai tôi cuối cùng cũng thoát kiếp độc thân, nhưng anh trai của bạn gái nó không đồng ý.Em tôi nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh, tha thiết.“Chị ơi, cưa đổ anh trai cô ấy đi, chúng ta thành đại gia đình luôn!”Cũng không phải là không thể, nhưng khi gặp đối phương, tôi sững sờ.Người yêu cũ cười đểu: “Lại chơi mỹ nhân kế nữa à?”

TÔI VÀ ẢNH ĐẾ LỘ ẢNH THÂN MẬT

Tối hôm đó, tôi bị lên hot search với toàn những lời chửi rủa!Thật oan ức.Đó đều là những bức ảnh tôi tự ghép khi còn là fan cuồng nhiều năm trước…Chưa kịp giải thích, Weibo của Ảnh đế đã @ tôi: “Cô gái của tôi.”Tôi: ???

Lời Nói Dối Ngọt Ngào

Lời Nói Dối Ngọt Ngào Vì thính giác có vấn đề nên tôi bị bố bạo lực gia đình, bị bạn học bắt nạt. Là Tử Chu Dã cứu vớt tôi. Anh kéo tôi ra từ trong vũng bùn, lại gần tôi, bảo vệ tôi. Anh hứa chỉ cần có anh ở đây, không ai có thể bắt nạt tôi nữa. Mọi người đều hâm mộ tôi tốt số, có một chỗ dựa từ trên trời rơi xuống. Tôi cũng từng nghĩ rằng tôi đã gặp người cứu rỗi mình. Cho đến khi… “Vẫn là anh Từ của chúng ta biết diễn, nhìn kẻ đ//iếc kia cảm động kia, còn nghĩ mình là nữ chính trong tiểu thuyết chữa lành nữa đó!” “Suỵt, nói nhỏ chút!” Từ Chu Dã hờ hững nhìn về phía tôi: “Sợ gì chứ, dù sao cô ta cũng không nghe thấy gì.” Anh không biết, thính giác của tôi đã bình thường trở lại.

VẼ CƠ BỤNG CHO SẾP

Có người chi rất nhiều tiền để đặt tôi vẽ tranh qua mạng. Anh ta gửi cho tôi đủ kiểu ảnh cơ bụng, từ mọi góc độ khác nhau.“Vẽ… cái này á?” Anh ta đáp cộc lốc: “Ừ, phải vẽ giống y chang.”Vị khách này cứ nhiệt tình đặt vẽ suốt một tuần liền. Từ ảnh cơ bụng, ảnh nửa người, thậm chí còn có cả ảnh…Tôi tưởng mình gặp được nam thần. Cho đến một ngày, tôi tiện đường đưa sếp về nhà, nhìn thấy đồ đạc trong nhà anh ta. Tôi lập tức quay đầu bỏ chạy, ai ngờ lại bị anh ta ôm chặt trong lòng.“Chẳng phải em cũng thích à?”

Bệnh Không Muốn Rời Xa

Bệnh Không Muốn Rời Xa Tôi là một succubus mắc chứng sợ xã hội. *Succubus: là một nữ quỷ xuất hiện trong truyền thuyết phương Tây, được cho là quyến rũ đàn ông và chiếm đoạt tinh khí hoặc sinh lực của họ thông qua QHTD. Ngày nào tôi cũng nhìn chàng trai đẹp trai thơm phức ở đối diện mà chảy nước miếng. Tôi lén lút theo dõi anh ấy, thu thập những thứ anh ấy đã dùng. [Thơm quá, ngọt quá, thật muốn làm chuyện ấy với anh ấy.] Tôi nghĩ mình đã ngụy trang hoàn hảo. Cho đến một ngày, anh ấy say rượu, khoanh tay dựa vào khung cửa và thản nhiên nói: “Nhóc biến thái, qua mở cửa cho tôi, tôi quên mật khẩu rồi.” Tôi đang nấp sau mắt mèo nhà mình thì giật mình kinh hãi. Anh ấy đang gọi ai vậy? Gọi tôi sao?

