Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Thần Vi

Thần Vi Tôi và Giang Lương Thành đã đệ đơn ly hôn. Ngoại trừ tiền, những thứ khác tôi đều không cần. Giang Lương Thành đút tay vào túi, cười lạnh: “Đứa con trai mà cô thương như mạng cũng không cần nữa à?” “Không cần nữa.” Bởi vì, điều ước ngày sinh nhật năm tuổi của thằng bé là, “Ba và mẹ có thể ly hôn được không? Con muốn dì Mạn Mạn làm mẹ của con.”

Thác Ái

Thác Ái Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi đã đặt vé tàu cao tốc về quê. Điện thoại, chứng minh thư, thẻ ngân hàng chỉ còn ít tiền, đó là tất cả những gì tôi có trong những năm qua. Quản gia gọi điện cho tôi, nói rằng tôi còn một số đồ đạc chưa chuyển đi. “Vứt hết đi, tôi không cần nữa.” Ông ấy lại nói, tiểu thiếu gia đang khóc đòi mẹ. “Thằng bé sẽ sớm có mẹ mới thôi, chính là người mà nó vẫn luôn mong nhớ.” Đứa con trai tôi sinh ra, thật sự rất giống cha của nó. Ngay cả người phụ nữ mà bọn họ yêu cũng là cùng một người. Trước đây tôi từng buồn, tại sao người đó không thể là tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không yêu thì thôi, cũng chẳng sao. Trước khi tàu cao tốc khởi hành, tôi nói với đầu dây bên kia một câu cuối cùng. “Anh nói anh ta hãy yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa.” *THÁC ÁI ; quá yêu (lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác)

Ưu Ái

Ưu Ái Tôi và Giang Dã là thanh mai trúc mã. Trong giới, ai cũng biết anh ấy là kiểu người cao ngạo, mắt luôn nhìn lên trời, mà tôi là cô gái ngoan ngoãn duy nhất có thể khiến anh kiên nhẫn ở lại. Nhưng sau này, bên cạnh Giang Dã xuất hiện một cô gái. Tính cách kiêu ngạo ngang tàng, nghe nói rất hợp gu của anh. Tôi bắt đầu xa lánh anh, cố tránh mặt, cho đến một ngày tôi cuối cùng cũng về nhà. Nửa đêm, anh lật người trèo vào phòng tôi, hôn lên vòng eo của tôi. Toàn thân tôi run rẩy, anh lại ghé sát tai tôi cười khẽ: “Tống Ninh, em thử trốn tôi thêm lần nữa xem.”  

Thiên Vị

Thiên Vị Năm 6 tuổi, tôi làm đổ nước nóng, bị bỏng, bị hủy dung, vì thế bố mẹ rút kinh nghiệm không bao giờ để em gái làm việc nhà, gặp người liền khen em gái xinh đẹp đáng yêu, ghét bỏ tôi xấu xí. Lúc 10 tuổi tôi sốt cao bọn họ không quan tâm, khiến đầu óc tôi bị sốt đến phát ngốc, vì thế bọn họ rút ra bài học em gái vừa ho khan liền đưa đi y tế chăm sóc suốt đêm. Tôi giống như vật thí nghiệm, tất cả những việc tôi chịu đựng đều được bù đắp lên người em gái. Tôi xấu xí, trầm mặc, ngu ngốc, không được người khác chào đón. Em gái xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, thông minh, được mọi người cưng chiều. Tôi được chẩn đoán bị trầm cảm nặng, nguyên nhân dẫn đến là do ba mẹ luôn thiên vị em gái. Tôi lấy hết can đảm để nói chuyện với họ, nhưng mẹ tôi lại mắng tôi lòng dạ hẹp hòi, có bản lĩnh thì đi tìm chet đi. Sau khi tôi từ tòa nhà cao tầng nhảy xuống, bọn họ mới phát hiện em gái không phải con ruột. Tôi mới là giọt máu duy nhất của bọn họ.  

Tư Biến

Tư Biến Chú Hai nói với tôi rằng, nhà chúng tôi đời đời làm nghề vớt xác, chỉ biết làm mỗi việc đó. Cha tôi cũng đã chết vì nghề này. Ông còn nói, Tây Hải nhất định phải có người chết đuối, nếu không chúng tôi sống bằng gì? Ngày hôm sau khi chú Hai nói xong câu đó, Tây Hải – nơi đã lâu không có ai chết – cuối cùng cũng xảy ra một vụ chết đuối. Và đó chỉ mới là người đầu tiên…

Đoán Đố Đèn

Đoán Đố Đèn Một nữ sinh viên đại học nhận được một tin nhắn kỳ lạ lúc nửa đêm: “Đoán đố đèn, đoán đúng sẽ nhận tiền thưởng, đoán sai sẽ chết.”

