Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Trọng Sinh, Ta Đá Bay Cả Hai Vị Hôn Phu

Trọng Sinh, Ta Đá Bay Cả Hai Vị Hôn Phu Ta và Tiêu di nương đấu nhau cả một đời. Trước khi chet, nàng ta không chịu gặp Tạ Tầm, chỉ để lại một câu: “Thiếp thân thế hèn mọn, nếu có kiếp sau, chỉ nguyện cùng quân không gặp lại.” Tạ Tầm chắc chắn rằng chính ta đã bức nàng ta đến chết, đêm khuya cầm kiếm xông vào tẩm các của ta, bắt ta đền mạng. Ta bị người đẩy ra, ngã thẳng vào lưỡi kiếm, đau đớn mà chết. Khi mở mắt ra, ta đã quay về ngày phụ thân chọn phu quân cho ta. Trước mặt, một người là Tạ Tầm vừa mới đỗ trạng nguyên, một người là thiếu niên tướng quân Kỷ Thiệu An. Ta nhấc gậy lớn, đem cả hai đuổi ra ngoài. Tạ Tầm không phải người tốt, nhưng kiếp trước, kẻ đứng sau đẩy ta chính là Kỷ Thiệu An.

Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính!

Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính! Tôi và Thẩm Úc Niên yêu nhau năm năm, còn Lâm Tự thì theo đuổi anh suốt năm năm. Hôm anh cầu hôn tôi, Lâm Tự vừa khóc vừa làm ầm ĩ, thậm chí dọa 44, nhưng anh không hề đoái hoài. Anh cùng tôi đi thử váy cưới, cẩn thận chọn địa điểm tổ chức hôn lễ. Đến ngày cưới, một cuộc điện thoại từ bệnh viện khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát. Lâm Tự cắt cổ tay 44, đang được cấp cứu. Anh như phát điên, vứt bỏ tôi ngay tại lễ đường, lao thẳng đến bệnh viện. Ngày Lâm Tự tỉnh lại, anh mất khống chế ôm chặt lấy cô ta, thổ lộ tình cảm, cùng cô ta dây dưa sống ch.t. Tôi chỉ biết tự cười giễu, rồi nói với hệ thống: “Gọi người xuyên thư đến đi.” Lúc Thẩm Úc Niên biết được tin tức về tôi, tôi đã không còn trong thân xác nữa. Tôi phiêu lơ giữa không trung, nhìn người xuyên thư mắng anh ta là đồ thần kinh, bảo cút đi càng xa càng tốt. Anh ta sửng sốt, bối rối nói: “Hạ Quân, em không cần anh nữa sao?” Tôi khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài: “Thẩm Úc Niên, lẽ ra tôi nên buông tay anh từ lâu rồi.”

Cây Bút Ngày Thi Đại Học

Cây Bút Ngày Thi Đại Học Ngay trước khi chuẩn bị vào phòng thi, tôi phát hiện cây bút của mình biến mất. Đang định đi mua lại thì anh trai dúi vào tay tôi một cây bút: “Sớm biết em hay quên đồ, anh đã chuẩn bị sẵn cho em rồi.” Tôi cười nhận lấy cây bút, thì đột nhiên nhận được một tin nhắn. “Tôi là cậu của mười năm sau, tuyệt đối đừng dùng cây bút mà anh trai đưa cho cậu, đó là một cây bút có thể đổi điểm.” “Nó đã đổi điểm của cậu cho cô bạn thân Lan Lan.” Tôi còn tưởng ai đó nhắn tin trêu đùa, ngẩng đầu lên thì thấy anh trai đang thì thầm cười cợt với Lan Lan, dáng vẻ rất thân thiết. Ngay giây tiếp theo, tôi đưa luôn cây bút đó cho đứa học dốt nhất lớp.

