Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Thuần Dưỡng Anh Trai Lạnh Lùng

Tôi u ám, ích kỷ, dục vọng kiểm soát rất mạnh. Anh trai tôi nắng ấm, dịu dàng, phong thái quang minh. Cho đến ngày tôi trưởng thành, tôi nhìn thấy nội dung nhật ký của anh. ” Tôi hận cô ấy, tôi thà rằng cô ấy chưa từng là em gái của tôi. ” Tôi thành toàn tâm ý của anh, ngày hôm sau dọn khỏi nhà, ngay cả trong buổi giao lưu cũng giả vờ không quen biết. Nhưng anh lại là người không chịu nổi trước, sụp đổ, quỳ trở lại bên tôi. ” Đừng chọn người khác, anh trai cái gì cũng có thể chơi cùng em. “

TÔI LÀ TIỂU THƯ THẬT BỊ TRÁO ĐỔI

Tôi là con gái ruột của nhà giàu bị bảo mẫu cố tình tráo đổi. Từ nhỏ, tôi lớn lên trong một nơi đầy ác nhân, nơi mà tôi đã quen với mặt tối trên thế gian này. Sau khi trở về với cha mẹ ruột, mọi người luôn yêu cầu tôi nhường cho cô con gái giả kia, bảo tôi đừng tranh giành sự yêu thương với cô ta. Nhưng họ không biết rằng, sự cưng chiều hời hợt ấy chẳng bao giờ thỏa mãn được tham vọng của tôi.

Vợ Bỏ Trốn: Tổng Tài Mất Trí Tìm Lại

Tôi dựa vào thân phận thiên kim nhà giàu nhất mà ép Tạ Dịch Trì cưới tôi. Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi đột nhiên trở thành thiên kim giả. Tiểu thanh mai từng bị tôi chia cắt của Tạ Dịch Trì mới là thiên kim thật. Tôi lo Tạ Dịch Trì – người đã trở thành tân quý trong giới thương mại – sẽ trả thù tôi. Tôi vội vàng gom hết trang sức trong nhà rồi bỏ trốn. Chưa bao lâu tôi đã bị Tạ Dịch Trì bắt về. Anh ta ném tôi xuống giường, nghiến răng nói: “Là chính em tự xông vào cuộc sống của tôi.” “Giờ sao lại nhát rồi, muốn chạy hả?” “Tôi cảnh cáo em từ lâu rồi, đừng để tôi nắm được cơ hội, nếu không tôi sẽ chơi em chết luôn!” Hôm sau, tôi run run đôi chân bước xuống giường. Không phải chứ, chữ ‘chơi’ anh ta nói… sao lại thành cái ‘chơi’ này?

Một Đời Yêu Em, Một Đời Chấp Niệm

Bạn thân kết hôn, ném bó hoa cưới về phía tôi. Tôi né sang một bên, nụ cười trên gương mặt Diên Lăng lập tức biến mất. Đêm xuống, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chiếc giường khẽ lún xuống. Một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt sau đầu tôi, ép tôi xuống không cho trốn. Những nụ hôn rơi xuống như mưa bụi, môi lưỡi quấn quýt bên tai, nhẹ nhàng liếm cắn. Giọng người đàn ông trầm thấp, dữ dằn: “Em ghét kết hôn với tôi đến thế sao?” Ngay sau đó, anh ta bóp lấy vòng eo mảnh của tôi đầy tính khiêu khích, truy hỏi: “Cưới hay không?” Tôi run lên không kiểm soát được: “Cưới, tôi cưới.”

Từ Nữ Phụ Thành Bảo Bối Duy Nhất Của Anh

Tính tôi kiêu căng, làm trời làm đất, sai khiến vị hôn phu như một lẽ đương nhiên. Cho đến khi tôi mơ thấy bản thân chỉ là nữ phụ độc ác, vì tính tình quá tệ mà bị huỷ hôn, kết cục vô cùng thê thảm. Tôi liền quyết tâm sửa đổi bản thân. Khi vị hôn phu không mua được mẫu túi mới nhất cho tôi, tôi vội vàng nói: “Không sao, không sao đâu, không cần nữa.” Thế nhưng sắc mặt anh ấy bỗng chốc trầm xuống: “Tại sao lại không cần?” “Em không muốn thứ tôi mua cho em nữa?” “Hay là em để gã đàn ông hoang nào khác mua cho em rồi?” “?” Tôi chết lặng.

