Nữ Cường
Chồng Tôi Và Bạch Nguyệt Quang Cùng Nhau Bay Màu Tôi vừa xác nhận mình mang thai, về đến nhà thì phát hiện trong nhà trống không một bóng người. Trên bàn chỉ có mảnh giấy mà chồng tôi để lại. Anh ấy nói mình bị trầm cảm, cần lái xe đi du lịch tự chữa lành trong vòng 8 tháng. Hiện tại đã cùng với “bạch nguyệt quang” của anh ta bon bon trên đường cao tốc rồi. Tôi thì cuống hết cả lên. Xe trong nhà vốn đang hỏng phanh, còn chưa kịp sửa xong. Lỡ mà anh ta đ âm ch .t người thật thì phải làm sao đây?
Quán Rượu Nửa Đêm Mẹ tôi là một quả phụ xinh đẹp, thường thắp hương và mở cửa hàng làm ăn vào lúc nửa đêm. Bà ấy không kiếm tiền từ con người, mà kiếm tiền từ ma. Bà nói: “Con người không bằng ma. Khi ma phát huy sức mạnh, họ trở nên nhẹ nhàng và bay bổng, có cảm giác như đang ở thiên đường.” Bà ấy quả thật đã lên thiên đường. Bà ấy quên rằng mình đã chết.
Anh Là Quá Khứ Tôi nhìn chằm chằm vào lịch sử chuyển khoản trên màn hình điện thoại, thấy Giang Vân Thâm đã chuyển cho Bạch Hiểu Lộ năm trăm nghìn tệ. Ghi chú: “Bảo bối, đây là tiền đặt cọc mua nhà mới của chúng ta.” Nhà mới? Chúng tôi đã kết hôn ba năm, vẫn sống trong căn nhà bố mẹ tôi tặng làm của hồi môn. Bao giờ anh ta tính mua nhà mới? Điều khiến tôi lạnh lòng hơn cả là thời gian chuyển khoản mười một giờ tối hôm qua. Lúc đó anh ta vẫn còn nằm bên tôi, vừa chúc ngủ ngon, vừa hôn trán tôi. Tay tôi run rẩy, tiếp tục kéo xuống xem lịch sử chuyển tiền: năm vạn, mười vạn, hai mươi vạn… Tất cả đều gửi cho Bạch Hiểu Lộ. Ba năm qua, tổng cộng hơn hai triệu tệ. Số tiền đó… đều là tiền sinh hoạt phí tôi đưa anh ta.
Ký Ức Sai Lầm Kiếp trước, năm thứ bảy yêu đương với bạn trai. Tôi đã chết trong trận lũ quét bất ngờ. Linh hồn chưa tan biến, vẫn luôn đi theo bên người bạn trai. Nhìn anh ấy cả ngày như người mất hồn, bởi vì nghe được tin tôi chết mà khóc lóc thảm thiết. Lại nhìn anh ấy buông bỏ tất cả, ôm chặt kỷ niệm của chúng tôi mà chết trong u uất. Thời điểm dầu hết đèn tắt, anh ấy ôm ảnh tôi, nói kiếp sau nhất định sẽ không buông tay tôi. Mở mắt ra lần nữa – tôi lại trở về ngày xảy ra trận lũ quét bất ngờ. Nhờ có ký ức kiếp trước, cuối cùng tôi đã thuận lợi sống sót, còn kết hôn với anh ấy. Nhưng người kiếp trước yêu tôi đến mức có thể tuẫn tình vì tôi. Vậy mà vào năm thứ năm sau khi kết hôn, khi tôi vừa mang thai bảo bảo, anh ta lại ngoại tình.