Khô Mộc Phùng Xuân

Khô Mộc Phùng Xuân Một thời gian dài sau khi chia tay, video tôi đi chùa cầu phúc bị người ta khui ra. Tôi bước từng bước một và dập đầu bái lạy, cuối cùng tôi ôm một hộp gỗ nhỏ chạy đi. Cư dân mạng đều cho rằng chuyện tốt của tôi sắp đến, cả mạng đều chúc phúc tôi trăm năm hạnh phúc. Tôi cười giải thích với truyền thông rằng: [Tôi chỉ đi xem náo nhiệt thôi, không có chuyện tốt nào cả.] Nhưng tối đó, vị Thái tử gia nhà họ Lục kia phát điên. Anh ấy cho người ra bờ hồ vớt tìm ba ngày ba đêm cũng không vớt được cái hộp gỗ và lá thư tình bị tôi giấu bên trong. Khi tôi đoạt giải Ảnh hậu và trở về nước, bạn bè tổ chức tiệc mừng công cho tôi. “Chúc mừng Ảnh hậu vĩ đại của chúng ta, rốt cuộc mong ước của cô cũng thành sự thật!”

Trò Chơi Định Mệnh

Trò Chơi Định Mệnh Tôi là người bình thường, cùng bạn trai Mộ Thành là một thần tượng tham gia chương trình giải trí về yêu đương của ngôi sao. Cư dân mạng mắng tôi, hắn lại công khai tình yêu mới. Tôi bị bọn côn đồ theo đuôi. Lúc tuyệt vọng, phía trước xuất hiện một người khí chất phi phàm. Tôi hét lên: “Anh đứng lại, tôi đang mang thai con của anh!” Tên côn đồ sợ tới mức liên tục xin lỗi: “Lão đại, em đáng chết, em không biết đây là chị dâu ạ.” Sau đó Mộ Thành hối hận, tới cầu xin tôi. Vẻ mặt Quý Trì không vui nhận điện thoại của hắn: “Cô ấy sợ tối, thật vất vả lắm mới ngủ được trong lòng tôi.” Thấy tôi tỉnh, hắn lại vội vàng dỗ tôi: “Váy vừa bị anh xé rách, ngoan, ngày mai mua cho em một cái mới.”  

Em Là Ước Mơ Của Anh

Em Là Ước Mơ Của Anh Tôi xuyên không thành hàng xóm quả phụ bên cạnh nhà nam chính thô lỗ và nữ chính hoa sen trắng trong tiểu thuyết người lớn. Tôi ở sau lưng họ bàn tán: “Nghe nói anh ta rất giỏi… Suốt đêm cũng được.” Ai ngờ nam chính thô lỗ nửa đêm gõ cửa nhà tôi: “Nói như thật vậy, cô từng thử rồi sao?” Sau đó anh không để ý đến việc tôi kêu la mệt mỏi, chỉ đưa tay lau nước mắt tôi: “Một đêm chính là một đêm, bớt đi một giây cũng không được.”

LỠ MIỆNG TỎ TÌNH VỚI ẢNH ĐẾ

Chương trình truyền hình thực tế chơi thử thách đeo tai nghe đoán khẩu hình và gọi điện thoại.Tôi nhìn khẩu hình của MC rồi tỏ tình với đối phương.“Tôi thích anh.”Ở đầu dây bên kia, ảnh đế cười khẩy.“Anh tỏ tình với em chín mươi chín lần em không chịu. Bây giờ mới nhớ đến anh à?”“Muộn rồi, đồ xấu xa. Tình cảm đến muộn còn rẻ hơn cỏ!”“Nhưng nếu em cứ nhất quyết tỏ tình, anh cũng có thể miễn cưỡng cân nhắc một chút.”“Cho anh ba mươi phút suy nghĩ. Em đừng có im lặng đấy.”“Ba mươi giây, được chưa?”“Được rồi được rồi! Anh đã trộm sổ hộ khẩu ra, đang xếp hàng ở Cục Dân chính đây. Nếu em cho anh leo cây, anh sẽ tr/e//o c//ổ ngay trước cổng Cục Dân chính!”Tôi đơ người.Tối hôm đó, hot search trên Weibo nổ tung.

GẢ CHO ANH TRAI BẠN THÂN

Bạn thân tôi có một ông anh trai, độc thân, giàu có, tính cách lạnh lùng.Tôi tiện miệng hỏi: “Anh ấy có thiếu vợ không?”Hôm sau, tôi đã cùng anh ấy đi đăng ký kết hôn.Trước cửa cục dân chính.Tôi ôm chầm lấy bạn thân, phấn khích nói: “Sau này tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu nữa!”Thế rồi tôi với bạn thân vui chơi cả tuần trời.Cho đến khi bị anh trai cô ấy chặn trong phòng, yết hầu anh khẽ động, giọng khàn khàn.“Em quên là mình còn một người chồng rồi à?”

