Hiện đại
Nỗ Lực Ở bên Thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh đã ba năm, quan hệ giữa chúng tôi vẫn rất rõ ràng sòng phẳng. Ăn một bữa – hai vạn. Hẹn hò – mười vạn. Ngủ một đêm – ba mươi vạn. Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai. Bộ não mất mấy giây mới phản ứng lại, tôi nhìn người đàn ông khí chất cao quý lạnh nhạt phía đối diện, ngơ ngác hỏi: “Anh, anh có mười nghìn vạn không?”
Hải Thanh Hà Yến Tôi tham gia một chương trình tạp kỹ. Người dẫn chương trình yêu cầu tôi gọi điện cho người trong giới mượn mười vạn tệ. Tôi vừa mới lấy điện thoại ra thì có một cuộc gọi đến. Tôi tiện tay bắt máy. “Alo, cho tôi mượn mười vạn tệ.” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói rõ ràng của ảnh đế Thẩm Yến: “Tôi làm gì có tiền? Em còn chưa trả tiền ngủ lại nhà anh tối qua mà.”
Tôi là “chim hoàng yến” mà Chu Thâm Phi nuôi, trên giường thì quyến rũ lẳng lơ, đầy mê hoặc.Dưới giường, tôi luôn coi mình là chính thất, không có việc gì thì đấu đá với bạch nguyệt quang mà vị “đại gia” này yêu nhưng không thể có được.Trong mắt người ngoài, tôi là một kẻ điên cuồng yêu Chu Thâm Phi, sớm muộn cũng sẽ bị anh bỏ rơi, chỉ là người thay thế.Nhưng thực ra, tôi đâu có yêu anh ta, tôi chỉ yêu tiền của anh ta thôi.Dựa vào danh tiếng của anh, công việc kinh doanh của tôi càng lúc càng phát đạt, sắp sửa trở thành một “quý bà mới” trong giới thương mại.Tôi quyết định sẽ đá anh ta trước và còn giả vờ đau khổ: “Chu Thâm Phi, em đã cố suốt năm năm mà vẫn không làm anh yêu em được… Em mệt rồi, chia tay đi.”Mồ hôi của Chu Thâm Phi nhỏ giọt lên người tôi, anh nở nụ cười nửa miệng, nhìn tôi chế giễu:“Đúng là phụ nữ có tiền là thay lòng đổi dạ ngay. Vậy thì tôi sẽ làm em phá sản, giúp em ‘tìm lại bản tâm’ của mình.”
Thuyền Trôi Giữa Rừng Tôi mua một chiếc laptop cũ trên mạng, ai ngờ khi nhận được thì lại là mẫu mới nhất vừa ra mắt. Vừa mở máy ra, tôi phát hiện hình nền là ảnh của chính mình, còn mật khẩu mở máy lại đúng là ngày sinh nhật tôi. Đang lúc nghi ngờ không biết có phải ai đó âm thầm tặng tôi một món quà bất ngờ hay không… Thì người bán điên cuồng gọi điện cho tôi: “Người anh em, tôi gửi nhầm rồi, đó là cái máy mới anh trai tôi vừa mua đấy!” “Không phải cái định bán cho bạn đâu, trời ơi, anh tôi mà biết thì đánh ch .t tôi mất!” “Bạn có thấy cô gái xinh xinh trên hình nền không, đó là chị dâu tôi đó, anh tôi yêu chị ấy lắm luôn!” “Vì tình yêu trong sáng cao thượng, bạn làm ơn trả máy lại giúp tôi được không?”
Năm thứ hai sau khi kết hôn với thanh mai trúc mã, người con gái anh ấy luôn yêu thầm đã quay về.Sau đó tôi lại gặp tai nạn xe, dẫn đến mất trí nhớ.Khi tôi tỉnh lại, anh ấy hoàn toàn khác trước, không còn lạnh lùng, mà dịu dàng hôn lên đầu ngón tay tôi.“Không cần nhớ lại đâu, em chỉ cần biết rằng cuộc sống hôn nhân của chúng ta rất hòa hợp.”Nhưng tối đó, khi tôi ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ của anh ấy, anh nhìn tôi bằng ánh mắt khó đoán, giọng trầm thấp: “Em chắc chắn muốn vào không?”…Sau này, khi tôi nhớ lại mọi chuyện, tôi thu dọn hành lý, dự định rời đi trong sự hụt hẫng.Nhưng ngay lúc đó, tôi lại gặp anh đang say rượu trở về.Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ khóa trái cửa phòng, sau đó bước đến gần tôi, nở một nụ cười lạnh:“Sao? Định đi tìm cậu học trưởng của em à?”“Em thực sự nghĩ tôi là kẻ vô hình sao?
