Hiện đại
Quả Ngọt Lần đầu tiên khi bố nuôi gặp tôi, tôi đang ăn một bát cơm thiu. Những con ruồi đói bụng tranh giành thức ăn với tôi, tôi không rảnh tay để xua đuổi chúng. Sau đó, ông ấy đưa tôi về nhà. Ông tổ chức tiệc sinh nhật bảy tuổi cho tôi. Ông nói: “Tiểu Giác, hôm nay là ngày tái sinh của con, từ nay mỗi năm vào ngày này sẽ là sinh nhật của con.” Mọi người đều mỉm cười với tôi. Chỉ có mẹ nuôi, sau khi bữa tiệc kết thúc, bà nổi giận: “Nó là con riêng của anh, đúng không?”
Tích Công Đức Tôi đang theo dõi một chương trình giải trí về sinh tồn của những người có công đức viên mãn. Thế nhưng, những kẻ chỉ trích lại nhảy nhót khắp nơi. Để tích lũy công đức, tôi đã tấn công mạnh mẽ trong khu vực bình luận. [Miệng độc như vậy sẽ tổn hại tài vận đấy.] [Chửi rủa người khác sẽ rút ngắn tuổi thọ. Nhớ cẩn thận.] [Vậy cũng chửi sao? Ngày mai, bà sẽ gặp xui xẻo.] Và tôi đã đúng từng cái một. Hiện tại, khu vực bình luận đã hoàn toàn nghiêng về phía tôi, và những kẻ chỉ trích cho rằng, tôi đang nguyền rủa họ.
Thư Nhã Từ nhỏ, tôi đã được chọn làm con dâu tương lai của nhà họ Bùi. Năm 20 tuổi, tôi gả cho Bùi Túc, một người mắc chứng tự kỷ. Năm năm hôn nhân, Bùi Túc vẫn luôn chán ghét tôi. Không chấp nhận bị tôi chạm vào, càng đừng nói đến chuyện chung giường. Sau đó, anh ấy gặp một cô gái. Trước mặt cô ta, anh thu lại hết thảy sự cáu kỉnh, vụng về mà ngoan ngoãn. Anh viết nhạc tặng cô, cũng chuẩn bị quà cho cô. Ngay cả thư phòng, nơi anh cấm tôi bước vào cũng mở cửa đón cô ấy một cách không giữ lại gì. Tôi biết… Bùi Túc đã có người mình thích. Mà tôi cũng chẳng muốn tiếp tục chăm sóc anh nữa. Vì vậy, tôi tìm đến lão gia nhà họ Bùi, nói rõ: Tôi muốn ly hôn.
Đặt Em Trong Tim — Chống chỉ định cho người bị tiểu đường vì truyện vô cùng ngọtttttt Tóm lại là tềnh iu vừa ngọt ngào vừa dở hơi của đôi chym cu=)))) Thời cún con và cô vợ thích trêu chồng của ảnh=)))) — Thời Quyện bị tai nạn xe, mất trí nhớ và quên mất rằng chúng tôi đã kết hôn. Tôi đến bệnh viện thăm anh, nhưng anh lại tỏ ra vô cùng lạnh nhạt. Tôi cố gắng kìm nén nỗi xót xa, quay người rời khỏi phòng bệnh, thì bỗng nghe thấy anh phấn khích nói: “Xong rồi, tôi đã rơi vào lưới tình mất rồi. “Tôi vừa trúng tiếng sét ái tình với cô gái vừa nãy. “Không dám tưởng tượng nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc đến nhường nào.” Tôi – người đã là vợ ảnh: ???
