Hiện đại
Vì Nữ Chính, Nam Phụ Tự Nguyện Làm Chó Của Tôi Vì muốn đuổi tôi khỏi nam chính và vun đắp cho tình yêu của nữ chính. Các nam phụ đã dốc hết sức, không tiếc việc để tôi đùa giỡn, mặc sức chơi đùa. Có chuyện tốt như vậy sao? Tôi không nói một lời, nhận hết, không bỏ sót thứ gì. Thế là: Nam chính và nữ chính hiểu lầm nhau, tôi lại đang quấn quýt triền miên với chàng thiếu niên ngạo mạn. Nam chính và nữ chính ghen tuông lẫn nhau, tôi lại đang triền miên với thiên tài lạnh lùng, thanh cao. Nam chính và nữ chính làm lành, tôi lại đang quấn quýt với tổng tài bá đạo dịu dàng. Cuối cùng, nam chính tìm đến tận nhà, hỏi tôi có thể hủy bỏ hôn ước không? Tôi nói: Không thể. Nam chính nổi giận, ném ra một xấp ảnh nóng, toàn bộ là cảnh tôi triền miên với đủ loại đàn ông: “Cô mẹ nó đội lên đầu tôi cái sừng xanh cao gần cả mét rồi, dựa vào cái gì mà không chịu hủy hôn ước với tôi!” Tôi kinh ngạc nhìn bộ dạng phát đ/iên của anh ta, rồi thật thà trả lời: “Bởi vì ngay từ đầu, chúng ta đã không đính hôn.” “Người đính hôn với anh là chị gái tôi.”
Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính Buổi tụ họp bạn bè, “nữ huynh đệ” của bạn trai mang sữa cho tất cả mọi người. Nhưng đến lượt tôi thì lại hết mất. Cô ta khoa trương kêu lên: “Aiya, đều tại tôi sơ suất mang thiếu một chai rồi. Em dâu sẽ không trách tôi chứ?” Tôi vừa định nói không sao cả thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng bình luận hiện lên: 【Quả nhiên là bảo bối em biết chơi, nhiều năm rồi mới về nước, mà quà hội ngộ lại là sữa.】 【Sữa này rốt cuộc từ đâu ra, thật khó đoán quá~】 【Chú ý ánh mắt nam chính nhìn em gái bảo bối kìa! Sau này cô ấy chắc chắn khổ sở lắm đây, hehe…】 Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết po, mà “nữ huynh đệ” kia chính là nữ chính. Chẳng bao lâu nữa, tất cả những người đàn ông trong phòng, bao gồm cả bạn trai tôi, sẽ trở thành những kẻ quỳ rạp dưới váy cô ta. Hiện tại, bạn trai tôi đang định đưa sữa của anh ấy cho tôi, nhưng lại bị “nữ huynh đệ” ngăn lại, nói rằng tôi không xứng để uống. Không khí trở nên căng thẳng, tôi khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đúng là tôi không xứng thật.” “Dù sao tôi cũng bị dị ứng với sữa của đồ hèn hạ.”
Cẩm nang theo đuổi vợ của đại ca học đường Em trai tôi ném bóng rổ, đập đại ca học đường vào bệnh viện. Tôi đi cùng nó đến thăm. Khoảnh khắc tôi và đại ca học đường đang nằm yếu ớt trên giường bệnh bốn mắt nhìn nhau. Anh ta kích động đến mức muốn bò dậy đánh em trai tôi. “Thằng nhóc này, mày chơi bẩn tao thì thôi đi?” “Còn dám quyến rũ vợ tao nữa.” Nói xong, anh ta tủi thân nhìn về phía tôi: “Vợ à, em thật sự không cần anh nữa sao?” “Hu hu hu anh không sống nữa.” Em trai tôi: ? Tôi: ?
Khi đang họp, tôi đột nhiên ngất xỉu.Mở mắt ra, thứ đập vào mắt đầu tiên là cái mặt bự chảng của bạn trai cũ – kiêm sếp hiện tại.Giọng anh ta căng như dây đàn:“Em có thai rồi.”Tôi lạnh tanh đẩy anh ta ra, đáp tỉnh rụi:“Chúng ta chia tay nửa năm rồi. Yên tâm, không phải của anh.”Ba tháng sau, anh ta thản nhiên đặt ảnh đầy tháng của “con trai tôi” lên cạnh giường.Tôi nhìn chằm chằm hai khuôn mặt như in lụa từ cùng một khuôn… và câm nín.
