Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Quán Rượu Nửa Đêm

Quán Rượu Nửa Đêm Mẹ tôi là một quả phụ xinh đẹp, thường thắp hương và mở cửa hàng làm ăn vào lúc nửa đêm. Bà ấy không kiếm tiền từ con người, mà kiếm tiền từ ma. Bà nói: “Con người không bằng ma. Khi ma phát huy sức mạnh, họ trở nên nhẹ nhàng và bay bổng, có cảm giác như đang ở thiên đường.” Bà ấy quả thật đã lên thiên đường. Bà ấy quên rằng mình đã chết.

Người Phản Bội Trước Là Anh

Người Phản Bội Trước Là Anh Sau khi Tần Mặc ngoại tình, tôi không nhắc đến chuyện ly hôn.Tôi vẫn sống như trước kia, cùng anh ta tiếp tục “mặn nồng” suốt hai năm.Cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai, cuối cùng mới đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.Tần Mặc về nhà lúc nửa đêm.Anh ta vẫn chỉnh tề trong bộ vest, cà vạt cài ngay ngắn, trông như vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng nào đó.“Vợ yêu, sao còn chưa ngủ?” Anh ta bước đến, nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm nóng.“Không phải anh đã nói tăng ca, em không cần đợi sao?”Trên người anh ta phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, như thể cố tình rửa sạch điều gì.Tôi không nhịn được nghĩ: đến cả “tăng ca” cũng phải tắm rửa thay đồ, đúng là người đàn ông theo đuổi sự hoàn hảo.Tôi rút tay về, đưa kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt anh.“Tôi mang thai rồi. Mười hai tuần.”Không khí bỗng nhiên đông cứng lại.Cơ thể Tần Mặc rõ ràng cứng đờ.

Người Ra Đi Không Quay Lại

Người Ra Đi Không Quay Lại Tôi quyết định ly hôn với Kỷ Tùng vào đúng ngày sinh nhật mình.Trên bàn ăn, tôi giả vờ đùa hỏi anh ta:“Anh có yêu em không?”Kỷ Tùng nhếch môi cười lạnh:“Hơn 30 tuổi rồi, còn làm màu gì nữa?”Tôi cúi đầu, không đáp, liếc nhìn màn hình điện thoại.Trong ảnh chụp màn hình, Kỷ Tùng đang ôm hôn một người phụ nữ.Khung hội thoại phía dưới là lời tỏ tình sâu đậm anh ta gửi cho cô ta:“Cả đời này, Kỷ Tùng tôi chỉ từng yêu một mình em, Chu Tình.”Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta bình tĩnh:“Cho em một món quà sinh nhật đi.”Kỷ Tùng gật đầu cái rụp:“Em muốn gì, cứ nói.”Tôi tháo nhẫn cưới trên tay, đặt lên bàn.“Cho em một khởi đầu mới. Kỷ Tùng, chúng ta ly hôn đi.”

Gai Nhọn Thế Gian

Gai Nhọn Thế Gian Nữ streamer mà chồng tôi yêu thích tìm đến tôi, nói rằng cô ta thích chồng tôi và mong tôi thương xót cô ta. Thực sự, tôi đã thấy tội nghiệp cô ta, nên nhanh chóng phân chia tài sản với chồng và ly hôn, đồng thời tự tay giúp họ đăng ký kết hôn. Trong ngày cưới, tôi còn gửi tặng cô ta một món quà lớn: phát lên màn hình lớn giấy báo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.

Thế Tử Phi Trùng Sinh

Thế Tử Phi Trùng Sinh  Qua cửa năm năm vẫn chưa có thai, lại không chịu để phu quân nạp thiếp, ta liền trở thành ghen phụ nổi danh kinh thành. Nhưng nào ai hay biết, người thực sự không thể sinh con lại chẳng phải là ta. Vì danh tiếng của phu quân, ta cam nguyện giữ kín bí mật này. Thế nhưng, hắn gặp được một nữ tử y thuật cao minh, chữa khỏi chứng bệnh kia rồi lại nói: “Vãn Vãn đối với ta chính là đại ân, ta không thể phụ nàng.” Nực cười thay, những nhục nhã, chế giễu mà ta thay hắn gánh chịu, chẳng lẽ không phải ân tình? Cuối cùng, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, ôm hận mà chết. Sống lại một đời, cái này nồi ta không cõng nữa!