Tổng Tài Không Muốn Ly Hôn

Bà nội vì ông nội của Quan Thiệu Nhiên mà cả đời không tái giá. Năm năm mươi tuổi, bà nhận nuôi tôi — đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ. Ông cụ nhà họ Quan luôn cảm thấy có lỗi với bà, nên trước lúc lâm chung đã định sẵn hôn sự giữa tôi và Quan Thiệu Nhiên. Quan Thiệu Nhiên là người lạnh lùng vô tình, trong giới thương nhân nổi tiếng khó mà đối phó. Đêm tân hôn, anh ta lạnh mặt: “Anh kết hôn với em chỉ để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.” “Chỉ cần em ngoan ngoãn giữ bổn phận, ba năm sau chúng ta ly hôn. Anh sẽ cho em ba chục triệu coi như bồi thường.” Tôi gật đầu lia lịa. Mong ngày mong đêm, cuối cùng cũng chờ được tới ba năm sau. Khi tôi vui mừng chạy đi tìm Quan Thiệu Nhiên để bàn chuyện ly hôn, thì ngược lại anh ta lại không bình tĩnh nữa.

Học Bá Lạnh Lùng: Vợ Tôi Là Mèo Cưng

Hoa khôi trường tỏ tình với học bá bị từ chối thẳng thừng. Mất hết mặt mũi, cô ấy tức tối bắt toàn bộ con gái trong lớp lần lượt đi tỏ tình với học bá. Nói rằng: mọi người đều bị từ chối thì cô ấy cũng không nổi bật nữa. Tôi nhìn 100.000 tệ vừa “ting” vào tài khoản, còn nóng hổi. Và tôi… lặng lẽ xếp hàng gia nhập đội ngũ. Đám con trai cũng nhao nhao muốn thử đáng tiếc hoa khôi trường chẳng thèm để mắt. Thế là học bá lớp bên mỗi ngày đều nhận được một lời tỏ tình đến từ con gái lớp chúng tôi. Và không ngoại lệ, câu trả lời của học bá luôn là một chữ lạnh lùng: “C//út.” Tôi là người cuối cùng. “…Bạn Cố Tinh Vũ…” Còn chưa kịp nói xong, học bá mặt đỏ như tôm luộc, bật dậy, suýt quật bay cả cái bàn. “Chị dâu đừng làm loạn! Anh tôi đá//nh ch//ết tôi mất!!” Hoa khôi trường: ?! Quần chúng ăn dưa: ?!! Tôi: ???!!! 1

Kế hoạch dưỡng già tan thành mây khói

Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi. Bà nói bà đã ở nhà chú út trông cháu suốt mười hai năm. Giờ đứa trẻ lên cấp hai rồi, bà ở nhà chẳng còn việc gì làm. Bà muốn chuyển sang nhà chúng tôi để “đỡ đần”. Chồng quay sang hỏi tôi có ý kiến gì không. Nếu không có, ngày mai sẽ đón mẹ sang. Tôi đã mang thai, sinh con, ở cữ, một mình chăm con. Những ngày khó khăn nhất đều đã tự mình gắng qua. Đến bây giờ mới nói sang giúp tôi ư? Nghe thật nực cười. Nói cho dễ nghe thì là giúp đỡ, nói thẳng ra, chẳng qua là sang dưỡng già. Nhưng tôi vẫn gật đầu ngay, không phản đối. Trong lòng đã sớm mặc định: ai rước về thì người đó hầu.

Hào Môn Dậy Sóng: Cái Giá Của Sự Phản Bội

Tại tiệc đầy tháng của con trai, cô em chồng “trên danh nghĩa” của tôi bưng ly rượu, cười tươi rói nhìn đứa bé tôi đang bế trong lòng. “Chị dâu, cái bớt đỏ trên mông bé An An nhà chị trông lạ ghê đó.” “Sao em nhớ… anh bạn thân nhất của anh trai em, Chu Trạch, trên mông cũng có một cái bớt giống y chang nhỉ?” “Chị nhìn mà xem, cái mặt nhỏ này càng nhìn càng giống anh Chu Trạch quá đi~” Chu Trạch nghe vậy không những không đỏ mặt, còn cười hùa theo phụ họa. Xung quanh im bặt trong nháy mắt. Bao nhiêu ánh mắt của khách khứa đều dán chặt lên người con trai tôi. Chồng tôi mặt đen như đáy nồi, muốn phát tác nhưng lại kẹt vì phải giữ thể diện. Còn tôi thì lại bật cười. Tôi trao con lại cho chị vú nuôi. Tôi bước đến trước mặt người đàn ông tên Chu Trạch đó, thô bạo kéo hắn lôi đến đứng ngay cạnh chồng tôi. Sau đó, giữa ánh nhìn kinh hãi của mọi người, tôi bình thản mở miệng: “Xin lỗi, tôi là kiểu người từ nhỏ đã cố chấp, nhạy cảm, đa nghi, cố chấp giữ ý mình lại còn rất nhớ thù.” “Giờ tôi sẽ gọi bảo vệ đến đây, ngay trước mặt bao người lột quần Chu Trạch ra kiểm tra. Nếu không kiểm tra ra được cái bớt đó, hai người chính là tội vu khống.” “Tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức, kiện hai người tội bôi nhọ danh dự. Nhân tiện gửi luôn kết quả xét nghiệm ADN của con cho toàn bộ họ hàng bạn bè.” “Tất nhiên, các người cũng có thể chọn cách thừa nhận ngay bây giờ rằng đó chỉ là nói đùa.” “Sau đó quỳ xuống, dập đầu ba cái thật kêu xin lỗi tôi và con tôi, thừa nhận là do cái miệng tiện của mình.”

