Hiện đại
Một Mình Trong Nhà Mình Khi ba mẹ ly hôn, ai cũng tranh giành quyền nuôi em gái tôi, còn tôi thì ai cũng sợ dính phải như ôn dịch. Cuối cùng, tôi bị phán cho về sống với ba. Mẹ tôi dắt em gái đứng bên cạnh, vừa xem vừa cười khẩy, còn xúi ba tôi: “Đánh mạnh vào! Đánh ch .t nó đi thì khỏi phải nuôi nữa, đỡ phiền phức!” Ngay ngày đầu tiên về nhà mới, mẹ kế vừa ôm tôi vừa nói: “Từ giờ, mẹ là mẹ con. Nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua cho mẹ kế biệt thự, siêu xe. Mẹ ruột – người từng bao năm không thèm ngó ngàng đến tôi – lại nằm trên giường bệnh khóc lóc, van xin tôi cứu bà. Tôi mỉm cười, từng ngón tay gỡ bàn tay bà ra khỏi tay tôi: “Bà à, cứ yên tâm mà ch .t đi.”
Rượu Vào Không Hỏng Việc Nửa đêm cãi nhau với ba mẹ, tôi dứt khoát xách túi chạy sang nhà bạn thân ngủ nhờ. Tôi vừa chợp mắt được một lúc thì bị cơn buồn tiểu đánh thức. Lơ mơ đi ra ngoài, không biết bằng cách nào lại mò nhầm vào phòng anh trai của Dao Dao. Còn chưa kịp tỉnh táo, tôi đã trèo thẳng lên giường người ta. Tay theo bản năng mò lên ngực anh ta. “Anh cũng biết mà, người như tôi ý chí yếu lắm… anh không mặc áo như vậy, thật sự rất dễ khiến tôi phạm tội.” “Wow… mềm mềm này…” “Đã vào giấc mơ rồi thì đừng trách tôi, đêm nay tôi phải xử anh cho bằng được.” Tôi trở mình, đè cả người lên anh ta. Không ngờ người đàn ông ấy khẽ cười, giọng trầm thấp đầy tà khí. “Chỉ trong mơ mới dám to gan như vậy à? “Sao không thử nói ‘xử tôi’ ngay trước mặt tôi ở ngoài đời xem?”
Khi đi vào giấc mơ của chồng, tôi mới phát hiện ra một tính cách hoàn toàn khác của anh ấy.Bình thường, anh ấy: Vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu lạnh lùng, vì bảo vệ “bạch nguyệt quang” mà nghiêm khắc cảnh cáo tôi: “Tránh xa Tiểu Mạn ra, nếu cô ấy có bất kỳ tổn hại nào, tôi sẽ không tha cho em.”Trong giấc mơ của anh ấy: Đôi mắt đong đầy tình cảm, biểu hiện buồn bã, tội nghiệp nhìn tôi: “Chỉ có anh mới có thể nhìn thấu sự mạnh mẽ giả tạo của em, hiểu được nỗi buồn của em, bảo vệ sự yếu đuối của em… huhu, vợ yêu ơi, nhìn anh một cái được không?”
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ Tôi mang bài tập đến cho anh bạn thanh mai trúc mã đang bị sốt, thì đột nhiên một dòng chữ nổi lướt ngang qua trước mắt: 【Chính là đêm nay, nữ phụ bị nam chính là/m cho mang thai, đến kết cục thì ch .t trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ.】 Tôi ch .t sững tại chỗ. Ngay lúc đó, cánh tay rắn rỏi của Giang Dã bỗng siết lấy eo tôi. Cằm anh tựa lên vai tôi, giọng nói khàn khàn đầy uể oải và mập mờ: “A Vụ, anh thấy khó chịu quá, đêm nay ở lại với anh nhé.”
Đừng Phụ Bản Thân Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”
Bạn trai tôi gặp tai nạn xe, mất trí nhớ, cùng thanh mai trúc mã của anh ta ngọt ngào hôn nhau trong phòng bệnh. Tôi vừa định bước vào cắt ngang, trước mắt bỗng trôi qua một hàng chữ bình luận. “Nữ chính sao không nhìn thử chú nhỏ đi, anh ấy yêu cô đến phát điên mà chẳng dám nói, thật sự rất đáng thương.” “Chú nhỏ lòng nguội lạnh đi uống rượu, trợ lý đang tìm người thay thế cho cô, nhưng không ai giống cả.” “Đáng tiếc, chú nhỏ với thân phận phản diện cuối cùng sẽ rơi vào cảnh nhà tan cửa nát, chết thảm ngoài đường.” … Chết thảm ngoài đường? Tôi do dự một lát, xoay người đi đến quán bar. Trong phòng bao quả nhiên có mấy cô gái ăn mặc giống tôi. Chú nhỏ xoa mi tâm, giọng có chút bực bội. “Tôi nói rồi, không cần, ai cũng không thể thay thế được cô ấy.” Lời vừa dứt, tôi đẩy cửa bước vào. Ánh mắt anh lập tức rơi xuống người tôi, nhìn rất lâu. “Cô này, ở lại.”