Mộng Cảnh Tương Lai

Mộng Cảnh Tương Lai Ta trời sinh dị đồng, có thể nhìn thấy quá khứ và tương lai của người khác. Từ nhỏ, ta làm hạ nhân trong Hầu phủ, Hầu gia yêu thích ta, nhận ta làm nghĩa nữ. Tiểu thư cũng đối đãi với ta như tỷ muội. Ngày nàng ném tú cầu, do dự không quyết, hỏi ta. Ta bảo nàng chọn người thư sinh nghèo túng kia. Tiểu thư nổi giận, trước mặt mọi người tát sưng mặt ta, sau đó chọn công tử nhà thế gia mà Hầu gia đã chọn cho ta. Hóa ra nàng chưa bao giờ thích ta, cố chấp cho rằng vị hôn phu của ta mới là tốt nhất. Nàng không hề biết, ta đã sớm thấy quá khứ mục nát của công tử kia. Cũng đã sớm thấy tương lai tăm tối của nàng.

Giành Lấy Giang Sơn

Giành Lấy Giang Sơn Cung nữ hạ dược vào rượu của thái tử bị ta phát hiện ra. Để bảo vệ tiền đồ của thái tử, ta đã đổi cốc rượu. Cung nữ và thị vệ tư thông bị phát hiện, hoàng hậu tức giận hạ lệnh ban chết cho họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Đồ tiện nhân không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Sau khi hắn lên ngôi, lại ban thưởng ta, người đang mang thai cho hoạn quan nô tài, để bọn họ hành hạ ta đến chết. Ta mới biết, cung nữ đã chết kia là ánh trăng sáng trong lòng hắn. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn cung nữ động tay động chân vào rượu.     Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘

Ngày Nghỉ Ác Mộng

Ngày Nghỉ Ác Mộng Ngày nghỉ tôi dẫn cả nhà đi chơi, ai ngờ “nàng thơ” trong lòng chồng cũng nhất quyết đòi đi theo. Không chỉ vậy, cô ta còn tự ý đổi chuyến đi suối nước nóng tôi đã đặt thành chuyến cắm trại. Vừa mới đặt chân đến khu cắm trại, Thẩm Giai Di đã bị rắn cắn. Tề Phi Dục cuống cuồng muốn lái xe đưa cô ta đến thị trấn gần đó để chữa trị. Tôi thì không chút do dự đứng chắn trước đầu xe, không cho họ đi. Kiếp trước, sau khi Tề Phi Dục rời đi thì có người phát hiện trong núi có gấu xuất hiện. Chúng tôi còn chưa kịp rút lui thì đã bị gấu đen tấn công. Tôi vì bảo vệ mẹ chồng mà bị gấu đánh trọng thương. Vậy mà sau khi biết chuyện, Tề Phi Dục chẳng những không biết ơn, còn vì viện phí của tôi quá cao mà rút máy thở của tôi. Thậm chí chưa đầy một tuần sau khi tôi chết, hắn đã vui vẻ rước “nàng thơ” vào cửa làm vợ. Làm lại một lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không để bọn họ dễ dàng rời đi như vậy. …

Người Giấy Trở Về

Người Giấy Trở Về Trong một chương trình, nữ diễn viên nổi tiếng trong làng giải trí nói rằng cô ta có một cửa hiệu làm người giấy, đó là nghề thủ công và được thừa kế từ tổ tiên. Cô ta nói năng rất tự nhiên về truyền thống và phong tục dân gian, còn không ngại ngần nhắc đến việc sính ngoại. Toàn bộ mạng xã hội reo lên rằng cô ta là nữ nghệ sĩ tài năng, là bậc thầy huyền học số một trong giới giải trí. Nhưng khi tôi nhìn vào những bức ảnh mà cô ta đăng, tôi chỉ lắc đầu. Cô ta chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, ngăn cản người giấy trở lại nên đã chọc giận người giấy. Ba ngày sau sẽ đột tử trước ống kính trực tiếp. Mọi người không biết rằng, chủ nhân thực sự của cửa hiệu làm người giấy này chính là tôi.

