Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Giới Hạn Của Dối Trá

Giới Hạn Của Dối Trá Năm tôi 22 tuổi, theo lời gia đình, tôi kết hôn với Tưởng Chính Lâm. Nhưng ai ai cũng biết, dù đã cưới vợ, anh vẫn chẳng thể quên được cô bạn học nghèo kiêu ngạo năm xưa. Ba năm sau, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Người đàn ông ấy ngậm điếu thuốc vừa châm, giọng nói lạnh nhạt mà dứt khoát: “Được, khi nào làm thủ tục?” “Tốt nhất là càng sớm càng tốt.” Năm 28 tuổi, tôi bắt đầu một mối quan hệ mới. Bạn trai là bạn học cấp ba của cả hai chúng tôi. Trong buổi họp lớp, có người cảm thán: “Không ngờ đi một vòng lớn, cuối cùng Thẩm Kiều vẫn là người ở bên cậu ấy.” Tối hôm đó, Tưởng Chính Lâm gọi cho tôi cuộc điện thoại đầu tiên kể từ khi ly hôn: “Em nôn nóng ly hôn với anh như vậy, là vì cậu ta sao?”

Âm Mưu Hoa Hồng

Âm Mưu Hoa Hồng Tôi mang thai khi đang ở trong tù. Lúc sinh con, tôi bỏ trốn. Từ đó, viên giám ngục trở thành một người đàn ông già không ai muốn, phải nuôi con một mình. Ba năm sau. Tôi đang lừa một chàng trai ngây thơ. Thì một bóng người cao lớn bất ngờ còng tay tôi lại. “Giả mạo thân phận với cấp trên, mức án khởi điểm là 3 năm.” “Ngủ với người ta mà không chịu trách nhiệm, tội càng nặng thêm một bậc.” ??  

Ngôi Nhà Thứ Hai

Ngôi Nhà Thứ Hai Tết đến, tôi không về nhà mình mà đi thẳng đến nhà bác cả sát bên. Tôi tặng quà cho từng người trong gia đình bác cả. Tôi đưa chìa khóa xe cho bác cả, chỉ vào chiếc xe trước cửa nói: “Bác cả, đây là quà tặng bác.” Em trai ruột nổi giận, mắng tôi bất hiếu. Tôi nhún vai: “Không phải chính do họ nói sao? Sau này không trông cậy tôi nuôi dưỡng.”  

Cửa Hàng Áo Liệm

Cửa Hàng Áo Liệm Sau một vụ tai nạn xe hơi, tôi bỗng nhiên có khả năng nhìn thấy những khoảnh khắc cuối cùng của người chết thông qua quần áo của họ. Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình đã thức tỉnh một năng lực đặc biệt và từ đây cuộc sống sẽ thay đổi. Nhưng giấc mơ ấy nhanh chóng tan vỡ khi xuất hiện một sinh vật giống người mà không phải người, giống quỷ mà không phải quỷ. Hắn nói: “Là ta dùng tu vi để đổi lấy năng lực này, cô phải bồi thường cho ta.” Dưới sự giúp đỡ dường như vô hình của hắn, tôi không chỉ hồi sinh cửa hàng áo liệm của ông nội, mà còn phát hiện ra rằng vụ tai nạn xe hơi hóa ra là một cái bẫy tử thần được sắp đặt từ trước.

Mẹ Kế Của Tôi

Mẹ Kế Của Tôi Bố tôi tìm cho tôi một người mẹ kế. Ngày đầu tiên bà ấy vào nhà đã đưa tôi đến bệnh viện. “Bác sĩ, con bé này bị đau dạ dày, phải điều trị thế nào ạ?“ Tôi lại nghe thấy tiếng lòng của bà ấy với hệ thống. “Ký chủ, nữ chính ợ hơi là thiết lập của cô vợ nhỏ, đáng yêu biết bao! “Tôi chỉ biết đây là bệnh, phải chữa thôi.“ Tôi không hiểu cô vợ nhỏ là gì. Cho đến sau này. Tôi gặp được nam chính định mệnh của mình. Anh ta ném cho tôi một tấm thẻ, bá đạo mạnh mẽ. “Làm người phụ nữ của tôi“. Tôi cười khẩy. “Có mấy số không vậy, mà khẩu khí lớn thế?“ “Noãn Noãn, sau này cô ấy sẽ là mẹ mới của con, chăm sóc cuộc sống của con.“ Bố tôi ngồi xổm trước mặt tôi, chỉ tay về phía người phụ nữ sau lưng. Dịu dàng xinh đẹp, giống như tiên nữ tôi thấy trong phim truyền hình. Bà ấy cười vẫy tay với tôi. “Xin chào Noãn Noãn.“ “Hệ thống, cô ấy là nữ chính sao?“ “Đúng vậy ký chủ, nữ chính của truyện cô vợ nhỏ đều rất thiếu tình thương, xin hãy dùng tình yêu nuôi dưỡng bông hoa mỏng manh này, cho đến khi cô ấy ở bên nam chính“ Tôi không biết tại sao mình có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Tôi rụt rè chào mẹ kế, không kìm được mà ợ một cái. Bố tôi cưng chiều xoa mũi tôi. “Noãn Noãn ợ hơi rồi, đáng yêu quá.“ Tôi xấu hổ khoanh tay. Nhưng tôi thấy mẹ kế có vẻ phức tạp. “Mùi này… vừa chua vừa hôi, ông ta khen được sao?“ Tôi lén ngửi thử. Hình như, đúng là hơi khó ngửi thật.