Sau khi thất tình, tôi nhắn tin cho bạn thân:【Buồn quá, cậu nói với chú nhỏ của cậu, tối nay đến ngủ cùng tớ nhé.】Bạn thân trả lời ngay lập tức:【Ok.】Buổi tối, khi tôi còn đang ôm chó vừa khóc rống thì chuông cửa bên ngoài vang lên.Vừa mở cửa ra, chỉ thấy người đứng bên ngoài chính là chú nhỏ của bạn thân tôi – người cao 1m87, vai rộng, eo thon, chân dài.Lục Chi Châu: “Tôi đã sẵn sàng rồi, em nói xem, muốn tôi ngủ cùng kiểu gì?”Tôi: ?
Tổng Tài Lạnh Lùng Thầm Yêu Tôi Tôi vô tình nhầm WeChat của sếp thành tài khoản của chị quản gia. Mỗi ngày đều làm nũng, đáng yêu đòi tiền sinh hoạt phí. Trong lúc trốn việc trong buổi họp sáng, tôi tiện tay gửi một tấm ảnh selfie trong bộ váy quây gợi cảm: 【Đinh! Tiểu mèo hoang đã online, váy này 12.000 tệ, chuyển khoản đi nào~】 Ngay giây tiếp theo, bức ảnh giống hệt vậy bỗng hiện lên trên màn hình lớn của phòng họp. Sếp lạnh lùng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngay lập tức kết thúc chế độ trình chiếu. Nhưng… vành tai anh đỏ đến mức sắp nhỏ máu, cúi đầu lặng lẽ nhắn lại: 【Ngoan, giờ anh đang bận, tan làm dỗ em có được không?】 Tôi: ???! Không phải chứ, con người ta… sao có thể gây ra tai họa động trời như thế này cơ chứ?!
Người Dọn Dẹp Trong Trò Chơi Kinh Dị Tôi là nhân viên dọn dẹp duy nhất trong trò chơi kinh dị. Sau mỗi vòng chơi kết thúc, tôi sẽ ra ngoài dọn dẹp, thu gom những mảnh cơ thể còn sót lại. Những NPC chặt chém khắp nơi trong các phó bản, sau khi tan ca đều rất cung kính với tôi. Nếu thiếu tôi, nơi sống của bọn họ chẳng khác gì hố phân. Một ngày nọ, tôi nghỉ phép, bọn họ phát điên lên và đi khắp nơi tìm tôi, gặp ai cũng hỏi: “Có phải mày đã bắt cóc má Ngô không? Trả má Ngô lại cho tao!” Cuối cùng, tất cả người chơi đều phát điên và cùng nhau lên đường tìm má Ngô.
Tiêu Gia Một Nhà Thân Thiết Hai ngày trước, mẹ chồng tôi lập một nhóm gia đình tên là “Tiêu gia một nhà thân thiết”. Trong nhóm có ba mẹ chồng, chồng tôi và ba chị gái của anh ấy. Lúc đầu, chồng tôi cũng thêm tôi vào nhóm, nhưng ngay sau đó mẹ chồng đã đá tôi ra. Tôi ngơ ngác hỏi chồng chuyện gì xảy ra, anh ấy ấp úng nói mẹ chỉ muốn gửi tin nhắn cho nhóm thôi nhưng lại nhầm tay, giờ nhóm đã giải tán rồi. Sau này tôi mới biết nhóm đó vẫn còn, chỉ có mỗi “người ngoài” như tôi là không có mặt. Rồi sau đó, mẹ chồng bị tai nạn xe, tôi lập tức bị kéo vào nhóm trong đêm. Chị cả: “@Em dâu, mẹ bị tiêu chảy ra quần rồi, mau tới đây!” Chị hai: “@Em dâu, viện phí chưa đóng, mau chuyển tiền đi!” Chị ba: “@Em dâu, một mình em sao chăm sóc nổi? Mẹ còn chưa có ai nấu cơm nữa. Ba mẹ em chẳng phải đã nghỉ hưu rồi sao? Bảo họ cùng tới giúp đi, dù sao cũng là người một nhà mà!” Tôi: “@Mọi người: Người một nhà? Thử gọi một tiếng mẹ nghe xem nào?” Chị cả: “?” Chị hai: Đầu cô bị vào nước à? Chị ba: “Đ.ệt!” Tiêu Bắc: “@Vợ, rút lại lời đó ngay!” Ba chồng: “Tố chất đâu?!!” Tôi: “Đã rời nhóm!”