Nhật Ký Của Trưởng Khoa Phụ Sản Tôi là bác sĩ chuyên khoa hiếm muộn, mỗi tuần khám hai ngày. Một ngày nọ, chồng tôi quỳ xuống cầu xin tôi, nhờ tôi chữa bệnh cho tình cũ của anh ta, Mạc Huệ Tình. Anh ta đích thân đưa cô ta đến, còn ân cần đỡ cô ta ngồi xuống, cứ như đang đi khám thai vậy. Tôi lật bệnh án, lạnh nhạt nói: “Niêm mạc tử cung quá mỏng.” Ngay lập tức, Mạc Huệ Tình đỏ mắt. Chồng tôi giận dữ quát: “Huệ Tình trong sạch, cô đừng có nói bậy!” Tôi liếc anh ta một cái, cười lạnh: “Niêm mạc tử cung mỏng không nhất thiết là do phá thai nhiều lần. Không cần phải chột dạ.” Tôi tiếp tục hỏi: “U nang hai bên buồng trứng. Hai người đã quan hệ bao lâu mà chưa có thai?” Chồng tôi trừng mắt mắng lớn: “Cô ấy bị chồng cũ bỏ vì không thể sinh con, cô không biết sao? Cô hỏi vậy là cố tình kích thích cô ấy à?” Tôi thực sự chưa từng thấy ai điên rồ đến mức này. Thấy không thể tiếp tục với một kẻ vô lý như vậy, tôi quyết định kết thúc cuộc khám bệnh. Trước khi gọi bệnh nhân tiếp theo, tôi thuận miệng hỏi câu cuối: “Hai người có chấp nhận làm thụ tinh ống nghiệm không?” Cả hai sắc mặt tái mét. Trước khi chồng tôi lại lên cơn hành hung bác sĩ, tôi bấm chuột gọi bệnh nhân tiếp theo: “Bệnh nhân tiếp theo!” Làm bác sĩ chuyên khoa vô sinh hiếm muộn, bệnh nhân đến khám hầu hết đều như đi một vòng trong nhà lao. Chồng tôi không chịu nổi cảnh Huệ Tình chịu khổ, thế là chạy khắp bệnh viện nổi điên với từng bác sĩ một. Mọi người đều tránh xa anh ta. Tôi cũng muốn tránh xa anh ta. Dù sao, kẻ gây náo loạn trong bệnh viện là đáng sợ nhất.
Sau khi trời sáng, Bùi Xuyên rút người rời đi, giọng nói vẫn dịu dàng. “Chị, tôi gặp được người mình thích rồi, chị có thể giúp tôi không?” Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, tưởng rằng người anh nói là tôi. Dốc hết tất cả để bày mưu tính kế cho anh. Cho đến ngày diễn ra buổi hòa nhạc. Bùi Xuyên ôm cây đàn guitar, trên sân khấu vừa đàn vừa hát tỏ tình. Ống kính dừng lại trên một gương mặt quyến rũ khác. Lúc đó tôi mới biết, tất cả chỉ là tôi tự mình đa tình. Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc. Tôi bị fan của anh nhận nhầm thành cô gái được tỏ tình. Bị đẩy vào dòng xe cộ…… Một giấc ngủ tỉnh lại. Tôi lại quay về buổi sáng hoang đường đó. Trước khi Bùi Xuyên mở miệng, tôi đã giành nói trước: “Tối qua say rượu, lấy anh ra tập thử, anh không để bụng chứ?”
Ngày tôi vô tình xem được cuộc phỏng vấn của Phó Hành Châu, tôi đã để lại đơn ly hôn và rời khỏi ngôi nhà trống trải mà mình đã gìn giữ suốt ba năm. Trong buổi phỏng vấn, Phó Hành Châu nói, điều khiến anh ta tự hào nhất đời này, là trong giây phút sinh tử, đã bảo vệ được người mà anh ta quan tâm nhất. Người được anh ấy bảo vệ, không phải tôi, mà là tình đầu trăng sáng – Thẩm Khinh Diệu. Hai ngày sau, tại lễ tiễn đoàn cứu trợ y tế đến vùng động đất Y thành, vẫn là vị MC quen thuộc, lại hỏi tôi câu hỏi tương tự: “Bác sĩ Lâm, với tư cách một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc, điều gì khiến chị tự hào nhất?” Tôi nhìn về phía Phó Hành Châu, cách vài bước chân. “Biết rõ chồng tôi bị thương là vì bảo vệ người tình, nhưng tôi vẫn dốc hết sức, cứu sống anh ấy.” Trong video, Phó Hành Châu một lần nữa được bình chọn là doanh nhân xuất sắc, phong thái vẫn không hề giảm sút. Dù đang ngồi trên xe lăn, anh ấy vẫn lịch lãm, quý phái. Đến nỗi trên màn hình tràn ngập các bình luận: “Lấy chồng phải lấy Phó Hành Châu!” Tôi bật cười. Quả thật, chuyện hôn nhân, như người ta thường nói, “uống nước lạnh hay nóng, tự mình biết.”
