Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Kiệu Tịch Nhan

Kiệu Tịch Nhan Mẫu thân ta tướng tá thô kệch, còn phụ thân thì mặt mày như ngọc. Người đời đều nói hầu gia rất tình cảm. Cho đến khi nạp thiếp, ông lại nhẫn tâm đòi mẫu thân ta “kiệu Tịch Nhan”. “Nàng ấy nói không có kiệu Tịch Nhan thì không chịu nhập phủ. “Chỉ là một cái kiệu thôi mà, đừng có keo kiệt thế.” Nhưng mọi người đều biết, đó không chỉ là một cái kiệu. Mắt mẫu thân đỏ hoe, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Nhan Nhi nhớ lấy, không giữ được trái tim đàn ông thì hãy nắm lấy mạng của hắn.”

Báo Ứng

Báo Ứng Mùa hè năm nào Cố Chuẩn Niên cũng đi công tác, ngay cả khi tôi sảy thai, anh cũng phải đi. Tôi không kìm được mà lén đi theo anh. Mãi đến giờ tôi mới phát hiện rằng, tháng nào anh ta cũng đi công tác hàng năm, thực ra đều dành để ở bên một người phụ nữ khác và đứa con của họ. Càng buồn cười hơn chính là, trong những chuyến công tác không có thật đó, bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp của anh ta đều giúp anh ta che giấu. Suốt năm năm, tôi tràn đầy hy vọng về đứa con của chúng tôi. Tận tâm vun vén cho gia đình này, để đổi lại được gì?

Kẹo Ngọt

Kẹo Ngọt Mẹ tôi tái giá, bà không chút do dự lựa chọn mang theo em gái song sinh của tôi, còn tôi thì bị bỏ lại. Nhiều năm trôi qua, bà không hỏi han, không quan tâm. Đến lúc tôi thành danh, bà lại nhảy ra, trên video mắng tôi là đứa con bất hiếu. Tôi chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn muốn cười: “Bà Tần, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa!”

Yêu Phi

Yêu Phi Quốc sư tiên đoán, nữ nhi Kiều gia là sao Tử Vi giáng trần, có thể giúp ích cho xã tắc. Hoàng đế muốn cưới nàng. Nhưng Hoàng đế lại là người thích đem nữ nhân vứt cho dã thú ăn. Tập xăm trên người nữ nhân, nếu không đẹp liền lột da vứt đi; Thích nhất là nhét táo đỏ vào hạ thân nữ nhân rồi lấy ra ăn để tráng dương. Quý nữ cả kinh thành, nghe đến tên đã biến sắc. Kiều gia nữ nhi khóc ngất ba lần, ép ta thay nàng vào cung. Một giây trước ta còn khóc đến đứt ruột đứt gan nhưng giây sau đã cười thành tiếng bên trong kiệu hoa. Cuối cùng, ta cũng có thể bắt đầu kế hoạch tàn sát của mình rồi.

Chân Ái

Chân Ái  Phu quân có một tiểu thiếp mà hắn cực kỳ ghét bỏ. Hắn kính trọng ta là chính thê, nhưng lại vô cùng cưng chiều mỹ nhân mới nạp. Chỉ riêng với nàng ta, hắn lạnh nhạt bạc đãi, động một tí là đánh mắng, cấm túc. Ta thương cảm cho cô nhi tội nghiệp trong nhà này nên luôn che chở, chăm sóc nàng ta. Nhưng không ngờ, sau khi ta khó sinh mà chết, phu quân lập tức đưa nàng ta lên làm đại nương tử, đem toàn bộ của hồi môn của ta ban tặng cho nàng ta. Lúc này ta mới biết, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, bạc đãi nàng ta, không phải vì không yêu nàng ta. Mà chính vì quá yêu nên mới dùng thuật che mắt để bảo vệ nàng ta. Ta tức điên sống lại. Lần này ta muốn xem, không có ta ra tay giúp đỡ, cái gọi là “chân ái” chịu nhiều khổ sở, rốt cuộc có thể chịu đựng được bao nhiêu thử thách.

