Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Hoa Nở Dưới Trăng

Hoa Nở Dưới Trăng Tôi là một cây nấm. Nhưng chủ nhân của tôi không nghĩ vậy. Mỗi khi tôi nói mình là nấm thành tinh, anh ấy lại thở dài thườn thượt nhìn tôi. Ngoài chuyện đó ra, anh ấy rất tốt với tôi, nấu ăn cho tôi, mua quần áo cho tôi, còn cùng tôi xem những bộ phim nghệ thuật nhàm chán… Vào mỗi đêm khuya co ro trong góc tường, sau khi làm thêm ca về nhà, anh ấy sẽ lặng lẽ ôm tôi trở lại giường. Anh ấy còn nói: Anh muốn có con với em. Nghe vậy, tôi ôm bụng cười: “Xin đấy, con người với nấm làm sao có con được chứ?” Loài nấm chúng tôi sinh sản bằng bào tử, con người các anh rốt cuộc có hiểu cách ly sinh sản là gì không? …. Cho đến một ngày, tôi nhìn hai vạch đỏ chót trên que thử thai mà ch*t lặng.

Trò Chơi Chân Thành

Trò Chơi Chân Thành Mọi người trong giới đều biết, Tần Việt bao nuôi một cô gái, không những vậy còn bị khiếm thính. Hắn nuông chiều hết mực, chỉ thiếu bước rước về làm vợ. Ngày tôi khôi phục lại được thính giác, tôi kích động đi tìm hắn lại nghe thấy anh em của hắn cười vang nói: “Vẫn là anh Tần biết cách chơi, cùng người ta lăn giường mà vẫn còn có thể gọi tên người con gái khác.” “Cô ấy cũng không nghe thấy. ” Tần Việt cười khẽ: “Khóc đến đáng thương, còn rất ngoan ngoãn.” Thế là tôi liền bỏ đi. Ba năm sau, trong một bữa tiệc của giới thượng lưu, tôi bị Tần Việt bắt được. “Làm loạn đủ rồi, lập tức theo anh trở về. ” Hắn bỗng nhiên đỏ mắt nói. “Dư Dư. ” Chủ nhân trẻ tuổi của bữa tiệc thở dài, ủy khuất xin tôi một nụ hôn. “Tình địch tìm tới cửa nhiều như vậy, em vẫn định không cho anh một danh phận sao?”

CÔNG CHÚA PHẢN KỊCH BẢN

Vào sinh nhật hai mươi tuổi, ba mẹ bảo tôi chọn một người trong hai người – Thẩm Diễn hoặc Cố Khê Châu – để làm đối tượng liên hôn.Ngay lúc tôi chuẩn bị đưa ra lựa chọn, trước mắt bỗng hiện ra từng hàng từng hàng bình luận bay ngang.“Cầu xin đừng chọn Thẩm Diễn, Thẩm Diễn không có ý định cưới mà! Bây giờ mà kết hôn thì làm sao còn cơ hội nổi tiếng trong giới giải trí, làm sao công khai ở bên nữ minh tinh hạng A Dương Hi được chứ!”“Nhưng cũng không thể chọn Cố Khê Châu, anh ấy là kiểu người kiêu ngạo như vậy, cưới một người mình không yêu vì lợi ích thương mại thì chẳng khác nào tra tấn cả đời.”“Bây giờ thật sự rất phiền công chúa con nhà quyền quý ở Kinh Thành này đấy! Có thể sắp xếp cho cô ta bị tai nạn xe được không? Tôi chỉ muốn mấy anh nam chính tỏa sáng một mình thôi!”Tôi nhìn đám bình luận đó, cạn lời, không thèm lên tiếng.Ngay lúc đó, bình luận lại tiếp tục cuồn cuộn.“Fan nam bảo vệ Cố Khê Châu cút được không, đừng thay anh ấy quyết định. Ai nói anh ấy không yêu nữ chính? Ngày nào cũng tập cơ bụng, trong mơ xuân người xuất hiện cũng toàn là nữ chính.”“Cũng đừng thay Thẩm Diễn quyết định……”Tôi cau mày, vỗ bàn đứng phắt dậy.“Đừng ồn nữa! Rút thăm, ai thì là người đó!”Tôi nhắm mắt, vừa niệm “ú òa ú ớ”, vừa chỉ đại một người, sau đó không chút do dự đặt tấm ảnh rút được xuống trước mặt ba mẹ.Cố Khê Châu!Cả hai tròn mắt nhìn nhau, vẻ mặt ngỡ ngàng đầy nghi hoặc.“Giao Giao, ba mẹ biết con từ nhỏ đã thích Thẩm Diễn, hay là suy nghĩ lại đi?”Tôi gật đầu ngay tắp lự: “Được, vậy con suy nghĩ lại.”Nói thật thì tôi đã mang theo đáp án sẵn trong lòng mà rút thăm, cứ tưởng hai chọn một thế nào cũng sẽ trúng Thẩm Diễn.

