Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Áp Sát Bước Trùng Nguyên

Áp Sát Bước Trùng Nguyên Thanh mai trúc mã bắt đầu chán ghét tôi – con bé vừa dính người, vừa tự ti, lại còn nói lắp. Tôi học lại rồi thi vào cùng trường với anh ấy, thế mà anh lại tỏ vẻ bực bội, cố tình phân rõ giới hạn với tôi ở mọi phương diện. Nhưng anh không biết, tôi không phải vì anh mà đến. Sau này, tôi vượt qua tật nói lắp, trong buổi lễ phát biểu của tân sinh viên, khi tôi chân thành nói lời cảm ơn tới người anh trai tôi biết ơn nhất. Thanh mai trúc mã ngẩn người đứng dậy. Nhưng lại bị một người khác giữ lại. Bạn cùng phòng của anh ta cười cợt buông thả: “Anh bạn tránh ra chút, cản đường em gái tôi tặng hoa rồi.”  

Chiếc máy ảnh năm mười bảy tuổi

Tôi mua một chiếc máy ảnh cũ trên mạng. Không ngờ, khi nhận hàng, trong đó lại có ảnh của chính tôi thời cấp ba. Không phải là chính diện, mà toàn là góc nghiêng hoặc bóng lưng — rõ ràng là góc nhìn của một kẻ đang thầm yêu. Tôi khó hiểu, không tài nào lý giải được. Vừa quay đầu nhìn điện thoại, hot search đã nổ tung: Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị trợ lý bán đồ cá nhân giá cao Chẳng bao lâu sau, người bán gửi đến vài dòng tin nhắn — 【Máy ảnh là của tôi.】 【Tôi không hề tự nguyện bán nó.】 【Có thể trả lại cho tôi không?】

Ánh Trăng Không Còn Trắng

Ánh Trăng Không Còn Trắng Ngày tôi về nước, nhân viên sân bay bảo rằng hành lý ký gửi gặp trục trặc. Họ dẫn tôi đến một căn phòng phủ đầy hoa hồng đỏ rực. Người mà tôi từng coi là “ánh trăng trắng” — quỳ một gối dưới nền, tay cầm nhẫn, ánh mắt chan chứa tình cảm. Gia đình họ Cố đồng loạt hò reo, giục tôi đồng ý. Ai cũng nghĩ tôi sẽ bật khóc nức nở mà gật đầu trong cảm động, bởi Cố Dật là nam thần tôi theo đuổi suốt năm năm trời mới “liếm” được đến tay. Nhưng họ quên mất một chuyện. Ba năm trước, trong đợt đánh giá thăng chức, chính anh ta vu cáo tôi đạo văn của sư muội anh ta, lại còn gửi đơn tố cáo tôi nghiện rượu, gây ra tai nạn y tế nghiêm trọng. Tôi bị đuổi khỏi bệnh viện như chó bị hất ra đường, còn bị người nhà bệnh nhân kéo đến đánh đập. Không còn cách nào khác, tôi buộc phải ra nước ngoài mưu sinh. Vậy mà giờ đây, ông cụ nhà họ Cố lại nói với tôi: “Sau khi cháu rời đi, A Dật đã dùng hết tiền tích cóp để giải quyết vụ tai nạn y tế kia cho cháu. Bao năm nay, nó vẫn luôn ôm tấm ảnh của cháu mà khóc.” Tôi không nói gì, chỉ khẽ liếc qua tờ giấy chứng nhận kết hôn trong túi xách.

Quang Tông Diệu Tổ

Quang Tông Diệu Tổ Sau khi rớt đại học, bố tôi lập tức đuổi tôi ra khỏi nhà rồi đón đứa con riêng về sống cùng. Gặp ai ông cũng khoe: “Con trai tôi thông minh hơn con gái nhiều!” Tám năm sau, tôi tốt nghiệp thạc sĩ ngành y, sau đó được nhận vào làm tại bệnh viện tuyến đầu của thành phố. Con trai ông ta cũng thi đậu vào một trường đại học danh giá bậc nhất cả nước. Nhưng vào lúc cả nhà họ đang đi ăn mừng thì bất ngờ gặp phải tai nạn xe, bất ngờ hơn nữa là họ đều bị đưa vào chính bệnh viện tôi đang công tác…