Taxi Nửa Đêm

Taxi Nửa Đêm Tôi tên là Trương Hạo, một tài xế taxi ca đêm. Mỗi đêm, tôi đều tiếp xúc với nhiều hành khách khác nhau. Có những ông chủ say rượu, những cô gái thất tình, học sinh bỏ nhà đi, hoặc đôi nam nữ cùng nhau đến khách sạn. Sau ba năm, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, một tháng trước, tôi đột ngột quyết định rời khỏi ngành này. Bởi vì trải nghiệm đêm hôm đó, cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy rùng mình.

CHẠM TỚI VÌ SAO

Tôi phải lòng kẻ thù không đội trời chung của anh trai mình ngay từ cái nhìn đầu tiên.Trước mặt người khác, anh tôi và anh ta đấu đá nhau trên thương trường sống còn.Sau lưng, tôi lại bí mật vui đùa với anh ta đến quên cả trời đất.Cho đến một ngày.Anh tôi phát hiện ra sơ hở.Tôi ngồi trong xe của Giang Cảnh Lan, hơi thở rối loạn, vừa bắt máy.Chiếc Porsche của anh tôi đột ngột xuất hiện trong gương chiếu hậu.Giọng anh vang lên, mang theo ý cười lạnh lùng.“Tần Chỉ Yên, cho em ba giây.”“Tự em xuống xe.”“Hay để anh tông thẳng họ Giang xuống?”

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau  Mang thai con của phản diện, hắn cho tôi một trăm triệu để giữ con. Nhưng con vẫn chưa ra đời, hắn đã phá sản. Tôi vuốt ve cái bụng bầu năm tháng, lo lắng hỏi: “Một trăm triệu còn được tính không?” Hắn liếc nhìn tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tất nhiên là tính, không đến mức thiếu chút tiền của em.” Để nhận được khoản tiền thanh toán còn lại, tôi lục túi tiền riêng của mình giúp hắn khởi nghiệp làm lại từ đầu. Sau đó, hắn thành công đông sơn tái khởi, tôi nhắc lại thỏa thuận trước đây, nhưng hắn thế mà lại tỏ ra tủi thân. “Có tiền rồi là muốn ruồng bỏ chồng con luôn sao?”

Sơ Thanh

Sơ Thanh Tôi và Ngạch Tri Dã có thân phận khó xử. Anh ta là con riêng nhà họ Cố, tôi là con riêng nhà họ Lâm. Chúng tôi nương tựa vào nhau, cũng thật lòng yêu nhau. Tôi vì anh ta mà nhảy qua rãnh nước bẩn, toàn thân hôi hám, anh ta cũng từng thề trước mộ mẹ tôi, cả đời này tuyệt đối không phản bội. Nhưng mà, người thừa kế nhà họ Cố đột ngột qua đời. Ngạch Tri Dã được đón về nhà họ Cố, những kẻ trước kia chế giễu anh ta, giờ lại nịnh nọt đủ kiểu. Anh ta hả hê ra mặt, nói không còn ai dám bắt nạt chúng tôi nữa. Nhưng sau đó, anh ta lại cười nói vui vẻ với đám người kia, như thể là anh em ruột thịt. Có người nhắc đến tôi, lại nhắc đến tiểu thư nhà họ Tống vừa mới được tìm thấy. Anh ta đáp lại giữa đám đông: “A Sơ là người tôi yêu nhất nhưng cô ấy là con riêng, thân phận thấp hèn, không thể so với tiểu thư nhà họ Tống.” “Bùn đất dưới chân, trăng trên trời, khác nhau một trời một vực.” “Tôi nhất định phải kết hôn với tiểu thư nhà họ Tống, còn A Sơ, tôi sẽ nuôi cô ấy cả đời.” Nhưng anh ta không biết rằng, Ba tháng trước, cha mẹ ruột của tôi đã tìm đến, tôi không phải là con riêng. Mà là người thừa kế duy nhất của gia tộc hào môn hàng đầu – Tống gia.

