Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Hối Tiếc

Hối Tiếc Trước khi đi ngủ, ta nằm tựa đầu trên vai phu quân. Hắn nhìn thấy một sợi tóc bạc trên đỉnh đầu ta liền rút tay lại, không nói gì. Ba ngày sau, hắn đưa về một nữ nhân có dung mạo giống ta. Nữ tử kia xuân xanh mười tám, phong nhã hào hoa. Từ đó, phu quân không còn bước vào phòng ta nữa. Ta hiểu duyên phận đã tận, liền thu dọn hành lý, chuẩn bị về phương Nam. Hắn lại ngăn cản, nói: “Ta chỉ nạp một tiểu thiếp, sao nàng không thể rộng lượng chút?” Ta không trả lời, sáng hôm sau đã vội đến bến đò. Khi thuyền rời bến, ta thấy phu quân dẫn theo một nhóm người đuổi theo. “Thuyền gia, nhanh lên một chút.” “Ồ, kia chẳng phải là Lục hầu gia sao? Phu nhân là hầu phu nhân à?” “Không, ta đã hòa ly rồi.” “Tại sao hòa ly?” Ta trầm mặc một lúc, rồi đáp: “Vì một sợi tóc bạc.”

Gió Lộng Lúc Chiều Tàn

Gió Lộng Lúc Chiều Tàn Tôi là vợ giám đốc nhà máy, con trai là giáo viên trung học.Năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học, con dâu tôi đỗ vào một trường đại học trọng điểm ở Bắc Kinh.Cháu gái thì biểu hiện xuất sắc ở cung thiếu nhi, được chọn tham gia luyện tập cho chương trình Gala Tết.Ai ai cũng ngưỡng mộ gia đình tôi viên mãn, hạnh phúc.Nhưng đúng vào ngày trước khi con trai tôi được bổ nhiệm làm hiệu trưởng, tôi lại mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ — mơ thấy mình ch.t trong một vụ tai nạn xe hơi.Sau khi tôi ch.t chưa đầy một năm, chồng tôi liền cưới vợ mới.Người phụ nữ dưới lớp khăn voan đỏ ấy không ai khác, chính là cháu gái bên nhà mẹ đẻ mà tôi đã nuôi nấng từ nhỏ.Vừa bước chân vào cửa, cô ta đã giở trò bắt chồng và con trai tôi tách riêng nhà cửa.Khi con trai đi công tác, cô ta vu khống con dâu tôi ngoại tình, khiến hàng xóm lời ra tiếng vào, cuối cùng con dâu không chịu nổi nhục nhã mà tự vẫn để chứng minh trong sạch.Tội nghiệp cháu gái tôi, mất đi sự bảo vệ của mẹ, còn chưa kịp trưởng thành đã bị mẹ kế độc ác bán cho bọn buôn người.Con trai tôi vì mất vợ mất con, sinh bệnh mà ch.t khi chưa đến ba mươi tuổi.

Cố Ý Dụ Dỗ 1

Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!

Thiên Vị Con Nuôi

Thiên Vị Con Nuôi Chồng với mẹ chồng tôi thiên vị con gái nuôi. Con gái tôi thi được hạng nhất, con gái nuôi nói con tôi gian lận, chồng tôi liền ép con gái tôi quỳ gối xin lỗi trước toàn trường. Tiền trong nhà mất, con gái nuôi đổ lỗi cho con gái tôi, mẹ chồng tôi liền mắng con gái tôi là đồ ăn trộm. Thậm chí lúc con gái tôi có bạn trai, con gái nuôi tiện miệng nói một câu: “Con cũng thích bạn trai của chị gái.” Họ không chỉ ép chết con gái tôi, còn vu oan cho con gái tôi, nói con gái tôi làm tiểu tam không thành nên tự tử. Tôi không tin, kiên quyết báo cảnh sát điều tra sự thật nhưng lại bị chồng tôi lái xe cán chết. Trước lúc chết, tôi còn nghe con gái nuôi nói: “Ôi, bà ta tuy có tiền nhưng chỉ khi bà ta chết thì mới không ai phát hiện ra con là con gái ruột của bố.” Sau khi được tái sinh, tôi nhìn đứa con gái nuôi vừa mới được đón về nhà. Tôi cười. Tôi đây sẽ chơi chết nó!