Hoa khôi của lớp là một kẻ xấu xa bẩm sinh, lấy việc thao túng lòng người làm niềm vui, tôi đã mấy lần bắt gặp cô ta châm ngòi chia rẽ trong lớp. Tiếc là cô ta giỏi ngụy trang đến mức bạn thân trở mặt, cặp đôi chia tay đều chỉ nghĩ do đối phương, không ai chịu tin rằng có liên quan đến Bạch Tình Nhu dịu dàng. Lúc đầu tôi nghĩ chỉ cần chờ mỗi người một nơi là xong, nhưng sau khi có điểm thi đại học, cô ta lại thần thần bí bí gửi một đường link vào nhóm lớp. “Các cậu yêu ơi, phòng tuyển sinh Đại học Thanh Hoa tìm mình trước, lớp mình chỉ cần nhấn vào link đăng ký là được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, thiếu một chút điểm cũng không sao.” “Thanh Hoa nói đây là chính sách năm nay để giữ chân học sinh giỏi, mình cũng không giấu các cậu, mỗi người đăng ký mình được hoàn lại hai trăm tệ, khoản này đủ chi trả học phí đại học của mình rồi, mong các cậu giúp mình.” Cả lớp thương cảm cho cô hoa khôi đầy nghị lực, lần lượt đăng ký theo. Kiếp trước, tôi lên tiếng chất vấn tại sao tên trường là Học viện Wudaokou, lại bị các bạn cười nhạo. “Mạnh Vãn Chanh, cậu không biết Thanh Hoa còn gọi là Wudaokou à, buồn cười quá đi mất.” “Tôi thấy cậu không phải không biết, mà là ghen tị với Nhu Nhu thôi, ai mà chẳng biết cậu thích Giang Trừng Xuyên.” Tôi tức giận, nhưng không muốn cậu bạn thanh mai vì thế mà hủy cả đời, nên trong buổi tụ họp, tôi đã tiết lộ chuyện này cho bố của Giang Trừng Xuyên, vốn là giáo sư đại học. Ông phản ứng rất nhanh, lập tức nhận ra đó là trường “chui”, đổi nguyện vọng của Giang Trừng Xuyên và nhắc nhở các phụ huynh khác trong nhóm. Bạch Tình Nhu không kiếm được khoản hoa hồng nào, đến ngày cuối đăng ký, cô ta gửi giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa và ảnh biển cả vào nhóm, kèm dòng trạng thái rằng giấc mơ đại học tan vỡ, mong kiếp sau được đầu thai vào nhà tốt hơn. Bạch Tình Nhu biến mất từ đó, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng bạn học, họ tin rằng chính tôi vì ghen tị đã hại chết cô ta. Cậu bạn trúc mã mê đắm Bạch Tình Nhu đến mức điên cuồng, lúc sang nhà chơi đã bỏ thuốc độc vào thức ăn của tôi và bố mẹ. Sau khi chết, các bạn học đứng ra làm chứng giả cho Giang Trừng Xuyên, chứng minh hắn vắng mặt, còn bố mẹ hắn dù biết sự thật vẫn chọn giấu đi vì tương lai của con. Mở mắt ra, nhìn thấy đường link đăng ký trong nhóm lần nữa. Tôi lạnh nhạt nhìn bọn họ lần lượt rơi vào bẫy. Đã muốn vào “Wudaokou” thì kiếp này cho họ toại nguyện.
Ngày làm giấy đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, hắn nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có thực chất. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tốt vai trò bà Cố, trừ tôi ra, em muốn gì tôi cũng có thể cho.” Tôi rất nghe lời, làm bà Cố suốt ba năm. Ba năm sau, Hứa Vi đưa tôi mười triệu, bảo tôi rời khỏi Cố Cẩn Xuyên. Cô ta nói: “Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là nạn nhân của ân nghĩa đời trước, hôn nhân này vốn dĩ chỉ là hữu danh vô thực. Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình thật sự, muốn có con với người anh ấy yêu. Chị đã làm lỡ dở anh ấy ba năm rồi, mong chị có thể buông tay.” Thì ra… hắn đã có người trong lòng rồi à. Tôi tiếp tục giữ vị trí bà Cố này đúng là không còn hợp nữa. Tối hôm đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên. “Năm đó anh từng nói, tôi muốn gì cũng được… lời đó giờ còn tính không?” Cố Cẩn Xuyên đặt tài liệu xuống, ngón tay thon dài tháo kính khỏi sống mũi. Ánh mắt hắn khẽ dao động, môi cong lên một nụ cười nhẹ: “Tất nhiên. Em muốn gì?” Tôi siết nhẹ tập hồ sơ trong tay, đặt bản thoả thuận ly hôn trước mặt hắn. “Tôi muốn anh ký vào đây.”
