Nữ Cường
Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối Khi sống chung, tôi và bạn trai luôn giữ các biện pháp tránh thai an toàn. Nhưng khi kỳ kinh nguyệt bị trễ, tôi vẫn không khỏi hoảng hốt. Đặc biệt là khi thử thai hiện lên hai vạch, tôi hoàn toàn choáng váng. Tôi cầm que thử thai dương tính, ném thẳng vào mặt Chu Khải Dương. Chu Khải Dương vui mừng không thôi, phấn khích đến mức lập tức thông báo tin vui cho họ hàng. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười. Bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu: “Mang thai rồi mới biết mình lấy người hay lấy chó.” Thế nhưng, đến ngày hôm sau, khi tôi mặc lễ phục, nhìn anh ta cầm cái vòng khui từ nắp lon cầu hôn mình, tôi không còn cười nổi nữa. Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, đây mới chỉ là bắt đầu…
Người Giấy Trở Về Trong một chương trình, nữ diễn viên nổi tiếng trong làng giải trí nói rằng cô ta có một cửa hiệu làm người giấy, đó là nghề thủ công và được thừa kế từ tổ tiên. Cô ta nói năng rất tự nhiên về truyền thống và phong tục dân gian, còn không ngại ngần nhắc đến việc sính ngoại. Toàn bộ mạng xã hội reo lên rằng cô ta là nữ nghệ sĩ tài năng, là bậc thầy huyền học số một trong giới giải trí. Nhưng khi tôi nhìn vào những bức ảnh mà cô ta đăng, tôi chỉ lắc đầu. Cô ta chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, ngăn cản người giấy trở lại nên đã chọc giận người giấy. Ba ngày sau sẽ đột tử trước ống kính trực tiếp. Mọi người không biết rằng, chủ nhân thực sự của cửa hiệu làm người giấy này chính là tôi.
Dời Nhầm Mộ Thái Công Ở quê bạn tôi có phong tục dời mộ. Cửu dời cửu táng, thập táng vạn niên. Dời mộ càng nhiều lần, gia đình càng hưng vượng. Nhưng sau khi nhà cậu ấy dời mộ tháng trước, tai họa liên tiếp ập đến. Bất đắc dĩ, cậu ấy tìm tôi giúp đỡ. Tôi mở nắp hũ cốt ra xem, hỏi: “Nhà cậu dời mộ bao nhiêu lần rồi?” “Ba lần.” “Giỏi thật, cả ba lần đều dời nhầm mộ Thái Công!”
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”
Phù Mộng Ký Năm thứ hai sau khi gả cho Chung Hoài, hắn muốn hòa ly với ta để cưới thanh mai đang mang thai của hắn. Ta không khóc, không nháo, chỉ dẫn theo một nha hoàn quét dọn ở sân sau đi. Mọi người đều cười ta không biết tốt xấu. Chỉ có ta mới biết, nha hoàn này là con gái ruột của Hoàng thượng bị lưu lạc trong nhân gian. Tương lai nàng sẽ kế vị. Còn ta, Hà Chi Ninh, đã định sẽ trở thành Thừa tướng đầu tiên của nàng.
Phận Làm Chị Cả Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi bị bạo lực mạng. Nguyên nhân là mẹ tôi đã đăng một bảng có tên “Hóa đơn tốt nghiệp của con quái vật ngốn tiền” lên mạng. 【Điện thoại: 5000】 【Máy tính: 7000】 【Quần áo và mỹ phẩm: 5000】 Qua lời lẽ, bà ám chỉ tôi là một đứa con gái bất hiếu có lòng tự cao cực kỳ mạnh, hút máu gia đình, khiến cộng đồng mạng phẫn nộ. Rồi bà lại lấy những bình luận của cư dân mạng để PUA tôi. Còn tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi lại: [Nhưng, tôi đang tiêu tiền của chính mình mà?]
Sơ Tinh Công lược sư tôn lạnh lùng, thất bại. Công lược sư huynh ôn nhu, thất bại. Công lược sư đệ phản diện, thất bại. Công lược con chó A Hoàng của tông môn, vẫn thất bại. “Ngươi bị khai trừ, ngay cả một con chó cũng không công lược được, giữ ngươi lại làm gì?” Hệ thống buông lời lạnh lùng rồi biến mất. Ta đứng trước cửa động phủ ba ngày ba đêm, cũng gọi hệ thống ba ngày ba đêm. Nhưng trong đầu vẫn tỉnh táo, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại ta. Xác định hệ thống đã thực sự rời đi, ta cuối cùng cũng không nhịn được bật cười. Tạm biệt cặp cha mẹ hút máu ở thế giới cũ. Cũng tạm biệt luôn cả người ca ca siêu nhân của ta. Ta sẽ ở lại thế giới tu tiên này, tận hưởng cuộc sống dài lâu và sung túc của mình.
