Hiện đại
Vả Mặt Bạn Thân Mất Nết Bạn thân nói mẹ cô ấy đến trường thăm, muốn mượn căn hộ của tôi ở một đêm. Hôm sau, tôi phát hiện một chiếc tất nam dưới gầm giường…
Mùa Xuân Thứ 2 Năm thứ hai sau khi công ty niêm yết, Kỳ Hạo đề nghị ly hôn với tôi. Anh ta muốn cho Hạ Đồng một danh phận. Không muốn người phụ nữ tốt nghiệp hải ngoại đó, người đã cùng anh ta thức trắng đêm phấn đấu giúp công ty bước lên tầm cao mới, tiếp tục bị người khác chỉ trỏ. Anh ta nói xin lỗi tôi nói rằng giữa chúng tôi đã không còn tình cảm thì cũng không nên tiếp tục dằn vặt nhau nữa. Tôi không chịu buông tay, dù là vì tình cảm mười năm, hay vì con gái chúng tôi. Cho đến sinh nhật con gái, anh ta nhận được cuộc gọi từ Hạ Đồng rồi vội vàng rời đi để lại mẹ con tôi không may gặp tai nạn xe. Khi tỉnh dậy, tôi chủ động ký vào đơn ly hôn. Bởi vì tôi đã mất trí nhớ, ký ức quay về thời điểm trước khi quen biết anh ta.
Cô Bạn Thân Ích Kỷ Bạn thân và bạn trai cô ấy chuẩn bị mua nhà, cô ấy yêu cầu tôi chi một nửa tiền. “Chúng ta có mối quan hệ tốt, sau này chắc chắn cậu sẽ thường xuyên đến ở.” “Cậu bỏ ra tám mươi vạn nhân dân tệ, mua một phòng trong căn nhà mới của tớ đi.” “Cậu lại cho tớ vay thêm tám mươi vạn nhân dân tệ, trả một lần, để tránh phải trả lãi cho ngân hàng.” Tôi không có nhiều tiền tiết kiệm như vậy, nhưng bạn thân không tin, lập tức trở mặt. “Cậu thật sự chỉ nhìn vào đồng tiền, coi mấy đồng bạc đó quan trọng thế sao!” “Đồ keo kiệt, một xu cũng không chịu rút ra, ôm lấy đống tiền thối của cậu mà chết đi!” Cô ta còn đi khắp công ty bôi nhọ tôi, nói thành tích tốt của tôi là do dùng các biện pháp không chính đáng. Nhưng cô ta quên mất rằng, chính tôi đã dẫn cô ta vào công ty, chính tôi đã dẫn dắt cô ta làm dự án. Sau đó, bạn thân nợ hàng triệu, bị bạn trai chia tay, quỳ bên chân tôi cầu xin. Tôi dùng chân đá cô ta ra. Con chó nuôi không thuần, không xứng đáng có cơ hội thứ hai.
Đừng Chọc Tôi Điên Lên Ngày mẹ tôi mất. Con nhỏ con riêng mà ba dẫn về rụt rè chào tôi: “Chào chị ạ.” Tôi và em trai liếc nhìn nhau, khẽ nhếch môi đầy ăn ý. Lúc còn sống, mẹ dặn đi dặn lại tụi tôi là đừng gây ra án mạng. Nhưng mà giờ mẹ đâu còn nữa…
Trả Lại Con Cho Tôi Lần khám thai cuối cùng, bác sĩ thông báo với tôi rằng thai nhi phát triển không tốt, đã chết lưu trong bụng, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật phá thai. Tôi bình tĩnh xé nát tờ chẩn đoán, kiên quyết yêu cầu xuất viện. Nhưng bác sĩ điều trị chính của tôi lại hoảng sợ, hết lần này đến lần khác cảnh báo tôi về nguy cơ của thai chết lưu đối với sản phụ, thậm chí còn báo cho chồng tôi, ép anh ta buộc tôi nhập viện bỏ thai. Thế nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng, tìm một trung tâm chăm sóc bà bầu tư nhân rồi ở lại đó, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”
Món Quà Của Tôi Chồng tôi ngoại tình, mẹ chồng liền đuổi tôi ra khỏi nhà. Con giáp thứ mười ba đang mang thai ba tháng vội vã tới khoe khoang, cái tay đeo chiếc nhẫn kim cương năm carat vung vẩy như muốn xé gió. “Cô chắc chưa từng thấy nhẫn to cỡ này đâu nhỉ, nghe nói hồi xưa hai người cưới nhau còn chẳng có nổi cái đám cưới! Tháng sau tôi với anh Nguyên làm đám cưới, nhất định cô phải đến mở mang tầm mắt đấy nhé!” Tôi liếc nhìn chồng tài liệu đặt trên bàn trà, cùng bản kiểm tra sức khoẻ của Giang Nguyên. Tôi mỉm cười chân thành đáp lại: “Ừ, tôi nhất định sẽ tới sớm. Tặng hai người món quà lớn cho hoành tráng.”