Trốn Chạy

Trốn Chạy Sau ba năm kết hôn, tôi phát hiện tôi là một nữ nhân vật phụ xinh đẹp và giàu có trong cuốn tiểu thuyết do một quan chức cấp cao ở Bắc Kinh viết. Qua 24 giờ nữa, chồng của tôi – Tư Trạm sẽ phải lòng nữ thực tập sinh dễ thương xinh đẹp ở công ty, sống chết vì cô ấy thậm chí còn vì cô ấy mà hoãn chuyến bay quan trọng ở lại Bắc Kinh. Sau đó, họ bắt tay bán tôi sang phía Bắc Myanmar, khiến tôi bị làm nhục cho đến chết. Tôi quyết định bỏ chạy càng sớm càng tốt. Không nghĩ tới vào đêm đó, Tư Trạm – người luôn luôn lạnh lùng thờ ơ lại lật tung toàn bộ Bắc Kinh lên, hắn nhéo eo tôi và ép tôi dựa vào cửa kính sát đất. Hắn vuốt ve tai tôi, khàn giọng hỏi: “Vợ, em định mang theo hạt giống của anh trốn đi đâu?”

Gọi Hồn

Gọi Hồn Gọi hồn là một loại tà thuật, chỉ cần biết được ngày sinh tháng đẻ hoặc lấy được tóc của một người, liền có thể cướp đi ba hồn sáu phách của họ, khiến họ sống không bằng chết. Hôm đó, trong khu dân cư của chúng tôi, nhiều cư dân đã bị người ta gọi hồn…

Minh Thê

Minh Thê Tôi tới dạy học tại một ngôi làng hẻo lánh, nơi tiếng tăm xấu nức mũi. Cô giáo trước kia từng dạy ở đây đã mất tích một cách ly kỳ, đến giờ vẫn chưa tìm thấy xác. Chạng vạng tối, có một bà lão lấy cớ “ghé thăm nhà học sinh”, nhờ tôi đến chỉ dạy thêm cho “đứa nhỏ” của bà ta. Tôi vừa đến nơi mới phát hiện — đứa nhỏ ấy đã ngoài ba mươi tuổi. Bà lão bảo tôi, đứa con đó đến giờ vẫn chưa có ai bầu bạn. Muốn tôi dạy thử xem, làm sao để cưới được vợ. Tôi không mấy tình nguyện, vậy mà bà lão lại nhốt tôi trong phòng, định để con trai mình dùng sức mạnh cư/ỡng é/p tôi, rồi ép tôi phải chấp nhận chuyện đã rồi. Tôi bắt đầu thấy nghi hoặc. Người ch.t rồi… cũng có thể cưới về làm vợ sao?

Quỷ Cổ

Quỷ Cổ Lúc năm tuổi, tôi cứu Trần Hoài An đang hấp hối, cả nhà bị Hàng Đầu Thuật hại chết. Trên lưng hắn cõng mối huyết hải thâm thù, quỳ xuống xin ở lại học thuật vu cổ. Mười lăm tuổi năm ấy, hắn thanh xuân phơi phới, nói rằng hắn thích tôi. Hai mươi tuổi năm ấy, tôi mang trong mình đứa con của hắn, hắn ôm lấy tôi vui đến phát khóc. Cũng chính vào hôm đó, hắn dùng cổ độc học được bao năm qua, độc chết cả nhà tôi. Vừa nói yêu tôi, vừa nói xin lỗi, vừa mổ bụng tôi ra bắt lấy bào thai, cắt từng miếng thịt tôi xuống, bỏ vào trong vại chứa cổ. Hiến tế máu thịt của người chí ái, xương thịt của kẻ chí thân, có thể luyện thành quỷ cổ, phá giải được tất thảy mọi loại cổ hàng. Nhưng hắn không biết, tôi vốn chẳng phải là người!

Thiên Vị

Thiên Vị Ngày sinh nhật mẹ, tôi tặng mẹ một vạn tệ, em gái tặng mẹ một chiếc vòng tay vàng. Mẹ vờ vô tình nói một câu: “Vẫn là con gái út chu đáo, tặng mẹ chiếc vòng tay mẹ thích nhất.” Rõ ràng trước đó mẹ đã tự nói qua điện thoại: “Đừng mua đồ trang sức cho mẹ nữa, mẹ đeo không hết.” Tôi tưởng rằng sau bao năm, tôi đã quen với việc bị so sánh rồi bị hạ thấp nhưng không hiểu sao, lần này tôi không muốn nhịn nữa. Tôi giật phắt phong bao lì xì từ tay mẹ: “Nếu không thích thì đừng nhận. Sau này con cũng không tặng nữa.”