Bức Tình Thư Giấu Kín Năm Năm Anh trai tôi là não yêu đương, thì sao chứ. Anh trai tôi là một cái đại não yêu đương, còn tôi là cái não của anh trai tôi. Anh ấy theo đuổi đại tiểu thư nhà họ Tô, tôi liền theo đuổi anh trai của cô ấy. Kết quả anh tôi không theo đuổi được, còn tôi thì theo đuổi được. Nhưng không may là, đại tiểu thư lại yêu phải người mà anh trai tôi ghét nhất. Để bầu bạn cùng anh trai tôi giải sầu, tôi trực tiếp chặn đen anh trai của đại tiểu thư. Cuối cùng đại tiểu thư vừa khóc vừa trói cả anh trai tôi lẫn tôi mang về nhà. “Tôi kết hôn với anh trai cậu, cậu đi kết hôn với anh trai tôi đi, tôi không chịu nổi việc anh ấy ngày nào cũng ghé tai tôi hát bài Thương Không Nổi nữa.” Tôi:?
Để theo đuổi nam chính,mỗi ngày tôi đều đặt phần ăn sáng tự tay làm vào hộc bàn của anh ấy.Cho đến một ngày, trước mắt tôi xuất hiện dòng bình luận nổi bật:“Bạn nữ phụ kia, cậu đặt lâu như vậy mà không phát hiện là đặt nhầm sao?”“Đó là bàn của phản diện mà!”“Nhưng mấy người có nhận ra không, từ khi nữ phụ đưa nhầm bữa sáng, tên phản diện nhà nghèo, gầy trơ xương vì không có tiền ăn cơm, hình như mập lên chút xíu rồi.”“Chứ sao nữa, nữ phụ làm sandwich mà như dồn đồ ăn cho lừa ăn, thịt rau nhét đủ cả, thiếu điều tự mình chui vào luôn thôi!”“Haiz, phản diện này cũng tội, còn tưởng nữ phụ thật lòng thích mình, ai ngờ người ta chỉ là đưa nhầm thôi.”Bước chân tôi dừng lại ngay cửa lớp.Theo phản xạ, tôi ngẩng đầu lên.Chỉ thấy ở hành lang phía trước,một thiếu niên gầy gò, trông có vẻ u ám, đang nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực.
Dạy kèm cho cậu ấm nhà ông chủ.Dạy suốt ba năm, cậu ta học lại cũng ba năm.Đến năm thứ tư thì tôi thật sự không chịu nổi nữa,“Tôi hỏi thật, cậu có nhất định phải đi con đường học hành gian nan này không?”“Hay là… suy nghĩ đến chuyện thừa kế gia sản thử xem?”Cậu ta nhướng mày, tay vẫn bóp gáy tôi, bắt tôi giảng tiếp cái hàm sin đã nói đến tám trăm lần.Cho đến một lần tôi thay đồng nghiệp tham gia một dự án hợp tác giữa các trường đại học, cô ấy giới thiệu người đối diện:“Là đàn em nhỏ hơn em ba khóa.”“Thi đại học được 710 điểm, năm đó được tuyển thẳng vào Tsinghua.”“Viện trưởng phải tranh giành như chó điên mới lôi được về, học bá đấy, đến cái WeChat cũng có người trả tiền mới xin được.”Tôi liếc nhìn avatar WeChat.Đệt… chẳng phải là cái ông anh học lại ba năm nhà tôi đấy à?!