Gặp Lại Người Xưa

Gặp Lại Người Xưa Thích Lục Bùi suốt mười năm, cuối cùng tôi cũng thấy chán nản. Tôi không còn chủ động bám lấy hắn ta nữa, tôi trả lại quà và từ chối mọi lời mời của hắn ta. Một tháng, hai tháng trôi qua, tôi chưa từng xuất hiện trước mặt hắn ta một lần nào. Cho đến khi bạn bè đăng một bức ảnh. Dưới ánh đèn mờ, một bàn tay trắng trẻo đặt lên hông một người đàn ông gầy gò. Nơi đầu ngón tay chạm vào, có xăm tên tôi. Sự căng thẳng tình dục đạt đến đỉnh điểm. Cuối cùng, hắn ta không thể ngồi yên, chủ động đến tìm tôi để hòa giải. Nhưng lại thấy tôi bị một người đàn ông khác ôm hôn đến mức gần như mất kiểm soát. Người đàn ông nhướng mày nhìn hắn ta: “Sao vậy, Tổng giám đốc Lục có sở thích thích nhìn người khác âu yếm à?”  

Cút Đi, Đồ Con Riêng

Cút Đi, Đồ Con Riêng Bố tôi qua đời vì t//ai n .ạ/n giao thông, gia đình tôi nhận được một khoản tiền bồi thường rất lớn. Hôm sau, hàng xóm đã tới gõ cửa vay tiền, nói con trai cô ta bị bệ/nh nặng. Mẹ tôi mềm lòng, không do dự định cho vay ngay. Nhưng tôi đã ngăn bà lại — Bởi vì tôi đã sống lại một lần nữa. Đứa con trai của cô ta chính là con riêng của bố tôi, và nó hoàn toàn không hề mắc bệ/nh gì cả.

Từng Bước Chìm Đắm

Từng Bước Chìm Đắm Hạ Du Bạch là anh trai trên danh nghĩa của tôi. Anh nhập học sau tôi, nhưng lại được tuyển thẳng vào lớp thiếu niên của đại học A vì đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn. Sau khi tốt nghiệp, anh dùng thủ đoạn quyết đoán để tiếp quản công ty, một mình vực dậy giá trị thị trường của doanh nghiệp tăng gấp đôi. Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn vượt trội hơn tôi, còn tôi thì luôn bị anh ấy quản thúc. Tôi chán ghét cái vẻ tự phụ trầm ổn của anh đến tận xương tủy. Thế là vào một đêm mưa, tôi đã bỏ thuốc anh, muốn xem người này xấu mặt. Ai ngờ khi định rời đi, tôi lại không thể nào mở được cửa phòng. Người đàn ông từ phía sau nắm chặt lấy eo tôi. Đằng sau cặp kính nửa gọng là nụ cười tràn đầy tự tin và thong thả của anh. “Khóc gì chứ? Chỉ là phản ứng sinh lý bình thường thôi mà.” “Hay là nói em lại không chịu học hành đàng hoàng trong giờ sinh học?” “Xem ra, anh cần phải dạy kèm cho em một chút rồi.”

