Ngọt Sủng
Nhất Kiến Sơ Tâm Tôi là một cô hồn dã quỷ đang làm thuê ở nhân gian, gần đây tôi phát hiện một ngôi nhà tốt để ở nhờ. Nhà đó không có môn thần cũng chẳng có gia tiên. Mỗi ngày, tôi đều lẻn vào nhà, ăn trộm cơm canh, dùng nhà tắm, ngủ trên giường của người ta. Dù sao thì người ta cũng không thể nhìn thấy tôi. Nhưng cho đến một ngày, tôi dẫn một người bạn ma đến “ăn ké”. Không ngờ, người bạn này nhìn thấy gia chủ, lại bị dọa sợ đến hét toáng lên rồi chạy mất.
Nữ Nhân Trong Mộng Kiếp trước, ta vì phu quân mà chết, hắn đau đớn tột cùng, cầu xin thần linh cho ta chuyển thế, nói rằng kiếp này không thể không có ta, chỉ chờ ta lớn lên sẽ cưới ta. Nhưng kết quả lại yêu thương thứ tỷ mềm mại, nhỏ nhắn, quyến rũ. Khi ta ngã xuống nước, hắn cởi quần áo của ta đưa cho thứ tỷ: “A Nặc ngươi còn nhỏ, bị người nhìn thấy cũng không sao.” Khi gặp nguy hiểm, hắn vì bảo vệ thứ tỷ mà đá ta xuống xe ngựa: “A Nặc ngươi còn nhỏ, sơn phỉ chắc chắn sẽ không làm khó.” Sau đó, ta bị thứ tỷ hủy hoại khuôn mặt, hắn lại nói ta đã thay đổi, rồi lạnh lùng thờ ơ nhìn ta bị ngược đãi mà chết. Sống lại một kiếp, lần này, ta lập tức giả chết rồi trốn về nhà ngoại tổ. Năm ta mười sáu tuổi, hắn dẫn theo thứ tỷ phúc hậu gặp ta vào Tết Nguyên tiêu. Hắn ngây ngốc nhìn ta: “… Ngươi, ngươi có phải là nữ tử trong mộng của ta không?” Ta cười khẩy một tiếng, đứng sóng vai với trúc mã tuấn tú bên cạnh, thẳng thắn nói: “Giữ thể diện đi, sắp bằng tuổi cha ta rồi mà——”
Bạch Thiện Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai. Lúc đó không còn chỗ đậu xe, nên chúng tôi đành đỗ tạm trước cửa ngân hàng. Anh ấy bảo tôi ngồi trong xe, để lát nữa nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, tránh bị dán vé phạt. Kết quả đúng là có cảnh sát giao thông đến thật. Tôi hạ cửa sổ xuống, hét lên với anh trai: “Anh ơi! Cảnh sát đến rồi! Chạy mau!” Giây tiếp theo, anh tôi bị đè xuống đất.
Vân Ca Sau khi rơi xuống vực rồi được cứu trở về. Từ lúc đó, ta không còn mù quáng say mê Tiết Vọng nữa. Không còn chạy theo hắn, chẳng còn chăm lo, ân cần với hắn, cũng không còn lấy lòng hay nuông chiều hắn. Ta chỉ ở lì trong Phật đường, ngày ngày thành kính tụng kinh. Ngay cả khi hắn đến thông báo muốn từ hôn, ta cũng chỉ gật đầu nói một câu “Được thôi.” Sau đó lại quỳ xuống tiếp tục cầu nguyện: “Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát khai ân.” “Hôm đó dưới vực sâu, ta vì bị trúng độc nên mới bất đắc dĩ làm bẩn vị công tử kia.” “Chỉ một đêm đó, hẳn là sẽ không mang thai được đâu, phải không?” “Hắn chắc sẽ không tìm ra ta đâu, phải không?”