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng Ta là thứ nữ của phủ Tướng quân. Từ nhỏ đến lớn, đích tỷ ngày nào cũng đối đầu với ta, luôn mắng ta là “bạch liên hoa”, tham lam vinh hoa phú quý, luôn bám lấy đòi gả cho Vương gia. Vậy mà vào ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, nàng lại đứng trước mặt ta, nở nụ cười nhẹ nhàng, nói: “Tiểu bạch liên, còn không mau chạy, ta không muốn cùng ngươi ch//ôn chung một chỗ đâu.” Cuối cùng, nàng đỡ hàng chục nhát k//iếm, t//ự v//ẫn mà chet. Tiếp sau đó, khi ta mở mắt, ta đã quay lại thời điểm trước ngày định mệnh ấy, lại nhìn thấy một đích tỷ quen thuộc đang cười nhạt, mỉa mai ta: “Tiểu bạch liên, trời đông giá rét mà mặc áo mỏng như thế cho ai xem?” Nước mắt trong phút chốc dâng tràn, giây tiếp theo không kìm được, ta nhào vào trong lòng nàng.

Dây Chuyền Tai Hại

Dây Chuyền Tai Hại Một ngày trước kỳ thi đại học, trúc mã tặng tôi một mặt dây chuyền hình mèo cưng. Tôi đang vui vẻ đeo lên cổ thì đột nhiên thấy mấy dòng bình luận hiện lên. 【Chậc chậc, nên tôi mới nói phụ nữ đúng là không có não mà, trong mặt dây chuyền giấu camera siêu nhỏ, ngày mai từng chữ cô ấy viết sẽ bị nhỏ nữ phụ chép vào bài thi của mình!】 【Đúng rồi đó, đây là truyện ngược luyến cẩu huyết không não mà, phòng thi còn chả có máy dò kim loại. Nữ chính sắp tiêu rồi, vì gian lận mà cả đời bị hủy hoại, sau đó vội vã lấy chồng, cuối cùng bị chồng đánh đến chết!】 【Nam chính cũng từ lúc đó mới bắt đầu hối hận, bừng tỉnh nhận ra người mình yêu là nữ chính, rồi bắt đầu báo thù nữ phụ với tên chồng vũ phu, chậc chậc, nam chính điên cuồng cuối cùng cũng bước lên con đường trả thù!】 【Có thể tua nhanh được không chứ, tôi chỉ thích xem đoạn nam chính phát điên thôi ấy! Nghiện thật!】

Bão Tuyết Đã Đến

Bão Tuyết Đã Đến Năm thứ ba thầm yêu Chu Kinh Hòa, tôi kết hôn với anh. Một năm sau, tại khu trượt tuyết, tôi và người bạn thân khác giới của anh cùng lúc gặp nạn. Chu Kinh Hòa lao tới, bảo vệ cô bạn ấy ngã lăn ra tuyết. Khoảnh khắc thân thể va xuống mặt đất lạnh giá, tôi bỗng thấy… chẳng còn gì đáng giá nữa. Mà những thứ đã vô nghĩa, thì chỉ có thể vứt bỏ thôi.

Mật Đào Dưới Trăng Thanh

Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”

Làm Ơn Mắc Oán

Làm Ơn Mắc Oán Trước kỳ thi đại học, tôi đã khoanh vùng trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%. Kỳ thi kết thúc, tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Kinh, cả lớp cũng đều đậu vào các trường đại học mơ ước. Ngày gia đình tôi tổ chức ăn mừng, một nhóm cảnh sát đột nhiên xông vào. Thì ra lớp trưởng Hác Điềm Điềm là người đứng đầu tố cáo tôi. Cô ta cùng các bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đáp án từ trước, nên mới thành thủ khoa. Tư cách nhập học của tôi bị hủy, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt vào tù. Cư dân mạng chửi tôi không biết xấu hổ, nói gian lận kỳ thi đại học thì nên tự kết liễu để tạ tội. Họ kéo tới nhà tôi, tạt sơn, ném trứng thối vào tôi, thậm chí có người còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen. Trong vài năm trời, những lời chửi rủa không ngừng khiến tôi mắc chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng, có một đêm tôi đã nuốt cả lọ thuốc ngủ. Không ngờ mở mắt ra, tôi lại quay về trước kỳ thi đại học. Đối mặt với sự hò reo của cả lớp, tôi nhếch môi cười khẽ. Đoán đề, tôi giỏi nhất! Lần này xác suất trúng là 100%! …