MANG TH A I SAU LY HÔN

Ly hôn ba tháng, tôi phát hiện mình mang thai.Trong buổi gặp mặt ra mắt sếp mới, tôi nôn đến mức ói cả nước vàng, quay đầu thì bắt gặp ánh mắt nặng nề của chồng cũ.Tôi bán nhà, nghỉ việc, trong đêm thu dọn đồ đạc tính chuồn đi ngay, thế mà lại bị chặn ở sân bay.“Chạy vội vậy? Nói xem lần này tại sao mới vén váy đã muốn biến luôn?”Sếp mới được điều xuống đột ngột, tổ chức cuộc họp khẩn.Tôi ngồi trong phòng họp, nghe mấy tiếng xì xầm bên cạnh, tâm trí cứ để đâu đâu.Tôi chẳng quan tâm sếp mới là ai, chỉ quan tâm đứa bé trong bụng mình.Rời xa Lục Thời Xuyên ba tháng, hôm nay mới phát hiện mình có thai.Con của cái đồ cặn bã đó!Trong lòng tôi âm thầm rủa cho tổ tiên mười tám đời nhà anh ta, thì xung quanh đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay, còn có tiếng kêu kinh ngạc.Tôi ngẩng đầu lên nhìn, lập tức giật nảy mình!Người đàn ông đứng trên bục, cao lớn tuấn tú, lại chính là Lục Thời Xuyên?

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại Khi xuyên vào sách, tôi bị ép phải hẹn hò với một nam thần học đường có tính cách bệnh hoạn (yandere). Sau khi trở về thế giới thực, tôi vẫn bị cậu ta tìm thấy. Nhìn gương mặt hoàn toàn khác so với trong sách, cả người tôi run lên. Trong ký ức, tôi từng liên tục nói với một thiếu niên đeo máy trợ thính rằng: “Tôi thích cậu.” Nhưng rồi lại mắng cậu ấy khi được tỏ tình: “Tôi không thích một người điếc.” Hình ảnh cậu thiếu niên cô độc ngày nào và người đàn ông lạnh lùng trước mặt như hòa làm một. Cậu nhìn tôi, khẽ cười: “Ngoan nào, bất ngờ không?”

Tiểu Quỷ Tặng Tài 

Tiểu Quỷ Tặng Tài  Nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh, không ngờ lại nhìn thấy hai con quỷ đang trò chuyện bên cửa sổ. Một bé gái nói: “Ai cũng ngủ hết rồi, chán quá.” Một người phụ nữ trung niên đáp: “Ai bảo thế? Chẳng phải có người vừa tỉnh giấc sao?”

BẠN TRAI TÔI LÀ CẢNH SÁT

Bạn trai cũ của tôi là cảnh sát.Từ sau khi chia tay, cách ba hôm tôi lại bị gọi lên đồn uống trà.Lý do thì đủ kiểu: tình nghi lừa đảo, buôn người, cố ý phóng hỏa…Tôi chỉ biết khóc không ra nước mắt: “Các chú công an ơi, em là công dân lương thiện mà!”

Khi Tình Yêu Lên Tiếng

Khi Tình Yêu Lên Tiếng Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”

Em Họ Muốn Thay Thế Tôi

Em Họ Muốn Thay Thế Tôi Sau khi cậu mất, ba mẹ tôi nhận nuôi em họ. Tôi cảm thấy đau lòng khi thấy ba mẹ cô ta đều đã qua đời, nên đối đãi với cô ta như em gái ruột của mình. Đêm trước kỳ thi, tôi thức thâu đêm soạn lại các ghi chú môn học cho cô ta, nhưng lại phát hiện cô ta dùng các ghi chú ấy làm đệm chân bàn, còn mình nằm trong phòng xem phim khuya. Tôi tức giận vì cô ta xem nhẹ tương lai của mình, không nhịn được đã mắng cô ta một trận. Cô ta lại vì vậy mà đi bộ mười cây số về nhà cũ ngay giữa đêm khuya. Lúc tìm đến cô ta, cô ta khóc lóc cáo trạng với mẹ tôi: “Chị họ nói đây không phải nhà con, bất kể con làm gì cũng phải nghe lời chị ấy, nếu không thì con phải cút đi.” Vì câu nói này, lần đầu tiên mẹ ra tay đánh tôi. Cô ta lại nở nụ cười đắc ý về phía tôi. Tôi ôm mặt, ngay trước mặt tất cả bạn bè và người thân, tôi thề từ nay tuyệt đối sẽ không quản cô ta nữa. Tôi sẽ chống mắt lên xem, cuối cùng cô ta sẽ tự hủy hoại bản thân như thế nào.