Nghe Nói Em Muốn Chống Lại Tôi

Tôi thầm yêu anh nhiều năm, cuối cùng vẫn ra tay với anh. Tối hôm họp lớp ngày đó, tôi giả vờ say, kéo anh lên giường rồi làm chuyện ấy với anh. Làm được nửa chừng, tôi hối hận…

Quái Tài Âm Nhạc

Quái Tài Âm Nhạc Đàn em đồng môn đã đ/ánh c/ắp tác phẩm của tôi và giành được giải Tân binh xuất sắc nhất làng nhạc. Nhưng tài năng thực sự thì không thể bị đ/ánh c/ắp. Sau này, những bài hát của tôi lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Tôi hát ca khúc chủ đề cho vô số phim hoạt hình trong nước, phim truyền hình hot, điện ảnh, thậm chí cả lồng tiếng nhân vật hoạt hình cũng tìm đến tôi. Họ gọi tôi là “Quái tài làng nhạc”. Còn đàn em đồng môn cuối cùng trở nên đại chúng, không còn ai tìm thấy thông tin gì.

Người Từng Khiến Tôi Khóc

Bạn trai tôi làm việc trong một công ty, mà phía đối tác bên A lại để mắt tới cô thư ký – cũng chính là thanh mai trúc mã của anh. Giữa một thương vụ hợp tác trị giá hàng chục tỷ và cô gái nhỏ bên cạnh, Tống Hoài rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Anh hút thuốc suốt cả đêm, đôi mắt đỏ ngầu, bước đến trước mặt tôi. “Giúp cô ấy lần này, chúng ta sẽ kết hôn.” Tôi lạnh giọng hỏi: “Nếu tôi đi, anh sẽ không hối hận chứ?” Anh tránh ánh mắt tôi, giọng khàn đặc: “Có thể sẽ hối hận… nhưng Vân Thư khác với em.” “Cô ấy đến cả bạn trai cũng chưa từng có.” “Nếu cô ấy đi, cô ấy sẽ chết.” Tôi bật cười khẽ, nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng, lòng tôi cũng theo đó mà chết lặng. Theo như anh mong muốn, tôi gõ cửa căn phòng của người đàn ông kia. Trong căn phòng tối om, điện thoại của Tống Hoài sáng lên rồi tắt đi, reo suốt cả đêm. Cố Tri Dự giữ chặt eo tôi, hơi thở nóng rực phả bên tai. “Bảo bối, mắt nhìn đàn ông của em… thật chẳng ra sao cả.”

Kế Hoạch Quyến Rũ Chu Thiếu

Cậu ấm giới Thượng Hải xem thường tôi – cô vợ chưa cưới từ nông thôn lên. Cố tình vắng mặt trong buổi tiệc đón gió. Nửa tháng sau, Chu Dục phát hiện mấy lần hẹn bạn bè tụ tập đều thất bại. Lúc ấy anh mới biết, đám bạn thân đã giấu anh, bao trọn một chiếc du thuyền cùng tôi ra khơi du ngoạn. Chu Dục lái trực thăng bay tới. Anh nheo mắt, nhìn tôi – người đang được đám công tử bao quanh tán tỉnh. Đến khi nhìn rõ gương mặt tôi, Cả người Chu Dục đứng chết lặng tại chỗ suốt một phút. Rồi anh nghiến răng, khẽ chửi một câu qua kẽ răng: “Khốn kiếp, mấy thằng ngu vì sắc mà định cướp vợ người khác.”

Vô Tận Hạ Không Nở Lần Hai

Trong đám cưới của cô bạn thân, tôi như nguyện ý mà giành được bó hoa cưới.Mọi người trong hội trường đều quay đầu nhìn Giang Dịch, nhưng anh lại chậm chạp không chịu bước lên sân khấu.Mãi đến khi có người đẩy anh ra.Tôi đầy mong đợi nhìn anh, đợi anh nói câu:“Anh sẽ cưới em.”Giữa những tiếng reo hò ầm ĩ, anh chỉ nói một tiếng “Xin lỗi.”Rồi vội vã rời đi.Chỉ còn tôi đứng lúng túng trên sân khấu, cười gượng.Được rồi, đến đây thôi.Giang Dịch, tôi buông tay anh rồi.

