Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng

Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng Năm thứ 6 sau khi kết hôn, người chồng vốn luôn điềm đạm, ít nói của tôi – Ứng Lâm – bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh bắt đầu dành một tiếng mỗi ngày để chăm chút ngoại hình, hai tiếng để tập gym, ba tiếng chỉ để mang cơm cho tôi, và… quan sát kỹ lưỡng từng chàng trai trẻ lướt ngang qua tôi với ánh mắt cảnh giác. Tôi chẳng hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì. Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy nhật ký của anh. 「Hôm nay cô ấy ra ngoài mà không đeo nhẫn cưới. Là vô tình hay cố ý? Không nghĩ ra. Không dám hỏi. Tôi sắp phát điên rồi…」 「Cô ấy lại thả tim cho tên thực tập sinh đó. Cô ấy định gi .t tôi sao? Tất cả là do thằng đàn ông không biết xấu hổ kia…」 「Tôi trong gương đang già đi, mục rữa, xấu xí dần. Không được. Tôi phải hoàn hảo hơn nữa, mới không bị cô ấy bỏ rơi…」 「Thật bất lực… thật tuyệt vọng… tôi lớn hơn cô ấy 5 tuổi. Tôi đã không còn trẻ. Sắc suy tình cạn. Đây chính là kết cục của tôi sao…」

Tuyển Con Dâu Lương Cao

Tuyển Con Dâu Lương Cao Gia tộc Cố thị, dòng dõi độc đinh suốt tám đời và là nhà giàu nhất, vừa công bố một thông báo tuyển dụng: “Tuyển con dâu với giá cao. Sinh con trai thưởng ba ngàn vạn. Sinh con gái thưởng hai ngàn vạn. Cô chỉ cần sinh, nhà họ Cố lo được!” Trong lòng tôi mừng rỡ như điên, cơ hội phát tài đến rồi! Lần đầu sinh ba đứa con trai, phu nhân nhà họ Cố mở tiệc khắp thành, cười đến mức không thấy cả mắt. Lần hai sinh bốn đứa, hai trai hai gái, phu nhân nhà họ Cố mỉm cười dịu dàng, quan tâm chu đáo. Đến lần ba, lại là ba đứa con trai nữa, phu nhân nhà họ Cố không cười nổi nữa rồi. Từ đó, hễ gặp ai là bà ấy than: “Sao tôi còn chưa chết vậy trời!”

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”

Chồng Tôi Là Nhân Vật Phản Diện

Chồng Tôi Là Nhân Vật Phản Diện Để thay đổi số phận của người chồng phản diện, trước khi hắn tự tìm đường chết, tôi đã đến tìm hắn trước. “Tôi có thai rồi, đứa bé là của anh.” Đôi mắt hắn rung động. Tôi tự nói một mình: “Đúng vậy, không sai, chính là lần anh nghĩ đến đó.” Vì thế, hắn vừa nộp tiền tiêu vặt, vùa nghiêm túc học hành để làm gương cho đứa bé, căn bản không còn thời gian để tìm nam chính gây rắc rối. Cho đến một đêm nọ, hắn đột nhiên mở mắt ra. “Không đúng. “Nắm tay căn bản không thể có thai!”

Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này

Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này Trúc mã chê tôi dính người. Sau đó để người mắc bệnh đói cảm giác (*) là tôi ở lại trong phòng học. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Để làm dịu căn bệnh, tôi nắm lấy cổ tay bạn cùng bàn u ám sợ xã hội của mình, khó khăn nói: “Xin cậu… để mình nắm một chút.” Hai tay anh đỏ bừng nhưng vẫn mặc cho tôi đụng chạm. Sau này trúc mã đỏ mắt chặn tôi lại chất vấn: “Tại sao một tháng này cậu không đến tìm tôi?” Tôi nhìn về phía bạn cùng bàn đang ngoan ngoãn chờ mình, giọng nói hoang mang: “Tôi có bạn trai rồi, tìm cậu làm gì chứ?” Trúc mã lập tức phát điên.

Tóm gọn Thái tử gia

Tóm gọn Thái tử gia Thái tử gia đất Bắc Kinh gây tai nạn xe, đầu óc có vấn đề, trở thành tên ngốc. Tôi bị ép phải đính hôn sớm với anh ta. Ông cụ trong nhà nói, nếu tôi có thể mang thai, sẽ thưởng ba trăm triệu. Đêm tân hôn, tôi nhìn tên ngốc đang mặc kệ tôi trong bộ đồ ngủ mát mẻ quyến rũ, chỉ chú tâm chơi Ultraman trên giường mà tức không chịu nổi. Tôi giật lấy con Ultraman, nhét vào cổ áo mình. Nhếch môi dụ dỗ: “Tìm được thì cho anh.”