Vòng Lặp Năm 2015 Năm 2015 vào một buổi tối khi tôi học xong, như thường lệ đi bộ về nhà sau giờ tự học buổi tối. Con hẻm tối đen như mực, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy tôi, kéo tôi về phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Hắn ta giơ một tay ra, bịt chặt miệng tôi. Cả tòa nhà đều tối đen như mực, không có tiếng đáp trả. Tôi nhớ ra, chính phủ thành phố đã ban hành chính sách ưu đãi phim ảnh cho người dân, khu nhà của tôi vừa hay nhận được vé xem phim miễn phí vào tối nay. Tiếng chó sủa liên hồi vang lên, nhưng lại dừng lại ở cửa chống trộm, không xông vào được. Sức mạnh trói buộc tôi ngày càng lớn, như một cái kìm sắt, tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Cổ và má tôi đau rát, quần áo ở eo bị xé rách, hắn nhét một miếng vải vào miệng tôi. Sau đó, hắn kéo phăng chiếc áo sơ mi đồng phục của tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy, kéo cả chiếc xe đạp ngã xuống. Rầm rầm, trong đêm tối phát ra tiếng động dữ dội. Chiếc xe đạp của tôi đập vào lưng hắn, hắn không nhúc nhích, vẫn đè lên tôi. Tôi nhân cơ hội đứng dậy chạy điên cuồng, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị hắn đá vào đầu gối. Sau đó, hắn túm tóc tôi kéo trở về. Tiếng chó sủa ngày càng điên cuồng hơn, bên ngoài hẻm nhỏ có tiếng xe chạy qua vù vù, trên bầu trời thành phố có tiếng pháo hoa bay lên. Hoàn toàn nhấn chìm âm thanh vùng vẫy yếu ớt của tôi. Người đàn ông đó đeo khẩu trang, đội mũ, tóc tai rối bời, tôi đưa tay ra định cào mặt hắn—— Khẩu trang rơi ra. Thì ra là người chú ở tầng một.
Lá Rụng Khi tôi mất máu mà chết, mẹ tôi đã gửi tin nhắn cho tôi: “Em gái con muốn đi du học, nhưng vẫn còn thiếu chút tiền. Diệp Tử, con giúp mẹ nhé.” “Con không có tiền cũng không sao.” “Ông chủ Lý khá thích con. Dù đã kết hôn ba lần nhưng điều kiện ông ấy rất tốt. Ông ấy còn nói sẽ đưa ba mươi vạn tiền sính lễ sau khi cưới, vừa đủ cho em gái con. Mẹ sẽ không hại con đâu.” “Con nhóc chết tiệt, lại chạy đi đâu lêu lổng nữa rồi?” Sự kiên nhẫn của mẹ tôi dần cạn kiệt, bà liên tục mắng chửi tôi bằng những lời lẽ độc ác nhất trên WeChat. “Mày giỏi giả chết vậy sao không đi chết thật đi!” Tôi có thể tưởng tượng được mẹ lúc này tức giận đến nhường nào. Như mẹ mong muốn, con đã thật sự chết rồi, mẹ à.
Phận Làm Chị Cả Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi bị bạo lực mạng. Nguyên nhân là mẹ tôi đã đăng một bảng có tên “Hóa đơn tốt nghiệp của con quái vật ngốn tiền” lên mạng. 【Điện thoại: 5000】 【Máy tính: 7000】 【Quần áo và mỹ phẩm: 5000】 Qua lời lẽ, bà ám chỉ tôi là một đứa con gái bất hiếu có lòng tự cao cực kỳ mạnh, hút máu gia đình, khiến cộng đồng mạng phẫn nộ. Rồi bà lại lấy những bình luận của cư dân mạng để PUA tôi. Còn tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi lại: [Nhưng, tôi đang tiêu tiền của chính mình mà?]
Thịt Năm Mới Cận kề Tết, mẹ tôi liên tục thúc giục: “Con gái, năm nay con chuẩn bị thịt Tết chưa? Sắp đến mùa đông ngủ đông rồi, cả làng đang trông chờ vào phần của nhà mình đấy!” Tôi cúp máy, thở dài, ánh mắt dừng lại nơi gia đình của bạn trai. Cũng được thôi… nếu các người đã ôm dã tâm, thì cũng đừng trách tôi… ăn miếng trả miếng.
Ngọn Lửa Ác Quỷ Trên đường đi tự sát, tôi chứng kiến cảnh một cậu ấm nhà giàu tông chết cả gia đình ba người rồi thuê người nhận tội thay. Ngã tư xảy ra tai nạn không có camera giám sát, và tôi trở thành nhân chứng duy nhất. Nhớ lại cái đầu của đứa trẻ sơ sinh lăn khỏi nắp capo, và tiếng cười khinh bỉ của cậu ấm… Tôi đã đứng trước tòa và làm chứng giả…
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”
Bệnh Kiều Khi tôi thất nghiệp, suýt chút nữa chớt đói, thì trời xui đất khiến thế nào, tên người yêu cũ bệnh kiều lại b@t cóc và giam giữ tôi. Hắn đỏ mắt đe dọa tôi không được rời đi, ngược lại trong lòng tôi lại vui như mở hội. Thôi nào, được nghỉ hưu sớm, sống an nhàn, mỗi ngày đều có cơ bụng tám múi để sờ, có gương mặt đẹp trai để hôn. Mơ cũng chả dám mơ í chứ? Cũng chẳng cần lo bệnh kiều phát bệnh, cứ đi đường của bệnh kiều, để bệnh kiều hết đường mà đi thôi. Giờ thì mỗi khi hắn tắm đều phải khóa cửa, sợ tôi vào tấn công cái mông cong của hắn. Xí, nhỏ mọn thật.