Chúng Ta Đã Từng Yêu Như Thế Năm thứ mười trong cuộc hôn nhân với Thẩm Hoài Chi, tôi phát hiện anh ta ngoại tình. Không có ảnh chụp. Không có bằng chứng. Chỉ bởi vì… sáng hôm đó, anh ta nói với tôi: “Chào buổi sáng.” Mười năm nay, mỗi sáng thức dậy anh đều nói: “Buổi sáng tốt lành.” Mà hôm đó, đột nhiên lại đổi thành: “Chào buổi sáng.”
Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi Từ khi học mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa từng có ba ngày không gặp mặt. Nhưng kể từ khi hai nhà bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi… Anh đã tránh mặt tôi suốt một năm trời. Anh chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi; bảo vệ công ty anh nói người lạ và Tô Thiển Nhiễm không được phép vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt anh, anh lập tức quay đầu rời đi… Sau này bạn bè anh cũng không chịu nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự. Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự vang lên từ khe cửa phòng bao: “Chỉ cần vẫy tay một cái là chạy tới như con đồ chơi.” “Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta tôi còn thấy mất giá.”
Roi Đánh Hồn 8: Quỷ Thôn Mấy năm đầu mới bắt đầu chạy xe tải đường dài, sư phụ tôi thường dặn: “Đường quan đạo có thể ngăn sát.” Vì vậy, đừng dễ dàng rời khỏi đường chính, cũng đừng quan tâm tới những “thứ đó” cứ đứng lẳng lặng ngoài lan can vệ đường. Chỉ là gần đây, trên đường tôi chạy xe, tôi luôn nhìn thấy người bạn thuở nhỏ đã chết của mình. Ban đầu, cậu ta chỉ đứng ngoài lan can, chân nhấc lên cứng ngắc. Nhưng dần dần, cậu ta đã có thể đưa một chân bước qua lan can, nửa thân người trườn cả lên mặt đường…
Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp Trước ngày đại hôn một ngày, ta chủ động xin chỉ gả xa sang Bắc Ngụy. Bởi kiếp trước, vị hôn phu của ta – Nhiếp chính vương Thẩm Dự – lại chọn gả muội muội cùng cha khác mẹ của ta đi hòa thân. Nhưng kiệu hoa vừa đến biên cảnh, nàng liền lập tức t ự v/ẫ .n ngay trước mặt sứ đoàn. Nàng nói, đời này nàng chỉ yêu một mình Thẩm Dự, thà ch .t chứ tuyệt không gả cho kẻ khác. Cái ch .t ấy phá vỡ bang giao hai nước, Bắc Ngụy lập tức kéo quân áp sát biên giới. Vị hôn phu của ta khi ấy chỉ hơi cau mày, vẫn chuẩn bị đại hôn như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi bái đường, hắn mang theo mấy vạn tinh binh thẳng tiến vào cung, m/á u chảy thành sông. Đệ đệ mới 10 tuổi của ta bị ch é/m đến thân thể n/át//v ụ.n, còn ta thì rơi vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình. Hắn ôm th i t h //ể của ta và A đệ, ném xuống trước mộ muội muội, rồi ôm bia mộ mà gào khóc: “A Dữu, đều là do Hạ Minh Châu chiếm vị trí trưởng công chúa, bằng không ta sao lại bỏ lỡ nàng? Bây giờ ta đã đưa nàng xuống gặp muội, kiếp sau chúng ta nhất định sẽ nên duyên.” Sau đó hắn lên ngôi, trở thành “minh quân si tình” được ca tụng muôn đời. Còn ta và A đệ lại bị hậu thế khắc sâu hai chữ “ác độc”, ngàn năm bị người đời nguyền rủa. Mở mắt ra, ta trở về đúng ngày trước khi hòa thân. Lần này, ta xé nát thánh chỉ để muội muội đi thay, không chút do dự bước lên kiệu hoa.
