Hiện đại
Lẩu Âm Dương Chào mừng quý khách đến với quán lẩu bên cạnh nhà tang lễ. – Xương trắng ninh nước trong, thịt luyện dầu đỏ. – Nồi lẩu uyên ương, bố cục âm dương. – Người qua đường hồn xiêu phách lạc. Tôi vô tình mở livestream của bà chủ quán lẩu xinh đẹp, chợt mắt sáng rực, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy một đại mỹ nhân nặng tử khí như thế.
Cú Tát Cực Hạn Minh tinh mới nổi là bảo bối trong lòng của Thái tử gia giới kinh thành. Ai nấy đều nâng niu cô, không ai dám chọc vào. Cho đến khi trong chương trình bị nữ minh tinh nổi tiếng tát thẳng một cái giữa mặt. Mọi người đều đang chờ xem, bao giờ tôi bị phong sát. Thi nhau đoán tôi sẽ chết kiểu gì. Về sau, tôi lại biến mất không thấy tăm hơi. Vị Thái tử gia nổi tiếng tàn nhẫn kia lại quỳ dưới chân tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Đau không? Mấy chuyện nhỏ thế này, cần gì em phải đích thân ra tay, chẳng phải chỉ một câu nói là xong à.”
Người Giữ Làng “Không có kẻ ngốc thì không thành làng.” Mỗi ngôi làng đều có một kẻ ngốc. Ban ngày tôi lang thang khắp làng, ban đêm canh giữ bình yên. Tôi chính là kẻ ngốc của làng này, ai cũng muốn đuổi tôi đi. Nhưng họ không biết, tôi còn một thân phận khác: Người thủ thôn. Mà ngôi làng hẻo lánh này, về đêm lại chẳng hề yên ổn…
Bạn Trai Tôi Thích Cưa Đôi Tôi đang ăn sầu riêng mà bố mẹ tôi gửi cho tôi, nhưng bị mẹ của bạn trai đánh. “Đồ súc sinh phá hoại, chỉ một miếng đã nuốt hết công sức cả ngày của con trai tôi, bố mẹ cô sinh cô ra là để phá nhà người khác à?” Bạn trai tôi thường nói: “Muốn quan hệ tốt, AA không thể thiếu.” Tôi với bạn trai luôn AA (chia đôi chi phí), vậy tôi phá hoại nhà anh ta ở điểm nào? Tôi nghĩ bạn trai sẽ bênh vực tôi, nhưng anh ta lại bắt tôi xin lỗi, hứa từ nay sẽ không ăn thứ đắt đỏ như sầu riêng nữa. Buồn cười thật, nhà tôi không có gì rẻ bằng sầu riêng. Xin lỗi, hay là chia tay đây?
Tầm Oản Hoắc Tầm là bạn trai tôi lừa được. Hắn ta không nghe được. Tôi thích nhất là tháo máy trợ thính của hắn ra và thì thầm những lời lẳng lơ bên tai hắn. Cho đến khi tôi phát hiện ra hắn thực sự là thái tử gia của Hoắc gia. Vào đêm chia tay, chúng tôi cãi nhau rất kịch liệt. Hoắc Tầm đỏ mắt yêu cầu tôi rời đi, và tôi đã đi thật. Ba năm sau, khi nghe tin hắn sắp kết hôn, tôi mới dám quay trở lại Bắc Kinh. Hoắc Tầm lạnh lùng, quay lại và dùng dây thắt lưng trói tôi lại: “Lần này còn muốn trốn đi đâu hả?” “Vợ chưa cưới của anh.”