Chất Dị Ứng Trong Tình Yêu

Chất Dị Ứng Trong Tình Yêu Tôi nhào lên người học thần lạnh lùng định tiến xa thêm một bước, lại phát hiện ra anh dị ứng với phụ nữ. Tôi hoảng loạn lục tìm điện thoại gọi 120. Trước mắt đột nhiên hiện ra hàng loạt bình luận như đạn bắn: 【Nữ phụ cút ra xa giùm được không? Suýt nữa hại chết nam chính rồi, khát thì tự đi tìm gậy mà dùng.】 【Yêu quá đi mất, nam chính chỉ chạm được vào nữ chính, gặp mấy người khác là dị ứng.】 【Đợi nữ chính xuất hiện, nam chính cấm dục kiểu gì cũng biến thành cuồng nhiệt cho xem.】 Nhìn thấy anh được cứu tỉnh lại, bản năng vẫn muốn chạm vào tôi. Tôi lạnh nhạt né tránh: “Tạm biệt nhé, thầy bói nói anh khắc tôi.” Sau khi rời khỏi anh, tôi chơi trò mạo hiểm, nhận lời tỏ tình của một đàn em ngoan ngoãn như cún con. Ngay tối hôm đó, tôi bị Tạ Cảnh Dã nhốt vào tầng hầm. Anh cắn lấy vòng cổ, đưa tới tay tôi, ánh mắt đầy bệnh hoạn xen lẫn một chút rối loạn: “Bảo bối, tôi làm còn tốt hơn tên mặt trắng kia.” “Thử tôi đi, tôi đảm bảo sẽ không ngất nữa đâu.”  

Ai Bán Thảm Được Bằng Tôi

Ai Bán Thảm Được Bằng Tôi Sau khi bố mất, tôi đã làm theo di nguyện của ông, biến ông thành một cục gạch. Vì là đồ dùng cho con gái nên tôi đã sơn cục gạch thành màu hồng. Có lần tan học, mấy tên côn đồ chặn tôi ở đầu ngõ, định tống tiền tôi. Tôi rút viên gạch từ trong cặp sách ra, gầm lên: “Ăn một đòn của bố tao, hồn bay phách lạc!”  

100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em

100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em Yêu xa suốt năm năm, cứ mỗi nửa tháng, Phí Tư Niên lại ngồi tàu cao tốc bảy tiếng đồng hồ để đến thăm tôi. Dù trời có mưa bão, dù anh sốt cao, anh vẫn đến đúng hẹn. Người ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng món quà kỷ niệm dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Phí Tư Niên cẩn thận đặt vé tàu vào một cuốn sổ lưu niệm, mỉm cười nói: “Y Y, đợi đến khi đủ một trăm tấm vé rồi em hãy mở ra, biết đâu sẽ thấy nhẫn cầu hôn của anh.” Thế là tôi cứ đợi hết năm này qua năm khác. Khi số vé đã tích đủ 99 tấm, tôi quyết định bước bước cuối cùng. Nhưng ngay trước cửa nhà anh, tôi nhìn thấy nến xếp thành hình trái tim, và dưới đất đầy rẫy dây ruy băng đã dùng xong. Bạn anh nói: “Tiểu Bạch lấy chồng rồi, cậu còn cầu hôn gì nữa? Chiếc nhẫn này cũng gần trăm triệu đấy, vậy Đổng Y Y phải làm sao?” Phí Tư Niên thờ ơ trả lời: “Chỉ là muốn hoàn thành giấc mơ thời niên thiếu thôi.” “Tôi sắp kết hôn với Y Y rồi, không phải người trong lòng, thì cưới ai mà chẳng vậy.”

Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức

Anh Đứng Ở Cuối Hồi Ức Khi kết hôn với Thẩm Từ An, cô 22 tuổi, còn anh 32. Anh không chỉ lớn hơn về tuổi tác, mà những phương diện khác… cũng “lớn” hơn. Ba năm kết hôn, anh dành cho cô sự dịu dàng không bao giờ cạn. Muốn gì cho nấy, nói hái sao là hái sao, nói lấy trăng là lấy trăng, chiều chuộng cô như bảo vật. Chỉ trừ mỗi đêm khuya, khi anh đòi hỏi đến mức cô khóc lóc van xin vẫn bị anh mỉm cười nhẹ nhàng mà không tha. Cô biết, người đàn ông này có rất nhiều tiền, rất nhiều tình yêu, và tất cả đều thuộc về cô. Cho đến ngày cha cô qua đời, cô gọi cho anh 99 cuộc điện thoại, tất cả đều bị anh từ chối. Ngay sau đó, cô nhận được một bức ảnh từ bạn thân: “Hề Hề, đây là chú nhà cậu đúng không? Tớ thấy anh ta đang ôm một người phụ nữ trên phố Paris.” Cô mở ảnh ra nhìn, thấy hai người trong ảnh. Người đàn ông, chính là anh. Còn người phụ nữ, là dì ruột của cô. …

Em Muốn Sờ Cơ Bụng Của Anh

Em Muốn Sờ Cơ Bụng Của Anh Anh tôi và mấy người bạn cùng nhau đi du lịch. Mẹ tôi gọi điện nói tôi gọi video với anh trai, quan tâm anh trai một chút. Sau khi điện thoại kết nối, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông đang cởi trần, tôi nhìn thấy hết cơ ngực cơ bụng của người ta, không sót lại gì. Anh dùng khăn lau tóc rồi nói: “Anh của em đang tắm ở bên cạnh, sạc của cậu ấy hỏng nên sạc bên chỗ anh.” Tôi nhìn hình ảnh trên màn hình, một lúc lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại được. Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đột nhiên xích lại gần ống kính, nở nụ cười xấu xa: “Nhìn thế có rõ không? Có cần hôm nào tận mắt thấy bên ngoài không?”

Sự Trừng Phạt Của Anh Trai Kế

Sự Trừng Phạt Của Anh Trai Kế Sau khi bỏ thuốc đối thủ không đội trời chung Phó Thời Uyên, tôi và hắn bị nhốt trong một gian phòng. Khi tôi run rẩy cầu xin tha thứ, hắn lại khẽ cắn cằm tôi, khàn giọng nói: “Không phải nên tự trách mình hay sao?” “Bây giờ dù mệt mỏi cũng phải chịu đựng cho tôi.” Ngày hôm sau, trước khi rời đi tôi vẫn mạnh miệng chê hắn yếu đuối. Nhưng mà ba ngày sau, hắn trở thành anh trai kế của tôi, chuyển đến nhà tôi. Tối hôm đó, ba đứng trước cửa phòng tôi, khuyên tôi đừng đắc tội với người cầm quyền Phó thị này. Cách một bức tường, tôi bị Phó Thời Uyên ôm ngồi trên đùi. Hắn dùng cà vạt bịt miệng tôi lại, cười lạnh nói: “Em gái, có gan chê anh, đêm nay có bản lĩnh thì đừng khóc.”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Câu Chuyện Về Cô Con Gái Nuôi

Câu Chuyện Về Cô Con Gái Nuôi Hàng xóm láng giềng xì xào rằng nhiều năm trước, bố mẹ tôi đã nhận nuôi một bé gái. Tôi cứ tưởng đó là tôi. Vì sao ư? Bởi bố mẹ luôn thiên vị chị gái. Làm sao có thể thiên vị con của người khác được chứ? Cho đến khi tôi tìm thấy giấy nhận nuôi có ghi tên chị gái. Nhiều năm sau, trên giường bệnh, bố nắm tay tôi, xin tôi tha thứ. Tôi nói: “Con không thể tha thứ.”  

Hộp Cơm Gây Nghiệp

Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”