Mẹ Chồng Tiết Kiệm Nhất Thế Gian

Kiếp trước, tôi đã dùng chính tiền của mình để âm thầm thay những quả dưa hấu thối, thịt “xác sống” mẹ chồng mua — thành dưa không hạt cao cấp, thịt bò nhập khẩu tươi ngon. Nhờ vậy, bà ta được tiếng “biết cách chi tiêu, bỏ ít được nhiều”. Còn tôi, khi đổ bệnh cần tiền chữa trị, chồng lại nói: “Anh đã bảo em giao quyền quản lý tài chính cho mẹ sớm đi mà! Mẹ biết tiết kiệm thế nào chứ. Giờ trong nhà chẳng còn đồng nào đâu!” Sau khi tôi chết, tôi vẫn nghe thấy họ bàn bạc: “Tiền bố mẹ Linh Sương để lại cho nó, mấy năm nay chắc đều bị nó đổ vào nhà mình hết rồi. Đợi thời gian nữa, mẹ sẽ giúp con cưới con bé Phi Phi về nhé.” “Cảm ơn mẹ!” Con trai chín tuổi của tôi cũng reo lên vui mừng: “Hay quá! Cô Phi Phi sắp làm mẹ con rồi!” Kiếp này, tôi sống lại — và quyết định giao toàn bộ quyền quản lý tài chính cho mẹ chồng. Để xem lần này, ai mới là người hối hận.

CHỒNG TÔI LÀ BA CỦA BẠN TRAI CŨ

Bạn trai nói chia tay, lý do là “ba anh ấy chết rồi”. Tôi đành chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt từ gia đình.Người đàn ông kia, lớn tuổi thật đấy, nhưng xét ra thì cái gì cũng tốt. Chỉ có điều… trẻ như vậy mà đã làm ba người ta rồi.Tôi nhìn con trai của anh ta — gương mặt y chang bạn trai cũ của tôi. Tôi lập tức mách lẻo: “Chồng ơi~ chính cậu ta đi loan tin anh chết rồi đó.”

Ba năm, hai đứa, không cần tình yêu

Ngày cưới, chồng tôi nói thẳng, giữa chúng tôi chỉ là theo như nhu cầu, đừng mong có được trái tim anh ta. Tôi gật đầu thật mạnh, còn kích động nói: “Được thôi, vậy thì ba năm sinh hai đứa nhé. Em nghe nói nhà anh học thức toàn tiến sĩ trở lên.” Anh ta: “???” Tôi liếm môi, thấy anh tròn mắt nhìn mình không tin nổi, nhỏ giọng bổ sung: “Nhà anh nhiều tiền như vậy, một mình em tiêu không hết, chẳng phải nên sinh thêm mấy đứa để phụ em xài sao?” Hừm, gen tốt thế này, đúng là lời to rồi!

Huyết Nghiệp Nhà Họ Giang

Em trai tôi cưới vợ, em dâu lại nhắm vào bộ trang sức của tôi. “Chị à, chị nhà ‘mười vàng’ còn chưa đủ, tháo chiếc vòng ra cho em đeo rồi em mới chịu bái đường.” Đang chưa kịp mở miệng thì mẹ tôi đã xông tới, mạnh tay giật chiếc vòng trên cổ tôi rồi đeo vào tay em dâu: “Nhìn cái kiểu keo kiệt của mày kìa! Người một nhà với nhau mà tính toán cái gì!” Tôi cố nén giận muốn bỏ đi, em dâu chặn lại: “Tháo dây chuyền xuống, em mới chịu gọi mẹ.” Ngay lập tức, em trai tôi liền vung tay thô bạo, kéo đứt sợi dây chuyền trên cổ tôi — phựt. Thấy mọi người không ai phản ứng, nó càng tỏ vẻ kiêu ngạo: “Gỡ đôi bông tai ra, em mới vào động phòng.” Lần này, chính ba tôi đưa tay xé phăng đôi bông khỏi tai tôi. Ngay khoảnh khắc tai bị rách, máu tuôn ồ ạt. Tôi ôm lấy vết thương, sững sờ nhìn đám người trong nhà — không thể tin được họ lại trơ trẽn tới mức này. Tôi vừa chạy ra cửa thì bị kéo lại: “Đây là đứa em trai duy nhất của mày, là hòn ngọc quý của nhà họ Giang. Mày phải sang tên căn nhà của mày cho nó, nếu không thì cắt đứt quan hệ!” Nhìn những gương mặt đầy tham lam, tôi bỗng bật cười: “Mẹ, thôi đừng làm ầm lên nữa. Mẹ thật sự muốn tôi nói toạc ra trước mặt cả nhà rằng em trai là con riêng của mẹ với chú Vương tầng dưới sao?”

