Hiện đại
Kế Hoạch Tự Cứu Mẹ tôi thiên vị em trai em gái, còn tôi chỉ là người công cụ bọn họ sinh ra, bà ấy còn thường xuyên dạy dỗ tôi: “Con là chị, con phải chăm sóc em trai em gái thật tốt, phải chiều các em, yêu các em, mang hết thảy những thứ tốt nhất cho các em.” Tôi nghiêm túc lắng nghe, chúng nó làm sai tôi giúp chúng nó che giấu,chúng nó đánh nhau tôi giúp chúng nó xin lỗi, chúng nó muốn gì, tôi sẽ cho chúng nó thứ đó. Sau đó, chúng nó bị tôi chăm sóc thành một kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân của người khác, mà một đứa thì vào tù. Mẹ tôi hận không thể giết chết tôi, tôi lại vô tội nói: “Không phải mẹ bảo con mang hết thảy những thứ tốt đẹp nhất cho chúng nó sao?” Vào tù, chính là chốn về tốt nhất của chúng nó.
Quẻ Xăm Đoán Mệnh Lúc tôi bày sạp xem bói, có một người phụ nữ xin được xăm thượng thượng. Cô ta vui mừng nhướng mày, cho rằng chuyện tốt sắp tới. Nhưng tôi nhìn thẻ xăm này, nói với cô ta: “Cô sắp chết rồi, sống không được mấy ngày nữa.” Bởi vì thẻ trúc đã chảy máu, có người phải chết.
Quán Trọ Nhân Sinh Mưa bão như muốn nuốt chửng cả thế gian. Giữa con đường ven biển mịt mù, chiếc xe tải cũ kỹ của Lưu Vĩ bất lực sa lầy trong vũng bùn đen đặc. Cơn bão đến dữ dội, cuốn phăng mọi thứ, giống như cách số phận đã từng quét qua đời anh, để lại những vết sẹo khó phai mờ. Không còn đường lui, cũng chẳng có lối đi, anh thấy mình đứng trước một quán trọ nhỏ. Ánh đèn le lói qua màn mưa như lời mời gọi đầy ngờ vực. Trong đêm bão tố ấy, anh bước qua cánh cửa gỗ xập xệ, không hề biết rằng, phía sau những bức tường cũ kỹ ấy, định mệnh đang chờ đợi.
Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách không ai hay, một ngày rượt ngỗng cả trường biết.Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh tôi mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng.Chủ nhân bé ngỗng giận dữ:“Đứa nào, là đứa nào rượt con trai tôi làm nó sợ tới mức không đẻ được thì thôi, đã thế lại còn—”“Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???”Tôi đáp lại:“Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của tôi, không rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt anh để nhổ sao?”Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, nói:“… Cũng không phải là không được.”
Bạch nguyệt quang của Tiêu Sở trở về rồi, tôi đề nghị ly hôn với anh ta.Anh ta chỉ sững sờ một chút, sau đó liền gật đầu.“Được. Nhưng một tuần nữa là sinh nhật mẹ tôi, đợi bà ấy tổ chức xong, chúng ta đi làm thủ tục.”Giọng nói lạnh nhạt, như thể anh ta đã đợi ngày này từ lâu.Tôi cố nén chua xót, vừa định gật đầu thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng chữ lơ lửng trước mắt.【Chậc chậc, bạch nguyệt quang giả tạo lại trở về rồi! Sắp có chuyện hay để xem đây!】【Miệng nói một tuần sau ly hôn, nhưng lòng lại muốn dây dưa cả đời, tâm khẩu bất nhất à?】【Tôi cá nam chính vừa về phòng là sẽ lăn lộn trong bóng tối, đấm giường, hối hận đến mức muốn lấy keo dán kín miệng mình lại luôn!】Tôi không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đang trôi nổi.Những lời này… đang nói về Tiêu Sở sao? Người đàn ông luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, chưa từng quan tâm đến tôi sao?
Trái Tim Của Tôi Xe phía sau đã đâm vào tôi. Đầu tôi đẫm máu, thậm chí không thể nhìn rõ người. Lúc đến bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi có muốn gọi điện cho người thân không. Tôi cười nhẹ: “Không cần đâu, người đàn ông đang đi cùng người phụ nữ mang thai lên xe cứu thương kia, cùng với đứa trẻ bên cạnh, chính là chồng cùng con trai tôi.”
Ba Ngày Ở Nhân Gian Tôi trúng giải nhất của địa phủ – chuyến du ngoạn ba ngày ở nhân gian. Các bà mẹ quỷ khác đều ghen tị đến lóa cả mắt, riêng tôi lại chẳng thể vui nổi. Tôi có một đứa con trai. Là đứa con được sinh ra sau khi tôi bị cưỡng hiếp.