Chín Bào Thai

Chín Bào Thai Bạn thân của tôi, Hồ Vi Vi, thất bại trong việc kết hôn với một gã nhà giàu đẹp trai. Cô ấy mang thai chín đứa con nhưng cuối cùng lại chết thảm trong bể phốt. Gã đàn ông kia cầm bản kết luận tự sát của cô ấy, đắc ý rải tiền khắp nơi: “Giờ thì lão tử được yên thân rồi. Một người đàn bà chơi chán rồi mà còn mơ dựa vào cái bụng để trèo cao à? Con trai á? Dù có sinh ra Thái tử cũng vô ích thôi! Không phải muốn tiền sao? Quỳ xuống nhặt đi, từ từ mà nhặt, đây là phần thưởng gia gia ban cho bọn mày.” Tôi không động đến một tờ nào. Dù sao thì, người sống không lấy tiền của người chết. Đôi mắt hắn vằn đỏ, tà khí quấn thân, sống không qua nổi 11 giờ sáng ngày mai. À, trùng hợp thay, đó lại là lúc kỳ thi bắt đầu…

Gả Nhầm Chồng

Gả Nhầm Chồng Sau khi tiệc cưới kết thúc và đến lúc thanh toán, tôi phát hiện chi phí lên đến hơn 2 triệu tệ! Xem bảng kê mà choáng váng: 100 chai Mao Đài giá 3.000 tệ/chai, 300 con tôm hùm xanh Úc giá hơn 2.000 tệ/con, và 100 con cua hoàng đế giá 1.000 tệ/con! Càng xem tiếp càng thấy lố bịch: 30 đĩa ngọc của khách sạn giá 180.000, 50 cặp ly rượu bằng bạc nguyên chất giá 90.000, chưa kể một đống hải sâm, bào ngư, gà đen được tính theo thùng trong hóa đơn… Thậm chí nồi gang trong bếp, điều hòa cây trong phòng tiệc, cây xanh trong sảnh khách sạn cũng bị tính tiền! Chồng tôi gọi điện đối chất với mẹ chồng, nhưng bà ta lại cực kỳ ngang ngược: “Nhà nó giàu thế mà còn đòi sính lễ 66.000, rõ là cố tình làm khó. Nó muốn đòi mạng nhà mình đấy!” “Những thứ đó là tôi bảo mấy cô mấy dì của anh dọn hết, để dạy cho cái loại ham lợi nhỏ như nhà nó một bài học!” Nhận ra mẹ chồng là người không dễ đối phó, tôi lập tức yêu cầu khách sạn báo cảnh sát. Tôi muốn xem cái đám họ hàng nghèo kiết xác đó lấy gì mà đền khoản nợ khổng lồ này!

Phượng Ảnh Dư Hỏa

Phượng Ảnh Dư Hỏa Ta là công chúa tôn quý nhất của Phượng tộc, được Long Hoàng ban ân cho phép tự mình chọn một người trong tộc làm phò mã. Ngài nói, ta chọn ai, kẻ đó sẽ là Long Hoàng đời kế tiếp. Kiếp trước, ta chọn Tống Hạc Huyền, người thanh mai trúc mã cùng ta lớn lên. Vì giúp y vượt qua thống khổ khi rút sừng, thay vảy, thuận lợi phi thăng thành Thiên Long, ta thậm chí dâng ra bản mệnh linh đan của chính mình. Thế nhưng khi y đăng cơ làm Long Quân, điều ta nhận lại không phải là một lời cầu hôn, mà là một kiếm xuyên tim. Y ôm lấy con yêu tinh gà rừng từng giả mạo thân phận của ta, lạnh lùng giáng kiếm xuống: “Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết muốn gả cho ta, Lưu Oanh sao phải chịu khổ như thế!” “Nếu không phải vì cần nội đan của ngươi giúp Lưu Oanh niết bàn hóa Phượng, thì ta căn bản chẳng cần phải giả vờ lấy lòng ngươi! Ngôi vị Long Hoàng này, không có ngươi ta cũng có thể dễ dàng đạt được!” Y nhổ sạch đuôi phượng của ta, chém đứt tiên cốt, tự tay moi ra nội đan. Ta ngã trong vũng máu, trơ mắt nhìn y nâng niu dâng nội đan của ta cho yêu tinh gà rừng ấy. Lúc mở mắt lần nữa, ta không ngờ lại quay về ngày chọn phu quân năm đó. Long Hoàng ánh mắt từ hòa hỏi ta: “Trầm Khê, con đã nghĩ kỹ sẽ chọn ai làm phu quân chưa?” Ngài vừa dứt lời, Tống Hạc Huyền vốn vẫn im lặng trong nhóm các hoàng tử đột nhiên quỳ xuống. “Phụ hoàng, nhi thần biết Trầm Khê có tình ý với con, nhưng người nhi thần yêu duy nhất chính là Lưu Oanh. Nếu buộc phải định hôn sự này, nhi thần nguyện cưới Lưu Oanh làm bình thê.” Toàn tộc chấn động. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta, ngập tràn thương hại, chế giễu và mỉa mai. Ngay khoảnh khắc ánh mắt ta chạm phải ánh mắt của y, ta liền hiểu rõ — Tống Hạc Huyền cũng đã trọng sinh rồi. Ta mỉm cười, ngẩng đầu bẩm báo Long Hoàng quyết định của mình. Tống Hạc Huyền không hề biết, nếu không có ta, y vĩnh viễn cũng chỉ là một con nòng nọc đục nước mà thôi. Sau này trong đêm tân hôn, Tống Hạc Huyền quỳ gối giữa tuyết suốt một đêm, chỉ để cầu xin ta thu hồi một quyết định…