Huyết Tinh Quỷ Tôi tên Đại Kỳ, nhưng mọi người xung quanh thường gọi tôi là Lão Thất. Nguyên nhân khiến tôi, một thanh niên hơn hai mươi tuổi, được gọi là “lão” là vì nghề nghiệp của tôi khá đặc biệt, tôi điều hành một đạo quán gọi là “Xuất Đạo Tiên”.
Sau khi bị hack tài khoản, kẻ lừa đảo dùng nick của tôi nhắn vay tiền bạn bè trong danh bạ.Chỉ vài phút sau, nam thần đỉnh lưu mà tôi mê mệt nhận được tin nhắn từ tôi: “Chồng ơi, có ở đó không?”Từ đó, giữa tôi và ngôi sao hạng A của giới giải trí xuất hiện một mối ràng buộc vô hình.
Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.
Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi Chưa đầy một năm sau khi kết hôn, tôi và Chu Nghiễn đã cầm trên tay giấy ly hôn. Khi bạn bè hỏi đến, tôi chỉ cười nhạt: “Nhìn mãi một khuôn mặt, cũng thấy chán thôi.” Bạn tôi bảo tôi lạnh lùng quá, nhưng cô ấy đâu biết— Đó chính là lời Chu Nghiễn nói để dỗ vui một thực tập sinh.
Chú Rể Không Phải Anh 【Tôi không thể ở bên cô ấy, nên chỉ có thể bù đắp bằng cách dồn hết sự ưu ái cho cô ấy.】 Sắp đến ngày cưới, tôi thấy bài đăng trên vòng bạn bè của bạn trai. Ảnh lại là gương mặt nghiêng đang ngủ của một cô gái khác. Bài đó hiển thị cho tất cả mọi người, chỉ chặn mình tôi. Tôi bất giác bật cười. Ngày cưới, bạn trai mặc vest chú rể đến rước dâu. Hắn vẫn chưa biết, chú rể hôm nay… không phải là hắn nữa rồi.
Thoát Ra Được Vẫn Chưa Muộn Ba tôi ngoại tình với chị ruột mình! Lúc đang ăn trưa, mẹ gọi hỏi tôi đang làm gì, có tiện nghe máy không. Tôi tưởng bà nhớ cháu nên lập tức gọi video cho bà, ai ngờ vừa kết nối thì thấy mẹ mặt đầy nước mắt. Tôi hốt hoảng hỏi có chuyện gì vậy, mẹ nói bà muốn ly hôn với ba. Tính mẹ tôi rất mạnh mẽ, cãi nhau với ba suốt 30 năm trời, đòi ly hôn không dưới trăm lần. Tôi liền hỏi lần này là do ba bước sai chân nào khiến bà không vui. Mẹ lại nói, ba con ngoại tình rồi. Tôi suýt nghẹn chết vì câu nói đó, vội vàng cầm ly nước bên cạnh tu một hơi dài. Tôi nói, mẹ đừng đùa nữa, ba con không phải người như vậy đâu. Mẹ bảo, lần này là thật, mà người ngoại tình là chị ruột của ba con. Nghe xong, cái ly trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành, giống như tình yêu của ba mẹ vậy. Con gái tôi đang ngồi trên ghế sofa bị tiếng động bất ngờ dọa cho khóc òa, tôi không kịp dọn đống mảnh vỡ, vội vã chạy tới dỗ con. Dỗ con xong quay lại thì thấy cuộc gọi video đã bị ngắt, tôi nhắn tin cho mẹ một cái, rồi bắt đầu dọn mảnh thủy tinh dưới đất. Tầm hơn ba giờ chiều, con gái cuối cùng cũng ngủ, tôi cô ra khỏi phòng gọi điện cho chồng. Gọi xong kể rõ mọi chuyện, tôi nói với anh ngày mai phải về nhà một chuyến, xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chồng tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Mai là thứ Tư anh không cô cùng em được, em cứ về trước cô, mua cho anh vé máy bay thứ Sáu, anh bay qua sau.” Tôi đáp một tiếng rồi cúp máy. Quay đầu lấy vali bắt đầu chuẩn bị đồ đạc mang về nhà. Vừa thu dọn tôi vừa nghĩ, ba tôi là người chính trực như vậy, sao có thể ngoại tình, mà lại với chính chị ruột mình, ông ấy đang nghĩ cái gì vậy chứ. Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, đúng là nếu hiểu được thì mới là chuyện lạ. Tối đến, chồng tôi về sớm, mua trái cây cho con, còn mua cho tôi một con cá. Lúc ăn cơm, hai vợ chồng tôi chẳng ai nói gì, im lặng ăn, im lặng rửa bát, im lặng xem tivi.