Sau 5 năm kết hôn, chồng tôi ngày càng lạnh nhạt với tôi.Chỉ sau một đêm, anh ấy như biến thành một người khác.Không còn ôm, cũng chẳng còn hôn, thậm chí còn bắt đầu ngủ riêng phòng.Anh ấy lạnh lùng với tôi như thể tôi là người xa lạ.Đúng là đàn ông, luôn chỉ thích những điều mới mẻ.Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng chán ngấy.Tôi không thể chịu đựng sự lạnh nhạt của anh ấy thêm nữa, ném thẳng giấy ly hôn trước mặt anh.“Ký đi.”Không ngờ anh lập tức đỏ hoe mắt, như thể chịu uất ức lớn lao lắm.“Cuối cùng em cũng không diễn nổi nữa rồi đúng không?”Tôi: ?
Thịnh Nguyệt Không Xa Năm đó khi tôi lâm vào đường cùng, tôi đã làm chim hoàng yến của Lục Viễn Chu. Anh đối xử với tôi rất tốt, gần như có cầu tất ứng. Ngoại trừ trên giường. Tôi xoa cái eo đau nhức, đếm số dư trong thẻ ngân hàng của mình. Cảm thấy đã đến lúc nên rời đi rồi. Đúng lúc nghe nói bạch nguyệt quang của anh ta về nước, Lục Viễn Chu vì muốn níu kéo trái tim cô ấy mà thiết kế một buổi cầu hôn vô cùng long trọng. Nhân lúc Lục Viễn Chu không rảnh để ý đến tôi, tôi thu dọn đồ đạc rồi chạy mất. Tôi nghĩ rằng giữa chúng tôi sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa. Không ngờ sau này công ty chúng tôi lại bị tập đoàn Lục thị thu mua. Cái tên Lục Viễn Chu lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt tôi. Đồng nghiệp bàn tán về vị thái tử gia trẻ tuổi của Lục thị này. “Nghe nói trước ngày cầu hôn, bạn gái mà anh ta thích suốt nhiều năm, vất vả lắm mới theo đuổi được đã bỏ chạy, cho nên mấy năm nay tính khí vẫn luôn không tốt.”
Sau khi tôi bị h/iếp rồi ch/ết, mẹ tôi bắt đầu bán bánh bao nhân thịt. Bánh mẹ làm vỏ mỏng nhân đầy, vị tươi ngon khó tả, đến mức cảnh sát nghi ngờ mấy tên côn đồ mất tích đã nằm cả trong đó. Nghe vậy, mẹ tôi chỉ cười, bảo sao có thể chứ. “Nhà chúng tôi xưa nay chưa bao giờ bán thịt để qua đêm.”
Mẹ tôi nhặt được một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp trong ruộng ngô. Tối hôm đó, anh tôi nhân lúc trời tối, lén lút mò vào phòng của người phụ nữ ấy. Cả đêm, trong sân nhà tôi vang vọng tiếng gào thét và cầu xin thảm thiết của cô ta. Mẹ tôi đứng giữa sân, mặt mày hớn hở: “Lần này chắc chắn có hy vọng bế cháu rồi.” Không ngờ, ngày hôm sau, người phụ nữ ấy chết rồi. Cô ta mặc một bộ áo đỏ tươi nhuốm đầy máu, treo cổ tự tử. Ngũ gia nhìn thi thể của người phụ nữ, sắc mặt khó coi đến mức có thể nhỏ ra nước: “Áo đỏ máu, treo cổ mà chết, đây là quyết tâm muốn kéo cả nhà các người chôn cùng đấy.”
Tôi là thiên kim giả bị ôm nhầm trong hào môn.Ngày thiên kim thật trở về, tôi bị đưa về quê.Đám bạn trong giới, người thì thương hại tôi, kẻ thì chờ xem trò cười.“Được nuông chiều quen rồi, giờ về cái xó chim không thèm đ//ẻ ấy chắc đang khóc thút thít cho xem!”Cho đến khi… họ mở vòng bạn bè của tôi【Cải thảo không ô nhiễm, ngon ngon ngon!】【Cá lóc đen thuần hoang dã, tươi tươi tươi!】【Hoàng hôn không che chắn, đẹp đẹp đẹp!】【Anh trai da ngăm thuần khiết, vui vui vui!】Mọi người: “???”
Nguyện Ước Đổi Cả Một Đời Tạ Niên là công tử ăn chơi hoang dã nhất trong giới, còn tôi chỉ là một kẻ ốm yếu, vậy mà lại vô tình dính dáng đến anh. Thế nhưng khi tôi đã rung động, bên cạnh Tạ Niên lại xuất hiện thêm một cô gái rất ngầu, nghe nói đúng kiểu anh thích. Tôi biết điều mà rời xa, trốn khỏi Cảnh Thành. Nhưng trước khung cửa sổ rộng lớn ấy, bóng người cao gầy đổ xuống, ép tôi kẹt trên bàn ăn. Trong bóng tối, Tạ Niên khẽ thở dốc ngửa đầu, đôi mắt phản chiếu gương mặt tôi đang ửng đỏ. Nụ hôn men theo đường cong mà dời xuống, cho đến một nơi nào đó. Anh khàn giọng nói: “Chị ơi, chơi thử với em không?”
