Hiện đại
Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp. [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.] [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.] Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.
Tôi Ở Tổng Nghệ Xem Bệnh Tôi có khả năng nhìn một phát là đoán được bệnh của người khác. Trong giới giải trí, có một nữ minh tinh nổi danh với phong cách “trà xanh” cùng tôi tham gia một chương trình tạp kỹ. Cô ta nói với tôi: “Trang điểm của cô tinh xảo thật đấy, không như tôi, chẳng bao giờ trang điểm cả.” Tôi hờ hững ngước mắt lên: “Tôi thấy cô bị trĩ nặng rồi đấy, mau đi cắt đi.” Cô ta tiếp tục: “Bộ tóc giả của cô đẹp thật, không như tôi, tóc tự nhiên dày quá nên chẳng đội được tóc giả.” Tôi đáp: “Mau đi cắt trĩ đi.” Cô ta lại nói: “Cô giao tiếp với đàn ông tốt thật, không như tôi, chẳng biết làm sao để hòa hợp với họ.” Tôi: “ Cô bị trĩ rồi, cắt đi kẻo muộn.” Cô ta phát điên: “Moẹ nó, cô có thể đừng nhắc đến trĩ nữa được không?!”
Đừng Gọi Tên Em Nữa Ánh trăng sáng của chồng tôi đã bị c ư.ỡ ng h iế.p rồi sát hại. Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, anh ấy đang ngồi bên giường, tiều tụy canh chừng. “Là cô thuê người làm đúng không?” Biểu cảm đau đớn của anh ấy khiến tôi thấy buồn cười. Tôi nhếch môi, kéo căng vết thương còn chưa lành. “Là do cô ta tự chuốc lấy.” Từ khoảnh khắc đó, trong lòng Phó Duật Thâm, tôi đã bị tuyên án tử hình.
Chồng Tôi Vẫn Chưa Muốn Siêu Thoát Tôi bị lừa đi trông mộ, một đêm được ba trăm. Bọn họ thì thào nói ngôi mộ đó oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để xua bớt oán khí. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng à, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn chưa buông bỏ được vậy?”
Nói Nhảm Với Họ Hàng Thật Sướng! Hai mươi năm trước, ba tôi uống rượu say lỡ miệng nói với người ta, nói nuôi gà một năm kiếm được 20 vạn, không bao lâu, toàn bộ gà ở trại gà đều bị đ//ộc chet. Sau đó ba tôi mua một căn nhà ở Bắc Kinh với tổng số tiền là 80 triệu trả một lần, không nói với ai ở quê, cả ông bà nội tôi cũng không biết. Hiện tại ba tôi đã sớm là tổng giám đốc tập đoàn có tài sản ròng hàng trăm triệu, mỗi lần về nhà ăn tết, ông đều bảo tôi và mẹ tôi giả nghèo. Trong bữa cơm tất niên, tôi mặc áo bông lớn, hai tay đút vào túi. Bắt đầu nói hươu nói vượn con gái phải kế nghiệp cha. Không nghĩ tới đang diễn lại gặp được người quen. Tôi: “Cố tổng?” Anh: “Thẩm tổng?” Sau đó, chúng tôi bịt miệng nhau lại.
Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở Ngày thứ ba sau đám cưới, mẹ chồng đã đổi khóa cửa nhà chúng tôi. Bà ta cầm chìa khóa đứng trước cửa, lạnh lùng nhìn tôi: “Căn nhà này là của con trai tôi, cô chỉ là người ngoài.” “Muốn vào à? Mỗi tháng nộp 2000 tệ tiền thuê nhà.” Tôi đứng sững tại chỗ, tay vẫn xách túi rau mới mua, không dám tin vào tai mình. Căn nhà tân hôn này là tôi và chồng, Tề Minh Huyền, cùng nhau góp tiền trả trước, tiền vay mua nhà cũng do cả hai người cùng gánh vác. Dựa vào đâu mà bà ta nói đổi khóa là đổi luôn? Tề Minh Huyền từ trong bếp bước ra, thấy cảnh tượng này liền nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Mẹ chồng ngang ngược đáp: “Mẹ làm vậy là vì con, để cô ta biết trong cái nhà này ai mới là người có tiếng nói.” “Đàn bà ấy mà, không được chiều quá, nếu không sau này còn ra thể thống gì?” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cô ạ, trên sổ đỏ căn nhà này có tên cả hai vợ chồng cháu.” “Cháu có quyền sống ở đây.”
