Nữ Cường
Phần 1 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Gương Đồng Trên quầy hàng ở Phan Gia Viên xuất hiện một chiếc gương đồng cổ, phụ nữ nhìn vào sẽ trở nên xinh đẹp. Tôi định mua chiếc gương về, nhưng bị một cô gái trẻ giật mất. Cô gái trẻ chế giễu tôi: “Này bà cô. Bà đã lớn tuổi như vậy rồi, còn soi gương làm gì? Bà thật ham hố, con cái bà có biết không? Bà không sợ làm họ mất mặt à?” Tôi chỉ mỉm cười, không nói nhiều, chỉ để lại danh thiếp cho cha cô ta. Gia đình cô gái trẻ chắc chắn sẽ đến tìm tôi. Bởi vì chiếc gương đó là một món đồ ma quỷ.
Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.
Nổi Tiếng Nhờ Phát Điên Diễn xuất tận tụy suốt ba năm, nhưng tôi vẫn không nổi tiếng, thậm chí còn bị chế giễu là một nữ diễn viên khôi hài với hình ảnh đen tối. Thế nên, tôi đã nổi điên. Một tiểu hoa đán nổi tiếng khóc lóc ám chỉ rằng tôi cướp mất tài nguyên của cô ta. Tôi đáp: “Bớt làm phiền chị đi!” Trên show truyền hình, một nữ minh tinh trà xanh châm chọc gây sự. Tôi trợn mắt lên trời, bị cư dân mạng chụp lại làm thành video chế nhạo. Người yêu cũ, một Thái tử gia, luôn đi theo dạy đời. Tôi đáp: “Đồ mất nết, ít quản tôi đi!” Sau một trận khẩu chiến đầy bực bội, tôi còn viết sẵn cả thông báo giải nghệ. Nhưng không ngờ, cư dân mạng lại yêu thích phong cách này của tôi. Chị nổi tiếng rồi. Cư dân mạng: [Thật sự buồn cười, người khác nổi tiếng thì bị đào bới chuyện xấu, còn chị của chúng ta thì toàn là những khoảnh khắc huy hoàng!]
Thiên Tài Huyền Học Những người giàu có đều gọi ba tôi là đại sư, nhưng tôi biết rõ ông chỉ là một kẻ lừa đảo trong giang hồ. Để không phải kế thừa đạo quán của ông, tôi đã thi đậu vào trường Đại học 985 và ngay trong đêm rời khỏi núi. Sau khi xuống núi, tôi mới phát hiện rằng… Tôi nhìn qua khuôn mặt ai, đoán đâu cũng chuẩn. Tôi tiện miệng bói một quẻ, lần nào cũng linh nghiệm. Tôi vô tình dán một lá bùa, lại thật sự cứu được người. Sau đó, các ông trùm từ khắp nơi kéo đến cổng trường chỉ để gặp cô con gái của vị đại sư. Ôi trời, vậy ra ba tôi thực sự là một thần toán sao?
Vòng Xoay Định Mệnh Khi Tuyên Vương gặp nạn đã từng ở nhà ta. Ta dốc lòng chăm sóc hắn, ca ca giả làm hắn dẫn dụ quân địch. Nhưng hắn lại tin lời nữ nhi của thôn trưởng, cho rằng ca ca thông đồng với địch phản quốc, đem huynh ấy lăng trì xử tử. Ta cũng bị vạn người chửi rủa, cuối cùng chết thảm ở đầu đường. Mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh về ngày nhặt được Tuyên Vương. Đối mặt với ca ca kiên trì muốn cứu Tuyên Vương, ta cẩn thận hỏi: “Ca ca, huynh có tin vào kiếp trước không?” Ca ca im lặng hồi lâu: “Muội muội, muội cũng trọng sinh rồi?”
Tôi Không Điên, Ai Điên Bạn trai đến đón tôi tan làm, trên ghế phụ lái ngồi một cô gái. Cô ấy liếc tôi một cái, trợn mắt: “Tôi hơi say xe, ngồi ghế trước chắc chị không phiền chứ?” Tôi tát bạn trai một cái: “Say xe cũng dám ngồi, lỡ chết trên xe thì sao?”
Người Phụ Nữ Điên Không Cần Thể Diện Vào ngày kỉ niệm tròn bảy năm ngày cưới, trong bảo tàng Tình yêu tan vỡ, tôi nhìn thấy bức ảnh chị kế của chồng. Bên dưới bức ảnh là chữ ký của anh ta: “Xin lỗi em, cả đời này anh chỉ có thể bảo vệ em dưới danh nghĩa người nhà.” Chồng tôi gửi tin nhắn đến: [Chị anh về nước rồi, chúng ta sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới sau nhé.] Tôi nhìn dòng chữ ấy, chợt nở nụ cười. Cố Thừa Trạch, lúc kết hôn tôi đã nói mình là một người phụ nữ điên, anh thật sự không nên chọc giận tôi.
Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.
