Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Quả Ngọt Năm Tháng

Quả Ngọt Năm Tháng Chồng đi công tác gửi cho tôi một đoạn video báo bình an, trong mười mấy giây thời gian đó đầy sơ hở đó thì tất cả đều là bằng chứng. Tôi nhắn tin chất vấn anh ta: [Anh gửi đoạn video này là muốn thách thức tôi sao?] Ba ngày sau, lúc anh ta sắp về đến thì anh ta mới trả lời tôi: “Công việc đã xong, trưa mai anh về đến nhà.” Đã xem nhưng lại nói lảng sang vấn đề khác. Anh ta vẫn luôn như vậy, gặp vấn đề thì không giải thích, không giải quyết. Có lẽ khoảnh khắc đó tôi đã hạ quyết tâm ly hôn…  

Mẹ Nhỏ, Đừng Chạy!

Mẹ Nhỏ, Đừng Chạy! Người chồng giàu có đã chết, không để lại cho tôi một đồng nào. Tôi tức đến nỗi gần như phát điên, nhưng vẫn phải nắm chặt lấy hai chân của hai con trai kế. Cậu con trai út, Kỳ Duật, ngoan ngoãn, nũng nịu, hoàn toàn không có chút tính nổi loạn của một học sinh trung học. Thế nhưng cậu con trai lớn, Kỳ Thâm, lại lạnh lùng, thậm chí còn không cho tôi bước vào văn phòng tổng giám đốc của hắn. Tôi tưởng rằng hắn cực kỳ ghét tôi, cho đến tối hôm tổ chức tang lễ. Kỳ Duật mắt đỏ hoe, trông thật tội nghiệp: “Mẹ nhỏ, con sợ quá, mẹ nhỏ ôm con ngủ được không?” Và giữa đêm khuya, Kỳ Thâm lại leo lên giường của tôi: “Nếu em trai có thể, tại sao tôi lại không thể?” “Mẹ nhỏ không được thiên vị.”

Nhà Tang Lễ

Nhà Tang Lễ Nhà chúng tôi ở một huyện có mức sống không cao, kinh tế không mấy phát triển. Trong thị trấn, đa số các gia đình có thu nhập chỉ khoảng 800 đến 1000 tệ mỗi tháng. Nhưng tại một nơi như vậy, có người đã xây dựng một biệt thự ba tầng, có gara riêng, và ít nhất là hàng xóm đã thấy ba chiếc xe sang đỗ trong sân nhà. Trước đây, tôi nghĩ đó là một ông chủ kiếm được nhiều tiền từ việc đi làm xa. Sau này mới biết, đó là nhà của giám đốc nhà tang lễ của huyện. Hơn nữa, vài người làm việc dưới trướng giám đốc, khi khoe sự giàu có của mình, cũng đã bị người khác bắt gặp không ít lần.

Trọn Đời Dành Hết Cho Em

Trọn Đời Dành Hết Cho Em Nấu cơm trong giờ học online, tôi quên tắt camera. Giảng viên đeo gọng kính màu vàng, bình thường vẫn luôn lạnh lùng nhã nhặn đột nhiên nói. “Bạn học đang thái thịt, phần ức có phải cho hơi nhiều rồi không?” “Nhớ cân bằng lại chế độ ăn uống.” … Tôi, một sinh viên tuân thủ luật pháp của thế kỷ hai mươi mốt, vào ngày thứ ba bắt đầu học onl, đã qua đời.

Tình Thân Lạnh Lẽo

Tình Thân Lạnh Lẽo Tôi đùa rằng mình bị mất trí nhớ. Không ngờ bố mẹ sững người, khi ra khỏi phòng bệnh họ nói: “Nó thậm chí không nhớ gì cả, vậy chuyện chúng ta bán nhà cưới của nó, lấy tiền mua nhà cho em trai nó thì cũng đừng nói cho nó biết.” Nghe thấy những lời này. Tôi cúi đầu không nói gì, họ không biết. Tôi vừa nhận được khoản chia lợi nhuận 30 triệu đô la Mỹ.

Đừng Đi Nhón Chân

Đừng Đi Nhón Chân “Đừng nhón chân khi đi, sẽ bị quỷ nhập đấy!” Bà ngoại tôi thường xuyên nhắc nhở tôi câu nói ấy, nhưng tôi chẳng mấy khi để tâm. Cho đến một ngày, bạn trai của bạn cùng phòng tôi vì muốn trêu chọc cô ấy mà bắt chước dáng đi trên đôi giày cao gót. Sáng hôm sau, hắn ta biến mất. Và khi chúng tôi tìm thấy hắn, một nửa cơ thể của hắn đã bị chôn sâu trong gò mộ.