Bạn Cùng Bàn Thích Khoe Khoang Hồi học cấp hai, bạn cùng bàn của tôi là một cô gái rất thích khoe khoang. Cậu ta nói nhà cậu ta có một căn hộ lớn, có phòng riêng để tập đàn, mẹ cậu rất yêu thương cậu, nghe theo lời cậu mà chọn xe, lên kế hoạch du lịch, và đến tận mười ba tuổi vẫn chưa phải tự giặt đồ lót của mình. Khi còn nhỏ, mỗi sáng mẹ cậu đều dậy từ năm giờ để bóc ngô và nấu ăn cho cậu. Nhưng điều kỳ lạ là tóc cậu ta lại giống như bị chó c//ắn, trông như thể cậu ta tự c//ắt lấy; ở nội trú không có tiền mua băng vệ sinh, người lúc nào cũng có mùi; bữa sáng và bữa trưa chỉ ăn một lần, gấu quần đã cao đến tận đầu gối. Thực sự nghèo đến mức chẳng còn gì để che giấu. Mọi người đều ghét cậu ta. Có lần tôi đang nghe nhạc, cậu ta lại bắt đầu khoe khoang, khiến tôi khó chịu đến mức không chịu nổi liền nói: “Ồ, vậy giờ cậu thế này là vì mẹ cậu chet rồi à?” Cậu ta lao đến đ//ánh tôi chảy cả m//áu mũi. “Mẹ tôi là người mẹ tốt nhất trên đời, không cho cậu nói xấu mẹ tôi! Tôi thế này… là vì mẹ tôi không thấy được! Nếu mẹ tôi thấy được – thì đã khác rồi.” Tôi ôm mũi, nhảy lên bàn và nói: “Được rồi, được rồi! Thế thì giờ gọi người mẹ tốt nhất của cậu đến để trả tiền thuốc cho tôi đi! Gọi đi!”
Người Bên Gối Giờ Thành Người Dưng Trong tiệc mừng công ty, Tống Dục Thư vốn sạch sẽ, tự nhiên gắp thịt cua đã bóc sẵn bỏ vào đĩa của thư ký. Tôi không hỏi anh ta. Chỉ đặt ba mươi mấy con cua trước mặt anh ta. Để anh ta bóc cho đã. Rồi vào ngày hôm sau, ném đơn ly hôn vào lòng anh ta. Người, tôi có thể không cần. Tiền, anh đừng hòng lấy đi một xu.
Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường Cô giáo chủ nhiệm ra lệnh cho phụ huynh “tự nguyện” đặt mua sữa của trường. Tôi nhìn vào bảng thành phần, phát hiện hàm lượng protein còn ít hơn cả lương tâm của trường học này. Thế là tôi lịch sự từ chối. Kết quả, ngày hôm sau, cô giáo chủ nhiệm dẫn đầu phong trào cô lập con gái tôi. Cô ta quay video cả lớp giơ hộp sữa lên, đồng thanh nói “Cảm ơn mẹ!” Chỉ có con gái tôi hai tay trống trơn, đứng ngay giữa khung hình. “Số tiền nhỏ, nhưng thể hiện mức độ quan tâm của phụ huynh dành cho con cái.” “Không có sữa uống, khác gì trẻ mồ côi?” “Sau này, bạn nào đặt sữa sẽ được ưu tiên làm cán bộ lớp.” Tôi lập tức gọi đường dây nóng của thị trưởng để tố cáo. Sự việc ầm ĩ đến mức hiệu trưởng phải đứng ra phát biểu: “Đăng ký sữa là tự nguyện, không ai bị ép buộc.” Sau đó, tôi gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình tin nhắn lên các phương tiện truyền thông lớn. Chỉ muốn nhờ họ dịch giùm xem “tự nguyện” nghĩa là cái quái gì.
Cún Con Tự Kỷ Của Tôi Trúc mã ghét tôi lắm mồm, bảo không ra dáng con gái. Bắt tôi học theo “hoa khôi” dịu dàng của trường. Ai ngờ vị hoa khôi ấy lại chăm chăm nhìn môi tôi, như đang suy nghĩ gì. “Nghe nói cậu nói nhiều đến mức… người câm cũng phải mở miệng?” Rồi cô ấy nhờ tôi một việc: quấy rối thằng em t//ự k//ỷ của mình. Hứa trả một nghìn một câu nó thốt ra. Hoa khôi vẫn còn non, không biết rằng… kẻ “tà đạo” như tôi có cách riêng! Tôi bước đến cuối lớp, gõ nhẹ vào bàn nam sinh đang im lặng. “Không định giải thích với mọi người sao? Chuyện hôm qua cậu liếm chân tôi lúc tôi ngủ?” Cậu ấy ngẩng phắt lên, khuôn mặt băng giá nứt vỡ. “Tôi không có!” Tôi quay sang hoa khôi, nhoẻn miệng cười: “Trả tiền đi bé!”