Vết Nứt

Vết Nứt Khi trận động đất xảy ra, Chu Ngôn đã theo bản năng che chắn cho tôi, cố gắng bảo vệ tôi bằng cơ thể mình, dù chính anh bị gạch vụn đè nặng đến mức gần như gãy xương. Trong phòng bệnh, cô gái cách vách nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và nói: “Chồng chị không màng đến mạng sống, chỉ để cứu chị, anh ấy thật sự rất tốt với chị!” Tôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, đáp lại đơn giản: “Ừ, phải.” Nhưng vào tối qua, khi tôi đã ngủ say, anh lại lẻn vào nhà vệ sinh, dịu dàng an ủi cô gái trẻ bên ngoài: “Anh không sao đâu, đừng khóc, ngoan nào.” “Chỉ cần nghĩ đến em, anh chẳng sợ điều gì cả.” Tôi và Chu Ngôn là thanh mai trúc mã, tình đầu của nhau từ mười năm trước. Mọi người đều nhìn chúng tôi như cặp đôi mẫu mực, luôn khen ngợi. Nhưng không ai biết rằng, bên ngoài, anh đã lén lút nuôi một cô gái khác – người giống hệt tôi khi tôi 18 tuổi.

Dao Dao Và Mẹ

Dao Dao Và Mẹ Tôi có một ước mơ. Tôi muốn làm mẹ kế. Để thực hiện ước mơ này, tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để đăng ký một lớp đào tạo quý cô. Cuối cùng thì tôi cũng gả vào một gia đình giàu có, người đàn ông đã ly hôn ba năm và có một cô con gái. Lý tưởng thì đầy màu hồng, thực tế thì xương xẩu. Tôi, người muốn làm mẹ kế độc ác, sau khi nhìn thấy cô con gái nhỏ —— “Á —— Bảo bối đáng yêu quá đi mất, cho mẹ hôn một cái, từ nay mẹ sẽ là mẹ của con nhé?” Vị đại gia bị cho ra rìa đứng một bên điếu thuốc rít liên tục, mặt đầy vẻ không thể tin nổi. “Lớp đào tạo các người dạy kiểu như vậy đấy à?”

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu

Bụng Bầu Báo Thù

Bụng Bầu Báo Thù Chồng tôi là quán quân tán thủ toàn quốc, trong một lần thi đấu không may bị đối thủ đánh trúng chỗ hiểm, tuy không mất mạng nhưng lại dẫn đến khó có con. Tôi cùng hắn lặn lội khắp nơi tìm bác sĩ giỏi, khó khăn lắm mới mang thai được. Hắn sợ tôi bị quấy rầy nên vừa sắp xếp cho tôi ở trong biệt thự riêng để an thai, thì quay lưng đi đã lén lút mập mờ với cô thư ký của hắn. Cô thư ký trẻ tuổi nóng nảy ấy cứ tưởng tôi là tiểu tam lẳng lơ, tìm đến biệt thự nơi tôi đang dưỡng thai. “Cô bụng to như thế này rồi mà vẫn không biết xấu hổ dụ dỗ chồng tôi? Hôm nay tôi phải cho cô biết kết cục của kẻ lẳng lơ là gì!” Tôi vừa mở miệng giải thích, cô ta đã nhắm thẳng bụng tôi mà đá tới tấp. Máu thấm đỏ váy bầu, cô ta vẫn chưa dừng tay, còn điên cuồng sai người lôi tôi ra khỏi biệt thự, nói phải cho tất cả phụ nữ trên đời thấy rằng làm tiểu tam thì không có kết cục tốt. Tôi vật vã cầu cứu trong khu biệt thự vắng vẻ, mãi đến khi có hàng xóm phát hiện ra tôi đang hấp hối mới gọi cho chồng tôi. Tôi nghe thấy hắn nói trong điện thoại: “Cô ấy còn nhỏ, chỉ đùa hơi quá đà thôi, chắc không đến mức chết người đâu.” Hàng xóm đưa điện thoại cho tôi, tôi yếu đến mức không thốt ra nổi tiếng nào. Hắn nói trong điện thoại: “Vợ à, cố chịu chút, anh xong việc sẽ về với em…” Trong tiếng nền phía hắn vang lên âm thanh đặt cược thắng thua trong sới cá độ đấm bốc. “Chồng ơi, cứu em với!” “Đã bảo là anh đang cá cược đấm bốc rồi mà! Làm gì có thời gian cứu em, em cố gắng chịu thêm chút nữa đi!” Nghe hắn nói cá độ còn quan trọng hơn tôi, tôi tức đến mức chết không nhắm mắt! Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình quay lại đúng ngày bị hành hạ đến chết hôm đó.