Không Là Vai Phụ

Không Là Vai Phụ Tôi và cô bạn thân đều là những người được trọng sinh. Cô ấy là thanh mai trúc mã của một “trùm trường” không học vấn, không nghề nghiệp, còn tôi là bạn cùng bàn của một ” học bá” học giỏi, hạnh kiểm tốt. Chúng tôi là cặp đôi thanh mai trúc mã, ngang tài ngang sức, được cả trường ngầm ngưỡng mộ và yêu thích. Cho đến khi một nữ sinh chuyển trường xinh đẹp và đáng yêu xuất hiện. “Trùm trường” vì cô ấy mà đánh nhau và bị đuổi học, “học bá” vì cô ấy mà bỏ trống bài thi. Mọi người chợt nhận ra, tôi và cô bạn thân chỉ là những nữ phụ yêu mà không được đáp lại.

Từng Bước Đắm Chìm

Từng Bước Đắm Chìm Khi đang đi nhảy trong quán bar, tôi gặp một anh chàng đẹp trai, học bá cùng trường. Giữa làn khói mờ ảo, tôi nheo mắt lại hỏi: “Làm không?” Anh nhướn mày, lười biếng nằm trên ghế sofa, ra hiệu cho tôi tiếp tục. Tôi phấn khích đến phát điên, lập tức rút từ trong túi ra một cuốn bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi ném cho anh một xấp tiền. Anh khẽ cười, không nhận tiền mà làm hết bài tập cho tôi. Kết quả là ngày hôm sau, giáo sư gọi tôi vào văn phòng, vỗ vai anh chàng đẹp trai bên cạnh: “Đây là sinh viên hôm qua cậu nói, người đã thuê cậu làm bài tập ở quán bar đúng không?”

Nghĩ Nhiều Rồi

Nghĩ Nhiều Rồi Tôi chia sẻ ảnh cosplay váy cưới mới của mình cho bạn thân nhưng lại gửi nhầm cho anh trai cô ấy. Tôi lập tức thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại ảnh cho bạn thân. Bình thường cô ấy trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng lần này lại lâu lắm mới online. “Muốn nghe chuyện thú vị về anh trai tớ không?” “Anh tớ vừa khóc đấy! Vừa nấu ăn vừa rơi nước mắt, còn cứng miệng bảo là do khói dầu mỡ quá cay.” “Tớ nghe anh ấy lẩm bẩm cái gì mà kết hôn rồi mới nói cho tôi…” “Anh tớ thất tình rồi phải không?”

Linh Hồn Hèn Nhát

Linh Hồn Hèn Nhát Ngày tôi mất việc, tôi ứng tuyển vào làm thiết kế mỹ thuật cho một ngôi nhà ma. Bản tính nhát gan đã khiến tôi không thể biết rằng nơi đây là một trong những ngôi nhà ma nổi tiếng nhất thành phố, có tên là “Lâm Gia Cổ Trạch” – nhân viên ở đây đều là ma, hàng thật giá thật.

Phong Ấn Thần Sông

Phong Ấn Thần Sông Khi tôi đi qua cầu vượt, tôi gặp một thầy bói. Ông ta nói rằng bát tự của tôi rất cứng, có thể sống đến chín mươi chín tuổi. Tôi nhìn độ cao của cầu vượt. Rồi tôi nhảy xuống. Với bát tự của tôi, ai con mợ nó còn muốn đi cầu vượt chứ?

Cốt Nữ Đêm Trăng Tròn

Cốt Nữ Đêm Trăng Tròn Tôi phát sóng trực tiếp để xem bói và đã kết nối với một bạn sinh viên đại học. Cậu ta kể về cô quản lý ký túc xá xinh đẹp vừa mới đến trường, lập tức các anh trai mạng trong phòng phát sóng trực tiếp trở nên phấn khích. Phòng phát sóng trực tiếp chướng khí mù mịt. Có người hỏi về người bạn cùng phòng phía sau đang ngủ trước ống kính. Nam sinh viên đại học cười: “Bạn cùng phòng của tôi thật may mắn. Tối qua cậu ấy đến phòng quản lý ký túc xá, ở đó hai tiếng mới ra ngoài! Sau khi về, cậu ấy ngủ đến tận bây giờ…” Tôi nhịn không được ngắt lời cậu ấy: “Cậu còn cười nữa! Bạn cùng phòng của cậu sắp thành xác khô rồi!”

Đại Vương Tha Mạng!

Đại Vương Tha Mạng! Tôi tên Lan Lan, năm nay hai mươi tuổi, là trợ lý cầm đồ cho ngôi sao nổi tiếng Sở Tô. Gần đây tôi hay gặp những giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình trở thành vợ của Sở Tô.

Mưa Rào Bất Chợt

Mưa Rào Bất Chợt Tôi lao đi trong mưa để gặp Phó Yến Từ, lại tận mắt chứng kiến anh và mối tình đầu ôm hôn dưới cơn mưa tầm tã. Áo sơ mi của anh mở rộng nơi cổ áo, để mặc cô ta để lại dấu đỏ ngay trên yết hầu. Đó là lần đầu tiên sau hai năm bên nhau, tôi thấy anh thực sự có cảm xúc. Hôm ấy, tôi để lại chìa khóa căn hộ, lặng lẽ dọn đi. Gặp lại nhau trong một buổi tiệc rượu. Tôi bị vu oan ăn cắp sợi dây chuyền có giá trên trời, nhưng cũng không chịu bấm gọi số của Phó Yến Từ để nhờ anh làm chứng. Lúc giằng co, Phó Yến Từ băng qua đám đông, chậm rãi bước về phía tôi. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, anh cúi người, đắp áo vest lên vai tôi đang run rẩy: “Thà nghiến nát răng cũng không chịu gọi cho tôi, hận tôi đến mức đó sao?”