Gả Nhầm Chồng

Gả Nhầm Chồng Sau khi tiệc cưới kết thúc và đến lúc thanh toán, tôi phát hiện chi phí lên đến hơn 2 triệu tệ! Xem bảng kê mà choáng váng: 100 chai Mao Đài giá 3.000 tệ/chai, 300 con tôm hùm xanh Úc giá hơn 2.000 tệ/con, và 100 con cua hoàng đế giá 1.000 tệ/con! Càng xem tiếp càng thấy lố bịch: 30 đĩa ngọc của khách sạn giá 180.000, 50 cặp ly rượu bằng bạc nguyên chất giá 90.000, chưa kể một đống hải sâm, bào ngư, gà đen được tính theo thùng trong hóa đơn… Thậm chí nồi gang trong bếp, điều hòa cây trong phòng tiệc, cây xanh trong sảnh khách sạn cũng bị tính tiền! Chồng tôi gọi điện đối chất với mẹ chồng, nhưng bà ta lại cực kỳ ngang ngược: “Nhà nó giàu thế mà còn đòi sính lễ 66.000, rõ là cố tình làm khó. Nó muốn đòi mạng nhà mình đấy!” “Những thứ đó là tôi bảo mấy cô mấy dì của anh dọn hết, để dạy cho cái loại ham lợi nhỏ như nhà nó một bài học!” Nhận ra mẹ chồng là người không dễ đối phó, tôi lập tức yêu cầu khách sạn báo cảnh sát. Tôi muốn xem cái đám họ hàng nghèo kiết xác đó lấy gì mà đền khoản nợ khổng lồ này!

Thanh Bình Không Vui

Thanh Bình Không Vui Phò mã của ta, là người cực kỳ ôn nhu. Ôn nhu đến mức ngay cả nha hoàn bên cạnh ta bò lên giường hắn, hắn cũng không nỡ trách phạt, thậm chí nhìn thấy nàng không mặc y phục, sợ nàng cảm lạnh, còn ôm nàng ngủ suốt một đêm. Hắn đối với ta cũng ôn nhu như thế. Biết ta sợ đau, đêm tân hôn hắn chẳng nỡ động vào ta, chỉ mặc y phục nằm bên cạnh mà ngủ.

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ  Nghe đồn mẹ kế của tôi đã “khắc chết” hai người chồng trước và cả bố tôi. Ngay khi bố tôi vừa nhắm mắt, bà ta lập tức cho hỏa táng. Khi tiểu tam và đứa con riêng của bố đến đòi chia tài sản, tất cả đều chế//t lặng. Mẹ kế ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, vừa cười vừa lật từng tờ tiền: “Phát tài rồi, số tiền này cả đời cũng không tiêu hết.” Tôi núp sau bàn ăn, không dám hé răng nửa lời. Họ hàng xông đến muốn nhận tôi về nuôi, đúng lúc tôi đang phân vân… Bỗng nhiên, một dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt: 【Nhanh thế, bắt đầu kịch bản rồi à? Nữ chính sắp bị họ hàng hành hạ, mong đợi quá!】 【Người thân này cực độc ác, sau khi cướp được tiền còn định bán nữ chính vào vùng núi.】 【Sao nào? Khổ tí sau này nam chính sẽ dùng tình yêu bù đắp mà! Gặp được cứu tinh sau nghịch cảnh, đáng yêu quá đi!】 Tôi: ??? Nữ chính nào mà khổ thế này? Giờ ôm chân mẹ kế còn kịp không?

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường Kiếp trước, trước kỳ thi đại học, em gái cố ý giấu giấy báo dự thi của tôi rồi cùng bố đi chơi trò “nhảy từ trên cao”. Tôi đã chạy nước rút 1500m đến công viên giải trí, tận mắt nhìn thấy em gái lấy giấy báo từ trong túi ra, rồi còn van nài bố lái xe đưa tôi đi thi. Cuối cùng, tôi thành công vào phòng thi và hoàn thành bài thi. Nhưng em gái lại vì sự cố kỹ thuật của trò “nhảy từ trên cao” mà rơi từ độ cao 200 mét xuống, ch//ết ngay tại chỗ, trở thành một đống thịt nát. Bố chỉ bình tĩnh thu dọn xác của em, nhưng đến ngày thứ bảy sau khi em mất, ông ta trói tôi vào chính chiếc máy chơi gặp sự cố đó, không chút do dự nhấn nút khởi động. Ông ta gào lên: “Vì muốn tranh sủng mà mày nhét giấy báo vào túi em mày, còn bày mưu bắt tao đưa mày đi thi, cuối cùng lại khiến em mày gặp chuyện! Đứa đáng ch//ết nhất chính là mày!” Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày trước kỳ thi đại học.