TỪ CHỐI LÀM KIẾP NẠN CỦA ANH

Năm thứ ba yêu đương với chàng Phật tử Bắc Kinh, tôi vô tình nghe thấy anh ta nhắc đến tôi với bạn bè.“Sư phụ nói cô ấy là kiếp nạn của tôi, ở bên cô ấy ba năm đã là cực hạn, chi bằng các cậu giúp tôi độ hóa cô ấy. Đời này, tôi chỉ hoàn tục vì Tinh Tinh.”Lúc đó tôi mới biết, anh ta có một người trong lòng, là ánh trăng sáng không thể với tới.Tôi không muốn tự hạ thấp bản thân nữa, lặng lẽ bỏ đi không nói một lời.Sau đó, chàng Phật tử Bắc Kinh lục tung cả thành phố nhưng không tìm thấy tôi.Cuối cùng, anh ta phá lệ gọi điện cho tôi:“Ôn Hy, em ở đâu?”Giọng khàn người đàn ông bên cạnh tôi vang lên đáp lại anh ta: “Tôi đang độ cô ấy… đến cực lạc.”

Chị Dâu Và Gia Đình Tôi

Chị Dâu Và Gia Đình Tôi Trong tang lễ của anh, chị dâu phát hiện mình đã mang thai hơn hai tháng. Ba mẹ ra sức khuyên chị giữ lại đứa bé, hứa hẹn đủ điều. Riêng tiền sinh hoạt hàng tháng đã hứa cho chị là hai chục triệu, khiến chị lung lay. Nhưng chị không biết, ba mẹ tôi mỗi tháng cộng lại tiền hưu cũng chỉ có hai triệu, hoàn toàn không thể thực hiện nổi những lời hứa đó. Tôi không nỡ nhìn chị bị lừa nên nói thật tình hình trong nhà, mong chị suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định. Hôm sau, chị đến bệnh viện bỏ thai. Về sau mẹ tôi bị ngã phải nhập viện, chúng tôi tình cờ gặp lại chị ở đó, mới biết chồng mới của chị có máu bạo lực, chị sống cực khổ trăm bề. Chị nhìn tôi mặc toàn đồ hiệu thì nổi lòng ganh tị, lén nói với ba mẹ tôi rằng năm đó chính tôi ép chị bỏ thai, còn bảo đó là con trai. Ba mẹ tôi tin là thật, từ đó oán hận tôi, cho rằng chính tôi khiến nhà họ tuyệt tự tuyệt tôn. Khi tôi phát bệnh hen suyễn, ba mẹ lấy điện thoại và thuốc của tôi đi, khiến tôi ch.t ngay trong phòng. Họ nói tôi phải đền mạng cho đứa cháu trai của họ. Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày anh tôi được đưa đi chôn.

Chính Phi Mưu Lược

Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”

Khi Kịch Bản Trở Thành Sự Thật

Khi Kịch Bản Trở Thành Sự Thật Tôi – người mãi mãi đứng nhì khối, vừa mới liên kết với Hệ Thống Trao Đổi. Trước mắt tôi lướt qua hàng loạt bình luận như nổi bật giữa màn đêm: 【Xong rồi xong rồi, nữ phụ độc ác chắc chắn đang ghen tị với nữ chính bảo bối vì luôn đứng nhất, kiểu gì cũng sẽ dùng hệ thống để đổi điểm thi đại học của cô ấy cho xem!】 【May mà nữ chính nghe được hết đoạn đối thoại giữa hệ thống và nữ phụ, nên từ đó mặc kệ hết, tận hưởng tuổi trẻ, đến ngày thi đại học còn ngủ từ đầu đến cuối luôn cơ mà!】 【Nữ phụ có âm mưu gì cũng vô ích! Cuối cùng cũng chỉ đổi được… 0 điểm thôi! Nữ chính sau đó sẽ quyên góp hẳn một tòa nhà cho Harvard luôn ấy! Đỉnh chưa!】 Nữ phụ độc ác? Là tôi sao? Nhưng… ai bảo tôi muốn đổi điểm thi đại học của nữ chính? Thứ tôi muốn đổi… là một thứ còn quý giá hơn nhiều.