Anh Là Ưu Tiên Hàng Đầu Của Em

Bạn trai được đặc cách vào trường Ivy League, còn tôi thi liên thông thất bại. Trong một lần chơi trò mạo hiểm, tôi gửi cho bạn trai – lúc đó đang giận dỗi lạnh nhạt với tôi – một tin nhắn trêu chọc: “Em có thai rồi, đứa bé là của anh.” Anh ta trả lời: “Phá đi, ảnh hưởng đến gen của con.” Giữa ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thương hại của mọi người, mặt tôi tái nhợt, xấu hổ rời khỏi đó. Khi gặp lại, tôi đang dẫn con nhà hàng xóm đi bán bánh trứng kẹp xúc xích. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi bình thản nói: “Ngoan nào, gọi chú chọn cho con cây xúc xích đắt nhất đi.” Thế mà Tạ Hành Tri lại đỏ mắt, nghiến răng nói: “Để con gái tôi gọi tôi là ‘chú’? Em gan thật đấy.”

YÊU LẠI TỪ ĐẦU

Tôi và Trì Liệt vì ly hôn mà bị cư dân mạng ghép thành CP, rồi còn leo lên hot search.Cư dân mạng đang “hít drama” một cách cuồng nhiệt.Nhưng sự thật là, tôi thực sự đã ly hôn với Trì Liệt.1Nếu không có gì bất ngờ thì cuộc đời tôi đúng là phải xảy ra bất ngờ.Khi MC đọc tên người trao giải, khóe môi tôi vừa vì được nhận giải mà mỉm cười thì bỗng dưng cứng đờ.Bị chồng cũ và người tình tin đồn của anh ta cùng nhau trao giải, làm sao để giữ bình tĩnh đây?Tôi hít sâu một hơi, điều chỉnh biểu cảm rồi bước lên sân khấu nhận giải.

Khi Em Gọi Tên Anh

Tôi là học sinh chuyển trường – một người câm. Nhà trường sắp xếp cho tôi ngồi cùng bàn với bá chủ của trường, Mục Dã. Trong lớp vang lên giọng cậu ta đầy mỉa mai: “Ngồi cùng bàn với tôi à? Một đứa câm sao? Nghe thôi đã thấy xui xẻo rồi. Đợi nó tới xem, mọi người coi tôi khiến nó tự cuốn gói thế nào.” Tôi cúi đầu bước vào lớp học ồn ào. Mục Dã vênh váo ngả người trên ghế, cố tình đổ cả chai nước lên quyển sách giáo khoa mới tinh của tôi. Tôi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cậu ta. Chân ghế vốn được cậu ta gác lên “rầm” một tiếng rơi mạnh xuống đất. Tên bá chủ ngông cuồng kia bỗng đỏ bừng vành tai, giọng nói trở nên lắp bắp, vụng về như biến thành người khác: “Này… sách, sách tôi đền cho cậu, đừng khóc mà.” Cả lớp học: ???

Làm Dâu Của Mẹ Anh

Làm Dâu Của Mẹ Anh Khi tôi đang ở cữ, mẹ chồng khóc đến tám lần trong một tuần, ngày nào cũng lau nước mắt kể khổ với con trai. Nửa đêm, sau khi cho con bú xong, tôi mệt đến mức loạng choạng bước ra khỏi phòng. Vô tình thấy cửa phòng mẹ chồng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở đứt quãng: “Vợ con bảo mẹ đi siêu thị mua cá chép đen, con cũng biết mẹ bị mù đường mà, siêu thị cách nhà cả mấy trăm mét, cho dù nó dắt mẹ đi mấy lần rồi mẹ cũng đâu có nhớ nổi.” “Suýt nữa là bị lạc, sợ muốn ch//ết luôn, cả đời mẹ chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.” “Nó rõ ràng là cố tình làm khó mẹ.” Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy chồng mình mắt đỏ hoe vì xót mẹ: “Mẹ chịu thiệt rồi, mai con sẽ bắt cô ấy xin lỗi mẹ. Nếu không chịu, thì cuộc hôn nhân này con không sống nổi nữa!” Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi lập tức đạp cửa xông vào, lớn tiếng nói: “Sống cái đầu anh á! Không sống nữa thì ngay bây giờ đi! Tôi không hầu nổi bà mẹ chồng bé bỏng thánh lạc đường của anh đâu!”