Quả Báo

Quả Báo Ba năm sau khi tôi chết, công ty của ba mẹ tôi phá sản. Cách để vực dậy lại sản nghiệp tốt nhất bây giờ là liên hôn, lúc này bọn họ mới nhớ tới tôi. Anh trai đến nông thôn tìm tôi, bà ngoại khóc nói: “ Con bé đã ch.ết rồi, sau này cậu đứng tới nữa.” Anh trai không tin cười lạnh: “Đùa gì vậy, tôi ch.ết rồi, nó cũng sẽ không ch.ết.” “Trần Nguyệt Nguyệt, còn không mau cút ra đây cho tao. ” “Ba mẹ đã tìm cho mày một mối hôn sự tốt, con gà đất như mày lập tức sẽ bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng.” Bà ngoại tức giận muốn dùng gậy đánh hắn. “Cả nhà các người đều là sói mắt trắng, Nguyệt Nguyệt trên trời có linh nhất định sẽ nguyền rủa các người chết không tử tế.” Anh trai tôi còn muốn phỉ nhổ hai câu, ánh mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy di ảnh của tôi trong nhà chính.  

Hoạ Quỷ Sư

Hoạ Quỷ Sư Tôi là một thầy vẽ quỷ. Trong buổi phát sóng trực tiếp, Thái tử Bắc Kinh đã yêu cầu tôi vẽ một bức chân dung cho hắn ta. “Nếu bức tranh của em làm tôi hài lòng, tôi sẽ làm bất cứ điều gì em muốn.” Hắn ta mập mờ trêu đùa tôi, nhưng khi nhìn thấy tranh chân dung tôi vẽ thì sắc mặt đã thay đổi một trăm tám mươi độ. Hắn không biết rằng cây bút Tụ Linh trong tay tôi chưa bao giờ vẽ được con người, mà chỉ vẽ ra linh hồn ma quỷ.

Miên Miên

Miên Miên Bạn khác giới của Cố Kinh Niên sinh non, nhờ tôi đỡ đẻ. Khi truyền máu cần người nhà ký tên, anh ta giữ chặt vai tôi, buột miệng thốt ra: “Nhất định phải cứu được cả vợ và con tôi!” Tôi tát anh ta một cái, sau khi phẫu thuật xong thì xin nghỉ việc và ra nước ngoài. Mọi người đều khuyên anh ta đi tìm tôi về. Nhưng anh ta lại chẳng thèm để ý, nói: “Cô ta mang thai con tôi cơ mà, ở ngoài không quá nửa năm sẽ quay về xin tôi tiền nuôi con thôi.” Sau đó, ảnh chụp ảnh đế mới nổi đưa vợ con đi nghỉ dưỡng hạnh phúc bị tung ra. Mắt Cố Kinh Niên đỏ ngầu chặn anh ấy lại: “Trả vợ tôi lại đây!” Kỷ Quan Trần lấy giấy đăng ký kết hôn ra, lạnh lùng nhắc nhở: “Tổng giám đốc Cố, tùy tiện nhận vợ là một loại bệnh, cần phải chữa!”

Tham Niệm

Tham Niệm Năm thứ tư dây dưa với Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta chịu chút khổ, rèn luyện lại cái tính tình kiêu ngạo đó.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi trên đường phố ngoại quốc. Bốn tháng sau, tôi mang theo vết thương chồng chất trở về Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông, nhưng tôi lại chủ động tránh né, trả lại quà cho anh ta. Hoàn toàn vạch rõ ranh giới. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng thoát được khối thạch cao bám dính này.” Nhưng ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hoảng loạn chạy đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin: “Niệm Sơ, em đừng đi, chúng ta trở lại giống như trước đây có được không?” Tôi nở nụ cười, chỉ vào cái bụng hơi nhô lên của mình: “Chu Tấn Nhiên, anh xem, chúng ta sao còn có thể giống như trước đây được sao?”