Hoa Hồng Rực Rỡ “Bạch nguyệt quang của anh quay về rồi, tôi nhường chỗ.” Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt với vẻ mặt u ám, nói. “Được thôi.” Anh bỗng nhiên cười, như bầu trời xanh rạng rỡ sau cơn giông, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước khóa chặt lấy tôi. “Nhưng trên hợp đồng của chúng ta vẫn còn hạn đến tháng sau, nếu em muốn đi sớm.” Anh đột nhiên vươn tay kéo tôi lại, bàn tay rộng lớn giữ chặt eo tôi, khiến tôi không thể trốn thoát. “Phiền em trả trước phí vi phạm hợp đồng đã.” Tên khốn này. Mãi đến một tháng sau, khi nhìn thấy Bạch Chấp trong cơn say, tôi mới biết “bạch nguyệt quang” mà anh mãi không quên, hóa ra tôi chưa từng gặp qua.
Mười Năm Lầm Lỡ Vì Yêu Quý Lâm Xuyên uống say trở về, kéo mạnh váy ngủ của tôi, đẩy tôi xuống giường và hôn cuồng nhiệt. Đã rất lâu rồi chúng tôi không còn gần gũi như vợ chồng. Từ khi công ty lên sàn, anh thậm chí còn hiếm khi về nhà. Đột nhiên lại nóng bỏng như thế, tôi có chút không chịu nổi. Nhưng ngay khi sắp chạm đến đỉnh điểm, anh ôm chặt lấy tôi, không kìm được mà gọi: “Man Man…” Đầu óc tôi như nổ tung. Anh cũng lập tức khựng lại. Anh xoay người xuống giường, ngồi quay lưng về phía tôi. Phòng ngủ không bật đèn, tối đen như mực. Quý Lâm Xuyên im lặng rất lâu, sau khi dụi tàn điếu thuốc cuối cùng, giọng trầm khàn vang lên: “Tô Hoàn, chúng ta ly hôn đi.” “Man Man không cần tiền của tôi, cô ấy chỉ muốn có một danh phận. Tôi phải cho cô ấy điều đó.”
Bệnh viện, tình cờ gặp lại anh chàng tôi từng thầm thương trộm nhớ.Anh nhìn đứa bé trong lòng tôi, nghiến răng nghiến lợi:“Anh tìm em bao năm nay, thế mà em lại đi lấy chồng, sinh con rồi sao?”Ồ.Đ,ọc tru,yệ/n t,ạ,i pa,ge B,ắ/p c ả,i da ng y e uNgược đời thật, anh chơi trò đổ vấy này tài ghê.Tôi chỉ cười nhạt:“Biết sao được, chồng tôi chọn đúng quá, sinh một đứa vẫn chưa đủ đâu.”
Ngày tôi ph/ẫu t/huật tim, Hách Kỳ nói công ty có việc gấp, vội vàng rời đi. Tôi nằm trên bàn mổ sống ch .t không rõ, nhưng anh ta mãi vẫn không quay lại. Về sau tôi mới biết, hôm đó là ngày cô bé nghèo mà anh ta tài trợ lên đại học làm thủ tục nhập học. Cô bé bị lạc, gọi điện khóc lóc với “chú Hách” rằng: “Trời mưa rồi… một mình cháu sợ lắm…” Hách Kỳ cuống lên, lái xe khắp thành phố tìm cô, đưa cô đi báo danh, nhận phòng ký túc, thời gian còn sớm, lại đưa cô đi mua đồ, mời cô ăn bữa KFC cô từng ao ước mà chẳng dám ăn. Tôi chất vấn: “Vợ anh đang nằm trên bàn mổ sống ch .t không rõ, anh lại dắt gái đi dạo phố, anh thấy hợp lý à?” Hách Kỳ ung dung thắt cà vạt, bình tĩnh nói: “Anh ở bệnh viện thì cũng chỉ ngồi chờ thôi.” “Bác sĩ rất giỏi, anh tin họ, cũng tin em sẽ vượt qua. Nhìn em bây giờ không phải còn khỏe mạnh đứng đây cãi nhau với anh sao?” “Ninh Ninh là đứa trẻ ở quê, mới hơn mười tuổi đầu, lỡ đi lạc hay gặp kẻ xấu thì sao?”
Ngày Gió Ngừng Thổi Ngày biết mình bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cầm que thử thai trong tay, ngồi thẫn thờ bên ngoài bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên, là Giang Trì – người yêu 8 năm của tôi. “Lê Lê, chuyện đăng ký kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm được không?” “Được thôi.” “Không phải là anh không muốn cưới em…” Có vẻ như không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, Giang Trì sững sờ, nói thêm tối nay anh sẽ không về ăn cơm, rồi nhanh chóng cúp máy.