Vòng Xoáy Báo Ứng: Hôn Nhân Không Lối Thoát

Tôi bị tr//ói chặt trên bàn m//ổ lạnh như băng, ánh đèn chói loá đến mức không mở nổi mắt. Chồng tôi, Cố Diễn Thâm — vị “thái tử gia” khiến cả giới quyền quý thủ đô phải ngưỡng mộ đang đứng ngay ngoài cửa. Tôi nghe thấy giọng anh ta, lạnh đến mức như phủ một lớp băng, từng chữ từng chữ rạch thẳng vào tim tôi: “Lấy m//áu cuống rốn. Lập tức. Đứa bé… không quan trọng.” Không quan trọng. Đứa con mới bảy tháng trong bụng tôi, trong miệng anh ta… chỉ gói gọn trong ba chữ ấy. Chỉ vì muốn cứu đứa cháu đang nguy kịch—đứa con duy nhất của anh trai anh ta mà con tôi bị xem như một liều “thu//ốc” cứu mạng. Thu//ốc tê ngấm vào cơ thể. Trước khi ý thức hoàn toàn chìm xuống, tôi chỉ còn lại một ý niệm cuối cùng: Cố Diễn Thâm, tôi h//ận anh. Nếu tôi còn sống bước ra khỏi đây, tôi nhất định khiến anh… và cả nhà họ Cố… nợ máu phải trả bằng m//áu.

Tình Yêu Trong Lớp Giáp

Khi còn trẻ, tin đồn sai lệch về “Bạch Nguyệt Quang” đã truyền về nước. Người bên cạnh tôi thi nhau nhắn tin hỏi tôi có muốn đi đón Trần Yến không. Tôi vừa định nhắn lại để làm sáng tỏ. Cánh tay ôm ngang eo tôi bỗng siết chặt thêm vài phần. “Bạch Nguyệt Quang?” Bên tai vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi. “Tôi đã biết! Em ở ngoài còn nuôi thêm con chó khác!”

Năm Chị Gái Của Tôi

Tôi tên là Lâm Diệu Trạch. Trên tôi còn có năm người chị đẹp như tiên. Cha mẹ mất sớm, các chị chính là cả bầu trời của tôi. Hồi nhỏ tôi nghịch như quỷ, gây chuyện như cơm bữa, các chị thay phiên nhau dọn hậu quả. Đến khi tôi thi đỗ đại học, rồi mở được công ty, các chị lại dần già đi. Người ta nói tôi số tốt, có tận năm bà “chị gái chiều em trai đến hư”. Họ không hiểu các chị không phải “ma”, các chị là thần của đời tôi. Bây giờ, đến lượt tôi — đứa em trai từng yếu ớt như gò đất nhỏ phải dang vai che mưa chắn gió cho những nữ thần ấy rồi.

Chồng Tôi Trúng 10 Triệu

Chồng Tôi Trúng 10 Triệu Chồng tôi trúng xổ số mười triệu, lén lĩnh thưởng mà không cho tôi biết, sau đó còn vỗ bản thỏa thuận l/y h ô/n thẳng vào mặt tôi. “Tao bây giờ giàu rồi, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có? L/y h/ô n đi! Nhìn mặt mày tao buồn nôn!” Hôm đi ký giấy l/y h ô/n, gã còn dẫn bồ đến. Vừa thấy tôi, cô bồ xinh đẹp lập tức tái mét mặt mày: “Tôi không biết anh ấy là chồng chị! Tôi không cố ý phá hoại gia đình chị đâu, xin chị tha thứ…” Tôi cười khẽ: “Sú/c vật thì nên ghép đôi với lừa, sống ch .t bên nhau. Hai người cố mà hạnh phúc, đừng làm khổ người khác nữa.”