Sau khi phá sản, bố mẹ đưa tôi chuyển về Cảnh Thành. Người anh hàng xóm thuở nhỏ đã trở thành thiên chi kiêu tử nổi tiếng nhất trong giới. Hiện giờ anh ấy đôi mắt đen lạnh lùng, ánh nhìn băng giá, phản cốt khó thuần, ghét nhất những kẻ cố tình leo kéo quan hệ với anh. Tôi vốn quen yên lặng ngoan ngoãn, đối diện với đôi mắt đen lười nhác ấy, vội vàng giả vờ như không quen biết, cố ý giữ khoảng cách. Nhưng trong buổi tụ họp hai nhà, trong phòng của anh, tôi bị trói buộc giữa hai chân anh, mũi chân căng thẳng. Người đàn ông khẽ cười, giọng nói hơi khàn tối: “Hồi nhỏ bám tôi như vậy, bây giờ lại giả vờ không quen?” Anh ngửa đầu, nhẹ nhàng vỗ vào một chỗ nào đó: “Đừng kẹp, nói chuyện với tôi trước đã.”
Thục Mẫn Thành hôn bảy năm, phu quân là Thủ phụ đã mời một nữ phu tử về dạy cho đôi nam nữ nhi. Chàng giải thích: “Trong phủ nội trạch, nam tử ra vào bất tiện.” Ta thương xót nữ tử không dễ dàng, đã tăng gấp đôi học phí. Ngày ngày ta tự tay chuẩn bị cơm áo cho con, sợ chúng đói, sợ chúng lạnh. Cho đến ngày sinh nhật của nữ phu tử, phu quân lén đưa con ra tửu lâu chúc mừng nàng ta. Lúc đó ta mới biết, hóa ra nữ phu tử là thanh mai trúc mã mà chàng đã giấu giếm bên ngoài từ sớm. Ngay cả hai đứa con của ta cũng giúp họ che giấu. “Cha, bao giờ người mới cưới phu tử ạ? Như vậy chúng ta sẽ là người một nhà.” “Mẹ ở nhà luôn quản thúc chúng con, mẹ chẳng hiểu gì cả, phu tử làm mẹ con là tốt nhất.” Giọng nói của Thôi Diễn đầy ý cười: “Vài ngày nữa, ta sẽ xin một đạo chỉ bình thê, không thể để mẹ con ức hiếp Lan nhi.” “Cha vạn tuế!” Ta đứng ngoài cửa, lòng đau như cắt, cuối cùng quay người vào cung yết kiến Thái hậu. “Cô mẫu, xin ban cho con một đạo chỉ hòa ly đi ạ.” “Nhưng còn hai đứa trẻ thì sao?” Ta ngẩng đầu lên, nước mắt rơi xuống nhưng ánh mắt kiên quyết: “Một đứa cũng không cần.”
Thịt Năm Mới Cận kề Tết, mẹ tôi liên tục thúc giục: “Con gái, năm nay con chuẩn bị thịt Tết chưa? Sắp đến mùa đông ngủ đông rồi, cả làng đang trông chờ vào phần của nhà mình đấy!” Tôi cúp máy, thở dài, ánh mắt dừng lại nơi gia đình của bạn trai. Cũng được thôi… nếu các người đã ôm dã tâm, thì cũng đừng trách tôi… ăn miếng trả miếng.
Hoa Hoa Như Ý Tôi bị bế nhầm. Lúc bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang đeo giỏ tre đi thái rau cho heo ăn. Họ ôm tôi khóc lóc rất đau lòng, tôi vẫn còn nhớ thương đến chuyện thả trâu trên núi, sợ trâu đi lung tung ăn hoa màu nhà người ta. Lúc này, có một cô bé đi từ sau lưng họ ra. Cô ấy mặc váy xinh đẹp, trên đầu còn đeo nơ bướm, xinh đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy mặc cảm. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt là sự hổ thẹn, không ngừng nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Chúng tôi đâu có biết nhau, tại sao cô ấy lại xin lỗi tôi?