Chỉ Cần Con Được Bình An Khi tôi đau bụng và sinh non, Giang Hoài Tự bỏ mặc tôi, chạy đến bên người thanh mai của anh ta chỉ vì cô ấy có dấu hiệu sinh sớm. Cứ như vậy, con gái tôi vừa chào đời đã phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh. Anh ta an ủi tôi: “Con gái vẫn còn sống không phải sao? Nếu Nhược Tuyết xảy ra chuyện, cô ấy suýt chút nữa thì một xác hai mạng rồi.” Sau này, khi con gái tôi và con trai của người thanh mai cùng bị mắc kẹt trong biển lửa, Giang Hoài Tự không chút do dự lựa chọn cứu con trai của cô ta trước. Và thế là, con gái tôi bị ngọn lửa nuốt chửng, chết trong đau đớn. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày con gái tôi gặp nạn.
Phượng Hoàng Tái Sinh Ta cùng với huyện chủ giận dỗi bỏ đi, bị sơn tặc bắt cóc đưa vào miếu hoang.Nghe nói đêm đó, toàn thành lật tung để tìm kiếm, Thái Tử tìm người đến phát điên.Lúc trời sáng, Thái Tử cuối cùng cũng dẫn người xông vào miếu hoang, ôm huyện chủ vừa tìm lại được vào lòng, hối hận xin lỗi.Phu quân ta đứng bên cạnh, mãn nguyện nhìn cảnh tượng ấy, còn ta, vì một đêm kinh hoàng mà sảy thai.Về sau, ta vô tình phát hiện huyện chủ cảm kích phu quân ta:“Nếu không phải nhờ huynh sắp đặt vụ bắt cóc kia, Thái Tử sẽ không bao giờ nếm trải cảm giác mất đi ta. Giờ hắn quý trọng ta vô cùng, chỉ không ngờ phu nhân của huynh lại nhát gan đến mức sảy thai.”Phu quân ta nói: “Đó là do tiện nội vô dụng. Khi ấy bắt cóc nàng ấy cùng chỉ để tránh bị Thái Tử nghi ngờ, chẳng ngờ lại nhu nhược đến mức mới bị nhốt một đêm đã mất cả con.”“Huyện chủ là phượng hoàng bay cao, còn nàng chỉ là chim sẻ nhỏ nơi khuê phòng. Được góp phần giúp huyện chủ trở thành Thái Tử phi, đó là phúc phận của nàng ấy.”Giữa cơn bi phẫn, ta bị đẩy xuống đài cao.Lần nữa mở mắt, ta lại quay về đêm bị bắt cóc ấy!
Mưu Kế Trong Hầu Phủ Phu quân Tề Yến của ta đã tòng quân suốt 15 năm. Ngày hắn trở về lại mang theo một nữ nhân cùng hai nam một nữ. Trưởng tử của nàng còn lớn hơn đôi long phụng thai của ta đến ba tháng. Nhưng ta chẳng hề tức giận. Bởi lẽ, trong cuộc hôn nhân này, ai tính toán ai, ai chịu thiệt hơn, vẫn chưa thể kết luận.
Niên Niên Tuế Tuế “Ai cũng biết, bên cạnh Tấn Vương Tiêu Hoài Cẩn có một con chó điên tên là Lưu Niên. Nàng trung thành tuyệt đối với Tiêu Hoài Cẩn, nghe lời răm rắp. Những kẻ bị nàng cắn, không chết thì cũng tàn phế. Về sau, Tiêu Hoài Cẩn thuận lợi đăng cơ làm Hoàng đế, ban cho ta một chén rượu độc. “Bấy nhiêu năm ngươi đi theo Trẫm vất vả rồi, cũng nên nghỉ ngơi cho tốt.” Ta bình thản uống cạn. Mạng nợ của hắn từ năm mười hai tuổi, cũng đến lúc hoàn trả. Không ngờ, ta lại được tái sinh về năm mười hai tuổi. Mới phát hiện bấy lâu nay, bản thân đã nhận nhầm ân nhân cứu mạng.
Âm Mưu Của Mẹ Chồng Sau khi thành thân không được bao lâu, bà bà đột nhiên nói mình không thích nghi được với cuộc sống ở trong huyện, muốn về quê. Nhưng mà ngay đêm đầu tân hôn bà đã đòi quản lý của hồi môn của tôi, thế nào giờ sẽ buông tay mặc kệ? Chắc chắn có vấn đề gì đó. Tôi bỗng nhớ ra trước đây có người kể cho tôi nghe một câu chuyện: Bà bà và con dâu cùng mang thai, bà bà về quê sinh con, sau đó đợi con dâu sinh xong, bà ta liền bóp chết đứa con của con dâu, bế con mình về nhận là con của con dâu.
