Hiện đại
Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?
Bạn Thân Tôi Là Tiểu Phú Bà Tôi với bạn thân cùng vào làm một công ty. Cô ấy là con gà đẻ trứng vàng ở phòng kinh doanh, còn tôi là người tiên phong ở phòng dự án. Bạn thân: “Cục cưng, đưa cậu đơn hàng này, muốn không?” Mắt tôi sáng lên: “Muốn!” Kết quả là đơn hàng trị giá hàng triệu mà chúng tôi đã làm việc chăm chỉ để giành được, cuối cùng lại bị nhỏ trà xanh nhảy dù xuống cướp công. Nhỏ trà xanh thành tinh đó còn đắc ý trước mặt chúng tôi: “Trẻ đẹp, có năng lực thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn làm nền cho tôi sao.” Tôi không nhịn được, thà mất việc còn hơn, nhất định phải chửi thẳng mặt con nhỏ trà xanh này. Sau đó, tôi thì thầm với bạn thân: “Công ty này thật tệ, tớ định nghỉ việc, còn cậu thì sao?” Bạn thân: “Cậu nghỉ tớ cũng nghỉ.” Chúng tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc, vị chủ tịch bí ẩn của công ty đã xuất hiện. Anh ta ôm chặt chân bạn thân tôi, khóc lóc thảm thiết: “Tiểu thư, xin đừng đùa với tôi, nếu cô nghỉ việc, công ty này sẽ không trụ nổi đến ngày mai…”
Từ Nhân Viên Thành Kim Chủ Một ngày trước khi phát thưởng cuối năm, tổng giám đốc gọi tôi đến nói chuyện. Ông ta bảo lương tôi quá cao, đồng nghiệp có ý kiến, không có lợi cho sự đoàn kết. Ông ta muốn tôi tự mình giảm lương, thưởng cuối năm của tôi sẽ chia cho người mới vào. Tôi vui vẻ đồng ý, trực tiếp nghỉ việc. Ngày hôm sau, bên A hoãn thanh toán, toàn công ty không phát được một xu thưởng cuối năm nào. Tổng giám đốc vội vàng cầu xin tôi giúp đòi tiền về, tôi trực tiếp trả lời ông ta: “Tôi một mình gánh vác quá nhiều tiền về, không có lợi cho sự đoàn kết, hay là chia cho mọi người đi.”
Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.
Khi cặp vợ chồng giàu có đến viện mồ côi chọn con nuôi, họ phân vân giữa tôi và Trình Vân. Những dòng bình luận hiện ra trước mắt: 【Ác nữ lại sắp giả bộ đáng thương để được nhận nuôi rồi.】 【Dù có được nhận nuôi, sau này cũng sẽ bị bỏ rơi thôi.】 【Cả đời chỉ là kẻ bị ghét bỏ, suốt ngày tranh giành đàn ông.】 Tôi lặng lẽ cúi đầu, bởi nhân vật phản diện họ đang nói đến chính là tôi. Đột nhiên, hai bóng người che khuất tôi, một cặp vợ chồng miền Đông Bắc chưa từng được nhắc đến trong cốt truyện nhìn tôi đầy vui mừng. “Trời ơi, cô bé này xinh quá!” “Cháu ơi, hôm nay cô chú nấu bún thịt kho, ngon lắm, cháu có muốn về nhà ăn cùng không?”
Câu Chuyện Trong Nhà Hàng Tây Tôi và bà ngoại bị nhân viên nhà hàng Tây đuổi ra ngoài. Cô ta nói tiền trăm mà bà ngoại nhặt phế liệu gom được là tiền giả, rồi bảo người nghèo không có tư cách ăn nhà hàng Tây. Đúng lúc gặp phải mẹ của kẻ thù không đội trời chung, bà ta trừng mắt nhìn tôi: “Hai kẻ ăn mày thế này mà cũng muốn vào ăn chung chỗ với tôi? Lỡ bị bệnh truyền nhiễm thì sao?” Nhân viên phục vụ đứng đó cười nhạo: “Hôm nay coi như các người gặp may, mua suất ăn trẻ em sẽ có cơ hội bốc thăm trúng thưởng. Biết đâu lại trúng bữa ăn xa hoa mà các người không bao giờ có tiền mua nổi. Nhưng nói trước nhé, giờ mà ra ngoài nhặt ve chai thì không kịp đâu.” Bà ngoại luống cuống vò vạt áo. Tôi nhìn lên bức tường của nhà hàng, thấy bức ảnh tập thể lãnh đạo, nơi ba tôi đang cười tươi ở vị trí trung tâm.