Một Chồng Không Ăn Cơm Hai Nhà Trọng sinh trở về, lần này tôi tránh hết tất cả những lần chạm mặt với Phó Nguyên Thanh. Hắn tự tiện sửa nguyện vọng của tôi, tôi liền đổi sang đăng ký vào Đại học Thương mại Quảng Châu. Hắn mang toàn bộ tiền lương đi thuê nhà cho Triệu Sở Sở, tôi bèn bán luôn căn nhà, đá hắn ra ngoài đường. Hắn thương hại Triệu Sở Sở cô đơn một mình, liền cho cô ta một đứa con, một đêm phong lưu, tôi lập tức hủy hôn với hắn. Kiếp trước, khi tôi hơn 50 tuổi, nằm trên giường bệnh vì u/ n.g th/ư dạ dày, con trai tôi và cả ba người họ ép tôi ký đơn ly hôn: “Dù gì mẹ cũng sắp ch .t rồi, không bằng thành toàn cho ba và dì Triệu đi.” “Cho con một gia đình trọn vẹn được không?”
Cửu Âm Phán Quyết Tôi đã liên kết với cửa hàng mua sắm thọ mạng, nơi có thể dùng tuổi thọ làm tiền tệ. Thế là, tôi bắt đầu thời khắc săn mồi. Kẻ cặn bã đã hại chết bạn thân nhưng lại giả vờ vô tội đã chết đột ngột trong nhà vệ sinh. Kẻ ác vẫn cười đùa vui vẻ dù đã tung tin đồn bậy bạ ép chết một cô gái, đã bất ngờ ngã lầu. Tội ác mà pháp luật không thể xét xử, thì để tôi thực thi công lý! Đọc tiếp phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/cuu-am-sat-quy
Đang Vui, Đừng Phá! Link các phần sau: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Tôi là con gái của Tử Thần. Bất kỳ ai bị tôi điểm danh sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt trời vào ngày hôm sau. Khi vui chơi ở nhân gian, tôi bị bắt cóc đến miền bắc Myanmar. Sau đó, bọn họ khóc lóc và muốn đưa tôi trở về. Tại sao phải về? Nơi này đều là nhân tài, nói chuyện lại dễ nghe, tôi cực kỳ thích, chẳng muốn đi đâu cả.
Đừng Phá Trò Ma Sói Tôi bị bắt tham gia vào một vụ giết người sói ngoài đời thực. Tiểu Trà Xanh ban ngày giả vờ đáng thương, ban đêm lại muốn dùng dao đâm tôi. Tôi mỉm cười và kéo đồng đội sói lạnh lẽo của cô ta ra khỏi gầm giường. “Người một nhà phải ở cùng một chỗ.”
Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.
Trọng Sinh Sau Thập Niên 70: Những Đứa Con Lang Sói Chưa đầy nửa năm sau khi chồng mất, các con khuyên tôi bán nhà. Chúng nó nói sẽ thay phiên nhau nuôi tôi, mỗi nhà hai tháng. Tôi mềm lòng, đồng ý, bán căn nhà duy nhất trong tay và chia mấy trăm vạn cho cả bốn đứa con. Nào ngờ, đến lượt con út thì con dâu nhất quyết không cho tôi vào cửa. Nó bảo: “Lúc trước con sinh con, mẹ chẳng hề chăm sóc. Đã để con về nhà mẹ đẻ ở cữ thì giờ cũng đừng mong con lo dưỡng già cho mẹ.” Một đứa không cho vào, mấy đứa kia cũng bắt chước theo. Tôi đành dùng chút tiền còn lại thuê một căn phòng nhỏ. Mỗi tuần một nhà thay phiên nhau mang cơm tới. Đến tuần của con út, cả nhà nó dắt nhau đi du lịch. Tôi bị bỏ đói đến ch .t trong căn nhà trọ.
Người Thân Mất Nết Kết thúc mười năm lăn lộn ở Bắc Kinh, tôi quay về quê tìm chị họ đòi lại nhà, lại bị chị thẳng thừng từ chối. Chị khoanh tay, hùng hồn nói: “Hồi đó vì em cho chị mượn nhà ở nên chị mới bỏ lỡ cơ hội mua nhà giá rẻ. Chị không bắt em bồi thường là may rồi, còn có mặt mũi mà đòi nhà à?” “Với lại, chị đã ở đây mười năm rồi, em dựa vào cái gì mà đòi lấy lại? Em về đúng lúc, đi với chị làm thủ tục sang tên luôn.” Tôi sững người. Nghe nói tôi định kiện, chị lại đổi giọng: “Muốn lấy nhà cũng được, nhưng phải trả tiền sửa sang cho chị.” Tôi bật cười, quay đầu báo án vì tội cố ý phá hoại tài sản. Chị khóc lóc nói: “Chị không ở nữa, tiền sửa nhà cũng không cần, em gỡ đơn được không?” Muộn rồi!