Hoa Hoa Như Ý Tôi bị bế nhầm. Lúc bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang đeo giỏ tre đi thái rau cho heo ăn. Họ ôm tôi khóc lóc rất đau lòng, tôi vẫn còn nhớ thương đến chuyện thả trâu trên núi, sợ trâu đi lung tung ăn hoa màu nhà người ta. Lúc này, có một cô bé đi từ sau lưng họ ra. Cô ấy mặc váy xinh đẹp, trên đầu còn đeo nơ bướm, xinh đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy mặc cảm. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt là sự hổ thẹn, không ngừng nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Chúng tôi đâu có biết nhau, tại sao cô ấy lại xin lỗi tôi?
Áng Mây Trong Mắt Để cứu lấy số phận pháo hôi của cả hai, anh tôi đi chọc tức nam chính, còn tôi thì theo sau anh ấy, liều mạng mà dọn dẹp hậu quả. Anh tôi cướp mất danh hiệu đứng nhất khối của nam chính. Tôi thì rụt rè xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, thật ra anh tôi chép bài đấy, tôi sẽ về nhà dạy dỗ lại anh ấy cho tử tế.” Anh tôi nhận được thư tình do nữ chính gửi. Tôi nước mắt nước mũi tèm lem: “Anh tôi không biết chữ, tưởng là thư thách đấu cơ! Trời ơi, chuyện này thành ra thế đấy!” Anh tôi chẳng vì lý do gì liền kéo bao bố úp đầu nam chính, oánh cho một trận. Tôi tối sầm mặt mày, nghiến răng nói: “Chuyện là… là anh tôi phát hiện tôi thích cậu, nên mới làm vậy…” Nam chính vốn luôn lạnh nhạt bỗng khẽ nhướng mắt, liếc nhìn tôi. “Thật không?”
Khách Sạn Cõi Âm Kỳ nghỉ lễ 1/5, tôi đặt trước một phòng tại khách sạn cõi âm. Không ngờ ngay đêm đầu tiên, từ dưới giường đã vọng lên tiếng nói: “Được nằm xuống thế này, thoải mái ghê!” Tôi can đảm cúi xuống nhìn và chạm mắt với… một thứ gì đó.
Bỏ Hay Lấy Nhà tôi có một trò chơi. Gặp chuyện không quyết định được thì cứ bốc đậu trong thùng, bốc trúng đậu đỏ chính là có, bốc trúng đậu xanh chính là không. Lần nào em trai tôi cũng bốc trúng đậu đỏ. Cho nên em trai tôi được vào trung học phổ thông, được vào đại học, tốt nghiệp ở lại Bắc Kinh làm việc, cuộc sống tươi đẹp rạng rỡ. Mà tôi tốt nghiệp trung học cơ sở xong liền vào nhà máy làm công nhân, xem mắt gả cho một ông chồng, ru rú trong thôn tối tăm không có ánh mặt trời. Ba mẹ nói là số mệnh của em trai tôi tốt. Trọng sinh trở về ngày hôm đó, tôi và em trai lại bốc thăm xem ai được học tiếp. Tôi lật tung thùng đậu dùng vải che lên, đậu xanh rải đầy đất, không có một hạt đậu nào là đỏ. Vẻ mặt em trai tôi kinh ngạc vô cùng, bị tôi mạnh mẽ tách tay ra, rớt ra hạt đậu đỏ kia. Thật ra trong thùng đậu chỉ có đậu xanh, đậu đỏ đã sớm nằm trong tay em trai tôi rồi.
Vượng Tài Tôi là một blogger thú cưng, tôi livestream giả chết để khảo nghiệm thú cưng của mình, lại phát hiện chó cưng đứng dậy châm điếu thuốc. Giang cư mận bình luận sôi nổi: 【Chó: Chết mịa! Quên giả vờ rồi!】 Kể từ đó tôi dựa vào ảnh chụp tư thế rất ra dáng con người của nó nổi tiếng toàn mạng xã hội. Ngày nào tôi cũng mừng không khép được mồm, cho đến khi một blogger thú cưng khác kết nối livestream. Sắc mặt anh ta khó coi hỏi tôi: “Trên lưng con chó nhà cô có phải có vết khâu hay không?”
Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.
Tư Nguyên Ngày thứ ba sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày, tôi đã chọn một ngôi mộ cho mình. Nghe nói phong thủy của nó rất tốt, có thể phù hộ cho tôi kiếp sau không còn là một đứa con ruột bị ghét bỏ nữa. Không bị người khác cướp mất cha mẹ, cướp mất anh trai, cướp mất mọi thứ. Không còn… Không được ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xóa sạch mọi dấu vết cho thấy tôi từng tồn tại. Rồi sau đó tôi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm lẳng lặng chờ chết. Nhưng ai ngờ đột nhiên trung tâm nghĩa trang lại gọi điện thoại cho tôi: “Cô Lục, thành thật xin lỗi. Vì hai người môi giới giới thiệu trùng nên ngôi mộ này cũng được bán cho một vị khách khác mất rồi. Cô… Có tiện nhường mộ không?”