Cậu Bé Mất Tích
Đóa Hồng Của Hoàng Tử Bé Tôi và Bùi Chi Hứa là cặp đôi nổi tiếng nhất trong giới giải trí. Anh lạnh lùng, giữ mình, vào giới mười năm mà chưa từng để xảy ra tai tiếng, lại còn công khai quan hệ với tôi ngay lúc đỉnh cao của sự nghiệp. Vì tôi, anh từng đánh nhau, từng bị thương, và thậm chí nghĩ quẩn khi tôi bệnh nặng nguy kịch. Người hâm mộ đều nói anh lụy tôi, bảo tôi: “Con gái ngỗng* ơi, chị mau gả cho thần tiên tỷ phu đi mà!” Nhưng họ đầu biết, vẫn là Bùi Chi Hứa đó nhưng lại ôm một cô gái khác và còn buông lời châm biếm tôi. “Thẩm Ý? Cô ta quá nhạt nhẽo vô vị.” “Tôi đã chán cô ta từ lâu rồi.” Con gái ngỗng, nữ ngỗng 女鹅: Xuất phát phim “Đông Cung”. Nữ ngỗng có nghĩa là con gái. Bởi vì nữ chính Tiểu Phong trong “Đông cung” chạy rất giống chim cánh cụt. Hơn nữa, hầu hết người hâm mộ đều dành tình cảm cho nữ chính Tiểu Phong, vừa thương cảm, vừa lo lắng, vừa phẫn nộ. Vì vậy, bọn họ gọi Tiểu Phong là con gái ngỗng, xuất phát từ tình yêu thương của người hâm mộ dành cho cô. Hoàn Tiền Shopee Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Con Ghẻ Nhà Họ Thẩm Năm tôi năm tuổi, mẹ dắt tôi – một đứa trẻ bẩm sinh nói lắp tái giá vào nhà họ Thẩm giàu có. Ai nấy đều nói mẹ tôi quyến rũ lắm chiêu, cho rằng chúng tôi chẳng mấy chốc sẽ bị người ta nuốt sống đến xương cũng chẳng còn. Ngày cưới, khách khứa đông đủ, ngồi kín cả sảnh tiệc. Trong căn phòng nhỏ, tôi bị mấy tiểu thư đến dự đám cưới kéo cổ áo, cười nhạo là “đồ con gh/ẻ c/âm”. Không một ai tin rằng ba dượng sẽ đứng ra bảo vệ tôi. Nhưng hôm sau, cha dượng tuyên bố trước mọi người: “Thẩm Gia Ngôn là con gái út của tôi. Con bé không câm. Nó cũng là một trong những người thừa kế của nhà họ Thẩm.”
Trộm Tuổi Thọ Bạn trai tôi khoe khoang rằng mình đã quay trúng một bộ skin giới hạn trong game. Dưới bài đăng, một đống người vào “hít vận may”. Hắn đắc ý trả lời: “Dùng 10 năm tuổi thọ của bạn gái để đổi đấy.” Nhưng hắn không biết rằng, tuổi thọ của hắn, tôi đã sớm dùng sạch rồi.
Trăng Sáng Bên Thềm Mọi người đều nghĩ tôi thầm thích Thẩm Mục. Sau khi anh ta thua trò chơi thử thách, cả đám liền xúi tôi đi hôn nam thần trường bên cạnh. Tôi căng thẳng đến mức hơi thở khựng lại. “Khúc Ưu, hôn một cái thì có ch.t ai đâu, sợ gì chứ?” “Yên tâm đi, hôn rồi Mục ca cũng sẽ hiểu mà.” Thẩm Mục nửa đùa nửa thật nói với tôi: “Phải đấy, Khúc Ưu, giúp anh cái nhé.” Hắn ta chắc chắn tôi sẽ không dám làm, vì tôi nổi tiếng là người kín đáo, bảo thủ. Thế mà tôi lại nhỏ giọng đáp: “Được.” Sắc mặt Thẩm Mục tối lại đôi chút, nhếch môi: “Được thôi, hôn ba giây, một giây cũng không được thiếu.” “Thấy chưa, tôi đã bảo vì Mục ca, cô ta chuyện gì cũng dám làm.” “Mục ca đúng là đỉnh thật, thuần phục được cả Khúc Ưu.” Trong ánh mắt châm chọc đầy thích thú của bọn họ, tôi từ tốn bước về phía Giang Sách, kiễng chân, hôn lên môi anh ấy.