Khi Tình Yêu Đến

Tôi và anh trai kế giận dỗi lạnh nhạt một tuần, vừa khéo đụng phải anh về nhà quên mang chìa khóa. Anh trai kế lạnh mặt, đưa tay: “keys.” Kiss???? Tôi sững người, có chút do dự, liên tiếp hỏi ba câu: “Anh chắc chứ? Ngay bây giờ sao? Không tiện lắm đâu?” Anh trai kế liếc tôi một cái, ánh mắt khó hiểu, giọng khẳng định: “Nhanh lên.” Giây tiếp theo, tôi “chụt” một tiếng vang dội, thưởng cho anh một cái “muah” thật to. Yếu ớt nói: “Là anh tự muốn kiss đấy……”

Ái Luyến Bệnh Thái

Ái Luyến Bệnh Thái Trước khi cưới, tôi đột nhiên đổi ý, bỏ rơi Thẩm Kha người tôi từng yêu sâu đậm, để chọn… Giang Vọng, kẻ mà tôi g/hét nhất. Ai nấy đều kinh ngạc, kể cả Giang Vọng. Anh ngỡ tôi đang trêu chọc mình, giọng khàn hẳn đi: “Em từng nói tôi là kẻ bám đuôi, là đồ đ/iên, là bín th/á.i. Sao em lại chọn tôi? Rõ ràng em ghét tôi nhất mà.” Đúng vậy, tôi từng ghét anh nhất. Nhưng chính con người mà tôi ghét nhất ấy, ở kiếp trước, khi tôi bị b/ắt c.ó c, là người duy nhất bỏ lại tất cả để cứu tôi, thậm chí vì che chở cho tôi mà ch .t dưới lưỡ/i d/ao. Được sống lại một lần nữa, tôi nắm lấy tay anh: “Từ hôm nay, em sẽ không ghét anh nữa. Em yêu anh, được không?” Giang Vọng cụp mắt, cười tự giễu, chẳng tin lời tôi: “Tôi đi.ê/n như vậy, sao em có thể yêu tôi?” “Sao lại không thể chứ?” Bởi vì, bây giờ tôi… còn điên hơn anh.

Tình Yêu Không Giới Hạn

Ngồi xe đạp của thanh mai trúc mã đi học về, bị chị em tốt của anh ấy bắt gặp. Cô ta mắng tôi trước mặt mọi người là đồ không biết xấu hổ. Tôi sợ hãi nắm chặt tay thanh mai trúc mã, lại bị anh lạnh lùng đẩy ra: “Buổi sáng tôi đã đồng ý sẽ đưa Giang Ninh đi, em đợi tôi ở đây, tôi đưa cô ấy xong sẽ quay lại đón em.” “Em là con gái, cứ bám dính lấy tôi như thế, bị người ta mắng như vậy cũng không oan.” Nhưng tôi đã chờ suốt một đêm ở con hẻm tối tăm lạnh lẽo. Lại chẳng bao giờ đợi được anh nữa. Sau này. Tôi bị tên côn đồ trường học ôm chặt trên xe mô tô hôn xuống, bị thanh mai trúc mã bắt gặp. Anh vốn luôn điềm đạm kiềm chế, lúc này gân xanh nổi trên mu bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi. Đôi mắt đỏ ngầu, lần đầu tiên mất kiểm soát: “Tô Chỉ, tôi đếm đến ba! Bây giờ em ngoan ngoãn đi theo tôi, tôi sẽ không giận em.”

Giúp Con Gái Báo Thù

Giúp Con Gái Báo Thù Khi viện trưởng viện mồ côi cầu xin tôi nhận nuôi Tô Hòa Hòa, tôi biết cốt truyện đã bắt đầu. Con gái tôi mặc váy công chúa, nó sẽ nói: “Thật tốt quá, ngày nào chị cũng được ăn diện như công chúa, không giống em, chỉ có hai bộ quần áo rách rưới…” Con gái tôi đón sinh nhật, nó sẽ nói: “Sinh nhật chị còn có quà, em còn chẳng biết mình sinh ngày nào…” Con gái tôi đính hôn, nó sẽ nói: “Vị hôn phu của chị tốt với chị quá, từ nhỏ em đã chẳng có ai thương…” Cứ thế, con gái tôi từng bước nhường nhịn. Đến khi tôi kịp nhận ra, vị hôn phu và bạn bè của con gái đều đã vây quanh đứa con nuôi. Còn con gái tôi, bị nó l/ừa ra ngoài để xe tải c/án chet tươi. Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn Tô Hòa Hòa đang rụt rè gọi mình là mẹ. Tôi mỉm cười. Kiếp này, cuộc đời nó sẽ chẳng còn gì cả!