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Người Nhạt Như Cúc, Bị Nghe Lén Nội Tâm

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Người Nhạt Như Cúc, Bị Nghe Lén Nội Tâm Xuyên thành thiên kim giả người nhạt như cúc, để vạch trần bộ mặt thật của tôi, thiên kim thật đã buộc tôi vào hệ thống nghe nội tâm. Thiên kim thật muốn đấu đá với tôi, tôi nhìn tổng tài bá đạo gầy gò, trong lòng đầy tiếc nuối: 【Quá gầy, không được. Đàn ông phải cơ bắp săn chắc, há cảo phải ăn khi còn nóng hổi.】 【Há cảo! Thèm thật đấy, nhưng mình phải giữ vẻ thanh cao như cúc, lát nữa lén gọi hai phần ăn cho sướng miệng.】 Tổng tài bá đạo bênh vực cho thiên kim thật, lớn tiếng quát tôi cút về nhà. Tôi thầm nghĩ: “Tuyệt vời, về nhà đúng lúc xem bản cập nhật của One Piece!” Tổng tài: “?” Về sau, có người nói tôi giả thanh cao, thiên kim thật thở dài: “… Thực ra không phải vậy, cô ấy chỉ bình đẳng không để ý đến bất kỳ ai mà thôi.”

Thoát Ra Được Vẫn Chưa Muộn

Thoát Ra Được Vẫn Chưa Muộn Ba tôi ngoại tình với chị ruột mình! Lúc đang ăn trưa, mẹ gọi hỏi tôi đang làm gì, có tiện nghe máy không. Tôi tưởng bà nhớ cháu nên lập tức gọi video cho bà, ai ngờ vừa kết nối thì thấy mẹ mặt đầy nước mắt. Tôi hốt hoảng hỏi có chuyện gì vậy, mẹ nói bà muốn ly hôn với ba. Tính mẹ tôi rất mạnh mẽ, cãi nhau với ba suốt 30 năm trời, đòi ly hôn không dưới trăm lần. Tôi liền hỏi lần này là do ba bước sai chân nào khiến bà không vui. Mẹ lại nói, ba con ngoại tình rồi. Tôi suýt nghẹn chết vì câu nói đó, vội vàng cầm ly nước bên cạnh tu một hơi dài. Tôi nói, mẹ đừng đùa nữa, ba con không phải người như vậy đâu. Mẹ bảo, lần này là thật, mà người ngoại tình là chị ruột của ba con. Nghe xong, cái ly trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành, giống như tình yêu của ba mẹ vậy. Con gái tôi đang ngồi trên ghế sofa bị tiếng động bất ngờ dọa cho khóc òa, tôi không kịp dọn đống mảnh vỡ, vội vã chạy tới dỗ con. Dỗ con xong quay lại thì thấy cuộc gọi video đã bị ngắt, tôi nhắn tin cho mẹ một cái, rồi bắt đầu dọn mảnh thủy tinh dưới đất. Tầm hơn ba giờ chiều, con gái cuối cùng cũng ngủ, tôi cô ra khỏi phòng gọi điện cho chồng. Gọi xong kể rõ mọi chuyện, tôi nói với anh ngày mai phải về nhà một chuyến, xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chồng tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Mai là thứ Tư anh không cô cùng em được, em cứ về trước cô, mua cho anh vé máy bay thứ Sáu, anh bay qua sau.” Tôi đáp một tiếng rồi cúp máy. Quay đầu lấy vali bắt đầu chuẩn bị đồ đạc mang về nhà. Vừa thu dọn tôi vừa nghĩ, ba tôi là người chính trực như vậy, sao có thể ngoại tình, mà lại với chính chị ruột mình, ông ấy đang nghĩ cái gì vậy chứ. Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, đúng là nếu hiểu được thì mới là chuyện lạ. Tối đến, chồng tôi về sớm, mua trái cây cho con, còn mua cho tôi một con cá. Lúc ăn cơm, hai vợ chồng tôi chẳng ai nói gì, im lặng ăn, im lặng rửa bát, im lặng xem tivi.