Em Là Giây Thứ 181 Của Anh

Em Là Giây Thứ 181 Của Anh Trong đại hội thể thao, đối thủ một mất một còn của tôi, đồng thời cũng là trùm trường, đạt được giải nhất môn bắn súng, đắc ý khoe khoang với tôi: “Cậu muốn thấy dáng vẻ ngầu đét của tôi không?” Tôi ngạc nhiên một giây: “Muốn.” Đồng thời bấm gọi video nói chuyện. Ba giây sau, trùm trường xuất hiện trên màn hình, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng: “Ninh Miên, tôi khuyên cậu đừng có khiêu khích ranh giới cuối cùng của tôi.” “Nếu không tôi sẽ hạ ranh giới của mình xuống đó!”

Một Kiếp Chấp Niệm

Một Kiếp Chấp Niệm Ta chuẩn bị chịu sự xử quyết từ chính tay nam chính chính đạo, vừa mới quyết định nằm yên chịu chết. Bỗng trên trời vọng xuống một lời nhắn: “Làm nũng đi, hắn sẽ dâng cả mạng cho ngươi.” Chọc tức hắn đến chết ư? Ý kiến hay đấy. Ta nắm lấy tay nam chính lạnh lùng, bóp giọng nũng nịu. “Ca ca, đau quá, tha cho ta đi mà~” Đồng tử hắn chấn động, gương mặt băng lãnh tựa núi tuyết từng chút một tan rã. “Ngươi đang làm cái gì?” Cuối cùng, ta vẫn bị một kiếm xuyên qua. Vừa khóc vừa bò muốn chạy trốn, nam tử lại ôn nhu khuyên. “Thả lỏng đi, nếu không sẽ đau đấy.”

Bạn Trai Tôi Là Trà Cao Cấp

Bạn Trai Tôi Là Trà Cao Cấp Đêm khuya tôi nổi điên gửi ảnh trai đẹp tập thể hình cho bạn thân, kết quả lại trượt tay gửi cho đàn anh học tiến sĩ. [Cơ bắp lớn thật, nhìn thật hấp dẫn, vô cùng mới đúng.] [Nếu đây là chồng mình chắc chắn sẽ bị bắt nạt phát khóc cho xem.] Sau khi phát điên xong, tôi hài lòng đi ngủ, hoàn toàn không biết thiết lập cô gái nhỏ trong sáng đáng yêu của mình đã tan thành đá vụn. Đàn anh cả đêm không ngủ, sau khi nghĩ kĩ, rạng sáng năm giờ anh gửi cho tôi một đoạn video. Trong video, anh để lộ cơ bắp rắn chắc của nửa người trên, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Có thể bắt nạt anh, đừng sợ, anh sẽ không khóc.” Lúc dậy thấy đoạn video này tôi hận không thể để xe tông chết mình. Ừm, chuyện là, mới chiều hôm qua. Tôi vừa từ chối lời tỏ tình của người ta. Nên nói gì bây giờ? Lúc này tôi rất muốn diệt khẩu Tống Ngộ!

Uyên Ương Ân Ái

Uyên Ương Ân Ái Trúc mã của ta là một người què. Hắn bị ta đánh què. Còn ta, là một đứa ngốc. Bị hắn đập ngốc. Hai nhà bàn bạc, một người què, một kẻ ngốc. Gộp lại thành một đôi cho xong. Thế là, ta chảy nước miếng, hắn lê cái chân què. Chúng ta bái đường thành thân, trở thành phu thê. Nhưng sau khi thành thân, ta lại thông minh tuyệt đỉnh, còn hắn thì đi lại như bay. Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh chất vấn: “Ngươi giả bộ đấy à?!”

Gió Mát Trăng Thanh

Gió Mát Trăng Thanh Buổi họp lớp sau bảy năm xa cách, tôi bất ngờ biết được một chuyện. Cậu học bá lạnh lùng, cao ngạo từng khiến bao trái tim rung động – Kỳ Việt, thời trung học lại… thích tôi? Tôi sững sờ không nói nên lời. Lại chẳng ngờ lớp trưởng còn sốc hơn cả tôi, tròn mắt nhìn tôi như thể tôi từ hành tinh khác tới, rồi bật thốt lớn tiếng: “Không thể nào, Tô Thanh Diệp, chuyện Kỳ Việt thích cậu, cả lớp đều nhìn ra rõ mồn một mà, chẳng lẽ cậu không biết thật á?!” Cả lớp đều biết á?! Tôi còn chưa kịp hỏi kỹ thì ánh mắt đã lơ đãng quét qua cửa, thấy Kỳ Việt vừa được nhân viên phục vụ dẫn vào. Ánh mắt anh chỉ dừng lại trên người tôi đúng một giây. Lạnh nhạt đến mức như đang nhìn một người xa lạ.