Vả Mặt Trà Xanh

Vả Mặt Trà Xanh Tiệc sinh nhật của bạn trai vô cùng náo nhiệt, cô nàng trà xanh trong công ty vô thức khoác tay anh ta, nũng nịu làm nũng với anh ta: “Hạo ca, em hơi say rồi, lát nữa anh có thể lái xe đưa em về nhà trước không?” “Chị dâu chắc không để ý đâu!” Cô nàng trà xanh mặt ửng hồng, trong sáng nhưng không kém phần quyến rũ nhưng ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng khiêu khích. Bạn trai tôi gần như không chút do dự đồng ý nhưng vẫn tỏ vẻ dò xét hỏi tôi xem anh ta có thể đưa cô nàng về nhà trước không. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ nổi cơn tam bành như trước nhưng tôi chỉ từ từ nuốt ngụm súp cuối cùng, sau đó lau tay, thản nhiên nói: “Đi đi, đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn.”  

Chú Rể Không Phải Anh

Chú Rể Không Phải Anh 【Tôi không thể ở bên cô ấy, nên chỉ có thể bù đắp bằng cách dồn hết sự ưu ái cho cô ấy.】 Sắp đến ngày cưới, tôi thấy bài đăng trên vòng bạn bè của bạn trai. Ảnh lại là gương mặt nghiêng đang ngủ của một cô gái khác. Bài đó hiển thị cho tất cả mọi người, chỉ chặn mình tôi. Tôi bất giác bật cười. Ngày cưới, bạn trai mặc vest chú rể đến rước dâu. Hắn vẫn chưa biết, chú rể hôm nay… không phải là hắn nữa rồi.

Cứu Lấy Con Gái

Cứu Lấy Con Gái Con gái tôi bị một kẻ giết người hàng loạt sát hại, tôi truy lùng hung thủ suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng đưa hắn ra pháp luật, nhưng hắn lại không thừa nhận đã giết con tôi. Trong khi đó, chồng cũ đã tái hôn với em gái tôi, có con trai con gái đủ cả, gia đình hạnh phúc viên mãn. Còn tôi thì lao lực mà bệnh, cuối cùng mắc ung thư gan giai đoạn cuối. Trước lúc chết, em gái nói cho tôi biết, chính nó là người đã giết rồi chôn con tôi. Cũng chính nó là người suốt bao năm qua luôn khích lệ tôi dù ly hôn cũng phải kiên trì truy tìm hung thủ, đòi lại công bằng cho con. Từng chút từng chút, nó loại bỏ hết những gì cản đường, chiếm lấy toàn bộ những gì thuộc về tôi. Tôi gom chút sức lực cuối cùng đẩy nó xuống khỏi cửa sổ, cùng kéo nó chết chung. Mở mắt ra, tôi sống lại rồi, trở về buổi sáng hôm con gái tôi mất tích.

Trái Tim Của Tôi

Trái Tim Của Tôi Xe phía sau đã đâm vào tôi. Đầu tôi đẫm máu, thậm chí không thể nhìn rõ người. Lúc đến bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi có muốn gọi điện cho người thân không. Tôi cười nhẹ: “Không cần đâu, người đàn ông đang đi cùng người phụ nữ mang thai lên xe cứu thương kia, cùng với đứa trẻ bên cạnh, chính là chồng cùng con trai tôi.”

Mỹ Nhân Cổ

Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.

Tĩnh Cơ

Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.

Acc Chính Hư Thì Tạo Acc Phụ

Acc Chính Hư Thì Tạo Acc Phụ Con gái tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi để cưới một thằng nghèo kiết xác, tôi gật đầu đồng ý, tiện tay quăng ra một tờ phiếu khám thai: “Bác sĩ nói tôi với ba cô sức khỏe vẫn tốt, ai ngờ về già lại có thêm con. Sau này, em trai cô sẽ là người thừa kế toàn bộ tài sản.” “Đúng lúc cô muốn đoạn tuyệt, vậy thì sau này cũng sẽ không tranh giành gia sản với em trai mình chứ?” Con gái tôi và bạn trai nó đứng đờ người như hai khúc gỗ mục.

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”