Anh Có Bao Giờ Tin Em? Người bạn thân nhất của cô yêu Tô Nghiên. Người đàn ông cô yêu nhất cũng yêu Tô Nghiên. Ngày Tô Nghiên qua đời, tất cả mọi người đều cho rằng thủ phạm chính là cô, hai người đàn ông cùng xem cô ta quan trọng hơn sinh mạng lập tức liên thủ tống cô vào tù. Năm đầu tiên ở trong tù, cô bị hỏng mất một bàn tay. Năm thứ hai ở trong tù, cô bị tàn phế một chân. Năm thứ ba ở trong tù, cô nhận được tin cha mẹ mình bị ép đến tự sát. Hiện giờ cô chỉ còn lại người thân duy nhất là em gái, cô quỳ dưới đất đau khổ cầu xin Tần Dạ Hoài và Giang Đình Viễn giơ cao đánh khẽ, tha mạng cho em gái mình. “Cậu Tần và cậu Giang hạ lệnh, nếu cô muốn đưa em gái đến bệnh viện chữa trị thì phải quỳ xuống đội tấm bảng này lên.” Trên tấm bìa cạc tông màu trắng là ba chữ “Kẻ giết người” cực kỳ chói mắt, tựa như một con dao nhọn đâm thẳng vào mắt cô. An Đồng chỉ run lên trong chớp mắt, giây tiếp theo đã không chút do dự đeo tấm bảng ra sau lưng mình. Chỉ cần em gái sống sót, bọn họ kêu cô làm gì cũng được. Tần Dạ Hoài nhìn cô gái trẻ lảo đảo quỳ lết trên đường, chân mày không khỏi nhíu chặt. Hắn không dám tin người trước mắt mình là An Đồng. An Đồng từng là một cô gái vui tươi xán lạn, xinh đẹp lóa mắt khuynh đảo toàn bộ nam giới ở Hoa Thành, thế nhưng hôm nay cô lại mặc bộ quần áo lao động nhàu nhĩ, tóc tai lộn xộn, mất hết tự tôn quỳ dưới đất đeo lên người tấm bảng sát nhân. Một cơn giận vô cớ dâng lên trong ngực Tần Dạ Hoài, hắn kéo cửa kính xe lên, không nhìn cô nữa mà ra lệnh cho tài xế lái xe đi. An Đồng đeo tấm bảng trên lưng quỳ bò từng bước đến trước cửa bệnh viện, thế nhưng bác sĩ cấp cứu lại nói với cô rằng đứa trẻ nằm trong lòng cô đã sớm tắt thở. “Ông nói sao?” “Cô bé đã qua đời rồi, nếu đến sớm hơn một chút có lẽ còn cứu chữa kịp…”
Bạn trai cũ của tôi là một “chồng nhỏ” nổi tiếng. Nấu ăn đỉnh khỏi bàn, việc nhà một tay lo hết. Bên ngoài thì lạnh như tảng băng trôi Titanic cũng đâm không chìm, nhưng về đến nhà thì lại là một em bé hay làm nũng, mít ướt, dễ khóc.Vừa mới bị tôi chọc tức đến run người, dằn mặt đòi chia tay, thế mà quay đầu lại đã say khướt ngồi chồm hỗm trước cửa, khóc lóc: “Vợ biến mất rồi, anh muốn vợ ôm…”
Anh hàng xóm đẹp trai mở một tiệm đồ ăn vặt cho mèo.Vì biết nói tiếng mèo, anh ấy rất được mèo nhà tôi yêu thích.Mỗi lần đi mua đồ, hai người họ lại líu lo tám chuyện cả buổi.Anh hàng xóm thỉnh thoảng còn lén liếc nhìn tôi, mặt đỏ bừng, rồi âm thầm giảm giá 50% cho tôi.Tôi thì chẳng hiểu tiếng mèo, mặt đầy ngơ ngác.Cho đến khi tôi mua một cái máy dịch tiếng mèo, tôi mới hiểu được bọn họ đang nói gì.Mèo: “Vẫn như cũ, giảm giá 50% nha!”Anh hàng xóm khó xử: “Không… không được đâu, cứ thế này anh lỗ mất!”Mèo giả vờ thở dài: “Vốn dĩ còn định khen hôm nay mẹ tôi mặc cái váy ren đó, anh biết không? Có chút viền hoa, màu hồng hồng…”Mặt anh hàng xóm lập tức đỏ bừng: “Đừng… đừng nói nữa, 50% thì 50%!”Khoan đã, hóa ra giảm giá là vì chuyện này à!?
Con Gái Tôi, Họ Bảo Chỉ Đáng Ăn Cơm Thừa Dựa vào việc con gái tôi thể chất yếu, mẹ chồng liền đem cơm thiu mang từ quê lên đút cho con bé ăn. “Đây là cơm trăm nhà đấy, bổ nhất rồi!” “Cứ kiên trì ăn đi, chẳng mấy mà khỏe lên cho xem!” Tôi ngăn lại, mẹ chồng mắng tôi không biết điều, còn mắng tôi bất hiếu. Chồng tôi cũng tỏ vẻ không vui, mắng tôi phụ lòng tốt của người nhà quê. Ngược lại, tôi lạnh mặt, đập mạnh đống “cám heo” đó lên bàn. “Chân mẹ bị trật, cần bồi bổ, mẹ ăn đi.” “Chồng bị thoát vị đĩa đệm, cũng nên bồi bổ, ăn đi.” “Hôm nay nếu hai người không liếm sạch đống đồ ăn cho lợn này, tôi sẽ trở mặt thật đấy!”
Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu Sếp đến nhà tôi chúc Tết, lại bị ba mẹ tôi tưởng nhầm là… đối tượng xem mắt. Anh ấy chặn tôi ngay trước cửa phòng, giọng lạnh đến thấu xương: “Công ty có quy định cấm yêu đương, cô quên rồi à?”
Anh Hối Hận Sao? Muộn rồi! Mang thai hơn năm tuần, vào ngày sinh nhật của mình, chồng tôi vì muốn chọc cười cô thanh mai trúc mã, đã rút ghế của tôi. Khiến tôi mất mặt trước đám đông. Cô ta cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa kịp khô. Tôi nhẫn nhịn cơn đau quặn thắt trong bụng, hất mạnh cả bàn thức ăn lên người anh ta và ánh trăng sáng. Anh ta lại chỉ trích tôi: “Sinh nhật đang vui vẻ, em nhất định phải làm không khí căng thẳng thế này sao? Mau xin lỗi An An đi!”
Ta Nắm Tay Nhau Giữa Biển Cát Trắng [Cực kỳ hay, cảm động và ý nghĩa, highly recommend, khuyến cáo chuẩn bị khăn giấy.] – Sau khi thanh mai trúc mã come out, đối tượng liên hôn của tôi đổi thành anh trai của cậu ấy. Chu Duật cao ráo đẹp trai, tính cách vừa nghiêm túc vừa phúc hắc, từ nhỏ tôi đã sợ anh ấy, căn bản không thể nào ngủ chung nổi. Nghe nói anh ấy cũng có một mối tình đầu khó quên, tôi thở phào nhẹ nhõm, còn khuyến khích anh ấy dũng cảm theo đuổi tình yêu của mình, còn tôi sẽ mãi mãi coi anh ấy như anh trai đáng kính. “Vậy à?” Anh ấy cười nhẹ, tháo cà vạt ra, chậm rãi trói tay tôi ra sau lưng. Hơi thở nguy hiểm phủ lên. “Nhưng anh trai này, e là không đáng để tôn trọng.”
Tôi theo đuổi anh bác sĩ đẹp trai nhà đối diện suốt ba tháng, nhưng chẳng có kết quả gì.Tôi thở dài than vãn với bạn thân.“Tớ thấy Cố Kỳ Bạch chắc chắn là ghét tớ.”Chu Kỳ Kỳ nghe xong thì giật bắn người.“Cái gì? Cố Kỳ Bạch là tình cũ cấp ba của cậu mà!”Cuối cùng, tôi tìm thấy bằng chứng trong cuốn nhật ký thời cấp ba của anh ấy.“Hôm nay lần đầu tiên đưa Tống Miên Miên về nhà, vui quá.”Nhưng tôi từng bị bắt nạt đến mất trí nhớ hồi cấp ba, và quên luôn Cố Kỳ Bạch trong mùa hè năm ấy.
Giáo Sư Đột Nhiên Ốm Rồi Khi tôi thức tỉnh, câu chuyện đã gần kết thúc. Thời gian chinh phục giáo sư đại học C chỉ còn lại hai tháng. Tôi cố ý ăn mặc hở hang vậy mà hắn lại khoác thêm áo cho tôi. Tôi cố ý gần gũi với hắn, hắn lại giúp tôi gãi ngứa. Thấy thanh tiến độ không thay đổi, tôi quyết định từ bỏ. Nhưng vào đêm hẹn hò với đối tượng mới, người đàn ông đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện. Hắn tháo đồng hồ, tháo cà vạt, và trói tay tôi lại. Ngày hôm đó, tôi khóc đến khàn cả cổ, hắn vẫn tiếp tục bóp eo tôi và hỏi: “Bảo bối, lặp lại lần nữa, không cần cái gì?”
Ai Bán Thảm Được Bằng Tôi Sau khi bố mất, tôi đã làm theo di nguyện của ông, biến ông thành một cục gạch. Vì là đồ dùng cho con gái nên tôi đã sơn cục gạch thành màu hồng. Có lần tan học, mấy tên côn đồ chặn tôi ở đầu ngõ, định tống tiền tôi. Tôi rút viên gạch từ trong cặp sách ra, gầm lên: “Ăn một đòn của bố tao, hồn bay phách lạc!”