Duyên Kiếp Trăm Năm

Duyên Kiếp Trăm Năm Tôi là quỷ sai, cũng chính là “Thần Chết” trong lời đồn của mọi người. Lúc này, tôi đang ngồi xổm trong phòng phẫu thuật, thúc giục bác sĩ: “Anh đẹp trai, làm nhanh tay lên, tôi còn phải tan làm nữa.” Bác sĩ không chút cảm xúc liếc nhìn tôi một cái: “Không làm nữa.” Tôi: “?!” Bác sĩ bây giờ đều tùy hứng thế này sao?

Nụ Hoa Chớm Nở

Nụ Hoa Chớm Nở Xuyên vào tiểu thuyết ngọt sủng, nam chính cưng chiều nữ chính thanh mai trúc mã. Nhưng tôi lại là nữ phụ ác độc. Thế nhưng, tôi không muốn ác độc, phải làm sao bây giờ?

Tham Lam

Tham Lam Suốt 4 năm quấn lấy Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta nếm chút khổ sở, bớt đi cái tính kiêu căng.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi lại trên đường phố nơi xứ người. Bốn tháng sau, tôi đầy thương tích quay về Bắc Kinh. Ai cũng nghĩ tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông. Nhưng tôi chủ động tránh mặt anh ta, trả lại quà của anh ta. Hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng đá được miếng cao dán chó này.” Nhưng đến ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hồn bay phách lạc đuổi theo đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin tôi. “ Sơ Niệm, em ở lại đi, chúng ta cứ như trước được không?” Tôi cong mắt cười, chỉ vào bụng hơi nhô lên: “Chu Tấn Nhiên à, anh xem, chúng ta còn có thể như trước được à?”

Hoa Đào Mùa Xuân

Hoa Đào Mùa Xuân Ta là biểu tiểu thư xa của hầu phủ, hiện đang nương nhờ nơi này. Các công tử trong phủ đối với ta đều giữ lễ mà tránh né, người người đồn đoán rằng ta dung nhan diễm lệ, lòng muốn trèo cao. Đại công tử, vốn không màng việc nội phủ, lại hạ lời cảnh cáo: “Nếu ngươi an phận thủ thường, hầu phủ này sẽ mãi là chốn tựa nương.” “Nếu ngươi lòng dạ bất chính, ta sẽ đích thân đưa ngươi trở về quận Nam.” Nhưng cuối cùng, chính hắn lại giam cầm ta trong phủ, “Như Như, cớ sao nàng lại chọn đám rác rưởi kia? Người nàng phải chọn, là ta.”

Cố Ý Dụ Dỗ 1

Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!

Tiểu Man

Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Nương tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”

Học Yêu

Học Yêu Bạn trai tôi có một sở thích nho nhỏ, mỗi lần “thể hiện” xong đều muốn tôi chấm điểm. Từ 0.5 điểm lên đến điểm tuyệt đối, mất đúng 3 năm. Thế nhưng sau khi giành được “max điểm”, kẻ được cả giới quen biết tung hô là “cuồng vợ” lại vội vàng chạy đến trước mặt mối tình đầu để báo công: “Tiểu Lê, anh lấy Dụ Dao ra luyện tay suốt 3 năm, bây giờ đã học được cách yêu một người rồi. Em có thể tha thứ cho anh được không?” Đến ngày cưới, hắn vì tình mà bỏ trốn, dưới sân khấu vớ đại một người đàn ông: “Anh đi thay tôi một lát, dỗ cô ấy vui lên!” Đến khi tôi đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn với người đàn ông kia. Tần Sở gọi nổ tung điện thoại của tôi, còn người “chồng nhặt về” kia lại ấn nút nhận cuộc gọi: “Tổng giám đốc Tần à, người đã được tôi dỗ vui rồi thì là của tôi đấy.”

Cặp Đôi Phòng Trọ

Cặp Đôi Phòng Trọ Tôi và Hứa Trì là cặp đôi sống chung trong phòng trọ. Dạo gần đây anh ấy thường ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến khuya mới về, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu. Tức giận quá, tôi tát anh một cái. Ngay lập tức, màn hình hiện lên dòng bình luận: 【Nam chính đã chuẩn bị lấy nhẫn cầu hôn trong túi ra rồi, bị nữ phụ tát một cái mà dằn lại.】 【Chỉ cần nữ phụ có thể bao dung và thấu hiểu nam chính thêm chút nữa, thì cả khối gia tài to như núi về sau đã không rơi vào tay nữ chính.】 【Một cái tát, tát bay luôn lòng tự trọng cuối cùng của nam chính, hai người từ đó chia đôi ngả…】 Tôi nhắm mắt lại, rồi giơ tay — thêm một cái tát nữa. “Trong túi anh đang giấu cái gì?”