Nữ Cường
Mười Bảy Năm Hôn Nhân Cũng Chỉ Là Giấc Mộng Vào ngày kỷ niệm mười bảy năm kết hôn, chồng tôi đang cùng tình nhân mới đi khám thai. Tôi đã cùng anh ta trải qua mọi gian khổ trong những năm đầu lập nghiệp, để rồi khi cuộc sống cuối cùng cũng khởi sắc, người anh ta chọn để sẻ ngọt lại không phải tôi. Có lẽ anh ta nghĩ tôi đã có tuổi, lại không có lấy một đứa con, rời khỏi anh ta sẽ chẳng thể tìm được ai tốt hơn, nên mới càng lúc càng trắng trợn, không kiêng nể gì nữa. Anh ta không chỉ có gia đình bên ngoài, có cả con riêng, mà đứa trẻ đó lại có quyền thừa kế hợp pháp tài sản của anh ta. Lúc mối quan hệ giữa hai chúng tôi căng thẳng đến tột độ, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, buông một câu đầy lý lẽ: “Quy tắc tồn tại tức là hợp lý.” Phải thôi, luật pháp chỉ ràng buộc được người có đạo đức. Mà trên đời này, không thiếu kẻ bỉ ổi đến mức chẳng còn chút đạo đức nào để mà ràng buộc. Vậy thì tôi sẽ dùng quy tắc để đánh bại quy tắc. Dùng “hợp lý” để lật đổ cái gọi là “hợp lý” của anh ta. Dù sao thì, một tờ giấy đăng ký kết hôn, người bị trói đâu phải chỉ có một mình tôi. Tôi chẳng vướng bận gì, từ trước đến nay chưa từng sợ “cá chết lưới rách”. Người nên sợ, vốn không phải là tôi.
Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận Kiếp trước, vì để anh trai lấy được vợ, tôi bị mẹ và mẹ chồng ấn chặt tay chân, ép phải quan hệ với một lão già độc thân. Một kiếp này, đến lượt mẹ tôi cùng lão đó kết hôn.
Kẻ Bủn Xỉn Và Cô Nàng Chim Hoàng Yến Tỉnh Táo Gã kim chủ của tôi là một kẻ bủn xỉn, ngay cả khi ăn cơm với hắn cũng phải xuất hóa đơn mới được thanh toán. Thế nhưng, tôi đã yêu hắn suốt năm năm trời. Cho đến một ngày, hắn cao giọng tuyên bố kết hôn. Vô số tài nguyên giá trên trời dồn hết vào một nữ diễn viên mới. Cô ta được bảo bọc như đóa hoa tơ hồng yếu đuối, còn tôi chỉ là một cây cỏ dại khiến người ta chán ghét. “Tống Thanh Mạn, cô đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu của mình chạm vào đồ của cô ấy được không?” Nếu đã vậy, bà đây cũng chẳng cần giả vờ nữa. Bạc Ngạn Minh, năm năm qua tôi đã quá nể mặt anh rồi phải không?
Nhiếp Chính Vương Nàng cung nữ nọ hạ độc vào rượu của Thái tử nhưng lại bị ta phát hiện ra. Để bảo toàn tiền đồ cho Thái tử, ta đã tráo cốc rượu. Sau đó nàng cung nữ nọ với thị vệ tư thông bị phát hiện, Hoàng hậu tức giận nên ban chết cho bọn họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Kẻ tiện tỳ không biết liêm sỉ, chết cũng đáng đời.” Nhưng sau khi đăng cơ, hắn lại ban thưởng ta – người đang mang thai, cho tên hoạn quan nô tài kia hành hạ đến chết. Lúc này ta mới biết, nàng cung nữ đã chết đó chính là bạch nguyệt quang mà hắn giấu trong lòng. Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn nàng cung nữ đó động tay động chân vào rượu.
