Nữ Cường
Kiếp Này Không Còn Khờ Dại Tiểu hầu gia không thể sinh con nhưng hắn vẫn cưới ta. Vì sự truyền thừa của Hầu phủ, ta đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, ta dốc hết tâm huyết nuôi nấng đứa trẻ thành trạng nguyên nhưng nó lại tặng ta một chén rượu độc. “Cuối cùng ta cũng có thể tự tay tiễn ngươi đi, ngươi có biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi không?” Tiểu cô mà ta một tay nuôi lớn ở bên cạnh hả hê phụ họa, còn tiểu thúc mà ta giúp che giấu thì nhìn ta bằng vẻ đầy hận thù, khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đứa con nuôi vừa vào phủ. Lần này, ta buông xuôi tất cả.
Nữ Streamer Mượn Mệnh Sau khi tôi trở thành một streamer nổi tiếng, nữ streamer sống cạnh nhà âm thầm muốn đổi vận với tôi. “Cô mà cũng nổi tiếng được thì tôi chắc chắn còn nổi hơn. Tôi đẹp hơn cô nhiều, chỉ thiếu chút vận may gặp được đại gia thôi!” Tôi nghiêm túc khuyên cô ấy: “Tôi toàn mang vận xui!” Nhưng cô ta tự tin nghĩ rằng đã nhìn thấu ý đồ của tôi, vui mừng cho rằng mình đã mượn được vận may. Nào ngờ, tôi vốn là một kẻ “người sống không số mạng”, còn là một streamer chuyên khám phá linh dị. Đám vận xui đầy trời này cuối cùng cũng tìm được người thừa kế!
Nữ Nhi Thế Gia Thái tử Tấn Diệp đã quỳ trước cửa Ngự thư phòng một ngày một đêm. Không có gì khác, chỉ vì Sở Mộc Mộc nói nàng không muốn cùng người khác hầu chung một chồng, nhất định phải một đời một thế một đôi người. Thấy Hoàng thượng không có ý định nhượng bộ, Sở Mộc Mộc xông vào phủ Tấn quốc công tìm ta. “Hắn không yêu ngươi, ngươi hà cớ gì phải dây dưa không dứt, nhìn phu quân của ngươi trong lòng có người khác, ngươi chịu được sao?” Ta lạnh lùng liếc nhìn: “Thế thì sao?” Sở Mộc Mộc khinh thường nói: “Các ngươi đúng là chế độ phong kiến, hôn nhân sắp đặt, không có chút tình cảm nào, ngươi lại giữ chặt không buông, hà tất phải vậy? Dù sao ta mới là chân ái của Tấn Diệp.” Chân ái? Ta là đích nữ của phủ Tấn quốc công, lưng tựa vào hai mươi vạn đại quân của phủ quốc công. Tấn Diệp vì Sở Mộc Mộc mà từ bỏ ta? Ta muốn xem rốt cuộc là chân ái của bọn họ quan trọng, hay là ngôi thái tử của hắn quan trọng.
Ác Giả Ác Báo Vì muốn cho đệ đệ chào đời đúng ngày mồng Một Tết, nương ta gắng gượng nén đau, cắn răng chịu đựng. Ta lo lắng sẽ xảy ra chuyện một xác hai mạng, bèn đi thỉnh bà đỡ đến. May mắn, đệ đệ thuận lợi chào đời, mẫu tử bình an. Nhưng cha ta chẳng những không vui mừng, mà giáng ngay một cái tát thật mạnh vào mặt ta, khiến tai ù đặc. “Đồ tiện tỳ, ngươi đã khiến cả nhà chúng ta mất đi tiền đồ sáng lạn!” Nương ta vừa tỉnh lại, đã dồn chút sức lực cuối cùng, ghì chặt đầu ta xuống, ép mạnh vào tường. “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi đi tìm bà đỡ, ta cũng sẽ không phải sinh đứa bé vào hôm nay!” Đầu ta bị đập đến máu chảy không ngừng, mà cha cùng tổ mẫu đứng bên cạnh lại vỗ tay cười hả hê như đang xem trò hay. Thương thế còn chưa kịp lành, bọn họ đã đem ta bán vào nơi bẩn thỉu nhất – kỹ viện. Ta chịu đựng tra tấn đến khi chết. Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình trở về đúng đêm nương chuẩn bị sinh đệ đệ. Lần này, ta khóa chặt cửa lớn, nhất quyết không để nương ra ngoài thỉnh bà mụ. “Nương à, con biết người khổ sở, nhưng vì phú quý cả nhà ta, người hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa.”