Đại Lực Thần Đan Phái Mao Sơn Tôi, con gái chưởng môn phái Mao Sơn. Khi còn bé, tôi đã ăn “Đại Lực Thần Đan” do tổ sư Mao Sơn để lại nên có sức mạnh vượt trội! Hôm nay, Cục trưởng Cục Quản Lý Linh Dị tới cửa tuyển dụng. Điều này mở ra cho tôi công việc hàng ngày có thể đập quỷ, xé thây ma.
Cứu Lấy Con Gái Con gái tôi bị một kẻ giết người hàng loạt sát hại, tôi truy lùng hung thủ suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng đưa hắn ra pháp luật, nhưng hắn lại không thừa nhận đã giết con tôi. Trong khi đó, chồng cũ đã tái hôn với em gái tôi, có con trai con gái đủ cả, gia đình hạnh phúc viên mãn. Còn tôi thì lao lực mà bệnh, cuối cùng mắc ung thư gan giai đoạn cuối. Trước lúc chết, em gái nói cho tôi biết, chính nó là người đã giết rồi chôn con tôi. Cũng chính nó là người suốt bao năm qua luôn khích lệ tôi dù ly hôn cũng phải kiên trì truy tìm hung thủ, đòi lại công bằng cho con. Từng chút từng chút, nó loại bỏ hết những gì cản đường, chiếm lấy toàn bộ những gì thuộc về tôi. Tôi gom chút sức lực cuối cùng đẩy nó xuống khỏi cửa sổ, cùng kéo nó chết chung. Mở mắt ra, tôi sống lại rồi, trở về buổi sáng hôm con gái tôi mất tích.
Lén Đổi Keo 502 Cho Chồng Trong túi chồng tôi có một chai gel bôi trơn dành cho nữ. Tôi không cãi vã, cũng chẳng làm ầm lên. Chỉ lẳng lặng đổi nó thành keo 502. Hai giờ sáng.
Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”
Nữ Vương Mồm Mép Phản Kích Tôi lập một tài khoản chỉ để ghi lại những khoảnh khắc thường ngày với bạn trai. Không ngờ vài clip liên tiếp viral, tôi trở thành hot blogger tình yêu được cả mạng biết đến. Sau đó, theo yêu cầu của fan, tôi livestream mang quà sinh nhật bất ngờ đến tặng bạn trai. Cửa mở ra, lại xuất hiện một cô gái xinh đẹp quấn khăn tắm. Ngón tay trắng muốt của cô ta lướt qua túi quà tôi đang cầm, mắt thậm chí chẳng thèm nhìn tôi. “Đồ ăn giao rồi mà, còn không đi à?”
Sau Khi Hắn Thay Lòng Đổi Dạ Mười năm sau khi thành thân cùng Chiến Lăng Tiêu, ta phát hiện hắn đã yêu nữ y trong quân doanh của mình. Hắn không hề cảm thấy hổ thẹn, chỉ thở dài như cam chịu mà nói: “Ta sẽ kiềm chế tình cảm của mình. Nàng ấy rất tốt, ta sẽ không hồ đồ đến mức để nàng ấy phải mang tiếng xấu.” Khoảnh khắc đó, toàn thân ta lạnh lẽo, cảm giác như có ngàn cân đè nặng dưới chân. Từ thuở thanh mai trúc mã, đến nay đã trọn mười năm vợ chồng. Hắn lo lắng không phải vì ta phát hiện lời thề trọn đời trọn kiếp của hắn đã bị phản bội, mà là sợ nữ nhân trong lòng hắn mang tiếng tiếng. Hắn quá tự tin vào bản thân. Hắn làm sao lại nghĩ rằng, một người từng không dung nổi hạt cát trong mắt như ta, lại chấp nhận một kẻ bạc tình?