Em Muốn Sờ Cơ Bụng Của Anh Anh tôi và mấy người bạn cùng nhau đi du lịch. Mẹ tôi gọi điện nói tôi gọi video với anh trai, quan tâm anh trai một chút. Sau khi điện thoại kết nối, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông đang cởi trần, tôi nhìn thấy hết cơ ngực cơ bụng của người ta, không sót lại gì. Anh dùng khăn lau tóc rồi nói: “Anh của em đang tắm ở bên cạnh, sạc của cậu ấy hỏng nên sạc bên chỗ anh.” Tôi nhìn hình ảnh trên màn hình, một lúc lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại được. Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đột nhiên xích lại gần ống kính, nở nụ cười xấu xa: “Nhìn thế có rõ không? Có cần hôm nào tận mắt thấy bên ngoài không?”
Chồng Tôi Là Yêu Ma Mê Hoặc Sau 5 năm kết hôn vì liên minh thương mại, chồng tôi bắt đầu có dấu hiệu kỳ lạ. Anh ấy thường nửa đêm đi tập thể hình, ra ngoài đều xịt nước hoa. Nhưng lại không cho tôi đụng vào người anh, thái độ lịch sự mà xa cách. Tôi không hiểu lý do là gì. Cho đến một đêm nọ, tôi giả vờ ngủ. Tôi nhìn thấy anh đang đối mặt với một chiếc đuôi hình trái tim uốn cong, Vừa đánh vừa khóc: “Tất cả là lỗi tại cái đuôi chết tiệt này, vợ không còn yêu tôi nữa, hu hu hu…” Tôi: ???
Khi hoa khôi tỏ tình với nam thần học đường, tôi lại vừa vặn đi ngang qua, tay còn đang cầm cây kem.“Xin lỗi, nhưng tôi không thích cậu.”Lục Tinh Trạch vẻ mặt ngớ ngẩn, nhưng lại đẹp trai đến mức khiến người ta muốn tha thứ.Tôi giữ thái độ “không liên quan đến mình” và vội vã bước nhanh rời khỏi hiện trường.“Anh thích Đường Tinh Nhiên đúng không?”Hoa khôi bất ngờ chỉ đích danh tôi, khiến tôi không chỉ thấy oan uổng mà còn như bị sét đánh ngang tai.Liên quan quái gì tới tôi?“Ờ… chắc là…” – Giọng Lục Tinh Trạch lắp bắp vọng lại.Anh ta đang do dự cái gì chứ?“Đúng vậy, tôi rất thích Đường Tinh Nhiên.”Tôi đứng hình tại chỗ.Lục Tinh Trạch, anh đùa tôi đấy à?
Tình Yêu Không Thể Che Giấu Thái độ của anh trai đối với tôi luôn rất lạnh nhạt. Cho đến ngày đó, em gái thiên kim giả lặng lẽ nhìn anh. Một giây sau, tiếng lòng của cô ấy vang lên bên tai tôi. [Sao anh lại không nhìn chị ấy? Đúng rồi, dưới gối anh đều là hình của chị ấy, đã sớm nhìn đủ rồi.] Tôi để đũa xuống đứng lên, ho nhẹ một tiếng. “Anh, hình như em làm rơi thứ gì đó trong phòng anh, em đi tìm thử.” Anh trai đột nhiên đưa tay ra nắm lấy cổ tay tôi. “Rơi thứ gì?” “Là…” Lúc này tôi lại nghe được tiếng lòng của em gái. [Có lẽ chị ấy muốn vào ngửi mùi hương của anh, chuyện này chị ấy hay làm.] Bàn tay đang nắm chặt cổ tay tôi đột nhiên dùng sức mạnh hơn. Trong đôi mắt đen nhánh kia là vẻ mặt hoảng hốt của tôi.