Chồng Mặc Đồ Tang Chịu Tang Cho Ba Bạn Gái Cũ Ba của bạn gái cũ chồng tôi vừa qua đời. Anh ấy nói nhà cô ta không có con trai, nên anh muốn lấy thân phận “con rể” để mặc đồ tang, chịu tang giúp họ! Tôi lấy đứa con trong bụng ra uy hiếp: “Anh mà đi, tôi sẽ phá thai và ly hôn ngay lập tức.” Anh ấy chỉ nhìn tôi bất lực: “Em rộng lượng chút đi!” Sau đó, trên mạng không ngớt lời khen ngợi anh ấy: “Đúng là người đàn ông trọng nghĩa tình!” Tôi lập tức đá anh ta ra khỏi nhà. Vậy thì, cả đời cứ ở bên bạn gái cũ mà tình tứ đi!
Phần 3 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Ngũ Đế Mại Mệnh Có người đến tiệm cầm đồ cầm hai đồng tiền Ngũ Đế bằng vàng ròng, nhưng cô gái đứng ở cửa lại bảo tôi rằng, hai đồng tiền đó là tiền mua mạng của tôi. Cô ấy còn nói, Ngũ Đế Mại Mệnh Tiền, mỗi đồng đổi lấy mười năm tuổi thọ. Nếu tôi nhận đủ năm đồng, tôi chắc chắn sẽ chết. Cô ấy tên Hứa Niệm, là nữ thương nhân duy nhất ở chợ quỷ trên thế gian này, và chỉ có cô ấy mới có thể cứu tôi.
Phần 1 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Gương Đồng Trên quầy hàng ở Phan Gia Viên xuất hiện một chiếc gương đồng cổ, phụ nữ nhìn vào sẽ trở nên xinh đẹp. Tôi định mua chiếc gương về, nhưng bị một cô gái trẻ giật mất. Cô gái trẻ chế giễu tôi: “Này bà cô. Bà đã lớn tuổi như vậy rồi, còn soi gương làm gì? Bà thật ham hố, con cái bà có biết không? Bà không sợ làm họ mất mặt à?” Tôi chỉ mỉm cười, không nói nhiều, chỉ để lại danh thiếp cho cha cô ta. Gia đình cô gái trẻ chắc chắn sẽ đến tìm tôi. Bởi vì chiếc gương đó là một món đồ ma quỷ.
Lằn Ranh Thật Giả Tướng quân xuất chinh trở về, lại mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta nói với hắn, phủ Tướng quân này, có nàng ta thì không có ta, có ta thì không có nàng ta. Cố Tử Cầm mang đầy áy náy, chỉ “ừ” một tiếng, rồi ngay trong đêm viết hưu thư, đuổi ta ra khỏi phủ.
Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?
Hải Dao Tiếp Tục Livestream (Phần 5) Tôi là con gái của Tử Thần, buổi livestream xem bói của tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm. Người kết nối có gương mặt đầy nếp nhăn: “Chủ phòng ơi, tôi năm nay mới hơn hai mươi, mà cơ thể đã như sáu mươi rồi. Bác sĩ cũng không tìm ra vấn đề, xin hãy cứu tôi!” Tôi hả hê cười: “Có người đang ăn cắp tuổi thọ của cậu.”
Mệnh Cách Cô Hoa Sau khi quốc sư phán rằng thứ muội có mệnh cách mẫu đơn, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta lập tức tới cửa từ hôn, chuyển sang cầu cưới nàng ta. Thứ muội cũng vì thế mà thay đổi hẳn, từ một người dịu dàng kín đáo nay lại ngang ngược đòi ta nhường của hồi môn, phụ thân và tổ mẫu đều đứng về phía nàng. Thế nhưng bọn họ không hề biết rằng, lời kế tiếp của quốc sư là: “Quả là một mệnh cách mẫu đơn… ác độc.” “Mẫu thai đơn thân, ai cưới người ấy tất ch.t.”