Hàn Quân Nhập Hoạ Lai

Hàn Quân Nhập Hoạ Lai Tiểu thư xuất giá, ta trở thành một phần của của hồi môn của nàng ấy. Tiểu thư nói: “Nhập Hoạ, đợi ta đến kinh thành sẽ thả ngươi làm người tự do, gả cho người tốt làm thê tử không phải tốt hơn làm nô tỳ cả đời sao!” Tiểu thư nói gì, ta nghe nấy. Cho đến ngày đó. Nàng ấy lạnh lùng quát mắng: “Ngươi tưởng mình là ai? Một ngày làm nô tỳ thì cả đời làm nô tỳ, còn muốn lật mình làm chủ sao?”

Nơi Nào Mong Xuân Về

Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.

Phúc tinh A Mãn

Phúc tinh A Mãn Ta tuy là một nữ nhân vừa xấu xí lại câm điếc, nhưng lại có một phu quân vô cùng mỹ mạo. Phu quân người yếu có bệnh tim, mọi chi phí chữa trị đều dựa vào số bạc ta thức khuya dậy sớm bán hoành thánh tích cóp. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng trái tim của Tạ Dao hắn cả đời chỉ thuộc về A Mãn ta. Nhưng rồi một ngày, bệnh tim của hắn được chữa khỏi, trở thành thiếu tướng quân, hắn lập tức ngựa không dừng vó biếm ta làm thiếp, cưới Hầu phủ biểu muội làm thê. Hắn ôm biểu muội Hầu phủ trong lòng, ánh mắt tràn đầy tình ý: “A Mãn chẳng qua chỉ là một nữ nhân bị câm nghèo khổ, sao có thể sánh được với nàng, một người tài sắc, văn võ song toàn? Nàng mới xứng làm thiếu tướng quân phu nhân.” Nhưng hắn không hề biết… Ta không phải trời sinh đã bị câm, chỉ là mỗi lần mở miệng sẽ mang đến tai họa. Vì muốn bảo toàn bình an cho hắn, ta đã giả vờ câm suốt bao năm. Nay hắn đã vô tình bạc nghĩa, ta cũng chẳng cần giả vờ nữa!

Chiêu Dung

Chiêu Dung Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Kiền từ đống xác chết trở về. Trong tiệc mừng công, Hoàng thượng hỏi hắn muốn ban thưởng điều gì. Hắn vì cưới công chúa, dùng một kiếm xé toạc áo bó ngực của ta, phơi bày thân phận nữ nhi của ta trước mặt mọi người. “Người này lừa dối quân thượng, thay công chúa xuất giá đến biên cương, coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong địa lao, xích sắt xuyên qua xương quai xanh. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay, thả chuột đến gặm nhấm máu thịt của ta. “Dù sao cũng là ngươi cứu được Tiêu lang, mới thúc đẩy mối lương duyên của ta và chàng.” “Bản cung từ bi rộng lượng, ban cho ngươi tạ lễ này.” Năm sau, Tiêu Kiền cưới công chúa, một bước lên mây, quyền khuynh triều chính. Còn ta chịu hết sỉ nhục, chết thảm trong chuồng dê nơi biên cương. Trở lại một đời, ta quay về ngày Tiêu Kiền vạch trần ta.

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn Trong lễ đính hôn của chị gái tôi, em trai của chú rể mở miệng nói bậy ngay trước mặt mọi người. “Em vợ còn đẹp hơn cả chị dâu, anh, lần này anh lời to rồi nha!” Tôi lập tức ném đũa, thẳng tay tạt lên mặt hắn ta: “Cái lưỡi và cái bên dưới của anh mọc ngược hả? Há miệng ra toàn là phân!”

Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia

Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia Cuối những năm 90, sau khi chồng em chồng tôi bất ngờ qua đời, cô ấy đưa con về nương nhờ nhà mẹ đẻ. Nhà không khá giả gì, nhưng tôi nghĩ phận đàn bà goá bụa đã khổ, nên định bụng sẽ bàn riêng với chồng xem có thể giúp đỡ được gì không. Ai ngờ lại tình cờ nghe thấy đám người nhà chồng đang tụ tập bí mật bàn bạc. Chồng tôi hùng hồn tuyên bố: “Chị dâu không biết chuyện Thành Duệ có tiền trợ cấp, đừng để chị ấy biết.” “Thành Duệ mất rồi, em sống vất vả, tiền này em cứ giữ lấy. Sau này cứ việc dắt con về đây ở, mặc kệ chị dâu nói gì.” “Anh với mẹ lẽ nào lại để hai mẹ con em đói à?!” Lúc đó tôi đứng ngay ngoài cửa, nghe mà tức điên người! Chồng em ấy mất là đáng thương, nhưng chẳng lẽ tôi – Giang Kiều, lấy phải một ông chồng chẳng nghĩ gì đến vợ mình thì không đáng thương à? Nếu hôm nay bà chủ nhà hàng không cho nghỉ sớm, thì tôi còn chẳng biết đám người này lại tính toán tôi như vậy! Nhà ai không phải là nhà? Ngày tháng của tôi với con gái chẳng lẽ không đáng sống?! Tô Cẩm Hạo thương em gái thì vợ con anh ta không cần ai quan tâm nữa sao?!

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược Ta đã cứu hai nữ tử điên loạn. Một người ở quân doanh mặc người khác giẫm đạp, toàn thân không còn chỗ lành lặn, lúc cười to, lúc khóc lớn, đã hoàn toàn mất trí. Một người ở chùa miếu, bơ vơ không nơi nương tựa, hai chân tàn tật, tính tình cực kỳ hung dữ, khiến mọi người trong chùa đều sợ hãi. Mọi người đều nói rằng các nàng nên chết từ lâu rồi. Nhưng chỉ có ta còn nhớ rõ. Các nàng từng là những thiên chi kiêu dũng, là trung thần sẵn sàng quỳ gối, dùng thân mình ngăn cản đội quân hùng mạnh như vũ bão.

Trường Mệnh Báo Thù

Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.

Giấc Mơ

Giấc Mơ Năm thứ hai sau khi gả cho Chung Hoài, hắn vì ân nhân cứu mạng đang mang thai mà muốn hoà ly với ta. Ta không khóc không nháo, chỉ mang theo một nha hoàn quét dọn ở hậu viện. Mọi người đều cười nhạo sự ngu ngốc của ta. Chỉ có ta biết, nha hoàn này là con gái ruột của hoàng đế đang lưu lạc nơi dân gian. Cũng chính là nữ đế tương lai. Còn ta, Hạ Chi Ninh, chính là tể tướng đầu tiên được định sẵn của nàng.

Công Chúa Thật, Công Chúa Giả

Công Chúa Thật, Công Chúa Giả Khi công chúa lưu lạc chốn dân gian từng làm tì nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tử tế nhưng sau khi nàng hồi cung, để xóa bỏ nỗi nhục từng làm nô tì mà cướp hết gia sản nhà ta, giết cha mẹ, bắt ca ca làm thái giám, còn ta thì bị bắt làm tì nữ rửa chân. Sau khi chết thảm, ta đã được tái sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông. Trước mặt nàng, ta ôm chặt lấy chân hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”

Thật Giả Lẫn Lộn

Thật Giả Lẫn Lộn Ngày công bố điểm thi tốt nghiệp, thanh mai hỏi tôi được bao nhiêu điểm. Tôi nói 0 điểm. Hắn không có phản ứng gì, nhưng lại lật tay đổi điểm của tôi cho Lâm Uyển Uyển. Lâm Uyển Uyển cầm 0 điểm chạy đến trước mặt tôi khoe khoang: “Tôi là thí sinh được ẩn điểm đấy, top 50 toàn tỉnh, chắc chắn sẽ học cùng trường với anh Lâm.” “Chị chỉ được năm trăm điểm, điểm này, ừm, trường trọng điểm chắc còn không đỗ nổi!” Thanh mai cũng lên tiếng: “Anh và Uyển Uyển mới là người cùng một thế giới.” Nhưng tôi vốn đâu có đi thi tốt nghiệp, nên tất nhiên là 0 điểm rồi.