Tôi và thiên kim giả là kẻ thù không đội trời chung.Biết được cô ấy sắp kết hôn với thái tử gia giới Kinh Thành.Tôi không phục, liền đi tìm thái tử gia khác… là chú của cậu ta.Sau đó, người trong lòng của thái tử gia đến khiêu khích cô ấy.thiên kim giả: “Tức chết đi được, tôi muốn ly hôn.”Tôi: “Kết hôn sớm hơn tôi thì cũng thôi, ly hôn còn muốn sớm hơn tôi, đừng mơ!”thiên kim giả: “Không quan tâm, tôi ly trước.”Tôi: “Dựa vào cái gì, để tôi ly trước!”Chúng tôi tranh nhau thắng thua, ngay tại chỗ lập thỏa thuận ly hôn, nhất định phải phân cao thấp.Rồi cả hai bị chú cháu kia mỗi người đưa về nhà.Đêm đó, ông chồng bệnh tật của tôi suy nghĩ mãi, nước mắt rơi mãi, cuối cùng ôm tôi ấm ức nói:“Không phải chứ, là lỗi của cháu anh có người trong lòng, thì có liên quan gì đến anh, sao lại phải phạt anh chịu cảnh ‘không vợ’ chứ?”
Cưới Nhầm Nhiệm vụ thất bại, trước khi bị x/óa tôi hỏi hệ thống: “Bây giờ tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?” “Được.” Tôi chậm rãi cởi đồ, đứng trước mặt Lục Kính Diệu. “Xin lỗi, đã lừa anh, thực ra em là con gái.” Lục Kính Diệu trợn mắt nhìn. Anh cũng thật tội nghiệp, đấu với nhau mấy năm trời mới biết kẻ thù truyền kiếp lại là con gái. Trong ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi an tâm nhắm mắt, đón chờ c/ái c/h/ết. Nhưng tôi không ch/ết — tôi lại một lần nữa trở về thế giới này. Hệ thống xin lỗi rồi nói: “Khi cô ch/ết, tiến độ nhiệm vụ bỗng dưng tăng vọt, để bù đắp cho cô, cho cô cơ hội hồi sinh.” “Giờ thân phận của cô là một quả phụ nhà giàu, chồng không về nhà, tiền tiêu thoải mái loại đó.” Tôi gật đầu: “Tốt đấy, cuộc sống mơ ước. À, chồng không về nhà của tôi tên gì?” “Lục Kính Diệu.”
Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ Tôi trúng số 5 triệu tệ, đang định báo tin vui. Ba mẹ lại lấy di chúc ra bắt tôi ký. [Toàn bộ tài sản sẽ do cháu trai Lê Gia Bảo thừa kế…] Anh trai giơ tờ kết quả kiểm tra u xơ của tôi lên: “Cô bị ung thư rồi, không chữa được đâu, đừng hoang phí tiền nữa.” “Ký vào di chúc, giao hết tiền cho Gia Bảo, chết rồi mới có người lo hậu sự cho cô.” Tôi xé nát tờ di chúc ấy, không nói gì về chuyện trúng số. Ngay tại chỗ đó, họ viết “Giấy cắt đứt quan hệ huyết thống”, đánh gãy chân và xương vai tôi, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi tự sinh tự diệt! Trong lòng tôi cười lạnh: Cơ thể tôi rất khỏe, đã đoạn tuyệt quan hệ thì tiền trúng số để tôi tự tiêu.
Anh Thay Lòng, Tôi Thay Người Tôi bị ngộ độc thực phẩm đến mức hôn mê, còn con gái tôi thì đang cầm điện thoại gọi video với ba nó. “Ba nhìn nè, dáng mẹ bò lăn dưới đất lúc đau đớn trông y như một con giòi.” “Lần sau cứ cho bả ăn thêm đậu phộng nữa, đợi bả ch .t rồi thì chẳng còn ai quản con chuyện này chuyện kia, bắt làm cái này cái nọ. Tài sản của bả cũng thành của con hết, muốn xài sao thì xài, thích tiêu gì thì tiêu.” “Đợi con thừa kế xong, con sẽ đến tìm ba với bà nội.” Không cần đợi sau này đâu, tôi bây giờ cũng có thể “thành toàn” cho nó rồi.