Ly Hôn Cũng Phải Đúng Cách

Ly Hôn Cũng Phải Đúng Cách Thẩm Bắc Mậu gặp tai nạn. Khi tôi đến bệnh viện, nữ thư ký đang gọt táo cho anh ta. Quá hoảng loạn, lưỡi dao trượt cắt vào tay cô ấy. Thẩm Bắc Mậu lập tức nắm chặt tay cô ta, căng thẳng kêu lên: “Chảy máu rồi, y tá, gọi y tá mau!” Sau một hồi rối loạn, anh ta chạm phải ánh mắt tôi, sắc mặt lập tức cứng đờ. Tôi bình tĩnh đặt quả táo xuống. “Táo này, anh còn muốn ăn không?”

Nhân Định Thắng Thiên

Nhân Định Thắng Thiên Năm bảy tuổi, trong thôn có một thầy tướng số đến. Ông nói ta mệnh mỏng, là trời sinh tiện mệnh, khắc cha mẹ, còn không bằng ăn mày. Còn muội muội ta là tướng ẩn phượng, định mệnh phải gả vào hoàng gia, hưởng vinh hoa phú quý. Từ ngày đó, cha đuổi ta ra chuồng heo, ngày ngày phải cùng heo giành ăn Còn muội muội thì trở thành bảo bối của cả nhà, mặc quần là áo lụa. Dân làng ghét bỏ ta, muốn đuổi ta ra khỏi làng. Nhưng ta không tin vào số mệnh, ta chỉ tin chính mình.

Mẹ Điên

Mẹ Điên Mẹ ta là một mỹ nhân điên dại, khắp mười dặm tám hương chỉ có cha ta không ghét bỏ bà, thậm chí ông còn nổi danh là người thương vợ nhất. Một ngày nọ, một toán nhân mã xông vào thôn, đột nhiên mẹ ta lại khôi phục thần trí. Hôm sau, thi thể cha nổi lềnh bềnh trên con sông nhỏ đầu thôn, còn mẹ thì theo đám người đó rời đi, biệt tăm biệt tích. Người trong thôn ai nấy đều mắng bà độc ác nhẫn tâm, bất trung bất nghĩa. Nhưng bọn họ không biết rằng… Người đã mật báo cho bọn người kia chính là ta. Mà kẻ gi/ế/t c/hế/t cha, cũng là ta.

Nữ Tướng Tư Quân

Nữ Tướng Tư Quân Kiếp trước, khi đích tỷ của ta vào cung làm hoàng hậu, nàng đã cúi đầu dạy bảo ta rằng: “A Đinh, khi ta không còn nữa, muội phải tự bảo vệ mình.” Ta hàm lệ đồng ý. Năm năm sau, hoàng hậu thất sủng, bị kẻ gian hãm hại mất trinh tiết, đêm đó đã treo cổ tự vẫn. Thiên tử hạ lệnh, phế truất hoàng hậu Mạnh thị vì vô đức, toàn thành không được mặc đồ tang. Ta thay Mạnh gia nhận tội, vì dung mạo khuynh thành nên được bệ hạ đưa vào cung, được sủng ái hơn cả sáu cung. Ngày ta cùng thiên tử chôn thây trong biển lửa, hắn giận dữ bóp cổ ta: “Trẫm đã không bạc đãi Mạnh gia của ngươi, vì ngươi mà trẫm không truy cứu hoàng hậu mất trinh tiết bị phế truất kia!” Ta mặc cho ngọn lửa thiêu đốt toàn thân, như không hề hay biết: “Nhưng ta truy cứu.” Khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đích tỷ vào cung. Nàng vuốt đầu ta, quay đầu bước vào hoàng cung ăn thịt người. Ta cởi bỏ xiêm y, trang sức, quay đầu bước vào doanh trại đầy máu tanh. —— Ta muốn xem, khi ta dẫn quân vây quanh hoàng thành, tên hoàng đế chó má đó còn dám nói bốn chữ “Hoàng hậu phế truất” không?