Đồng Nam Đồng Nữ

Đồng Nam Đồng Nữ Bố mẹ tôi nghe nói ở làng bên có một xưởng làm giấy rất giỏi. Những đồng nam đồng nữ được bên đấy làm ra có thể giúp vợ chồng khó sinh có thể mang thai song sinh trai gái. Đó là đứa con được trời ban cho, chỉ cần được đối xử tốt thì có thể mang lại may mắn vô tận cho gia đình. Tôi chế nhạo mấy thứ thuật pháp này, nhưng bố mẹ tôi, người đã sinh ra liên tiếp ba đứa con gái thì lại điên cuồng tin tưởng. Để có được cặp song sinh may mắn hiếm có này, bố mẹ tôi đã lên kế hoạch xử lý ba chị em chúng tôi. Nhưng họ không ngờ rằng, hai em gái vì muốn cứu tôi đã làm giao dịch với đồng nam đồng nữ.

Tham Thanh Thuỷ Hà

Tham Thanh Thuỷ Hà Vài ngày trước, vào ngày Trung Nguyên, bố tôi bảo tôi ra ngã tư đốt vàng mã. Một người đàn ông đi tới xin tôi lửa để châm thuốc. Tôi nói tôi cũng không có bật lửa. Anh ta cười, nhặt một tờ giấy tiền đang cháy dở, đưa gần điếu thuốc trên miệng. Gió đổi chiều, ngọn lửa liếm vào cổ anh ta. Anh ta vẫn chịu đựng ngọn lửa, châm được điếu thuốc. Nhìn lại cổ, nó đã bị cháy khô, lở loét. “Cảm ơn, tôi tên Trương Tiểu Niên, vừa chết ba ngày, cậu chết bao lâu rồi?”

Ba Tháng Mê Hồn

Ba Tháng Mê Hồn Ở quê tôi có một bí thuật gọi là “mượn xác hoàn hồn”. Chỉ cần ba tháng, người ta có thể mượn một cơ thể mới để tái sinh. Trước đây, tôi cứ nghĩ đó chỉ là truyền thuyết. Nhưng rồi tôi bỗng nhận ra một điều kỳ lạ… Diện mạo của tôi ngày càng giống với người yêu đầu của chồng tôi.

Nhẫn Quấn Xác

Nhẫn Quấn Xác Chăm sóc chồng mắc bệnh nan y suốt hai năm, nhưng vì quên đeo nhẫn cưới mà bị anh ta tát một cái. Nhắc đến chuyện này, cô bạn là bác sĩ Đông y nhắc nhở tôi: “Đó gọi là nhẫn quấn xác, mặt trong khắc ngày sinh của cô, mặt ngoài khắc tên của anh ta. Anh ta sống, cô chết. Một mạng đổi một mạng.” Trước khi kết hôn, tôi đã biết hoàn cảnh gia đình của chồng, Tống Thuận Dương, không được tốt lắm. Anh có bốn chị gái, học phí đều dựa vào vay mượn. Mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi đừng để bị anh ta lừa. Nhưng vào ngày cầu hôn, bố mẹ anh bán đi trang sức vàng gia truyền, cộng thêm tiền tiết kiệm hai năm làm việc của Tống Thuận Dương, để đặt riêng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương 3 carat. Mặt trong khắc ngày sinh của tôi, mặt ngoài là chữ viết tắt tên anh bằng kiểu chữ uốn lượn, tượng trưng cho lời hứa sẽ bảo vệ tôi trọn đời trọn kiếp. Tống Thuận Dương nghiêm túc hứa: “Anh muốn nói với mọi người rằng hôn nhân không phải là nấm mồ, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống tươi đẹp. Từ hôm nay, anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em.” “Gia đình em không còn ai, nhưng bố mẹ anh sẽ coi em như con gái ruột. Em là bảo bối của cả gia đình chúng ta.” Chỉ vì câu nói đó, tôi đã đồng ý lời cầu hôn. Dù sau đó một tháng, Tống Thuận Dương được chẩn đoán mắc bệnh nan y, tôi vẫn không rời bỏ, chăm sóc anh suốt hai năm trời.