Nhặt Chồng Ta tên Vương Hoa Hoa, cha ta là thổ phỉ, ông ta là thổ phỉ, ông của ông ta cũng là thổ phỉ. Nhà ta chẳng có gì để lại, chỉ có duy nhất một tài sản là sơn trại này trên núi Hắc Phong. Đến đời ta, bảy đời truyền tử đã đứt mạch. Mẹ sinh ta xong thì qua đời, cha chưa kịp tục huyền để sinh một đứa con trai nối nghiệp đã không may ngã ngựa mà chế1. Không biết đám thổ phỉ này nghĩ gì, họ lại đặc biệt có tình có nghĩa. Đệ nhị và đệ tam đương gia đợi ta đến 18 tuổi thì phò ta làm chủ sơn trại. Đệ nhị đương gia còn bí mật nói với ta rằng, ông đã nhờ Lưu Manh Tử dưới núi xem bói cho ta, bảo rằng mệnh ta phi phàm, ắt sẽ hiển quý, chắc chắn là người làm đại đương gia! Sơn trại đã phủ đầy tuyết mùa đông, lạnh khác thường. Đệ nhị đương gia mấy ngày trước săn được một con gấu đen, lột da làm cho ta một cái áo choàng lớn. Ta khoác lên, tất cả anh em đều khen ta có khí phách, không hổ danh là đại đương gia.
A Ngọc Ta là Thái hậu tiếng xấu lan xa. Nhi tử ghét ta, nữ nhi vứt bỏ ta, bách quan ngày ngày can gián muốn ta giao ra binh quyền, bách tính mắng ta là yêu phụ. Ai cũng muốn ta chết không toàn thây. Cho nên, khi ta bị vây trong quân địch, bọn họ khuyên ta hy sinh vì đại nghiệp, một người đổi một thành, đáng lắm. Thôi thì, dù sao ta cũng sống đủ rồi, cả đời không có gì hối tiếc. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm chưa vào cung. Thiếu niên tướng quân mặc áo gấm tung bay trước mắt cưỡi ngựa hỏi: “Hạ Lan Ngọc, nàng thật sự không gả cho ta sao?” Ồ, lúc đó hình như ta định đến Tạ gia để hủy hôn, chỉ vì thấy Tạ gia tam lang này chỉ biết tập võ giết người, chẳng hiểu chút phong tình nào. Sau khi bị ta hủy hôn, hắn liền buông bỏ hết chuyện hồng trần, đến biên cương rồi không bao giờ trở về. Nhưng hắn lại là người duy nhất sau khi ta chết, một mình một ngựa xông vào quân địch để thu xác cho ta.
Thôn Quê Ký Sự [Đã hoàn thành ~ Yên tâm thưởng thức] [Tướng quân sa cơ × Nàng thôn nữ chất phác] Ngày ta xuất giá, cả thôn Đông Hà đều đến xem lễ. Không phải vì nhà ta là gia đình danh giá hay hào môn gì. Mà là vì ta gả cho một sát thần mà ai ai cũng sợ. Thực ra, ta chẳng thấy hắn hung dữ chút nào. Ngược lại, hắn rất dịu dàng.
Quỳnh Chi Nam nhân ta liều c//hế/t cứu về lại chê ta ngu dốt, ghét ta quê mùa: “Nàng ta không có gia thế, cũng chẳng có tiền tài, đến cả ăn cơm cũng như kẻ ch/ế/t đói đầu thai. Một kẻ ngu xuẩn như vậy, về kinh thành rồi có thể giúp được gì cho ta?” Vậy nên, Triệu Nhược Cốc giam ta lại trong tòa trạch viện ngoài kinh thành, sau đó quay đầu dùng quân công cầu thú với tỷ tỷ nhà họ Thôi. Hắn tân hôn ân ái, còn ta lại gặp được lương duyên khác. Lần nữa tương phùng, nam nhân kiêu ngạo năm xưa lại đỏ hoe đôi mắt: “Quỳnh Chi, ta đưa nàng về nhà.” Ta vội vàng lắc đầu. Hà Độ lập tức cảnh giác chắn trước mặt ta: “Ngươi là kẻ nào, dám đến dụ dỗ nương tử của ta?”