Lòng Thiên Vị Của Mẹ

Lòng Thiên Vị Của Mẹ Mùng ba Tết về nhà ngoại, mẹ tôi đưa cho con gái tôi một phong bao lì xì. Tôi mở ra, bên trong chỉ có hai mươi tệ. Trong khi con của anh trai với chị gái tôi, mỗi đứa đều nhận được hai nghìn tệ. Tôi tìm mẹ để hỏi lý do, nhưng bà tỏ vẻ đương nhiên. “Anh trai con ở Bắc Kinh, chị gái con ở Thượng Hải, cả hai đều là người có tiền đồ, giờ mẹ đối tốt với chúng, sau này về già còn có thể nhờ cả hai đứa nó.” “Còn con, lấy một công chức nhỏ, nghèo đến nỗi không mua nổi chiếc xe, mẹ còn trông mong gì ở con?” Sau đó lúc bà bị bệnh nằm viện, nằm trên giường bệnh không ai quan tâm, bà khóc rồi gọi điện cho tôi. “Dao Dao, mẹ hai ngày không ăn gì rồi, con làm ơn mang cho mẹ chút gì đó ăn đi…”  

Mưu Kế Của Nữ Phụ

Mưu Kế Của Nữ Phụ Kỷ niệm ba năm ngày cưới. Chồng tôi nắm lấy gáy một người phụ nữ khác, hôn hít dữ dội. Người phụ nữ đột nhiên mở mắt, ánh mắt vẫn kiêu ngạo, hướng về phía tôi làm một động tác bắn súng. Bùm! Tôi có cảm giác như giữa trán mình vừa trúng một phát súng. Là Cố Dao. Mười năm trước, tôi đã đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Cố. Đó là một đêm mưa, cô ta mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, cô đơn đi từ lưng chừng núi xuống chân núi. Bây giờ, cô ta đã trở về để trả thù!

Có Duyên Không Nợ

Có Duyên Không Nợ Giang Hà đã gặp lại Sở Uyển – mối tình đầu của anh ta. Với tư cách là vị hôn thê của Giang Hà, tôi đã tổ chức một bữa tiệc để chào đón cô ta. Trong bữa tiệc, Sở Uyển đã làm vỡ ngọc bình an của Giang Hà. Gia đình họ Giang trông sắc mặt âm u, nhưng Giang Hà chỉ nhẹ nhàng an ủi Sở Uyển đang hoảng loạn. Anh ta nói: “Không sao đâu, để Tần Duyệt cầu một cái khác là được.” Tôi cười khẽ. Đó là bùa bình an mà tôi từng quỳ gối trước Phật tổ ba ngày, leo ba nghìn bậc thang, từng bước một mới cầu được. Chỉ cầu mong Giang Hà bình an, thuận lợi, thân thể khỏe mạnh. Giờ đây bùa bình an đã vỡ, không biết Giang Hà có mạng đợi tôi cầu một cái khác hay không.  