“Thành Toàn” Phượng Hoàng Nam Lúc sắp ch .t, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thắn thừa nhận rằng anh ta và “ánh trăng sáng” trong lòng mình đã có với nhau một đứa con ở bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi đã chẳng bị què một chân. Chúng ta nợ cô ấy… một đứa con.” “Nhưng em yên tâm, ngoài đứa bé đó ra, cả đời này anh chưa từng vượt quá giới hạn.” Con trai tôi cũng phụ họa theo: “Mẹ à, vì mẹ mà bố với dì Phương lỡ dở cả đời. Chút bao dung đó mẹ cũng không thể dành cho bố sao?” Hai người họ đứng trước giường tôi, nét mặt chân thành đến mức khiến tôi, người sắp lìa đời lại trở thành người dưng nước lã. Tôi tức đến bệnh tim phát tác, cấp cứu không kịp. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 30 năm trước. Chàng trai trẻ Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không đẹp lại không có học thức, nhưng anh bằng lòng cưới em.” Tôi đẩy tay anh ta ra, thẳng thừng đáp: “Tôi không đồng ý.”
Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật Tôi là vợ hợp pháp của một tên cặn bã.Mùng Một Tết năm ấy, tôi đột nhiên thèm uống nước dừa tươi.Chồng tôi không nói không rằng liền chạy ra ngoài mua cho bằng được.Không ngờ, giữa đường anh ta lên cơn đau tim, ch .t ngay tại chỗ.Tôi đau đớn tột cùng lao đến bệnh viện, còn chưa kịp khóc thì đã bị mẹ chồng tát cho mười cái như trời giáng, đến mức ngất xỉu.Khi tỉnh dậy, thứ chờ đón tôi chỉ là một hộp tro cốt và khoản nợ chồng để lại, hơn chục triệu.Từ đó, tôi bất chấp mạng sống cày cuốc trả nợ.Mãi đến mười lăm năm sau mới trả xong.Lúc ấy, người tôi đầy bệnh tật, đang đi nhặt rác trong khu nhà giàu, thì bất ngờ thấy chồng tôi – người đã ch .t mười lăm năm trước – bước xuống từ một chiếc xe sang, tay dắt một phụ nữ và một đứa bé.Tôi chặn anh ta lại hỏi cho ra lẽ, thì bị anh ta đá văng ra xa.Anh ta cười nhạo tôi:“Diệp Vi Vi, cô đúng là một con ngu không thể tả.”“Tôi chỉ không muốn chia tài sản nên mới giả ch .t để thoát khỏi cô, ai ngờ lại lừa dễ như vậy.”“Nợ tôi không cần trả, cô lại tự ôm hết vào người, nhờ cô mà giờ ba người nhà tôi mới được sống cuộc sống như giới thượng lưu.”Tôi tức đến mức ch .t tại chỗ.Lần nữa mở mắt ra.Tôi quay về đúng ngày mùng Một Tết năm ấy.
Hồng Sát Âm Thai Bạn cùng phòng của tôi mỗi đêm đều mơ thấy mình thân mật với một người đàn ông đẹp trai. Hai tháng sau, cô ấy có thai. Tôi tốt bụng nhắc nhở cô rằng có thứ dơ bẩn đang muốn lấy mạng cô, khuyên cô sớm bỏ đứa bé đi. Thế mà cô ấy lại lên mạng loan tin rằng tôi muốn mưu tài hại mạng. Ngay lập tức, danh tiếng của tôi bị hủy hoại, bị dân mạng công kích dữ dội. Giờ cô ấy sắp sinh, tôi liền mở livestream đến nhà cô ấy, và ngay lập tức, phần bình luận trở nên điên loạn. [WTF WTF WTF!!!]
Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.
Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn Trong lễ đính hôn của chị gái tôi, em trai của chú rể mở miệng nói bậy ngay trước mặt mọi người. “Em vợ còn đẹp hơn cả chị dâu, anh, lần này anh lời to rồi nha!” Tôi lập tức ném đũa, thẳng tay tạt lên mặt hắn ta: “Cái lưỡi và cái bên dưới của anh mọc ngược hả? Há miệng ra toàn là phân!”