Trẻ Con Nó Biết Gì Đâu? Thằng em họ nghịch ngợm, thích ném pháo lên xe tôi. Tết này tôi phải vá lốp bốn lần, chú thím chỉ cười bảo: “Nó còn nhỏ có biết gì đâu.” Tôi chợt nghĩ ra cách, nhường chỗ đậu xe cho chủ một chiếc Porsche Cayenne đỗ tạm. Thằng em họ lại ném pháo, lần này đúng vào bình xăng. “Ầm” một tiếng, Cayenne nổ tung. Tôi đúng là không trách nó nhưng chủ xe Porsche Cayenne thì tôi không chắc. Đừng giỡn quá lố kẻo giỗ lại quá lớn. Thích nghịch cỡ nào? Tôi cho nó nghịch cỡ này đủ chưa? Này thì “trẻ con có biết gì đâu”.
Gánh Vác Hậu Quả Tôi và Lâm Ngạn thầm yêu nhau suốt bảy năm, cuối cùng hắn cũng giành được giải ảnh đế. Lúc nhận giải, đôi mắt Lâm Ngạn đỏ hoe: “Cảm ơn tất cả những người đã âm thầm hỗ trợ phía sau, và cuối cùng, cảm ơn người tôi yêu nhất – Tô Thiển Thiển, suốt mười năm qua chưa từng rời xa tôi.” Tiếng vỗ tay của tôi khựng lại, quay đầu nhìn. Cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi – Tô Thiển Thiển, đang rơi một giọt nước mắt long lanh. Điện thoại rung lên, là tin nhắn khiêu khích từ cô ta. “Chị yêu dấu, thật ngại quá, chị vất vả vun trồng cây đào, cuối cùng lại để em hái mất rồi!” Cướp đi thứ của tôi ư? Vậy thì phải chuẩn bị nhận lấy hậu quả!
Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!
Bạn Cùng Phòng Thích Trộm Đồ Ăn Trường học mất 22 suất cơm giao tận phòng chỉ trong một tháng. Đến suất thứ 23, kẻ trộm cuối cùng cũng dám động đến phần của tôi. Tôi quát tháo ầm ĩ trong phòng ký túc. Cô bạn cùng phòng Dương Lệ còn hùa theo bằng giọng điệu đanh đá: “Đồ đểu cáng! Không có cha mẹ dạy dỗ à? Đến ly trà sữa cũng ăn cắp!” Cho đến khi tôi phát hiện hóa đơn đặt trà sữa của mình trong thùng rác của chính cô ấy. Cùng với đó là vỏ hộp hủ tiếu, mì cay, cháo nghêu… của những người khác. Và cái thùng rác ấy, chính là của Dương Lệ! Tôi lạnh lùng lưu lại bằng chứng, chờ tan học sẽ đối chất. Nhưng không ngờ, cô ta đã nhanh chân hơn — trước giờ kiểm tra phòng, đem tất cả đồ ăn trộm được ném vào thùng rác của tôi…
Một Trăm Vạn Kiện Tụng Lướt Weibo, tôi vô tình nhìn thấy một cô gái đăng bài khoe chuyện tình ngọt ngào với bạn trai. Nhưng nhìn kỹ lại, tôi bỗng cảm thấy có gì đó sai sai… Người bạn trai mà cô ấy nhắc đến, sao lại giống hệt bạn trai tôi?! Ha, bắt đầu thú vị rồi đây.
Bạn Trai Giả Nghèo Tôi là một kẻ nghèo khổ, bạn trai tôi cũng vậy. Nhưng khi tôi hỏi anh ấy một cây xúc xích tinh bột ba tệ, hai cây bao nhiêu, anh ấy lại ấp úng không nói được. Tôi nảy sinh nghi ngờ, nói với em gái anh ấy: “Chị cảm thấy anh trai em đang giả nghèo, anh ấy thậm chí không biết hai cây xúc xích tinh bột bao nhiêu tiền, chắc chắn em biết đúng không!” Em ấy hoảng hốt, cố tỏ ra bình tĩnh: “Tất nhiên là em biết rồi.” Sau đó, tại nhà hàng năm sao nơi tôi làm thêm, nhìn thấy hai người họ mỗi người cầm một cuốn “Kiến thức cần thiết của người nghèo”, miệng lẩm bẩm: “Việc đầu tiên khi mở gói 9.9 tự động gia hạn là phải hủy tự động gia hạn!” “Xương khóa thịt gà một cân 15 tệ, mua một cân tặng nửa cân.” “…” Bạn trai còn học đến mức sắp khóc đến nơi: “Chết tiệt, nhanh học thuộc đi!”