Tôi bắt gặp dáng vẻ say rượu mất kiểm soát của vị học thần cao lãnh, sợ đến mức nuốt ngược lá thư tỏ tình vào bụng. Người tôi thầm mến – bông hoa trên núi cao ấy – thế mà lại biến thành một con rắn đen nhỏ! Còn không ngừng chui rúc vào lòng tôi! “Tôi… tôi sợ rắn…” Tôi run như cầy sấy, cầu xin anh tha cho mình, hôm nay thực sự không thích hợp để tỏ tình. Anh ấm ức cuộn cái đuôi lại, hơi thở nóng rực, nhưng làn da lại lạnh lẽo rùng mình. “Đừng sợ, tôi không phải rắn.” “… Thật sao?” “Không tin thì em chạm thử đi.” Sau một đêm hỗn loạn, cuối cùng tôi cũng tin. Lục Kỳ Dã quả thực không phải rắn. Mà là trăn.
Tham gia chương trình tạp kĩ, có người hỏi tôi:“Khi cãi nhau với bạn trai, chị muốn anh ấy dỗ thế nào?”Tôi đáp: “Kiên nhẫn an ủi tôi, rồi ôm tôi một cái.”Anh chàng lạnh lùng, ít nói như Thẩm Nghiễn liền cười nhạt:“Ôm? Em mà giận thì còn khó giữ yên hơn lợn ngày Tết, anh ôm kiểu gì?”Chương trình nổ tung.Fan thì ngơ ngác: “Khoan, hai người này từng yêu nhau à?”
Tình Yêu Vĩnh Cửu Khi ba tôi hy sinh trong một nhiệm vụ, mẹ tôi đã mang toàn bộ tài sản của ông tái giá với mối tình đầu của bà. Lúc đó, tôi mới 6 tuổi, theo mẹ dọn đến sống trong nhà dượng. Từ đó, tôi làm hết mọi việc nhà, đồng thời chịu đựng sự chế giễu, cô lập và chèn ép từ con riêng của dượng. Mẹ tôi thì sống an nhàn, chẳng phải động tay vào việc gì, hòa thuận vui vẻ với con riêng của dượng như một gia đình hạnh phúc. Sau này, để tránh cho chị kế phải về quê lao động, năm 14 tuổi, tôi bị gả cho một ông già bốn, năm mươi tuổi, đã ly hôn và nổi tiếng bạo hành. Mẹ tôi còn nói: “Con phải biết ơn, dượng đã nuôi con từng ấy năm, cho con ăn, cho con ở, giờ còn tìm cho con một người giàu có. Con phải nhớ ơn nghĩa của ông ấy.” Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về năm 1960. Đó là thời điểm tin ba tôi hy sinh vừa mới được báo về.
Gia Đình Không Bình Thường Cảnh báo: Bộ truyện này là tác phẩm hư cấu, chứa đựng các yếu tố bạo lực và tâm lý cực đoan. Vui lòng không áp dụng, suy diễn hoặc liên hệ nội dung truyện với đời thực. Hãy thưởng thức một cách có trách nhiệm và giữ khoảng cách với các hành vi tiêu cực được mô tả. Những kẻ đối xử tệ bạc với tôi còn đe dọa sẽ đến nhà tôi. Tôi van xin họ đừng đến, vì họ không biết rằng tôi là người duy nhất bình thường trong nhà.
Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ
“Mẹ gọi hai con về hôm nay là để nói chuyện tiền đền bù.” Trước đây, nhà mẹ được đền bù, tổng cộng 640 vạn. Mẹ liếc nhìn tôi và em gái. “Dù sao cũng đều là con của mẹ, mẹ nào nỡ thiên vị đứa nào, tay trái tay phải đều là thịt.” Em gái tôi là người nóng nảy, lập tức hỏi: “Mẹ, nói thẳng đi, tiền đền bù này mẹ định chia thế nào?” Tôi cũng nhìn mẹ. Mẹ vui vẻ vỗ tay chúng tôi, cười rạng rỡ nói: “640 vạn này, mẹ đã chuyển cho em trai 639.99 vạn rồi, tiền đã vào thẻ của nó. Còn lại 100 tệ, hai chị em mỗi đứa 50.” Mặt tôi và em gái lập tức thay đổi. Đây là đang sỉ nhục ai? 640 vạn. Mẹ không nói nửa lời đã âm thầm chuyển 639.99 vạn vào thẻ em trai. Chúng tôi hai chị em chỉ xứng đáng chia nhau 100 tệ còn lại, chia đôi. Hóa ra tình mẹ cũng có thể chia như vậy. 640 vạn tình thương, tôi và em gái mỗi người chỉ được 50 tệ. Hai chị em đều biến sắc mặt. Khà, 50 tệ, khác gì bố thí cho ăn mày?