Ánh Sáng Đom Đóm Ta là thứ nữ tướng phủ, lãnh tâm lãnh phế, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngày cập kê, ta trở thành đích nữ tướng gia, thay thế đích tỷ trở thành danh môn quý nữ nổi tiếng gần xa, tài hoa vô song ở kinh thành. Sau đó ta vào cung, trở thành phi tần của Hoàng đế, sủng quan lục cung, được mọi người chú ý. Hoàng đế băng hà, ta nâng đỡ tân quân thượng vị, lại trở thành Hoàng Thái Hậu tôn quý nhất của Đại Càn. Ta giúp tiểu hoàng đế củng cố giang sơn, thống trị thiên hạ, được vạn dân tôn sùng, nhưng tiểu tử kia lớn lên lại muốn giết ta. Không sao, giết hắn ta làm hoàng đế là được.
Hai Kiếp Sai Lầm Tôi không ngờ rằng, dù được làm lại một lần nữa, tôi vẫn chọn sai chồng. Kiếp trước, tôi đã chọn hôn phu của mình là Hoắc Cảnh Tu. Nhưng anh ta lại ngoại tình với giả tiểu thư Tống Thanh Ngữ suốt ba năm, thậm chí còn có một đứa con với cô ta. Hơn nữa, vì cô ta, anh ta đã tàn nhẫn đâm gãy đôi chân của tôi, trao vị trí vũ công chính của tôi cho cô ta. Sau khi trọng sinh, tôi chọn kết hôn với chú Hoắc Tư Mục. Tôi tưởng rằng có thể thoát khỏi số phận kiếp trước, thực hiện ước mơ của mình. Nhưng trước khi tranh cử vị trí vũ công chính, tôi lại bị người ta đâm gãy đôi chân. Hoắc Tư Mục biết chuyện, không ngại đắc tội với giới quyền quý trong thành, tự tay đưa Tống Thanh Ngữ vào tù. Tôi vô cùng cảm động, lầm tưởng rằng lựa chọn sau khi trọng sinh của mình là đúng đắn. Cho đến năm năm sau, tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa Hoắc Tư Mục và con trai. “Bố, lúc trước bố giúp dì Thanh Ngữ tiêu hủy chứng cứ, đổi danh tính để thoát tội, cưới mẹ – một người tàn phế vô dụng để che mắt thiên hạ.” “Bây giờ dì Thanh Ngữ đã quay lại, bố có thể ly hôn với mẹ không? Con muốn dì Thanh Ngữ làm mẹ của con.” Hoắc Tư Mục nghe xong, nhớ lại ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của tôi khi nhìn anh, lắc đầu nói: “Không được, vì Thanh Ngữ, bố đã đối không nên với mẹ con, nên bố sẽ dùng cả đời để bù đắp cho mẹ.” “Danh phận là vợ của Hoắc Tư Mục sẽ không bao giờ thay đổi, con cũng không được phép nói những lời như vậy trước mặt mẹ, làm mẹ buồn.” Tôi ngồi trên xe lăn, nỗi đau khi hai lần mất đi đôi chân không thể sánh bằng nỗi đau trong lòng lúc này. Hóa ra, năm năm hôn nhân chỉ là một âm mưu. Hóa ra, Hoắc Tư Mục yêu duy nhất chỉ có Tống Thanh Ngữ, ngay cả đứa con tôi đánh đổi mạng sống để sinh ra cũng vậy. Đã như thế, Hoắc Tư Mục, tôi không cần nữa. Đứa con này, tôi cũng không cần.
Mưu Kế Hậu Cung Tất cả mọi người đều cho rằng ta yêu Hoàng thượng, bao gồm cả Hoàng thượng cũng nghĩ như thế, nhưng mà ta biết, hắn chỉ là vũ khí của ta.