Không Cần Nam Chính

Không Cần Nam Chính Ngày tôi ký vào đơn ly hôn. Mẹ chồng ném hành lý của tôi ra trước cổng biệt thự, còn nhếch mép mắng tôi là “đồ không cha không mẹ, thứ rác rưởi không ai cần.” Họ mở tiệc ăn mừng. Cả căn nhà đều là tiếng cười khoái trá, như thể vứt được món đồ thừa thãi. Ngay lúc ấy. Tiếng cánh quạt trực thăng quân dụng xé gió đáp xuống trước sân. Một người lính quân phục thẳng tắp chạy nhanh đến trước mặt tôi, đứng nghiêm, giơ tay chào. “Tiểu thư, Tư Lệnh phái tôi đến đón cô về nhà.” Cả nhà họ Trương chết lặng, mặt tái dại như vừa nuốt phải kim châm. Còn tôi chỉ khẽ nhếch môi. Không bi thương. Không níu kéo. Tôi xoay người, bước lên trực thăng. Thế giới thuộc về tôi. Bây giờ… mới chỉ bắt đầu.

Sau Viên Mãn Là Chia Ly

Khi Thẩm Tri Ý qua đời ở tuổi sáu mươi lăm, mọi người đều nói bà ra đi trong yên bình. Bà là vợ của một nhà khoa học hàng đầu thời đại, đồng thời là mẹ của tổng giám đốc tập đoàn công nghệ lớn nhất cả nước. Tang lễ của bà được tổ chức trang trọng, long trọng tới mức khiến người ngoài không khỏi trầm trồ. Ai ai cũng ghen tỵ với bà – một người phụ nữ bình thường lại lấy được chồng giỏi, sinh được con xuất sắc, sống một đời đủ đầy và viên mãn. Một người như bà, được cả xã hội tiếc thương khi mất, lẽ ra nên cảm thấy biết ơn. Nhưng khi trọng sinh quay lại năm hai mươi lăm tuổi, việc đầu tiên Thẩm Tri Ý làm chính là tìm đến mẹ chồng mình – bà Tống – đang sống trong căn nhà cổ, kính cẩn quỳ xuống trước mặt bà: “Con xin mẹ hãy đồng ý cho con và Tống Lẫm Châu ly hôn.” Câu nói vừa dứt, cả nhà bỗng chốc im bặt. Dù sao cũng là những năm 80, phụ nữ chủ động đòi ly hôn vẫn bị xem là chuyện động trời, huống chi người cô muốn ly hôn lại là “thái tử gia” nổi tiếng nhất giới quyền quý thủ đô – Tống Lẫm Châu. Ai mà chẳng biết, anh rõ ràng có thể dựa vào hào quang tổ tiên để sống nhàn nhã cả đời, nhưng anh lại chọn tự mình phấn đấu, cống hiến cho nghiên cứu khoa học quốc gia, dẫn dắt đội ngũ thực hiện những dự án then chốt trong ngành công nghệ máy tính khi tuổi còn rất trẻ. Lúc này, đám người hầu nhìn nhau đầy nghi hoặc, thầm đoán xem hôm nay phu nhân lại “phát điên” kiểu gì nữa.

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Tôi đẩy tờ giấy l//y h//ôn đến trước mặt anh ta. Lúc ấy, Thẩm Tự đang cúi đầu nhắn tin cho Lâm Vy, ngay cả ánh mắt cũng lười ngước lên.“Ký đi.”Móng tay tôi gõ lên mặt bàn gỗ đặc cốc cốc — âm thanh đủ rõ để giữ cho mình không nổi giận.“Ký khi tôi còn có thể nói chuyện với anh trong thái độ bình tĩnh.”Lúc này Thẩm Tự mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt anh ta lướt từ đôi giày Valentino mới ra mắt đến chiếc Birkin tôi đặt bên cạnh — toàn là tôi tự mua cả.Khóe môi anh ta cong lên, nụ cười mà tôi đã thấy suốt hai mươi năm — điêu luyện, tự tin, thậm chí là nhàn nhã đến mức khinh người.“An An,” anh ta xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay,“Chỉ vì tôi về sớm một chuyến, ở bên Lâm Vy làm kiểm tra sức khỏe? Lúc đó cô ấy—”“Huyết sắc tố 6, cần truyền m//áu khẩn cấp.”Tôi cắt lời, móc từ túi ra tờ kết quả, đập xuống thẳng mặt bàn.