Nụ Hôn Đầu

Nụ Hôn Đầu Giang Khoát lớn hơn tôi 5 tuổi, là anh trai thanh mai trúc mã có hôn ước từ nhỏ với tôi. Nhưng anh ấy không thích tôi. Lúc tôi học lớp 11, ba mẹ đề nghị đợi tôi tốt nghiệp sẽ đính hôn. Giang Khoát ném đũa ngay trước mặt mọi người, bật cười lạnh. “Bảo tôi cưới một đứa trẻ con?” “Hành động này các người không thấy quá thú vật sao?” Sau đó, dù tôi thi đậu vào trường đại học nơi anh ấy đang học, cũng cố gắng tránh né để không gây hiểu lầm. Trước mặt mọi người, anh tuyên bố tôi chỉ là em gái anh. Đêm tôi bị đàn anh khác tỏ tình, anh không chút nể nang, ép tôi vào tường. “Trò chơi làm anh em này, tôi chán rồi.” “Thay vì gọi tôi là anh, chi bằng cứ xem tôi là thú vật.” “Còn khi đã chơi chán thú vật, tôi sẽ làm chồng em.”

Cá Koi Đen

Cá Koi Đen Trên mặt chị tôi có một vết bớt hình cá Koi. Sau khi nhận sự chúc phúc của chị ấy, bố tôi trúng 5 triệu tệ, mẹ tôi thì có được dáng người thon thả. Chỉ mình tôi là không cần gì cả. Bởi tôi biết vết bớt trên mặt chị tôi chính là cá Koi đen. Lấy gì của chị ấy thì sẽ phải trả lại gấp đôi.

Cửu Gia

Cửu Gia Tôi, Lâm Thanh Nhi, vô tình phát hiện ra mình chính là vị hôn thê pháo hôi của nam chính trong một bộ truyện trọng sinh thời xưa. Ừm, đúng kiểu nữ chính kiếp trước bị mù mắt, tin nhầm tra nam, hại chết nam chính lẫn bản thân, rồi sau khi trọng sinh mới biết trân trọng anh ta, câu chuyện ngọt đến sâu răng. Nếu tôi không nhìn nhầm quảng cáo thì sau khi trọng sinh, chắc chắn sẽ có đoạn hội thoại kiểu: Nam chính: “Anh sẽ trả tự do cho em, để em rời khỏi anh.” Nữ chính: “Chồng ơi… ôm em đi.” Nam chính: “Em vừa gọi anh là gì? Em có biết anh đã chờ ngày này bao lâu không?” … Trời ạ, đúng là kịch bản cũ rích. Tiếc là tôi chỉ là nữ phụ, mà tôi cũng chẳng quan tâm kiểu nữ chính đầu óc có vấn đề như vậy. Nhưng bây giờ nói gì cũng vô ích. Tôi ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh ta, nhẹ nhàng chạm môi vào mặt anh, từng chút một như chuồn chuồn lướt nước. Ánh mắt anh tràn đầy ham muốn, nhưng lại chẳng có bất kỳ phản ứng nào. Phó Cửu Hàn, người ta gọi là “Cửu gia”, dù thực tế anh ta sắp 30 rồi. Nhưng mà tại sao lại gọi là “gia” nhỉ? Thôi kệ, giờ tôi chỉ có thể mềm giọng nũng nịu: “Cửu gia~ hôn em đi.”

Manh Manh

Manh Manh Năm bạn trai nghèo nhất, tôi đã chia tay với hắn. Về sau hắn công thành danh toại, dùng đủ mọi thủ đoạn để cưới tôi. Tất cả mọi người đều nói, tôi là ánh trăng sáng của hắn, là người vợ hắn yêu thương nhất. Cho đến sau này, đêm nào hắn cũng mang theo người phụ nữ khác về nhà làm tôi tổn thương, biến tôi thành trò cười trong giới. Nhưng tôi không khóc cũng không làm ồn, an tĩnh ở trong phòng sách, chưa từng quấy rầy chuyện tốt của hắn. Hắn giận muốn điên, mạnh mẽ hôn lên môi tôi, thấp giọng chất vấn tôi: “Em không ghen sao?” Hắn không biết rằng tôi bị bệnh. Mỗi một ngày hắn điên cuồng trả thù tôi đều yên lặng đếm ngược xem mình có thể sống được bao nhiêu ngày.  

Cô Dâu Ma

Cô Dâu Ma Con người dù nghèo đến đâu cũng không nên làm bất cứ điều gì vì tiền. Tôi đã từng một lúc mê muội, kết minh hôn, giờ hối hận thì đã quá muộn. Câu chuyện phải bắt đầu từ ba tháng trước, gia đình tôi nghèo đến mức không có nổi một người thân thích nào, ngay cả bà con cũng không giúp đỡ gì được. Mẹ tôi bị ung thư dạ dày, tôi đã đi vay mượn khắp nơi, nhưng không ai sẵn lòng giúp đỡ. Không còn cách nào khác, tôi phải cứu mẹ, chỉ còn cách bán chính bản thân mình.