Bạn Gái Của Con Trai Tôi Chồng tôi nhận được tiền thưởng cuối năm hàng trăm triệu tệ. Tôi đã lấy hơn một trăm nghìn tệ để làm đẹp. Đúng lúc đó, con trai tôi dẫn bạn gái về nhà chơi. Cô bạn gái vừa gặp tôi đã tức giận. Thậm chí còn không thèm ăn cơm, đập cửa bỏ đi. Con trai tôi dỗ dành mãi cũng không được. Bạn gái nó nói: “Mẹ anh quá phung phí, bà ấy đã tiêu hết tiền của em rồi.” Tôi sửng sốt, cười và vỗ vai con trai: “Con đừng lo, bạn gái chỉ là bạn gái thôi, còn cách xa việc trở thành con dâu lắm!”
Con Đường Máu Sau khi tổ phụ bại trận, ông đã dẫn theo cha và các bá phụ bỏ chạy, chỉ để lại nữ quyến chúng ta chờ chết. Nhìn cảnh tôn tức trong viện đói khát gần kề cái chết, tổ mẫu đã treo đèn lồng đỏ lên cửa, bắt đầu hành nghề kỹ nữ. Đêm ấy, rất nhiều nam nhân tiến vào trong viện, mẹ và các thẩm nương tiếp đón họ vào phòng. Ngày hôm sau, cuối cùng chúng ta cũng có cơm ăn. Sau đó, tổ phụ dẫn theo cha và các bá phụ quay về. Có người đến báo tin rằng sáng mai họ sẽ tới, bảo chúng ta nhanh chóng trốn đi. Tổ mẫu hỏi: “Có muốn trốn không?” Mọi người đều đáp: “Không trốn.”
Cây Ngô Đồng Trước ngày thi liên kết, có người đã ra tay với chai nước tôi uống. Cô bạn thân thành công vượt qua tôi, giành lấy suất tuyển thẳng duy nhất. Thanh mai trúc mã của tôi an ủi: “Không sao đâu, vẫn còn kỳ thi đại học nữa mà.” Thế nhưng đúng vào ngày thi đại học, tôi bị b ắ t c//ó/c. Vì cứu tôi, cậu ấy cũng bỏ lỡ kỳ thi. Để trả ơn, tôi đã gả cho cậu ấy. Nhiều năm sau, cô bạn thân tốt nghiệp từ trường danh giá, diện mạo lộng lẫy, tới dự đám cưới của tôi. Tôi lại vô tình nghe được đoạn đối thoại giữa cậu ấy và cô ta. “Nhờ có cậu đấy, Như Như mới hai lần đều lỡ kỳ thi, nếu không thì đời này tớ chẳng thể cưới được cô ấy.” Tô Như bật cười đầy giễu cợt. “Ai bảo nó là con của vợ trước ba tôi? Nếu không dẫm nó xuống bùn, thì mẹ tôi làm sao có thể đè đầu bà ta chứ?” Tức giận tột cùng, tôi lái xe đ â//m cả hai thành t/à/n p/h/ế, bị tu/yên á/n t/ử h/ì/n/h. Lần nữa mở mắt, tôi đã quay về năm lớp 12.
Trộm Tuổi Thọ Bạn trai tôi khoe khoang rằng mình đã quay trúng một bộ skin giới hạn trong game. Dưới bài đăng, một đống người vào “hít vận may”. Hắn đắc ý trả lời: “Dùng 10 năm tuổi thọ của bạn gái để đổi đấy.” Nhưng hắn không biết rằng, tuổi thọ của hắn, tôi đã sớm dùng sạch rồi.
Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo Bạn trai tôi đột nhiên phải đi công tác, nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi tôi giúp anh ấy tắt máy, vô tình lướt qua đoạn hội thoại. “Em yêu, tối nay bên anh nhé, chồng của em sắp chết đói rồi.” Cô gái kia trả lời: “Vậy anh không được phép không mang bao, em còn chưa muốn có thai đâu.” Bạn trai tôi đáp: “Có thì sinh thôi, sinh con gái, sẽ đáng yêu như em vậy.” Tôi kiềm nén sự chấn động trong lòng, nhấn vào tài khoản có ảnh đại diện y hệt tôi. Trong mục nhật ký, cô ấy đăng ảnh mặc váy cưới, góc ảnh thấp thoáng hình bóng một người đàn ông trông rất nổi bật. Vậy… tôi chính là người thứ ba?