Thẩm Phù Tôi từng có lòng tốt giúp đỡ một cậu bạn cùng bàn bị bắt nạt. Cậu ta bị người khác ức hiếp, tôi liền đứng ra bảo vệ. Gia đình cậu ta nghèo khó, tôi mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu ta. Cho đến ngày đó, trước sự cổ vũ của mọi người, cậu ta đỏ mặt ngại ngùng tỏ tình với tôi. Tôi đã từ chối. Kết quả sau đó, tôi nghe thấy cậu ta trong nhà vệ sinh trường học, vừa hút thuốc vừa nói: “Thẩm Phù ấy à, tôi đã chơi chán rồi, đừng nhìn cô ta giả vờ thanh cao, thực ra chủ động lắm.” Từ một thiên kim cành vàng lá ngọc, tôi rơi xuống vực thẳm. Khi bố tôi đến tìm gia đình cậu ta để nói lý, đã bị người cha mắc bệnh thần kinh của cậu ta dùng d//ao loạn đ//âm chet. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng ra đi. Còn cậu ta thì sao? Cậu ta chìa tay về phía tôi từ vũng bùn, cười một cách tàn nhẫn mà nói: “Thẩm Phù, trước đây cô ở trên cao, tôi với không tới. Giờ thì tốt rồi, cô giống như tôi, cùng ngập chìm trong bùn lầy rồi.” Khi tôi mở mắt ra lần nữa. Tôi đã trở lại ngày đầu tiên cậu bạn cùng bàn chuyển đến lớp.
Bán Chồng Cho Tiểu Tam Tôi bán chồng được 5 triệu tệ. Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi. Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt. Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước. “Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.” “Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.” “Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.” “Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.” …Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”
Vừa Ra Cữ Đã Bị Ly Hôn Ba năm sau khi chia tay mối tình đầu, Giang Duy cưới tôi. Năm thứ hai sau khi kết hôn, mối tình đầu của anh ta ly hôn, bế con quay về. Anh ta nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh không thể bỏ mặc cô ấy.” Tôi nhìn người đàn ông trước mắt với ánh mắt không thể tin nổ, đây là điều mà một người chồng, một người cha nên nói sao? Bác sĩ bảo tức giận sẽ ảnh hưởng đến lượng sữa, tôi cố hít thở sâu, điều chỉnh lại cảm xúc. “Được thôi, tôi đồng ý ly hôn.” Nhưng điều tôi không hiểu là— Vì sao đến khi tôi tái hôn, anh ta lại lao đến làm loạn cả lễ cưới? “Vi Vi, con cần cha ruột của nó.” Tôi cười nhạt, ngạc nhiên vì anh ta bỗng dưng có lòng trắc ẩn: “Lúc anh đòi ly hôn, con bé không cần cha chắc?”
Làm Vệ Sĩ Nhà Thái Tử Gia Tôi là vệ sĩ của thái tử gia ở Kinh Thành. Ngày thường, thái tử gia gây chuyện, hắn chẳng mất sợi tóc nào, còn tôi thì ngày nào cũng bị đánh. Cuối cùng tôi cũng giận rồi. Tôi xông vào phòng, kéo áo lên cho hắn xem vết thương trên người. Hy vọng hắn nể tình tôi đã theo hắn bao năm mà bớt gây chuyện lại. Hắn trầm mắt, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc, giọng khàn khàn nói: “Làm người của tôi, tôi sẽ không để cậu bị đánh nữa.” —
Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Đối Tượng Liên Hôn Tôi và vị hôn phu chưa từng gặp mặt. Anh ta có một Bạch Nguyệt Quang, luôn ầm ĩ đòi hủy hôn với tôi. Tôi tốt bụng khuyên nhủ: 【Sao không gặp tôi một lần rồi hẵng quyết định?】 【Không cần. Sớm chấm dứt hôn ước, tôi không muốn có quá nhiều dây dưa với cô.】 Trên màn hình điện thoại, tôi nhìn thấy tin nhắn của Hạ Tuệ gửi kèm một bức ảnh. Đó là người con gái mà anh thầm yêu nhiều năm. Tôi khẽ cong môi, trả lời: 【Được, vậy anh đừng hối hận.】 Hạ Tuệ: 【Ai hối hận người đó là chó.】 Cho đến sau này, đối tượng liên hôn của tôi lại trở thành anh trai của anh ta. Hạ Tuệ nửa đêm lén leo cửa sổ, bò lên giường tôi. Chiếc đuôi nhỏ mềm mại của con chó con đong đưa phía sau, trông chẳng khác gì một kẻ lưu manh quyến rũ. “Chị dâu, chị dâu, em là em trai của anh ấy đây.” “Tối nay có thể vào không?”
Uống Nhầm Ánh Mắt Bạn cùng phòng của tôi rõ ràng là trai thẳng, nhưng lúc nào cũng dính lấy tôi. Dỗ tôi ngủ, đi học cùng tôi, thậm chí giặt tất cho tôi, đúng chuẩn “bạn trai 24 hiếu”. Khi bầu không khí mập mờ lên đến đỉnh điểm, tôi đang tính tỏ tình. Lại nghe thấy cậu ấy lạnh lùng nói với một nam sinh cùng khoa: “Tôi không thích cậu, tôi cũng không phải gay.”
Vẫn Mãi Yêu Anh Tôi đã trở thành một con tang thi có ý thức, vừa hay lại phát hiện ông chủ đang chạy trốn. Tôi lập tức chạy nước rút xông về phía trước, gặm phập một cái! Kết quả hắn biến thành tang thi đầu đàn, lại thành ông chủ, tiếp tục những ngày tháng sai bảo tôi…