Thiên Kim Trở Về

Thiên Kim Trở Về Khi nhiệm vụ sắp kết thúc, thiên kim thật cầm một miếng ngọc bội tìm đến chồng tôi, độ hảo cảm của anh với tôi đột ngột giảm xuống 0. Tôi bị cưỡng ép trói lên bàn mổ, anh nói muốn lấy thận của tôi cho thiên kim thật. “Đây là những gì cô nợ Noãn Noãn, dù có đền mạng, cô cũng đáng đời!” Người anh trai cùng lớn lên với tôi cũng lạnh lùng nói. “Nếu quả thận này bị đào thải, thì sẽ lấy quả thận còn lại.” Trên bàn mổ, máu của tôi không ngừng chảy, tôi chết thảm dưới dao mổ của chồng mình. Người bạn thanh mai trúc mã nghe tin chạy đến, tức giận bùng nổ. “Chết như vậy là quá nhẹ nhàng cho cô ta! Đã cướp đoạt cuộc sống của Noãn Noãn, cô ta đáng phải chết vạn lần.” Hệ thống thông báo tôi thất bại nhiệm vụ, trước khi bị xóa sổ hoàn toàn tôi đã yêu cầu. “Đã thất bại rồi, vậy hãy lấy lại điểm tích lũy trước đây của tôi, đôi mắt của Hạ Cảnh Thâm, vận may sự nghiệp của anh trai tôi với đôi chân của người bạn thanh mai trúc mã.”  

Trò Chơi Tru Tâm

Trò Chơi Tru Tâm Khi đang cùng vị hôn phu đi chọn nhẫn kim cương, tôi tình cờ lướt qua một bài viết đang rất hot trên mạng: [Cô bạn thân sắp dùng hôn nhân để thay đổi giai cấp, tôi thật sự rất ghen tị, phải làm sao đây?] Phần lớn bình luận đều là an ủi tác giả của bài viết. Chỉ có một bình luận nói: [Vậy thì tìm cách phá hỏng, cướp lấy cơ hội.] Ngay dưới, một dòng chữ nhỏ hiện lên, tác giả đã thích bình luận này. Lông mày tôi khẽ nhíu lại. Ngay sau đó, điện thoại của Chu Diễn ở ngay bên cạnh nhận được hai tin nhắn WeChat: “Anh Chu, tôi đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không thể trơ mắt nhìn anh bị lừa dối.” “Giang Phồn khi đi du học ở nước ngoài đã mang thai trước khi kết hôn và sinh con cho người đàn ông khác. Anh có biết chuyện này không?”

Chồng Ma Dịu Dàng

Chồng Ma Dịu Dàng Trong căn phòng của tôi xuất hiện một người, nhưng có thể người này không phải là người. Đó là một… con ma. Còn là một con ma có hội chứng OCD, và là một con ma có ý định dùng vẻ đẹp để quyến rũ, dụ dỗ tôi yêu nó.

Chị Em Tốt Đồng Lòng

Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”

Người Giấy Đầu Thai

Người Giấy Đầu Thai Ngày chôn cất bà nội, em gái ra đời. Hai má đỏ hoe và cái miệng nhỏ nhắn của em, cực kỳ giống người giấy trong tang lễ. Ông nội nói, người giấy đầu thai, Địa phủ mở ra, không để ý đến mẹ khóc lóc ngăn cản, muốn dìm chết em gái. Nhưng khi tôi và cha đuổi tới bờ sông, phát hiện ông nội cắm đầu xuống sông, còn em gái nằm ngủ yên ổn bên bờ sông.  

Hoa Nở Dưới Trăng

Hoa Nở Dưới Trăng Tôi là một cây nấm. Nhưng chủ nhân của tôi không nghĩ vậy. Mỗi khi tôi nói mình là nấm thành tinh, anh ấy lại thở dài thườn thượt nhìn tôi. Ngoài chuyện đó ra, anh ấy rất tốt với tôi, nấu ăn cho tôi, mua quần áo cho tôi, còn cùng tôi xem những bộ phim nghệ thuật nhàm chán… Vào mỗi đêm khuya co ro trong góc tường, sau khi làm thêm ca về nhà, anh ấy sẽ lặng lẽ ôm tôi trở lại giường. Anh ấy còn nói: Anh muốn có con với em. Nghe vậy, tôi ôm bụng cười: “Xin đấy, con người với nấm làm sao có con được chứ?” Loài nấm chúng tôi sinh sản bằng bào tử, con người các anh rốt cuộc có hiểu cách ly sinh sản là gì không? …. Cho đến một ngày, tôi nhìn hai vạch đỏ chót trên que thử thai mà ch*t lặng.