CỤC CƯNG ẢNH ĐẾ

Tôi là quản lý, đi theo nghệ sĩ nhà mình tham gia show truyền hình.Trong lúc ngồi dưới sân khấu nhàm chán không có việc gì làm, tôi nhắn tin trêu ghẹo người yêu quen qua mạng: “Chồng ơi, livestream cảnh anh tắm cho em coi đi~”Ai ngờ trên sân khấu, nam thần ảnh đế của nhà đối thủ đang chiếu màn hình điện thoại lên để chơi game thì nhận được một tin nhắn WeChat từ người có tên lưu là “Cục Cưng”.Anh ta lập tức thoát game, mở WeChat và cưng chiều nhắn lại: “Ngoan, về nhà anh cho em xem.”Cả trường quay lập tức rơi vào im lặng.Còn tôi—vị quản lý của nghệ sĩ nhà đối thủ—thì ngay lập tức tỉnh táo hẳn, cười như hoa nở.Nam thần nhà đối thủ có bạn gái rồi, phen này có drama để hóng rồi đây!Nhưng nhìn kỹ lại… tôi chết lặng.Khoan đã, chẳng phải tin nhắn đó là do tôi gửi sao

Noãn Chiếu Mãn Châu

Noãn Chiếu Mãn Châu Vì say rượu mất kiểm soát, tôi và cấp trên đã ngã vào nhau. Ba tháng sau, vì một tờ siêu âm B, đã buộc Hứa Văn Châu phải cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn luôn tương kính như tân*, chưa từng vượt quá giới hạn. *tương kính như tân: tôn trọng, đối đãi với nhau như khách. Tôi rất rõ ràng, anh ấy không yêu tôi. Sau khi sinh con, tôi thu lại những suy nghĩ xấu xa của mình, dự định ly hôn rồi chạy trốn. Người đàn ông vẫn luôn lạnh lùng ấy, mang theo đôi mắt đỏ hoe ép tôi vào góc nhà vệ sinh: “Noãn Noãn, em không cần anh nữa sao?”

Để Chị Sờ Tai Em

Để Chị Sờ Tai Em Tôi nhặt được một chú chó con nhem nhuốc và đáng thương ở ven đường. Cho ăn được mấy hôm, con chó vô lương tâm đã chạy mất. Đêm khuya gió lộng, thái tử gia nhà họ Chu thủ đoạn độc ác trong lời đồn đến chặn cửa. Phổ cập cho tôi khác biệt giữa sói và chó trong tận mười phút. Tiện đó nhét vào lòng tôi một tấm thẻ năm ngàn vạn. Giọng lạnh như băng: “Thanh toán xong rồi, cô đừng hòng bảo tôi lấy thân báo đáp.” Tôi đóng sầm cửa lại. Vứt lại một mình anh ta ngổn ngang ngoài cửa. Ba ngày sau, tôi dắt chó con mới nuôi ra ngoài đi dạo. Nửa đêm, cửa lại bị gõ. “Chị ơi, mở cửa đi, đừng bỏ tôi mà.” “Hu hu, tôi bằng lòng làm chó của chị.” Tôi: ?

Đội Mồ Tìm Dương Khí

Đội Mồ Tìm Dương Khí Mười năm sau khi chết, hồn phách của tôi sắp tiêu tan. Để giữ mạng, tôi nghĩ ra một kế hoạch hiểm độc, chính là xâm nhập vào giấc mơ của người yêu cũ, vay mượn dương khí. Nghĩ lại, năm đó là tôi không tốt, đáng lẽ không nên đá anh. Nhưng anh cũng có lỗi đấy! Nếu chịu đốt cho tôi một nghìn tỷ tiền âm phủ, tôi sẽ tha thứ, tiện thể để anh hôn một cái. Người yêu cũ vui vẻ đồng ý. Nhưng kết quả là tối hôm sau, tôi bị thầy pháp do chính anh mời đến giam cầm tại nhân gian. Một tháng sau, môi tôi khô nứt, chân run lẩy bẩy, chật vật bò về địa phủ. Cứu với, dương khí sắp tràn ra ngoài rồi!

Quỷ Mượn Thọ

Quỷ Mượn Thọ Anh trai tôi đã cùng chị dâu về quê để dâng hương và mừng thọ cho cụ bà. Cụ bà trăm tuổi đã đưa cho anh tôi một phong bao lì xì. Nhưng khi mở ra, anh phát hiện bên trong là một xấp tiền âm phủ cùng một lọn tóc trắng. Cha mẹ chị dâu vội vàng giải thích rằng cụ bà đã già lú lẫn, nhầm lẫn đặt nhầm tiền thật thành tiền âm phủ. Lọn tóc trắng chỉ mang ý nghĩa chúc “bách niên giai lão”. Thế nhưng, sau khi trở về, anh tôi đột nhiên ngã quỵ và phải nhập viện.

Hào Môn Tranh Đấu

Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.

Bốn Bề Hoang Dã

Bốn Bề Hoang Dã Sau khi ly hôn với Giang Dã, anh quay sang nắm tay ánh trăng sáng của mình. Khi gặp lại lần nữa, tôi đang hát tại quán bar, trong vòng tay anh đã là một người đẹp khác. Tôi đã trở về quỹ đạo ban đầu, còn anh, dường như không thể quay lại được nữa.