Xin Lỗi, Em Không Còn Yêu Anh Nữa Sau khi mang thai, tôi thấy thèm ăn món bạch tuộc viên trước cổng trường đại học nên bảo chồng lái xe đưa tôi đi mua. Xếp hàng hơn mười phút, phần cuối cùng lại bị một cô gái chen ngang mua mất. Tôi không vui, kéo cô gái lại chất vấn tại sao lại chen hàng. Cô lập tức lau nước mắt, khóc sụt sịt: “Chị ơi! Chị đừng làm khó em, em phải vội đi học.” Tôi còn chưa kịp mở miệng tiếp thì chồng tôi – người vừa quay lại sau khi đỗ xe lại chen ra khỏi đám đông đang vây xem rồi kéo tôi đi: “Buổi sáng sớm không yên, đòi đi ăn mấy viên bạch tuộc này làm gì!” “Giờ còn gây khó dễ cho một nữ sinh! Em không thấy mất mặt à? Em càng lúc càng vô lý rồi!” Trong khoảnh khắc đó, tôi lạnh cả sống lưng, cảm thấy người đàn ông trước mắt bỗng trở nên xa lạ.
Hoài Bão Của Cô Gái Xuyên Không “Chỉ là một nữ tử xuyên không, làm sao đấu lại được với tiểu thư khuê các được thế gia quý tộc bồi dưỡng mười mấy năm?” Tô Quý phi nhìn ta, nụ cười khinh thường. Nàng xuất thân cao quý, được Hoàng thượng sủng ái, trong cung trường thịnh không suy đã gần mười năm. Nhưng ta không hề sợ hãi, chỉ tiến lại gần nàng, khẽ nói. “Đáng tiếc thân phận tiểu thư khuê các của Tô Quý phi nương nương chỉ là giả.” Sắc mặt Tô Quý phi đột nhiên thay đổi. Ta cong môi, đúng vậy, ta đã sớm biết, vị tự xưng là Tô Quý phi nữ nhi của Thứ sử Thanh Châu này, kỳ thực xuất thân ti tiện, là một vũ cơ không được coi trọng nhất trong phường ca kỹ. Mà nàng cũng sẽ không biết, thân phận nữ tử xuyên không của ta, cũng là giả. Ta là người được sinh ra của thời đại này.
Như Ý Bắt Yêu Hồ Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Con Yêu Hồ mà tôi đã truy đuổi suốt một thời gian dài cuối cùng cũng lộ diện. Tôi lén vào phòng trang điểm của ngôi sao đình đám, hít lấy mùi hương trên áo của hắn, với vẻ mặt đầy phấn khích: “Ah~ đúng là mùi này rồi!” Nhưng ngay giây sau, cảnh sát xuất hiện. Khoan đã! Tôi không phải kẻ biến thái! Tôi đến đây để bắt yêu đấy!
Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính! Tôi và Thẩm Úc Niên yêu nhau năm năm, còn Lâm Tự thì theo đuổi anh suốt năm năm. Hôm anh cầu hôn tôi, Lâm Tự vừa khóc vừa làm ầm ĩ, thậm chí dọa 44, nhưng anh không hề đoái hoài. Anh cùng tôi đi thử váy cưới, cẩn thận chọn địa điểm tổ chức hôn lễ. Đến ngày cưới, một cuộc điện thoại từ bệnh viện khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát. Lâm Tự cắt cổ tay 44, đang được cấp cứu. Anh như phát điên, vứt bỏ tôi ngay tại lễ đường, lao thẳng đến bệnh viện. Ngày Lâm Tự tỉnh lại, anh mất khống chế ôm chặt lấy cô ta, thổ lộ tình cảm, cùng cô ta dây dưa sống ch.t. Tôi chỉ biết tự cười giễu, rồi nói với hệ thống: “Gọi người xuyên thư đến đi.” Lúc Thẩm Úc Niên biết được tin tức về tôi, tôi đã không còn trong thân xác nữa. Tôi phiêu lơ giữa không trung, nhìn người xuyên thư mắng anh ta là đồ thần kinh, bảo cút đi càng xa càng tốt. Anh ta sửng sốt, bối rối nói: “Hạ Quân, em không cần anh nữa sao?” Tôi khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài: “Thẩm Úc Niên, lẽ ra tôi nên buông tay anh từ lâu rồi.”
Cô Gái Nổi Loạn Từ nhỏ, tôi đã có chút máu nổi loạn trong người. Hồi cấp hai, khi gia đình tổ chức lễ cúng tổ tiên, ba nói rằng con gái đến kỳ kinh nguyệt là “không sạch sẽ,” không được phép vào từ đường. Tối đó, tôi lén thu thập băng vệ sinh từ nhà vệ sinh trong làng, rồi dán chúng kín khắp từ đường. Đến sinh nhật tôi, mẹ bảo rằng ngày tôi sinh ra là ngày bà chịu khổ, không cho tôi tổ chức sinh nhật. Tôi đáp không chút do dự: “Không vấn đề gì, vậy con tổ chức trước mười tháng, ngày đó là ngày ba mẹ sung sướng mà.” Mẹ tức đến mức mặt méo xệch.
Thể Chất Báo Ứng – Gậy Ông Đập Lưng Ông Tôi có một thể chất rất kỳ lạ, hễ ai vừa mới chiếm được chút lợi từ tôi, thì ngay sau đó nhất định sẽ chịu tổn thất gấp đôi. Nói cách khác, tôi không bao giờ thiệt, còn những kẻ muốn khiến tôi chịu thiệt… đều sẽ gặp quả báo gấp bội.