Chú Chó Duy Nhất Của Cô Ấy Năm thương chiến căng thẳng nhất, đối thủ của anh trai tôi sai em trai hắn đến quyến rũ tôi. Hắn vô tình kéo áo. Bờ vai rộng, eo hẹp, cơ bắp mảnh, dáng người tam giác ngược. Tôi nhìn đến mê mẩn, nhiều lần cam đoan với anh trai rằng tôi tuyệt đối không động lòng, chỉ là chơi đùa. Về sau, tôi ăn sạch sẽ rồi nói chia tay. Hắn lại không đồng ý, “phịch” một tiếng quỳ xuống, chủ động đeo vòng cổ lên cổ mình, mắt đỏ hoe: “Tôi nguyện làm chó của em, đừng bỏ tôi.” “Công ty cũng cho em, tha thứ cho tôi được không?” Ông chủ công ty đối thủ: “???”
Xuyên Sách Báo Thù Một sáng ngủ dậy, tôi xuyên vào sách, trở thành con gái của một mụ phản diện độc ác. Ông bố tổng tài nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh, đầy ghét bỏ: “Đúng là con của bà ta, chỉ biết vu oan giá họa, giả đáng thương để lấy lòng người khác.” Ồ, vậy à? Lúc còn học mẫu giáo, tôi giơ tay tát cho thằng nhóc mập định bắt nạt mình một cái tím bầm cả mặt mũi. Lên tiểu học, tôi lén phang một gậy khiến thằng con trai định vén váy tôi phải nhập viện vì chấn động não. Vào cấp hai, tôi tung một cú đá làm gãy mấy cái xương sườn của thằng mất dạy định dọa nạt tôi. Lên cấp ba, tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng tay thì ác không tưởng, túm đầu nhỏ kia, đứa định bắt nạt tôi, dí thẳng vào bồn cầu. Ông bố tội nghiệp, hay nói đúng hơn là người phải dọn đống hậu quả tôi để lại hết lần này đến lần khác, chỉ biết đứng một bên cạn lời: “…Hay là con cứ vu oan giá họa, giả đáng thương lấy lòng người ta đi, còn đỡ hơn đấy?”
Ta Yêu Thầm Nam Thần Biến Thành Hamster Đêm trước kỳ thi đại học, nam thần tôi thầm thích bỗng hóa thành một con hamster. Hắn tròn vo, mềm mại như viên bánh trôi, khiến tôi không kiềm được mà đưa tay chạm vào. Nhưng ngay lập tức, hắn há miệng cắn tôi một phát. “Không được sờ!” – Hắn nghiêm nghị cảnh cáo. Sau đó, hắn lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng, xa cách. Tôi chủ động chọn cách từ bỏ hắn. Nhưng hắn lại tựa đầu vào vai tôi, giọng điệu thản nhiên mà kiêu ngạo: “Sờ đi.”
Tình Yêu Của Thần Linh Trước khi quen tôi, Giang Dự chưa từng hẹn hò với ai có số đo vòng một dưới cúp C. Hắn chê tôi không đủ quyến rũ, chê tôi quá nhạt nhẽo. Dựa vào việc tôi không dám hủy hôn, hắn ngang nhiên dắt tình nhân đi lại ngoài phố, hết sức phô trương. Công bằng mà nói, tôi cũng ngoại tình. Ngày hôm sau khi vừa ngủ với một anh chàng lạ mặt, nhà chồng sắp cưới của tôi xảy ra đại họa. Bức tượng thần mà họ đã cúng bái bao năm bỗng dưng biến mất. Trong cuộc gọi, Giang Dự nói với tôi: Vị thần đó tên là Phong Dương. Khoan đã. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, trên người đầy dấu hôn chằng chịt. “… Anh nói anh tên gì cơ?” “Phong Dương, lúc nãy chẳng phải hắn đã nói với em rồi sao?” Chàng trai xa lạ nở nụ cười, bình thản nhìn tôi.
Mười Năm Dương Thọ Đổi Tiền Tài Bạn có biết không? Thẻ tín dụng không chỉ dùng để vay tiền, mà còn có thể dùng để đổi mạng. Và tôi chính là chủ sở hữu của chiếc thẻ tín dụng đặc biệt đó. Bốn năm trước, tôi đã trải qua một loạt sự kiện kinh hoàng, và mọi chuyện bắt đầu từ một chiếc thẻ tín dụng.