Mặt Trăng Mười Bốn Năm

Cha mẹ ly hôn, bà ngoại qua đời. Tôi được cậu thiếu niên nhà hàng xóm nuôi lớn. Mười tám tuổi, tôi tỏ tình với anh. Anh hung dữ với tôi: “Em suốt ngày nghĩ cái gì trong đầu vậy? Ông đây là anh trai em.” Hai mươi mốt tuổi, tôi ngủ với anh. Anh nói: “Tìm một người đối xử tốt với em đi.” Hai mươi ba tuổi năm ấy, anh đi xem mắt. Tôi chọn cách lặng lẽ rời đi. Giang Qua Tiêu tìm thấy tôi trong khách sạn, đè tôi lên giường. “Muốn chơi 3P?” “Im rồi à? Nói đi!”

Kẻ Chắn Tai Ương Bạc Tình

Thầy bói nói, số mệnh của Giang Triệt chiêu quỷ, không sống nổi qua tuổi hai mươi tám. Trừ khi có một cô gái sinh vào Tết Trung Nguyên ở bên cạnh anh ta đủ mười năm. Vì thế, tôi trở thành cô gái ấy. Suốt mười năm, những tiểu quỷ quấn lấy anh ta, ban đêm chỉ tìm đến bóp cổ tôi. Anh ta trúng tà sốt cao, tôi cũng theo đó mà mất nửa cái mạng. Anh ta bình an vô sự, còn những người xung quanh lại nói tôi âm khí nặng, xui xẻo, không lành. Ai cũng cho rằng tôi yêu anh ta đến điên cuồng, nên mới cam tâm dùng mạng mình để che chở cho anh ta. Cuối cùng, ngày sinh nhật hai mươi tám tuổi của Giang Triệt cũng đến, vừa khéo lại đúng Tết Trung Nguyên. Nhà họ Giang bắn pháo hoa khắp thành, chúc mừng anh ta bình an vượt kiếp. Đồng thời công bố trước công chúng hôn sự giữa anh ta và thiên kim nhà họ Đường. Tôi không đi. Tôi một mình ra bờ sông, thắp lên một ngọn đèn hoa sen. Nhìn mặt nước, tôi khẽ nói: “Anh à, mười năm rồi, em dùng dương khí của hắn để nuôi anh.” “Bây giờ, anh có thể về nhà được rồi.” Tết Trung Nguyên, tôi thả một ngọn đèn hoa sen. Khi tim đèn chạm nước, ngọn lửa đột ngột chuyển sang màu xanh u ám. Tôi lặng lẽ nhìn nó trôi theo dòng nước. Đột nhiên, ánh xanh ấy nhảy lên một cái, biến trở lại màu cam bình thường. Chính là lúc này. Gông xiềng vô hình trên người tôi từng tấc từng tấc đứt gãy. Âm hàn quấn lấy tôi suốt mười năm, cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ. Nhiệm vụ hoàn thành rồi

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Được Mẹ Kế Nuôi Lớn

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Được Mẹ Kế Nuôi Lớn Đời trước tôi ngu như heo, tự tay đ//ánh n//át cả một ván bài đẹp. Nghe lời mẹ ruột, tôi phá hoại tình cảm giữa bố và mẹ kế, thậm chí còn suýt khiến mẹ kế s//ảy th//ai. Tôi lén lấy tài liệu quan trọng của bố đưa cho mẹ ruột, để bà ta chuyển cho công ty đối thủ kiếm lợi. Công ty bố vì thế bị một đòn chí mạng. Trước kỳ thi vào cấp ba, tôi vốn đã được trường danh tiếng mời ký hợp đồng. Nhưng mẹ ruột lại bảo sau này sẽ đưa tôi ra nước ngoài định cư, khỏi cần cực khổ vào trường tốt. Suất đó rơi vào tay Lâm Tân Nguyệt. Lúc tôi sắp ch//ết, cả đời như tua nhanh trước mắt. Bất chợt, tôi nhớ đến mẹ kế. Bà ấy từng nói đúng: “Nếu chỉ nuôi một đứa như mày… thật sự chẳng thể trông cậy lúc về già.” Tôi chính là cái đứa không thể trông cậy đó.