Khương Chi Năm thứ ba Khương Chi theo đuổi Châu Tư Nam, anh ta lại phải lòng một nữ sinh đại học xinh đẹp. “Đợi anh chơi chán rồi, anh sẽ ngoan ngoãn về cưới em.” Dựa vào hôn ước đã định từ trước, Châu Tư Nam không ngần ngại thay đổi người yêu liên tục. Anh ta nghĩ chắc đầu óc tôi ngu ngốc, không thể rời xa anh ta. Nhưng lần này tôi không nói gì, chỉ quay lưng bước ra khỏi vòng tay anh ta. Châu Tư Nam vẫn không chịu cúi đầu dỗ dành tôi. Anh ta ôm cô gái kia trong lòng, đánh cược với người khác: “Tôi còn không hiểu cô ấy sao? Không đến một tháng nữa sẽ lại khóc lóc như chó xin tôi quay lại.” Nhưng Châu Tư Nam không đợi được tôi quay lại, mà chỉ nhận được thông báo hủy hôn. Châu Tư Nam vốn luôn ngạo mạn, điên cuồng nắm lấy cánh tay tôi, đôi mắt đỏ hoe run rẩy hỏi: “Em thật sự không cần anh nữa sao?”
Báo Ứng Mùa hè năm nào Cố Chuẩn Niên cũng đi công tác, ngay cả khi tôi sảy thai, anh cũng phải đi. Tôi không kìm được mà lén đi theo anh. Mãi đến giờ tôi mới phát hiện rằng, tháng nào anh ta cũng đi công tác hàng năm, thực ra đều dành để ở bên một người phụ nữ khác và đứa con của họ. Càng buồn cười hơn chính là, trong những chuyến công tác không có thật đó, bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp của anh ta đều giúp anh ta che giấu. Suốt năm năm, tôi tràn đầy hy vọng về đứa con của chúng tôi. Tận tâm vun vén cho gia đình này, để đổi lại được gì?
Xiềng Xích Yêu nhau bảy năm, Chu Kỳ Xuyên vẫn không chịu cưới tôi. Bạn bè hỏi anh ta tại sao. Anh ta ngậm điếu thuốc, vẻ mặt lạnh nhạt. “Đào Chi khi ở bên tôi, đã không còn trong trắng.” “Thật hay giả? Thế sao cậu không chia tay?” “Ăn thì nhạt nhẽo nhưng bỏ thì tiếc!” Thế là anh ta dung túng cho cô gái kia càn quấy. Thậm chí còn ký vào bản hợp đồng bao nuôi mà cô ta yêu cầu. Tôi ngầm chấp nhận kiểu chia tay này mà xoay người rời đi. Thế nhưng, Chu Kỳ Xuyên lại cúi đầu: “Chúng ta kết hôn đi, chỉ cần em quay lại, chúng ta sẽ kết hôn!” Tôi bật cười thành tiếng: “Nhầm rồi, anh chỉ là bạn trai của tôi, chưa bao giờ là người tôi muốn kết hôn.”
Tiền Đồ Rực Rỡ Hoa khôi trường cả ngày vui đùa, quanh quẩn giữa mấy tên đàn ông, nhưng cô ta vĩnh viễn là người đứng đầu. Mà tôi, chỉ là người mãi mãi đứng ở vị trí thứ hai. Tất cả mọi người đều thích cô ta, chỉ có tôi đối với cô ta lạnh lùng bình thản. Cô ta không biết, tôi có thể nghe được tiếng lòng của cô ta. 【 Học tập tốt như vậy thì có ích lợi gì? Tôi vẫn là nữ chính, đã định sẵn là sẽ đậu đại học Thanh Hoa, cô cũng chỉ có thể dựa theo nội dung vở kịch thi rớt đại học, trở thành trợ thủ đắc lực của tôi. 】 Vậy sao? Nhưng tôi luôn tin rằng nỗ lực 100% mới là cách duy nhất để trở nên bất khả chiến bại.
Hoán Mệnh Bạn cùng phòng là nữ chính tiểu thuyết, bình thường, giàu có, khỏe mạnh. Tôi là bạch nguyệt quang của nam chính, xinh đẹp, nghèo khó, đoản mệnh. Sau khi kết nối với hệ thống trao đổi, bạn cùng phòng chọn đổi cuộc đời với tôi. “Lần này, A Ngôn sẽ yêu tôi trước.” Nhìn gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt của cô ấy, tôi từ từ bật cười. Cô ấy hoàn toàn không biết, tôi đã ghen tị với cuộc sống của cô ấy từ rất lâu rồi.