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường Kiếp trước, trước kỳ thi đại học, em gái cố ý giấu giấy báo dự thi của tôi rồi cùng bố đi chơi trò “nhảy từ trên cao”. Tôi đã chạy nước rút 1500m đến công viên giải trí, tận mắt nhìn thấy em gái lấy giấy báo từ trong túi ra, rồi còn van nài bố lái xe đưa tôi đi thi. Cuối cùng, tôi thành công vào phòng thi và hoàn thành bài thi. Nhưng em gái lại vì sự cố kỹ thuật của trò “nhảy từ trên cao” mà rơi từ độ cao 200 mét xuống, ch//ết ngay tại chỗ, trở thành một đống thịt nát. Bố chỉ bình tĩnh thu dọn xác của em, nhưng đến ngày thứ bảy sau khi em mất, ông ta trói tôi vào chính chiếc máy chơi gặp sự cố đó, không chút do dự nhấn nút khởi động. Ông ta gào lên: “Vì muốn tranh sủng mà mày nhét giấy báo vào túi em mày, còn bày mưu bắt tao đưa mày đi thi, cuối cùng lại khiến em mày gặp chuyện! Đứa đáng ch//ết nhất chính là mày!” Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày trước kỳ thi đại học.

Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu Ta bán đậu phụ suốt mười tám năm, nuôi lớn ba đứa con, vậy mà phu quân lại muốn đón ta lên kinh thành để làm thiếp. Ta để lại một tờ giấy hòa ly. Con trai cả của ta là Tướng quân, con trai thứ là Trạng nguyên, con gái út là Quận chúa. Ta là thương nhân giàu có ở Giang Nam, làm thiếp, hắn cũng xứng sao?

Bạn Trai Tôi Thích Cưa Đôi

Bạn Trai Tôi Thích Cưa Đôi Tôi đang ăn sầu riêng mà bố mẹ tôi gửi cho tôi, nhưng bị mẹ của bạn trai đánh. “Đồ súc sinh phá hoại, chỉ một miếng đã nuốt hết công sức cả ngày của con trai tôi, bố mẹ cô sinh cô ra là để phá nhà người khác à?” Bạn trai tôi thường nói: “Muốn quan hệ tốt, AA không thể thiếu.” Tôi với bạn trai luôn AA (chia đôi chi phí), vậy tôi phá hoại nhà anh ta ở điểm nào? Tôi nghĩ bạn trai sẽ bênh vực tôi, nhưng anh ta lại bắt tôi xin lỗi, hứa từ nay sẽ không ăn thứ đắt đỏ như sầu riêng nữa. Buồn cười thật, nhà tôi không có gì rẻ bằng sầu riêng. Xin lỗi, hay là chia tay đây?  

Phần 5 - Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới 

Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới  Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân Kiếp trước ta chết một cách tủi nhục, sau khi sống lại ta quyết định buông thả bản thân, cái gì phu quân hài tử, đều đi gặp quỷ hết đi! Đời trước ta sống trong uất ức, chết cũng thật uất ức. Phu quân mà ta một lòng ái mộ ghét bỏ ta, ném ta vào Phật đường, không cho cơm nước, cũng không cho phép ta ngủ, muốn ta sống sờ sờ chịu chết. Hài tử mà ta vất vả nuôi lớn trở mặt không nhận ta, chỉ đợi ta chết để mẹ ruột của hắn thay ta làm chính thất. Trước khi ta chết, thân thể gầy gò như que củi, thậm chí ta phải cắn đầu ngón tay uống máu để giải cơn khát. Ta cứ ngỡ cái chết là sự giải thoát. Nhưng nào ngờ thứ nữ mà ta thật lòng thương yêu, sau khi ta chết còn đứng trước quan tài mà mắng ta chết thật tốt. Đời này ta sống lại, quyết định buông bỏ tất cả. Cái gì phu quân, hài tử, phụ đạo; Cái gì lấy phu làm trời, lấy tử làm trục. Đi chết đi! Ai yêu ai thì cứ mặc!