Vì Nữ Chính, Nam Phụ Tự Nguyện Làm Chó Của Tôi

Vì Nữ Chính, Nam Phụ Tự Nguyện Làm Chó Của Tôi Vì muốn đuổi tôi khỏi nam chính và vun đắp cho tình yêu của nữ chính. Các nam phụ đã dốc hết sức, không tiếc việc để tôi đùa giỡn, mặc sức chơi đùa. Có chuyện tốt như vậy sao? Tôi không nói một lời, nhận hết, không bỏ sót thứ gì. Thế là: Nam chính và nữ chính hiểu lầm nhau, tôi lại đang quấn quýt triền miên với chàng thiếu niên ngạo mạn. Nam chính và nữ chính ghen tuông lẫn nhau, tôi lại đang triền miên với thiên tài lạnh lùng, thanh cao. Nam chính và nữ chính làm lành, tôi lại đang quấn quýt với tổng tài bá đạo dịu dàng. Cuối cùng, nam chính tìm đến tận nhà, hỏi tôi có thể hủy bỏ hôn ước không?  Tôi nói: Không thể. Nam chính nổi giận, ném ra một xấp ảnh nóng, toàn bộ là cảnh tôi triền miên với đủ loại đàn ông: “Cô mẹ nó đội lên đầu tôi cái sừng xanh cao gần cả mét rồi, dựa vào cái gì mà không chịu hủy hôn ước với tôi!” Tôi kinh ngạc nhìn bộ dạng phát đ/iên của anh ta, rồi thật thà trả lời: “Bởi vì ngay từ đầu, chúng ta đã không đính hôn.” “Người đính hôn với anh là chị gái tôi.”

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính Buổi tụ họp bạn bè, “nữ huynh đệ” của bạn trai mang sữa cho tất cả mọi người. Nhưng đến lượt tôi thì lại hết mất. Cô ta khoa trương kêu lên: “Aiya, đều tại tôi sơ suất mang thiếu một chai rồi. Em dâu sẽ không trách tôi chứ?” Tôi vừa định nói không sao cả thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng bình luận hiện lên: 【Quả nhiên là bảo bối em biết chơi, nhiều năm rồi mới về nước, mà quà hội ngộ lại là sữa.】 【Sữa này rốt cuộc từ đâu ra, thật khó đoán quá~】 【Chú ý ánh mắt nam chính nhìn em gái bảo bối kìa! Sau này cô ấy chắc chắn khổ sở lắm đây, hehe…】 Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết po, mà “nữ huynh đệ” kia chính là nữ chính. Chẳng bao lâu nữa, tất cả những người đàn ông trong phòng, bao gồm cả bạn trai tôi, sẽ trở thành những kẻ quỳ rạp dưới váy cô ta. Hiện tại, bạn trai tôi đang định đưa sữa của anh ấy cho tôi, nhưng lại bị “nữ huynh đệ” ngăn lại, nói rằng tôi không xứng để uống. Không khí trở nên căng thẳng, tôi khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đúng là tôi không xứng thật.” “Dù sao tôi cũng bị dị ứng với sữa của đồ hèn hạ.”

Cẩm nang theo đuổi vợ của đại ca học đường

Cẩm nang theo đuổi vợ của đại ca học đường Em trai tôi ném bóng rổ, đập đại ca học đường vào bệnh viện. Tôi đi cùng nó đến thăm. Khoảnh khắc tôi và đại ca học đường đang nằm yếu ớt trên giường bệnh bốn mắt nhìn nhau. Anh ta kích động đến mức muốn bò dậy đánh em trai tôi. “Thằng nhóc này, mày chơi bẩn tao thì thôi đi?” “Còn dám quyến rũ vợ tao nữa.” Nói xong, anh ta tủi thân nhìn về phía tôi: “Vợ à, em thật sự không cần anh nữa sao?” “Hu hu hu anh không sống nữa.” Em trai tôi: ? Tôi: ?

Chia Tay Nửa Năm, Mang Bầu Sáu Tháng

Khi đang họp, tôi đột nhiên ngất xỉu.Mở mắt ra, thứ đập vào mắt đầu tiên là cái mặt bự chảng của bạn trai cũ – kiêm sếp hiện tại.Giọng anh ta căng như dây đàn:“Em có thai rồi.”Tôi lạnh tanh đẩy anh ta ra, đáp tỉnh rụi:“Chúng ta chia tay nửa năm rồi. Yên tâm, không phải của anh.”Ba tháng sau, anh ta thản nhiên đặt ảnh đầy tháng của “con trai tôi” lên cạnh giường.Tôi nhìn chằm chằm hai khuôn mặt như in lụa từ cùng một khuôn… và câm nín.