Khi tôi biết được chàng trai mà tôi thầm mến đang hẹn hò với người khác, tôi đã nốc cạn hai chai rượu Nhị Oa Đầu.Sau đó, trong cơn say mơ màng, tôi leo vào phòng Phó Tư Nguyên, nâng mặt anh ấy lên rồi hôn…Ngày hôm sau, tôi bỏ chạy thục mạng, nhưng cả thế giới trên mạng xã hội của tôi đã náo loạn.Mọi người đều biết chuyện giữa tôi và Phó Tư Nguyên rồi.
Đối Tượng Khiến Tim Tôi Rung Động Là Anh Em Của Anh Tôi Tôi thích Giang Thừa – anh em thân thiết của anh tôi, ngày nào cũng trêu chọc anh ấy kiểu trừu tượng. “Bảo bối, nể tình tôi quan tâm anh như vậy, Tết này có thể ngủ chung không?” “Vừa rồi ăn mì bị bỏng lưỡi, cho tôi mượn cơ bụng anh liếm thử nhé?” “Rảnh thì đến nhà tôi chơi, không cảm giác thì làm tí.” Nhưng anh ấy chẳng mấy khi để ý đến tôi, còn nói bản thân không đụng đến em gái của anh em. Được thôi, cũng chẳng phải nhất định phải là anh ấy, tôi quay người đi xem mắt ăn cơm. Đêm đó tôi bị trói ngược trên đầu giường, cuối cùng mặt cũng áp lên cơ bụng mơ ước bấy lâu. “Không phải thích ăn sao? Không được nhổ ra, nuốt hết…”
Kết hôn theo hợp đồng với cậu ấm của giới tài phiệt cảng thị sắp hết hạn, vậy mà anh ta lại mất trí nhớ.“Đồ chết tiệt, tôi là kiểu người cấm dục đấy, làm sao có chuyện kết hôn!”Lúc trước anh ta cũng từng nói câu này, chỉ là… sau đó lại phá giới hết lần này đến lần khác.Một tuần sau, tôi chủ động tìm anh để chấm dứt hợp đồng.Ánh mắt anh đầy nghi hoặc, hơi nhướng mày.“Cô là vợ tôi á?”“Tôi thấy nói chuyện này lúc anh đang mất trí nhớ không thích hợp lắm, để sau đi.”Tối hôm đó, anh dọn về nhà từ công ty.Tắm xong, anh mặc áo choàng tắm, để ngực trần lộ rõ.“Vợ ơi, em có cho gì vào nước không vậy? Nóng quá.”“Vợ ơi, hình như anh bị sốt rồi, em sờ thử coi.”“Vợ ơi, em nhìn xem bụng anh mọc cái gì kìa, từng khối từng khối luôn, tận tám múi lận.”Tôi: “???”
Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách ai , một ngày rượt ngỗng khắp trường ai cũng biết. Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng. Chủ nhân bé ngỗng giận dữ: “Đứa nào, là đứa nào rượt con trai làm nó sợ tới mức đẻ thì thôi, đã thế còn—” “Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???” Tôi đáp : “Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của , rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt để nhổ ?” Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, : “… Cũng là .”
Biệt Đội Chó Mèo Hoang Tôi có một phòng khám thú y, thường xuyên cứu chữa động vật lang thang. Vô tình lạc vào một diễn đàn bí ẩn, phát hiện mình được chúng tôn làm “Bà trùm Hắc đạo”. Kiếm khách Sẹo: “Mẹ nuôi tan làm, ai đi đón đây?” Võ vương Meo Meo: “Dừng đánh thuê, tui đi đón.” Đại sứ Cai Cứt: “Hủy tìm kho báu, tui đi đón.” Bánh Gạo Xanh: “Hoãn hẹn hò, tui đi đón.” Bánh Mì Kẹp Phô Mai: “Hủy săn chuột, tui đi đón.” … Tôi nhìn ra cửa, mèo mèo, chó chó, xếp hàng ngay ngắn. Bảo sao mỗi đêm tan làm, đường về nhà của tôi chưa từng cô đơn.