Lẩu Âm Dương Chào mừng quý khách đến với quán lẩu bên cạnh nhà tang lễ. – Xương trắng ninh nước trong, thịt luyện dầu đỏ. – Nồi lẩu uyên ương, bố cục âm dương. – Người qua đường hồn xiêu phách lạc. Tôi vô tình mở livestream của bà chủ quán lẩu xinh đẹp, chợt mắt sáng rực, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy một đại mỹ nhân nặng tử khí như thế.
Sầm Tâm Ninh Ta và trưởng tỷ cùng ngày gả vào nhà cừu nhân, nàng là chính thê, ta là thiếp thất. Trưởng tỷ thường nhắc nhở ta: “Chúng ta đến đây là để báo thù, muội không được phép yêu thiếu gia.” Ta nghe lời nàng, ngày ngày uống thuốc tránh thai, giám sát phu quân, hạ độc vào đồ ăn của công bà, cuối cùng cũng độc chết được bọn họ. Nhưng đến tang lễ, trưởng tỷ lại đại nghĩa diệt thân: “Phu quân đối xử với chúng ta tốt như vậy, sao ngươi lại nỡ lòng giết cha mẹ của chàng? “Dù có cừu hận lớn đến đâu thì tình cảm bấy lâu nay cũng đủ để xóa bỏ rồi chứ? “Sao ngươi không chịu nghe lời ta, quên đi những chuyện trước kia?” Cuối cùng trưởng tỷ tự tay giết ta, dâng đầu ta trước linh hồn của công bà. “Con dâu đã báo thù cho hai người, hai người có thể yên nghỉ rồi; đáng tiếc là hai người không thể tận mắt nhìn thấy tôn nhi ra đời…” Lúc đó ta mới biết, trưởng tỷ chưa từng uống thuốc tránh thai. Nàng đã yêu người nam nhân đó, sợ bị phát hiện nên đã hy sinh ta để cầu xin sự tha thứ của hắn. Mở mắt lần nữa, ta lại trở về ngày xuất giá. Kiếp này, ta phải báo thù cho cả bản thân mình.
Hoàng Triều Ta là Thái tử phi. Thông phòng của Thái tử vậy mà lại nghênh ngang đứng trước mặt ta, giọng điệu đắc ý: “Ta đã mang thai rồi, e rằng tỷ vẫn chưa được thị tẩm nhỉ?” Ta chẳng những không giận mà còn mừng thầm, xúc động dặn dò Thái y: “Nhất định phải bảo vệ hài nhi của nàng thật tốt.” Ta đã đợi ba năm, chỉ chờ Đông Cung có tin vui. Để ta có thể bỏ cha giữ con, buông rèm nhiếp chính.
Ba Lần Nở Rộ “Tô thị, ngươi không giữ phu đức, không tuân thủ phụ đạo, không xứng làm thê tử. “Niệm tình ngươi đã thay bản quan phụng dưỡng song thân suốt năm năm có công, bản quan không truy cứu, nay cấp cho ngươi một phong hưu thư, ngươi có gì muốn nói không?” Ta gả cho Lục Nhiên 5 năm, Lục Nhiên ra ngoài đi thi, từ đó bặt vô âm tín. Bà mẫu bệnh nặng, ta chẳng còn cách nào khác, đành ủy thân cho đồ tể trong trấn, đổi lấy tiền bạc. Chẳng ngờ một ngày Lục Nhiên công thành danh toại, lại dùng cớ này để làm nhục ta không giữ phụ đạo, muốn vứt bỏ ta. Thì ra trong mắt thế nhân, danh tiết còn quan trọng hơn cả mạng sống của mẹ ruột mình. Không phải chỉ là bị hưu thôi sao? Không phải chỉ là bị chửi thất tiết thôi sao? Ta, Tô Như Phong, nhất quyết không cúi đầu trước các ngươi.
Tiểu Công Chúa Tôi là tiểu công chúa của giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi tiêu tốn ba năm để nâng đỡ bạn trai thành ảnh đế. Hôm đó, người trao giải cho anh ta lại là mối tình đầu của anh ta. Mối tình đầu hỏi anh ta: “Anh có điều gì tiếc nuối còn chưa hoàn thành không?” Trước sự chứng kiến của mọi người, anh ta đưa cúp của mình cho cô ta bằng cả hai tay, cười nói: “Chuyện anh hứa với em, giờ đã làm được rồi.” Tất cả mọi người dưới khán đài đều nhìn về phía tôi. Ngay cả cư dân mạng cũng thay tôi cảm thấy bất bình, nói rằng tôi đã nâng đỡ một thứ vong ơn bội nghĩa. Tôi mỉm cười nhàn nhạt, thu hồi toàn bộ tài nguyên của Lộ Hoài. Trên đời nhiều đàn ông như vậy, chả nhẽ tôi còn định treo cổ mình trên nhánh cây xấu xí này sao?