Tôi Mới Là Thiên Kim Thật Mẹ tôi là tiểu tam an phận thủ thường nhất ở Hải Thị. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi: “Là một đứa con hoang, nhất định phải khiêm tốn làm người, tuyệt đối đừng dám động đến thứ gì của người khác.” Bởi lời nói đó, tôi bị cướp đi người mình thích mà không dám phản kháng, tài sản gia đình cũng không dám động đến một phân. Cuối cùng, tôi bị gửi cho một lão đàn ông chơi đùa lăng nhục. Cho đến khi chết, tôi mới biết hóa ra tôi mới là thiên kim tiểu thư thật sự. Nếu được sống lại, tôi sẽ leo lên giường của bạn trai, trở thành người trên cơ chị gái. Lần này, hãy xem tôi chơi chết bọn họ.
Vũ Liên Thiên Tôn Xuống Trần Quan thứ 333 nhậm chức Quan chủ đã bị bắt! Cảnh sát nói rằng tôi đã không đeo khẩu trang trong thời kỳ đặc biệt, và còn tuyên truyền mê tín. Nhưng tôi chỉ xem tướng số thôi! Viên cảnh sát nói: “Lần này chúng tôi chỉ răn đe và không phạt. Nhưng cần nhờ người ký tên và bảo lãnh cô về.” Tôi bấm số, và điện thoại của đội trưởng bọn họ vang lên.
Tiểu Công Chúa Của Mẹ Mẹ chồng nói, con gái thì không cần ăn uống quá tốt. Tôi lập tức ngừng hết thuốc bổ của bà, cắt tiền tiêu vặt, rồi ép con trai bà cuốn gói ra khỏi nhà. Việc bảo vệ con, phải nhanh, độc, chuẩn! Lần đầu làm mẹ, ít nhất cũng phải để con gái tôi được làm công chúa chứ!
Bước Đi Trong Bóng Tối Ta sinh ra trong gia đình quan lại, nhưng khi mới ba tuổi đã bị lạc mất. Phụ mẫu nhận nuôi một nữ nhi để thay thế ta. Lớn lên, ta gả cho một phu quân, nhưng hắn chẳng những yếu đuối không thể tự lo liệu cho mình, mà còn cuỗm hết bạc của ta rồi bỏ trốn. Ông trời của ta ơi, ông định buộc ta không được làm người tốt sao! Ta vượt ngàn dặm truy phu đến tận kinh thành, nhưng lại phát hiện ra phu quân của ta chính là nhi tử ruột của Hoàng đế—Tiêu Dao Vương tiếng tăm lừng lẫy. Được rồi, ta vẫn nên quay về thôn trồng trọt đi!
Phu Quân Ta Là Hồ Ly Xuyên vào một quyển tiên hiệp, trở thành nữ phụ số bảy, ta phát hiện phu quân của mình là một con hồ ly. Chính xác hơn, là một hồ ly tinh. Nhưng hồ ly không yêu ta. Hắn chỉ đến để báo ân. Không yêu thì thôi, dù sao hồ ly sau khi hóa hình cũng có gương mặt điêu khắc, tám múi săn chắc, đường nét sắc sảo, lại thêm đôi tai lông xù cùng cái đuôi bông bông phía sau. Còn bền bỉ hơn cả nam phu. Nói xem, ai thiệt ai lợi còn chưa biết đâu.
Mẹ Chồng Trọng Sinh Công công tử trận xa trường, phu quân cùng biểu muội sớm đã bỏ trốn. Bà mẫu bởi vì xúc động mà trúng gió, nằm liệt giường. Ba vị tỷ tỷ đã gả ra ngoài, lấy cớ chăm sóc bà mẫu mà dọn sạch phủ đại tướng quân. Bởi vì ân tình, ta tận tâm tận lực hầu hạ bà mẫu mười năm. Bà mẫu mạnh mẽ không muốn trở thành gánh nặng của ta, nuốt vàng tự vẫn. Nhưng không ai biết rằng bà mẫu không chết, mà trọng sinh về ngày ta vừa gả vào phủ Tướng quân.
Thoát Khỏi Gông Xiềng Bố mẹ không có tiền cho tôi đi học đại học. Tôi quyết định làm thủ tục vay vốn học sinh. Anh trai tôi biết được, liền chủ động đề nghị giúp đỡ. Suốt bốn năm đại học, tôi mượn anh tổng cộng bốn mươi ngàn. Sau khi tốt nghiệp, anh từ chối để tôi trả lại số tiền đó, mà yêu cầu tôi chịu trách nhiệm chi trả các khoản chi tiêu cho gia đình anh. Từ quần áo túi xách của chị dâu đến việc mua nhà, mua xe và nuôi cháu trai, tôi đã phải chi trả hàng chục ngàn. Mỗi lần tôi muốn từ chối, chị dâu lại chửi mắng tôi là đồ vong ân bội nghĩa. Sau đó, vì sự đòi hỏi không ngừng của bọn họ, tôi làm việc ngày đêm, đến mức kiệt sức mà qua đời ngay tại nơi làm việc. Sau khi chết tôi mới biết được, năm xưa bố mẹ không có tiền cho tôi học là vì họ đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để trợ cấp cho anh cùng chị dâu. Cái gọi là “giúp đỡ” thực chất chỉ là để tôi phải biết ơn. Khi trọng sinh, tôi trở về đúng thời điểm chuẩn bị vào đại học.