Trả Thù Cho Bản Thân Lưu Tân Di là học sinh nghèo nổi tiếng trong lớp. Tôi được học bổng, cô ta nói: “Nhà cậu giàu vậy rồi, đến tí học bổng cũng không chịu nhường, trong khi tớ đến cơm no còn không có mà ăn.” Tôi được tuyển thẳng, cô ta lại bảo: “Cậu có thể nhường suất đó cho tớ không? Dù sao cậu cũng có tiền đi du học mà.” Bố mẹ tổ chức tiệc mừng tôi đậu đại học, cô ta vẫn có thể nói: “Ghen tị thật đấy, cậu còn có bố mẹ ở bên, còn bố mẹ tớ thì chết từ lâu rồi.” Thế là tôi trở thành con nhà giàu đáng ghét trong mắt mọi người. Hôm nhập học ở Bắc Đại, tôi bị đẩy từ tầng cao xuống. Mở mắt ra lần nữa. Trước mặt là Lưu Tân Di mặc chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu. Tôi khẽ nhếch môi cười. Kiếp này, tôi sẽ dồn cô ta vào đường cùng.
Trả Thù Kẻ Phản Bội Bố từ nhỏ đã nhìn em gái mình lớn lên, luôn luôn đáp ứng mọi yêu cầu của bà ta. Sau khi dì nhỏ ly hôn, bà ta chuyển đến sống cùng gia đình tôi, bố thương xót bà ta, cho bà ta những điều tốt nhất. Nhưng bà ta lại được đằng chân lân đằng đầu, không chỉ chiếm đoạt đồ trang sức của mẹ tôi, sau khi mẹ tôi mất, bà ta còn vu khống tôi là người tay chân không sạch sẽ, đuổi tôi ra ban công để ở. Bố tin tưởng hoàn toàn, từ đó trở nên lạnh nhạt ghét bỏ tôi, cưng chiều con gái của dì nhỏ lên tận trời. Khi trưởng thành, tôi vô tình nghe được dì nhỏ âm mưu chiếm đoạt tài sản gia đình tôi, tôi vội vàng báo cho bố biết chuyện này. Nhưng bố lại nói tôi vu khống bà ta, tát tôi một cái ngã lăn ra đất. Sau đó dì nhỏ chạy đến, lăn lộn cãi nhau với tôi, đẩy tôi ngã xuống lầu. Tôi chết trong vũng máu, lòng đầy hối hận. Khi mở mắt lần nữa, tôi quay trở lại thời điểm dì nhỏ đến nhà tôi.
Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”
Cầu Vồng Sau Mưa Vào ngày tổ chức tiệc đầy tháng của cháu trai, chồng tôi cố tình tìm cớ đuổi tôi đi, rồi đưa người yêu cũ ngồi vào ghế chính giữa bàn tiệc. Khi tôi đến nơi, thứ đập vào mắt là cảnh cô ta với dáng vẻ đài các, y như bà chủ nhà, đang cười tươi rói, đích thân đeo cho cháu tôi chiếc vòng khóa vàng 30g mà tôi mua, miệng còn xưng là “bà nội”. “Chỉ là để cho Nhã Cầm được trải nghiệm cảm giác làm bà nội một lần, em đến vậy mà cũng không chịu được à? Hôm nay là đại sự, đừng làm mất mặt!” Tôi quay sang nhìn con trai, nó chẳng nói một lời, bế cháu nhỏ đang quấy khóc, dúi vào tay tôi rồi đẩy tôi ra ngoài. “Cô Linh, cô đến muộn rồi đấy, thằng bé đói với buồn ngủ lắm rồi, cô đưa nó xuống nghỉ đi.” Rồi nó quay sang giải thích với nhà thông gia bên vợ từ nước ngoài mới về: “Người giúp việc dưới quê ấy mà, tuổi cũng lớn rồi, làm việc hơi chậm, mong bác thông cảm.”
Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”
Cơn Mưa Bụi Năm nay là năm khốn nạn nhất đời tôi. Ban ngày, Trình Cẩm bắt nạt tôi. Ban đêm, tôi lén bỏ thuốc vào ly sữa của anh ta. Tôi đã làm điều đó suốt hơn mười năm. Cho đến khi trước mắt xuất hiện dòng bình luận kỳ quặc: [Trời ơi nữ chính, tha cho Cẩm ca một ngày đi, anh ấy sắp bị vắt đến khô lửa rồi!] [Đứa ngốc, mỗi lần an ủi bản thân, Cẩm ca đều dùng ảnh của cô đấy!]
Giai Sơ Tuần thứ hai sau khi chiến tranh lạnh với chú nhỏ, anh ấy công bố hôn sự của mình trước truyền thông. Lúc đó, sợ tôi làm chuyện dại dột, anh còn cho mười gã đàn ông to lớn đứng canh tôi. Nhưng tôi lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán, không khóc, không gây chuyện, ngoan ngoãn lạ thường. Sau buổi họp báo. Điện thoại của Hứa Tri Duyện gọi tới: “Đã thu dọn hết vật sắc nhọn chưa? Có gây chuyện không? Trông chừng cô ấy cho kỹ, tối tôi sẽ về.” Quản gia run rẩy liếc nhìn tôi một cái, đáp lại: “Thưa ngài, tiểu thư không sao cả, cô ấy rất yên tĩnh.” “Cô ấy nói, cô ấy nói…” Giọng chú nhỏ trầm xuống: “Nói gì?” “Cô ấy nói, ngài xuất hiện trên tivi trông rất già, đúng là không hợp với cô ấy. Cô ấy đã hiểu rõ nỗi khổ tâm của ngài, quyết định sẽ làm một người cháu ngoan ngoãn nghe lời ngài…” “Tút… tút…” Điện thoại bị dập mạnh.
Ngay sau khi có điểm thi đại học, tôi liền nhét chai nước khoáng mẹ đưa và chuỗi hạt Phật cậu trúc mã tặng cho tên đại ca trường học dốt, bị A I D S, lâu nay vẫn bắt nạt tôi. Chỉ vì kiếp trước, tôi đã uống chai nước đó, kết quả điểm 700 của tôi biến thành của con nhỏ em nuôi Giang Như, còn điểm 300 của nó lại thành của tôi. Ngay sau đó, chưa đầy mấy ngày, cơ thể tôi bắt đầu xuống dốc không phanh một cách khó hiểu. Ho ra máu, sốt cao, đến cuối cùng đau đến mức gần như không rời khỏi giường nổi. Trong khi đó, Giang Như vốn bị ung thư dạ dày giày vò lại kỳ diệu khỏi hẳn. Tôi cầu xin mẹ đưa tôi đi bệnh viện, bà không những không đồng ý, còn cười khẩy nói tôi giả bệnh, mắng mỏ rồi nhốt tôi vào tầng hầm. Khi tôi sống dở chết dở trong đau đớn, bọn họ lại tổ chức tiệc mừng Giang Như đỗ đại học rình rang. Cuối cùng, tôi bị bệnh hành hạ chết thảm trong tầng hầm. Sau khi chết, Giang Như ôm điểm của tôi vào trường danh tiếng sống sung sướng, còn công khai yêu đương với trúc mã. Mãi đến lúc đó tôi mới biết, chai nước mẹ đưa chính là nước bùa đổi điểm, chỉ cần tôi uống, điểm sẽ bị đánh cắp. Còn chuỗi hạt Phật hắn tặng, chỉ cần tôi đeo ba ngày, bệnh của Giang Như sẽ chuyển sang tôi, hút cạn mạng tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày tra điểm.
Sai Vị Trí Tôi làm thư ký cho Cận Ngạn suốt chín năm, luôn cẩn trọng, chăm chỉ. Đến khi tôi sắp được thăng lên chức phó tổng, hắn lại đưa mối tình đầu của mình vào thay chỗ tôi. Hắn nói cô ta có bằng cấp cao hơn, giỏi giang hơn tôi. Nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt mười năm, tôi cứng họng, không nói được lời nào. Không nói được nhưng tôi cười được, để rồi xem không có tôi tên bù nhìn như hắn làm được gì?