gày cậu ấy tự kế/t l//iễ/u đờ/i mình, cũng chính là ngày thanh mai trúc mã của tôi về nước. Cảnh sát gọi tôi tới. Lúc đó tôi mới biết, cậu ấy để lại một quyển nhật ký dày cộp. Hàng trăm trang chi chít chữ, tất cả đều là nỗi si mê đơn phương dành cho tôi: “Người cô ấy thích đã trở về rồi. Một kẻ thế thân như mình, chắc chẳng còn giá trị gì nữa, đúng không?” “Nghe nói người đó môn đăng hộ đối với cô ấy, là bạn thanh mai trúc mã, còn là tinh anh kinh doanh du học từ nước ngoài về.” “Chắc chắn rất xứng với cô ấy.” “Nhưng sao mình vẫn đau lòng đến vậy?” “Sau khi mình chế//t rồi, liệu Vãn Vãn còn nhớ tới mình không?”
Từng Là Người Anh Yêu Nhất Chồng tôi đã tự ý đưa mẹ con nữ đồng nghiệp vào sổ hộ khẩu nhà tôi mà tôi mới là chủ hộ. Hôm đó, tôi đến làm hộ khẩu cho con trai mới đầy tháng. Nữ đồng nghiệp kia mang sổ hộ khẩu và giấy tờ nhà đi đăng ký nhập học cho con gái, chiếm luôn suất học của con tôi. Một đồng nghiệp trong trường phát hiện, chụp ảnh lại báo cho tôi. Tôi lập tức gửi cho Lăng Hạc Kim: “Chúc mừng nhé, bác sĩ Lăng! Bao giờ anh tái hôn vậy? Đón tình mới với con gái riêng về nhà mà không buồn nói với tôi một tiếng?” Lăng Hạc Kim vội vàng gửi lại một đoạn ghi âm: “Vợ ơi, suất học đó sau này con mình cũng chẳng dùng đến, bỏ không cũng lãng phí, cho Kỳ Kỳ học coi như tích đức. Anh còn một ca mổ nữa, để lát nói sau nhé.” Tôi nhắn: “Cho anh mười phút, bảo cô ta trả sổ hộ khẩu lại đây!” Tin nhắn hiển thị đã đọc, nhưng không trả lời. Năm phút sau, tôi báo cảnh sát vì mất trộm tại nhà và khai báo làm lại sổ hộ khẩu. Đã muốn làm bố rẻ tiền cho người khác, thì con tôi không cần mang họ Lăng cũng được.
Trò Chơi Tình Ái Của Thái Tử Thái tử của giới thượng lưu Bắc Kinh để mắt đến tôi rồi. Thái tử cho tôi hai mươi triệu, bảo tôi giả làm bạn gái của anh ta để dỗ bà nội vui vẻ. Tôi cười đến méo cả miệng. Ba tháng sau, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta trở về nước. Thái tử cảnh cáo tôi: “Cậu tránh xa cô ta ra.” Tôi cười khẩy: “Tôi biết chứ, tôi đâu có tranh dành cậu với cô ta.” “Tôi sợ cô ta tranh cậu với tôi!”
Chị Dâu Thích Chịu Khổ, Tôi Đành Hết Lòng Giúp Đỡ Tôi có một bà chị dâu rất thích “ăn khổ chịu cực”. Trước Tết Trung thu, tôi tính thuê người đến lau kính vì nhà tôi ở tầng cao, chị dâu nghe vậy liền bắt đầu bài giảng đạo lý. “Trong nhà bao nhiêu người rảnh, không nhờ lại đi thuê người lau kính, nhà mình tiền nhiều không có chỗ xài à?” Tôi nói công việc ở tầng cao rất nguy hiểm, nên phải thuê người chuyên nghiệp mới an toàn. Chị dâu nước mắt nước mũi ngắn dài, cầm ngay cái khăn lau: “Được rồi được rồi, mạng mấy người quý, mạng chị dâu này rẻ, để chị dâu lau!” Tôi nghe mà chán không tả nổi, lại sợ chị ta gặp nguy hiểm thật, nên thôi luôn việc lau kính. Thế mà chị ta vẫn cứ nói móc. “Có người kiếm được chút tiền là quên mất mình là ai liền, tiêu xài như nước, cho có núi vàng cũng không đủ cho cô ta phá.” “Loại người như vậy đáng ra nên về quê nuôi lợn, để biết cuộc sống khó khăn thế nào, lúc đó mới biết quý từng đồng từng cắc.” Tôi nghe xong thì gật đầu lia lịa, tối đó ngừng ngay khoản “trợ cấp” 5 vạn (~180tr) mỗi tháng cho anh trai. Chị dâu đã thích “ăn khổ”, thì tôi chiều theo vậy, để chị ta ăn đủ mới thôi!