Thiếp Bổn Vi Hoàng

Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.

Con Gái Quỷ Hậu

Con Gái Quỷ Hậu Tôi là con gái của Quỷ Vương và Quỷ Hậu. Tôi xuyên trở thành trợ lý nhỏ của một nam nghệ sĩ hết thời. Đối thủ muốn gài bẫy hãm hại nghệ sĩ nhà tôi nên tôi đã triệu tập một ma nữ đến khóc bên tai hắn mỗi đêm. Ông chủ tư bản yêu cầu nghệ sĩ nhà tôi “chơi thử”, nên tôi để chúng quỷ chơi với ông ta hết mình! Trong một chương trình giải trí siêu nhiên, nghệ sĩ của tôi đã bị đẩy ra để chặn họng súng. Tôi gọi chị Sadako xuất chiêu! Không đủ? Vậy thêm chị đẹp Saeki Kayako! Hừ, ai dám bắt nạt anh trai nhà tôi sẽ bị giết không thương tiếc!

HOA ĐÃ QUA TAY NGƯỜI KHÁC

Khi dọn dẹp phòng, tôi tìm thấy chiếc điện thoại mà Thẩm Vọng Tân đã khóa suốt mười năm.Sau khi mở khóa, hình nền hiện ra là ảnh của chị tôi.Trong phần ghi chú, dòng tỏ tình cảm động đến mức khiến tôi rơi nước mắt, tên nữ chính cũng là chị tôi.Bỗng nhiên tôi hiểu ra vì sao bó hoa hôm đó lại héo.Vì đó là hoa đã qua tay người khác.Khi kéo đến dòng cuối cùng của ghi chú, mắt tôi tối sầm lại, ký ức quay về năm tôi mười tám tuổi.Thẩm Vọng Tân, mặc đồng phục xanh trắng, cùng đám bạn lên kế hoạch tỏ tình. Cậu ta cười cợt nói:“Thất bại cũng chẳng sao, vẫn còn Bạch Sơ Nguyệt làm phương án dự phòng mà.”Sau đó, cậu ta cầm bó hoa héo đến gặp tôi.Khi cậu ta đọc xong lời tỏ tình, tôi lùi lại một bước, và nhục mạ trước mặt mọi người:“Cậu? Ngay cả chó cũng không thèm yêu.”

Trọng Sinh Cuối Thập Niên 70, Tự Làm Giàu

Trọng Sinh Cuối Thập Niên 70, Tự Làm Giàu Cuối những năm 70, đợt cuối cùng thanh niên trí thức phải về nông thôn, nhà tôi chỉ được để lại một đứa con ở thành phố.Mẹ nói:“Em con từ nhỏ ốm yếu, lại xinh xắn hơn, ở lại thành phố sẽ an toàn hơn.”Tôi vừa định gật đầu đồng ý, thì em gái đã quỳ rầm xuống trước mặt mẹ:“Chị học giỏi, ở lại thành phố sẽ có ích hơn! Để con đi về quê!”Nó kiên quyết như thế, mẹ tôi cũng không ép được, đành nghe theo.Lúc bước lên tàu, em gái quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười đầy ẩn ý:“Chị à, kiếp này, em cũng sẽ trở thành vợ của chủ tịch tập đoàn.”Lúc đó tôi đã biết, nó cũng trọng sinh rồi.Chỉ là… không biết nó có dám ch.ặt một ngón tay của mình hay không.

Sau Khi Phát Điên, Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác

Sau Khi Phát Điên Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác Ba tôi tuổi trung niên lại nhận yêu đương bên ngoài, bỏ vợ bỏ con.Thế là, cả nhà chúng tôi quyết định mặc kệ luôn.Công ty ba phá sản, ông ngoại chủ tịch: “Hết tiền rồi, không chống lưng nổi đâu.”Trà xanh bị trường đuổi học, hiệu trưởng dì hai: “Loại sâu bọ như vậy, đừng làm hư những bông hoa của Tổ quốc!”Con trai họ nguy kịch, cậu ba bác sĩ nhi khoa hàng đầu: “Xin lỗi, tôi cũng lực bất tòng tâm.”Đến lượt tôi: Chả sao cả, tôi tự đi tìm bố mới!