Dạy Chồng Từ Thuở Bơ Vơ Mới Về Ta là nữ nhi của thổ phỉ, sau khi gả cho phu quân, bị nhà chồng xem thường, ngày ngày chịu ấm ức. Không sao, bởi vì ta cũng chẳng phải người tốt lành gì. Bà bà nạp thiếp cho phu quân, không sao, ta quay đầu liền đánh phu quân đến nửa sống nửa chết, rồi lại tặng cho công công hai mỹ nhân. Bà bà muốn phu quân bỏ ta, không sao, ta trực tiếp châm ngòi ly gián, khiến phu quân phân gia ra ở riêng. Về sau, bà bà quỳ xuống cầu xin ta, trả con trai lại cho bà. Phu quân vẻ mặt ấm ức, lí nhí nói: “Nương, người về đi, con sống rất tốt…” Ta đập một cái vào đầu hắn: “Chưa ăn cơm à? Nói nhỏ thế!”
Chúc Mừng! Bạn Trai Tôi Có Bạn Gái Rồi Tôi là một blogger thời trang không lộ mặt. Trong video mới nhất, tôi mặc một bộ đồ da bó sát, khoe trọn vóc dáng chuẩn chỉnh. Phía dưới có một cô nàng bình luận: [Tránh hết ra! Bạn trai tôi thích kiểu này! Để bạn trai tôi xem trước!] Cô ấy còn tag bạn trai mình vào. Anh ta nhanh chóng phản hồi: [Đúng rồi, tôi thích kiểu này đấy. Mình chia tay đi.] Cô gái sững sờ, tôi cũng chết lặng… vì đó là bạn trai tôi.
Như Ý Bắt Chuột Quỷ Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Tôi bị bắt cóc và bán vào một ngôi làng để âm hôn. Nhưng họ không biết rằng tôi đã sống 300 năm và là vợ của Long Vương. Trong đêm khuya tĩnh mịch, tôi trấn an con rồng đen đang quấn quanh eo mình. “Thôi nào, thôi nào, chỉ là mấy đứa trẻ sáu bảy mươi tuổi, đừng nổi giận với chúng làm gì.”
Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia Cuối những năm 90, sau khi chồng em chồng tôi bất ngờ qua đời, cô ấy đưa con về nương nhờ nhà mẹ đẻ. Nhà không khá giả gì, nhưng tôi nghĩ phận đàn bà goá bụa đã khổ, nên định bụng sẽ bàn riêng với chồng xem có thể giúp đỡ được gì không. Ai ngờ lại tình cờ nghe thấy đám người nhà chồng đang tụ tập bí mật bàn bạc. Chồng tôi hùng hồn tuyên bố: “Chị dâu không biết chuyện Thành Duệ có tiền trợ cấp, đừng để chị ấy biết.” “Thành Duệ mất rồi, em sống vất vả, tiền này em cứ giữ lấy. Sau này cứ việc dắt con về đây ở, mặc kệ chị dâu nói gì.” “Anh với mẹ lẽ nào lại để hai mẹ con em đói à?!” Lúc đó tôi đứng ngay ngoài cửa, nghe mà tức điên người! Chồng em ấy mất là đáng thương, nhưng chẳng lẽ tôi – Giang Kiều, lấy phải một ông chồng chẳng nghĩ gì đến vợ mình thì không đáng thương à? Nếu hôm nay bà chủ nhà hàng không cho nghỉ sớm, thì tôi còn chẳng biết đám người này lại tính toán tôi như vậy! Nhà ai không phải là nhà? Ngày tháng của tôi với con gái chẳng lẽ không đáng sống?! Tô Cẩm Hạo thương em gái thì vợ con anh ta không cần ai quan tâm nữa sao?!