Đích Nữ Thế Gia Khi phu quân Trần Du công khai tuyên bố sẽ cưới thứ tỷ của ta làm bình thê, mọi người đều khuyên ta nên độ lượng. Ta nói: “Hoặc là nạp nàng làm thiếp, hoặc là hòa ly. Bình thê sao, các ngươi đừng hòng.” Cả nhà đều trừng mắt nhìn ta, nói ta không có lòng bao dung, ngay cả tỷ tỷ của mình cũng không dung được.
Đạo Quân Vương Thiên hạ đều nói ta là công chúa nhu nhược nhất. Để được sống, từ nhỏ ta đã ngày ngày hầu hạ bên giường thừa tướng, bị điều giáo còn không bằng kỹ nữ hèn mọn nhất. Tướng quân có thể nhân lúc hỗn loạn xông vào doanh trại của ta, thái giám có thể giẫm nát xương sống của ta. Mọi người đều cho rằng ta yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng không ai biết rằng, ba nam nhân khuấy động thiên hạ này, từ lâu đã phát điên vì ta. Sau đó, bọn họ tranh nhau quỳ trước mặt ta, chất vấn ta rốt cuộc có từng chân thành với họ hay không. Thật nực cười, lúc ta yếu đuối thì ức hiếp ta, lúc ta mạnh mẽ thì lại hỏi ta đòi chân thành. Ta giơ tay đâm thủng từng lồng ngực của bọn họ, nụ cười khinh miệt. “Chân thành ư? Chưa từng có.” “Nam nhân à.” “Chỉ là đồ tiện nhân thôi.”
Truy Thê? Trễ Rồi Tại buổi tiệc tụ họp thương nghiệp của gia tộc, một bác trong nhà họ Giang hỏi tôi: “Bao giờ thì định có con vậy?” Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười: “Tôi có rồi.” Cả đám người ngay lập tức quay sang chúc mừng Giang Ngôn: “Chúc mừng nhé!” Tôi và anh kết hôn đã mười năm, trong mắt người ngoài, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa có con. Bây giờ cuối cùng cũng xem như trọn vẹn rồi. Chỉ tiếc là… Giang Ngôn chỉ hơi nhíu mày, cằm siết chặt, chẳng có lấy chút vui vẻ nào. Tan tiệc, anh chặn tôi lại: “Tống Chân Chân, chúng ta đã ly hôn ba tháng rồi, em còn muốn nói dối để buộc chặt anh nữa à?” Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Tôi có nói đứa bé là của anh sao?”
Thiên Hồng Mưu Liều ch.t cứu Thái hậu nương nương xong, người nói muốn ban hôn cho ta. Ta cùng thế tử Hầu phủ thanh mai trúc mã, sớm đã có hôn ước, vốn dĩ chỉ cần cầu Thái hậu ban cho một ngày lành là được. Nhưng ta lại cúi đầu, khéo léo từ chối. “Thần nữ không có ý định thành thân, chỉ mong Thái hậu cho phép thần nữ nhập Hộ Quốc Tự nửa năm, cầu phúc cho tổ mẫu đã khuất.” Dẫu sao, ta biết rõ người mà thế tử Hầu phủ thực sự yêu, chính là đại tẩu của ta.
Giả Giả Thật Thật Ta là một thiếu nữ xuất thân từ khu ổ chuột. Vậy mà lại mang dung mạo giống hệt công chúa đương triều. Trước ngày đại hôn, công chúa đào hôn. Không rõ từ đâu mà Thái tử lại biết đến ta mà tìm đến tận nơi. Hắn cao cao tại thượng, không cho phép cự tuyệt: “Ta muốn ngươi giả làm công chúa, thay nàng hoàn thành hôn lễ, cho đến khi tìm lại được nàng.” Ta phủ phục quỳ dưới đất đồng ý. Hắn không hề biết, trong căn phòng sau lưng ta, chỉ cách vài bước chân, là nơi giam giữ “muội muội đào hôn” của hắn.
Lửa Gần Rơm Chồng tôi phải lòng cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp. Cô ta đắc ý, tưởng rằng mình đã bám được một đại gia giàu có. Nhưng cô ta không biết rằng, cái gọi là “đại gia” này thực chất chỉ là kẻ ở rể, tất cả những gì anh ta có đều là do gia đình tôi ban cho. Khi bắt gặp họ vui vẻ bên nhau, tôi quyết định tác thành cho họ. Tôi thực sự muốn xem thử, khi không còn tiền bạc và quyền lợi, liệu họ còn yêu nhau sâu đậm như bây giờ không?