【Bảo bối ơi, em tan làm rồi~】Chiều hôm đó, được nghỉ sớm trước ngày Tết Dương lịch, tôi lỡ tay gửi nhầm tin nhắn này vào nhóm chat chung của công ty.Đến lúc về đến nhà mới phát hiện… cả nhóm đã nổ tung rồi!Đồng nghiệp thi nhau hùa theo, nhắn: 【Bảo bối~】Tôi: Không dám mở mắt… chỉ mong tất cả là ảo giác!Thế nhưng đến nửa đêm, vị sếp luôn lạnh lùng cao ngạo của tôi lại đứng chờ trước cửa nhà tôi, mắt đỏ hoe, nghiến răng hỏi:“Anh ta cũng cho em bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, và chia thưởng cuối năm như tôi không?”
Ba Mùa Xuân Rực Nắng Ba tôi mất tích trên đường đem bán con trâu già duy nhất trong nhà để mua áo ngực cho mẹ kế. Một tháng sau, ông trở về từ dưới vực, mình đầy thương tích. Ông còn nhớ tôi, nhưng lại quên mất người vợ trẻ mà ban đêm không rời nửa bước. Mẹ kế đóng cửa phòng, đòi ông đưa sổ tiết kiệm. Chẳng mấy chốc bà khóc lóc lao ra ngoài, đến cả tiền sính lễ chưa trả cũng không thèm lấy nữa. “Ba mày đúng là thứ không ra gì! Thân tàn ma dại như vậy rồi mà vẫn còn định làm chuyện đó với tao—” Trên áo bà một mảng đỏ loang lổ, nhìn như dính máu, lại giống như thịt vụn. Mẹ kế bỏ đi, người đánh tôi ít đi một, ban đầu tôi còn thấy nhẹ nhõm. Nhưng rồi tôi nhanh chóng phát hiện, ba có gì đó không đúng.
Bị bán cho một đại lão tàn tật, anh ta đặt ra quy tắc cho tôi.Có thể khóc, có thể làm nũng, nhưng không được gọi anh ta là “chồng”.Tôi rất ngoan ngoãn:“Biết rồi, chồng ơi.”Vành tai của anh ta đỏ bừng, nhưng vẫn cố sửa lại cho tôi.Sau này, trong buổi họp lớp.Khi giới thiệu anh ta, tôi không chớp mắt mà lạnh lùng gọi một tiếng “ngài”.Nhưng anh ta lại ép tôi vào góc hành lang tối tăm, hôn tôi hết lần này đến lần khác.Nghiến răng nghiến lợi, như một kẻ điên vì ghen tuông:“Ngài sẽ đối xử với em thế này sao? Không nói với họ tôi là ai, em định để dành chỗ cho thằng khốn nào?”
Khoảnh Khắc Cuối Cùng Khi kết hôn, chồng tôi từng nói: “Nếu anh phản bội em, trời đánh thánh vật, ch/ết không yên lành.” Ba năm sau khi cưới, anh ta thay lòng đổi dạ. Đúng là đàn ông, chỉ khi treo trên tường mới trung thành được.
Phụ Nữ Hà Tất Làm Khổ Phụ Nữ Bạn gái hiện tại của bạn trai cũ vừa vào làm ở phòng tài vụ, lập tức nhắm thẳng vào tôi mà gây sự. Báo cáo chi phí của tôi thì nửa năm chưa duyệt, lúc thì viện cớ hóa đơn không hợp lệ, lúc thì kiếm chuyện hành hạ đủ đường. Tôi tìm cô ta nói lý, bảo đừng có mà chơi cái trò đấu đá nữ nhi. Cô ta trả lời mặt tỉnh bơ: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ đang làm đúng quy trình thôi.” Đến gần ngày khóa sổ, cô ta lại quăng cho tôi một khoản công tác phí lớn, nói hóa đơn chưa kiểm tra nên không được duyệt. Nhưng rõ ràng việc đó là trách nhiệm của phòng tài vụ. Tôi nén giận làm thay phần của cô ta, tra xong hóa đơn đưa lại, thì cô ta lại lạnh lùng nói: “Phải xếp hàng, tháng sau quay lại.” Tháng sau? Tháng sau là khóa sổ rồi, hóa đơn không được duyệt sẽ mặc định vô hiệu. Tôi cười nhạt: Được thôi, không duyệt thì thôi. Dù sao cái đơn này cũng là lãnh đạo nhờ tôi làm hộ mà.