Minh Châu Thế tử của Vĩnh Ninh Hầu bị phán tội, đợi sau mùa thu sẽ hành quyết. Thế tử phi kéo theo của hồi môn, trong đêm liền quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân dùng nghìn lượng bạc mua ta. Hàng đêm đưa vào thiên lao, muốn ta lưu lại cho Thế tử một huyết mạch. Một tháng sau, ta được chẩn ra hỉ mạch. Hai tháng sau, Thế tử được giải oan, phóng thích vô tội. Việc đầu tiên hắn làm là đón Thế tử phi về lại phủ. Thật khó xử, không phải sao? Ta nên mang bầu chạy trốn, hay là… mang bầu mà trốn đây?
Đào Yên Xuyên thành thê tử đầu tiên của phản diện bệnh kiều, ta hiện tại có chút hoảng. Thực ra cũng không cần hoảng. Dù sao lúc này, phản diện vẫn chỉ là một thư sinh đáng thương bị què chân. Đối tốt với hắn, sau này còn có thể hưởng vinh hoa phú quý. Nếu như ta không bị hắn bắt tại trận khi đang tư thông với người khác.
Hạt Dẻ Mật Ong Tôi mất trí nhớ vào năm thứ 4 bỏ chạy khi đang mang thai. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả các người yêu cũ: “Hình như tôi mới có một đứa con nè, anh nghĩ có khả năng đứa bé là của anh không?” Thái tử kiêu ngạo khó bảo giới thượng lưu Bắc Kinh đăng ảnh thông báo tin vui lúc 3 giờ sáng: “Vui mừng có con gái yêu.” Nam diễn viên nổi tiếng chưa từng có tin đồn tình ái cũng đồng thời đăng bài: “Từ nay là gia đình 3 người rồi.” Nghệ sĩ piano lạnh lùng chưa bao giờ dùng mạng xã hội cũng vội vã đăng ký tài khoản để khoe ảnh con: “Bé con nhà tôi.” Netizen: “Sao tôi thấy con gái của họ trông hơi giống nhau nhỉ?” “Có vẻ là cùng một bé hay sao á.” “Không chắc, để xem thêm.”
Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”
Xuân Nhật Lai Mộng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ. Lần thứ nhất, hắn mặt không biểu cảm, nói: “Hôn ta.” Nhưng cũng là hắn giữ chặt ta trong lòng, hôn đến mức ta không thở nổi. Lần thứ hai, ngón tay hắn khều lấy áo lót của ta, nghiêm trang bảo: “Cởi ra.” Nhưng cũng là hắn si mê ôm lấy ta, thấp giọng gọi: “Dao Dao, phu quân rất thích.” Cứ thế, ác mộng liên miên khiến ta sợ hãi, quyết định phải tìm Bùi Tịch nói cho rõ ràng, lại thấy, nam nhân tuấn mỹ cao quý kia đang lạnh mặt nói với Quốc công phu nhân: “Xin mẫu thân chớ lo. “Con không thích nàng.”
Dư Ngươi Ái Mộ Tôi cùng bạn thân đi bắt ghen, máu dâng lên não, tôi vô tình đâm vào chiếc Rolls-Royce. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt khiến bạn tôi hoảng sợ đến mức suýt ngất, tôi cũng tê cả người. Người ngồi trong xe… WTF??? Lại là kẻ thù không đội trời chung của tôi. Giọng nam trầm thấp vang lên từng chữ một: “Lần này cuối cùng cũng để em đuổi kịp rồi, Tô Nghênh.” “……” Xin hỏi bây giờ vẫn nên chửi hắn hay là nên quỳ lạy hắn đây???
Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”
Không Bỏ Lỡ Hệ thống bắt tôi cứu vớt người chồng trầm cảm, tôi say “No!”. Anh định dùng dao rạch tay, tôi thản nhiên làm ngơ, còn tiện tay mở cửa sổ ban công hét to: “Đôi giày cao gót phiên bản giới hạn vừa mới mua đã gãy gót, trời ơi, tôi không sống nổi nữa!” Chồng tôi sợ làm phiền hàng xóm, đành hạ dao xuống đến dỗ tôi: “Đừng khóc nữa, chúng ta đi mua đôi mới nhé.” Nửa đêm, anh muốn lẻn ra đường ray tàu vắng vẻ để “yên nghỉ” một mình, tôi lập tức nhét đôi chân lạnh ngắt vào lòng anh: “Em lạnh chết đi được, mau sưởi ấm cho em đi.” Anh bị lạnh đến run rẩy, nhíu mày ôm lấy chân tôi, chỉ còn cách kéo chăn đắp chặt hơn. Sau một thời gian dài chung sống, anh vẫn muốn cht, còn tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. “Vậy trước khi anh cht, chúng ta ly hôn trước đi.” Chồng tôi sững sờ: “Muốn cht thì nhất định phải ly hôn sao?” Tôi trợn mắt: “Chứ còn gì nữa! Chỉ khi ly hôn em mới thoát khỏi nơi quỷ quái này chứ!” Anh bỗng ôm chặt tôi, hoảng hốt nói: “Vậy anh không cht nữa, anh không muốn ly hôn.”
Một Đời Hạnh Phúc Thẩm Trạm là công thần bình loạn chinh Tây, nhưng làm người cẩu thả lại kiệt ngạo. Trưởng tỷ không muốn gả cho hắn, khóc lóc thảm thiết đòi nhảy xuống sông. Ta tức giận. Nói lớn: “Tỷ không muốn thì để ta!” Tuổi trẻ không biết trân trọng người thô lỗ, lại nhầm chó săn là báu vật. Nàng ngốc, ta cũng không thể ngốc theo. Sau này, trên giường gấm thêu chỉ vàng, hắn bóp lấy eo của ta, hôn giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, giọng khàn khàn hỏi ta: “Còn muốn nữa không?”
Trở Thành Phu Nhân Của Tổng Tài Sau Khi Từ Bỏ Kẻ Tồi Tôi đã ở bên Thẩm Yến suốt mười năm. Trong ngày cưới của chúng tôi, ngay giữa buổi lễ, anh nhận được một cuộc điện thoại rồi bỏ mặc tôi đứng đó, rời đi không chút do dự. Tôi giật lấy chiếc máy ảnh polaroid từ tay phù dâu, chụp một bức ảnh của người đàn ông đẹp trai nhất trong đám khách mời, rồi dán nó đè lên khuôn mặt của Thẩm Yến trong ảnh cưới. Quay người lại, tôi hỏi anh ta: “Cưới không?” Người đàn ông hơi nheo mắt, giọng trầm thấp: “Cưới.”
Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám Ta từ ngục giam khổ dịch bỏ tiền chuộc một vị tướng công về cho mình. Người người đều nói ta ngu ngốc. Một kẻ tàn phế, thần trí không rõ, thân còn là dược nhân, sao có thể làm tướng công được chứ? Chỉ có ta mới biết, người trước mặt này, từng là tiểu tướng quân chói sáng bậc nhất kinh thành, một thiếu niên phong hoa tuấn lãng, y bào phấp phới, cưỡi ngựa giương oai.
Đừng tưởng anh là Bạch Liên Hoa! Trên mạng, tôi và một tên khốn nạn đã chửi nhau suốt một năm trời không ai nhường ai. Cho đến hôm nay, hắn cuối cùng cũng chịu thua, viện cớ rút lui trước: “Tôi kết hôn rồi, lát còn phải về nấu cơm cho vợ, không hơi đâu đấu võ mồm với bà điên như cô nữa. Cầu xin, block tôi đi được không?” Tôi cười chec: “Cái loại não chưa phát triển, tiểu não thì tuyệt chủng như anh mà cũng có người lấy? Lừa hội chị em thì thôi, đừng có tự lừa mình luôn thế chứ?” Tôi chế giễu không nương tay, lòng còn thấy nhẹ nhõm như tránh được một cơn bão. Không ngờ hắn bật lại luôn: “Ha, để cô thất vọng rồi. Tôi thật sự có vợ đấy, mà còn xinh đẹp muốn xỉu.” Rồi hắn gửi luôn một tấm ảnh cưới. Trong ảnh là một anh chàng điển trai với cô gái xinh đẹp đứng cạnh… … Ơ, khoan đã. Cô gái đó chẳng phải… là tôi sao?! Là tấm hình tôi và crush chụp sau khi kết hôn chớp nhoáng!!!