Tôi vừa trùng sinh, lập tức kéo cả nhà chú dì cùng nhau chơi mạt chược. Kiếp trước, chị dâu họ tôi dan díu với gã đàn ông bên ngoài rồi có thai, anh họ tôi thì nâng cô ta lên tận mây xanh. Để không bị phát hiện, chị dâu cố tình lén ra ngoài chơi xe điện đụng rồi bị tông đến mức sảy thai. Sau đó, cô ta nhào vào lòng anh họ tôi vừa khóc vừa kể lể: “Em vốn không muốn đi, đều là Trương Nhã Nhã cứ khăng khăng kéo em đi chơi xe điện đụng.” Tôi còn chưa kịp giải thích, thằng bạn thanh mai trúc mã đứng bên đã nhảy ra chỉ trích tôi. “Trương Nhã Nhã, cô lớn từng này tuổi rồi còn thích chơi mấy trò trẻ con đó, chắc chắn là cô kéo chị dâu đi chơi xe điện đụng, không thì sao chị ấy lại bị sảy thai!” Cả nhà anh họ tôi tức phát điên, trói tôi lên xe điện đụng rồi tông chết tôi. Sau khi chết tôi mới biết, thì ra anh họ tôi bị yếu tinh trùng, đứa con đó là của thằng bạn thanh mai trúc mã kia. Mở mắt lần nữa, tôi đã quay về thời điểm chị dâu rủ tôi đi chơi xe điện đụng.
Kỹ nữ Trường Lạc Phường Ta là hoa khôi nổi danh nhất thành Kim Lăng, nhưng lại một lòng si mê tân khoa Trạng Nguyên Mạnh Du Bạch, vì cứu hắn, thậm chí còn ủy thân cho người khác. Kết quả hắn lại vì cứu người trong lòng mà đưa ta đến doanh trại quân phản loạn: “Vân Nô, A Cẩm là nữ tử, nếu bị mất đi sự trong sạch, ngươi bảo nàng ấy làm sao mà sống?” Sau này, trong cơn hỗn loạn, ta nhảy xuống vực thẳm, thi cốt không còn. Hắn lại một đêm bạc đầu, lên trời xuống đất tìm ta. Khi lần nữa gặp lại là tại thọ yến của Hoàng đế Thẩm Khắc. Lúc đó, ta là sủng phi khuynh quốc khuynh thành, còn hắn đã trở thành nghĩa tử của Thẩm Khắc. Hắn mắt đỏ hoe, hỏi ta: “Vân Nô, ta biết nàng còn sống mà, đúng không?” Ta mang ý cười trào phúng đáp lại: “Vương gia bị động kinh à? Giờ ngài phải gọi ta một tiếng mẫu phi.”
Thần Tài Hiển Linh Tôi quỳ gối trong điện Thần Tài, bỗng nghe thấy tiếng than thở của ngài: [Chết tiệt, ngày nào tôi cũng phải đi làm thế này thì sao chịu nổi đây!] [Con mẹ nó, tôi đâu phải là con rùa ở cái hồ ước nguyện đâu!] [Đẻ con mà đến cầu tôi, bộ muốn đẻ một cây ATM à?] Nhưng vừa dứt lời, một cặp vợ ông xã trung niên đeo đầy trang sức lấp lánh bước vào trả lễ, cảm ơn Thần Tài đã ban cho họ một đứa con trai “nhả vàng”. Trời đất! Thần Tài này, quả là thực hiện ước nguyện một cách triệt để!
Tam Nữ Mị Gia Tướng phủ có ba nữ nhi, tiên nhân du hành ngang qua nơi này đã để lại một lời phán— “Một nữ làm hậu, một nữ làm tướng, một nữ làm kỹ.” Nay, đại tỷ đã là hoàng hậu nương nương, nhị tỷ trấn thủ biên cương… Vậy thì, chỉ còn lại ta.
Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!